Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 729: Một chút chấn động nhỏ ngày hè (Phần 2)
Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:03:11
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Ngự Sân lẳng lặng cô, : "Với bộ dạng của cô, chẳng ai tin ."
"Cô bằng chứng gì để chứng minh là truy sát cô, chứ cô dụ để g.i.ế.c?"
"Cả hai cha con Dung Trung Nhược đều c.h.ế.t trong tay cô, nếu bằng chứng xác thực, ngay cả cũng khó mà bảo lãnh cho cô."
Hạ Sơ Kiến thu vẻ cợt nhả, nghiêm túc đáp: "Hoắc soái yên tâm, kẻ lỗ mãng."
" ghi hình bộ quá trình."
Nói , cô mở màn hình ảo, phát đoạn video ghi từ camera mũ giáp của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh.
Hoắc Ngự Sân chăm chú xem từng khung hình, lúc mới gật đầu: "Cũng khá lanh lợi đấy. Được , đây là bằng chứng thuyết phục nhất."
"Gửi cho một bản lưu."
Hạ Sơ Kiến vội vàng chuyển dữ liệu cho Hoắc Ngự Sân.
Tiếp đó, Hoắc Ngự Sân nhắn tin cho Mạnh Quang Huy, yêu cầu triệu tập nhân viên điều tra của phân bộ Cục Đặc An tại thành phố Mộc Lan.
Anh sang với Hạ Sơ Kiến: "Đã nhờ đến Cục Đặc An thì cho trọn vẹn."
"Nơi là hiện trường vụ án, lát nữa các chuyên gia sẽ đến khám nghiệm."
"Cô là báo án, là nạn nhân, cần phối hợp trả lời các câu hỏi của họ."
Hạ Sơ Kiến vội hỏi: "Có dùng máy phát hiện dối ?"
Hoắc Ngự Sân đáp: "Cô nghi phạm, cần gì kiểm tra dối?"
Hạ Sơ Kiến thì thấy mát lòng mát , : " đúng là tìm đúng . Chỗ giao cho các chuyên gia nhé."
"À đúng , ở nhà còn giam một nữa, cũng là nhà họ Kỷ."
"Hắn cùng với tên nhà họ Kỷ là hai cha con, bọn họ những chuyện vô cùng táng tận lương tâm. Hoắc soái thể nào rà soát bộ nhà họ Kỷ một ?"
"Đối với bọn họ, mất danh phận quý tộc chẳng khác nào c.h.ế.t quách cho xong. Vậy thì thành cho họ , kẻ nào đáng c.h.ế.t thì g.i.ế.c, chứ để đời chỉ tổ hại lương thiện."
Nói , cô kể chuyện hai cha con nhà họ Kỷ đến Quy Viễn Tinh loạn.
Cô còn bức xúc thêm: "... Thù oán gì to tát lắm ? Đã chà đạp khác gì, thì cũng cho bọn họ nếm thử mùi vị chứ!"
Hoắc Ngự Sân vẻ mặt lạnh lùng, một lời, cùng cô vùng rìa Rừng Dị Thú.
Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành lúc đều mang vẻ mặt "một lời khó hết".
Hoắc Ngự Sân thấy biểu cảm của hai thì bất động thanh sắc, đến kiểm tra thương thế của hai tên tù binh.
Sau đó, nhận thấy vùng hạ bộ của một trong hai gì đó bất thường.
Quần ngoài của gã b.ắ.n thủng, lộ lớp áo chống đạn bên trong. Áo chống đạn tuy xuyên thủng, nhưng tại vị trí đũng quần màu sắc kỳ lạ. Trông giống như m.á.u khô, pha chút vàng xỉn, nhớp nhúa bẩn thỉu...
Hoắc Ngự Sân: "..."
Ông đầu Hạ Sơ Kiến một cái.
Hạ Sơ Kiến đang ngửa mặt lên trời ngắm mây. Dù cô vẫn đang đội mũ giáp kín mít, chẳng ai thấy biểu cảm của cô cả.
Hoắc Ngự Sân chỉ : "... Còn một nữa ở nhà cô?"
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Tên đó cùng Dung Thận Chỉ âm mưu g.i.ế.c cả nhà , nên tặng một chút 'chấn động nhỏ ngày hè'..."
"Sau đó nghĩ là cần giữ nhân chứng nên nhốt ở nhà."
Hoắc Ngự Sân nhắm mắt, vẻ mặt lạnh lùng đầy sát khí: "... Tiểu Mạnh, cùng cấp của đến nhà cô , áp giải đó đây."
Mạnh Quang Huy vội đáp: "Rõ, thưa thủ trưởng."
Hạ Sơ Kiến mời mọc: "Nhà cách đây xa, ghé uống chén ?"
Khang Thiện Hành và Mạnh Quang Huy cùng cô, trong đầu đều chung suy nghĩ: Cô gái đ.á.n.h nát "bộ ấm chén" của một đàn ông thành dạng lỏng, giờ thể tỉnh bơ như chuyện gì mà mời uống ...
Mới 18 tuổi đầu, quả là hậu sinh khả úy!
Hoắc Ngự Sân : " còn việc, đây."
Nói , bước lên phi hành khí, bay thẳng lên trời hướng về phía đội hình chiến cơ dơi.
Hạ Sơ Kiến cùng Mạnh Quang Huy về nhà áp giải gã đàn ông già họ Kỷ giao nộp.
Sau đó, Mạnh Quang Huy phát hiện, hạ bộ của lão già tóc hoa râm hình như cũng... phế .
Ông Hạ Sơ Kiến, thì thầm: "G.i.ế.c cũng chỉ đến đầu rơi xuống đất là cùng, Sơ Kiến , đôi khi, cần tàn nhẫn quá..."
Hạ Sơ Kiến đáp: "Sếp , đó là do ngài súc sinh những gì thôi. Nếu , xem ngài còn câu 'g.i.ế.c đầu rơi xuống đất' nữa ."
Rồi cô kể những việc đồi bại mà đám đàn ông nhà họ Kỷ với phụ nữ nhà họ Lâm cho Hoắc Ngự Sân .
Mạnh Quang Huy càng sắc mặt càng khó coi, cuối cùng rút s.ú.n.g, nhắm thẳng háng lão già bồi thêm một phát!
Hạ Sơ Kiến nhận thấy khẩu s.ú.n.g lợi hại thật, b.ắ.n xuyên cả áo chống đạn!
Lão già nhà họ Kỷ vốn đang hôn mê bỗng rên lên một tiếng ngất lịm hẳn.
...
Khi Hạ Sơ Kiến và Mạnh Quang Huy áp giải lão già thoi thóp trở rìa Rừng Dị Thú, các chuyên gia của phân bộ Cục Đặc An tại Mộc Lan thành mặt đầy đủ.
Họ mang theo đủ loại thiết chuyên dụng, chụp ảnh hiện trường, thu thập chứng cứ, đó bắt đầu lấy lời khai của Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến cũng chẳng gì giấu giếm, kể cả việc cô dùng cơ giáp thế hệ hai để thoát khỏi sự truy sát. Dù thì cả nước đều cô sở hữu bản sơ khai của cơ giáp thế hệ hai , nên cô khai báo thẳng thắn.
Quả nhiên, nhân viên Cục Đặc An khi cô dùng cơ giáp thế hệ hai thì còn thắc mắc gì thêm. Hắn , dù là thường, nếu sở hữu cơ giáp thế hệ hai thì ngay cả tiến hóa gien cấp A đỉnh phong cũng thể đối đầu . Huống chi Hạ Sơ Kiến còn là sinh viên xuất sắc của trường quân đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-729-mot-chut-chan-dong-nho-ngay-he-phan-2.html.]
Trong bốn kẻ tấn công, tên phi công và hai cha con nhà họ Kỷ chỉ cấp độ tiến hóa gien cao nhất là B. Chỉ Dung Thận Chỉ là cấp A.
Các chuyên gia dùng thiết lột mặt nạ da mặt Dung Thận Chỉ xuống, lấy mẫu tủy xương và m.á.u để giám định gien, xác nhận đúng là Dung Thận Chỉ, con trai trưởng của Dung Trung Nhược.
Hạ Sơ Kiến khuôn mặt thật của Dung Thận Chỉ, thầm nghĩ nếu đeo mặt nạ mà mặt cô, chắc chắn cô sẽ nhận ngay quan hệ huyết thống giữa và Dung Trung Nhược. Vì giống cha như đúc, cứ như phiên bản trẻ của Dung Trung Nhược .
Thế nên buộc đổi diện mạo mới thể tiếp cận Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến đoán rằng kẻ rình rập ngoài phòng ngủ cô đêm đó, và kẻ c.h.ế.t trong hồ nước , chắc chắn chỉ là kẻ thế mạng. Với đám quý tộc , tìm một kẻ c.h.ế.t là chuyện dễ như trở bàn tay.
Và việc gia tộc Dung thị đuổi gia đình Dung Trung Nhược khỏi dòng họ ngay khi sự việc bại lộ, xem cũng chỉ là kế hoãn binh. Ngoài mặt thì tuyên bố đuổi , nhưng thực chất là tên đổi họ, vẫn sống trong vòng tròn quý tộc...
Hạ Sơ Kiến nheo mắt, hỏi nhân viên Cục Đặc An: "Còn gì cần hỏi nữa ?"
Người đó đáp: "Tạm thời là . Cô đầy đủ bằng chứng chứng minh những truy sát cô."
"Chúng cũng trích xuất camera giám sát dọc đường, khớp với lời khai và video của cô."
"Chứng minh cô dối."
Hạ Sơ Kiến hỏi tiếp: " là nạn nhân, gia đình cũng . hỏi các , thế nào để đảm bảo an cho gia đình ?"
Người đó trấn an: "Cô Hạ yên tâm, Cục Đặc An chúng cũng trạm đóng quân gần trang viên nhà cô, chúng sẽ nâng mức độ bảo vệ an ninh cho gia đình cô lên một bậc."
Hạ Sơ Kiến nghiêm túc : "Hy vọng các . cũng là quân nhân, các thể để quân nhân tuyến đầu chúng đổ m.á.u rơi lệ."
Khóe miệng nhân viên giật giật, thầm nghĩ: Cô mới là sinh viên năm nhất, tính là quân nhân tuyến đầu cái nỗi gì...
Tất nhiên, ở Đế quốc Bắc Thần, trường quân đội thì đúng là tính là quân nhân thật. Ít nhất là hưởng đãi ngộ của quân nhân.
...
Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành rời cùng nhóm nhân viên điều tra. Hạ Sơ Kiến mời họ nhà một chút nhưng họ từ chối.
Mạnh Quang Huy : "Bọn thực sự nhiệm vụ về, nếu cô nhắn tin sớm hơn một tiếng thì cũng nhận ."
"Chúng còn về báo cáo, đ.á.n.h giá bộ quá trình hành động, phiền nữa."
Khang Thiện Hành cảm thấy Mạnh Quang Huy dài dòng lôi thôi, nhưng Hạ Sơ Kiến là cấp đắc lực của Mạnh Quang Huy, báo cáo công tác với sếp, cũng chẳng tiện ngăn cản.
Thư Sách
Hạ Sơ Kiến vọng theo: "Sếp ơi, ngài nhớ việc chăm chỉ, lập nhiều công trạng nhé! Em chỉ trông chờ việc ngài thăng quan tiến chức để ôm đùi thôi đấy!"
Câu khiến Mạnh Quang Huy tít mắt: "Sơ Kiến yên tâm! nhất định sẽ cô thất vọng!"
Khang Thiện Hành bên cạnh mà chỉ thấy cạn lời. Mạnh Quang Huy đang sướng rơn, cũng lười chọc thủng bong bóng ảo tưởng .
...
Cuối cùng cũng giải quyết xong vụ việc, Hạ Sơ Kiến mới sực nhớ còn đối mặt với một vấn đề nan giải hơn: Gia đình, đặc biệt là cô cô.
Đầu óc cô xoay chuyển liên hồi, nghĩ đủ loại lý do, trong khi chân bước về đến cổng trang viên nhà .
"Thiếu quân đại nhân về !"
"Chủ nhân về !"
"Chị ơi! Chị ơi!"
"Gâu gâu! Gâu gâu!"
"A u! A u!"
"Pi pi! Pi pi!"
"Sơ Kiến, về !"
Tam Tông, Lục Thuận, Ngũ Phúc, Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên và Chúc Oanh Oanh đều vui mừng chạy tận cửa đón cô.
Dì Trần trong phòng khách cùng Hạ Viễn Phương, đang sức đỡ cho Hạ Sơ Kiến. Sắc mặt Hạ Viễn Phương khó coi, nhưng bà vẫn cố kiềm chế cơn giận, phát tác ngoài.
Hạ Sơ Kiến nhanh trí, bế Ngũ Phúc và Tứ Hỉ lên, A Vật và A Uyên đậu hai bên vai, theo Tam Tông và Lục Thuận, cùng Chúc Oanh Oanh bước phòng khách.
Thấy Hạ Viễn Phương mặt hầm hầm ghế sofa, Hạ Sơ Kiến hề hề: "Con chào cô cô!"
"Cháu chào dì Trần!"
Rồi cô kêu lên đầy vẻ cường điệu: "Con đói quá mất! Từ Bắc Thần Tinh gấp rút bay về, mười hai tiếng đồng hồ con chỉ uống tí nước thôi!"
Sắc mặt Hạ Viễn Phương dịu đôi chút, cô một lúc gật đầu: "Ăn cơm xong phòng chuyện."
Nói bà dậy bếp.
Thực dì Trần nấu xong cơm, nhưng vì Hạ Sơ Kiến về, Hạ Viễn Phương vẫn đích bếp thêm hai món cho cô: Bánh nướng nhân thịt heo rừng trộn gạch cua và canh bò một sừng viên.
Hạ Sơ Kiến một ăn hết năm cái bánh nướng, uống hai bát canh bò lớn.
Cảm giác nước canh sóng sánh trong bụng, cô mới ngả ghế, : "Con mới học hai tuần mà nhớ cơm nhà c.h.ế.t luôn!"
"Mọi , sinh viên năm nhất bọn con ở canteen trường chỉ uống dịch dinh dưỡng thôi!"
"Cái vị đó, ngon đến mấy thì cũng chỉ là mùi nhựa tổng hợp!"
Chúc Oanh Oanh ngạc nhiên: "Trường quân đội một Đế quốc mà đồ ăn tệ thế !"
Hạ Sơ Kiến giải thích: "Không tệ, thành phần dinh dưỡng thì chuẩn cần chỉnh, là loại cao cấp cả đấy."
" vị thì dở tệ, tất nhiên là so với cơm nhà."
"Bọn tớ là quân nhân, chiến trường thì dịch dinh dưỡng là tiêu chuẩn, đây cũng là cách để bọn tớ thích nghi sớm với chiến trường."
Chúc Oanh Oanh lắc đầu: "Tớ chắc chắn sẽ thi trường quân đội . Tớ vẫn nên tìm trường nào gần nhà mà thi thôi."
Hạ Sơ Kiến tủm tỉm: "Oanh Oanh, thể thi trường quân đội, nhưng nhất định thi một trường đại học ở Bắc Thần Tinh nhé. Nếu sang năm đều chuyển đến Bắc Thần Tinh, ở hành tinh khác thì buồn lắm..."