Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 725: Nhân Gian Vưu Vật (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-01-16 00:36:35
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc mới bảy giờ tối, trong phòng khách sạn đèn vẫn sáng, thấp thoáng bóng .

Hạ Sơ Kiến đang định tiến gần để ngóng cuộc trò chuyện bên trong thì bất chợt thấy về phía cửa sổ sát đất . Cô vội vàng lùi sâu góc ban công, giữ cách an với khe hở của cửa sổ đang khép hờ.

Bước từ bên trong là một đàn ông vẻ ngoài khá nho nhã, nhưng hai bên thái dương điểm bạc, tuổi tác còn trẻ.

Hạ Sơ Kiến nhận ngay, đây chính là đàn ông lớn tuổi trong bức ảnh mà Lâm Niệm Ân đưa. Vậy đây là cha trong cặp cha con nhà họ Kỷ?

Người đàn ông nhanh ch.óng mở màn hình ảo, bắt đầu một cuộc gọi video.

Từ góc khuất, Hạ Sơ Kiến tình cờ thấy đang trò chuyện màn hình ảo của gã. Cô kinh ngạc, hoang mang tột độ.

Không thể tin , đó chính là !

Người hàng xóm kiêm thầy giáo của nàng – Thu Thận Hành!

Trong lòng Hạ Sơ Kiến ngũ vị tạp trần, nhất thời khỏi tự hỏi: Rốt cuộc cô và cái tên Thu Thận Hành thâm thù đại hận gì đến mức đội trời chung như ?

Chẳng lẽ chỉ vì chuyện A Uyên trộm mấy bông hoa Thiên Vụ Hạm Đạm của ? Thiên Vụ Hạm Đạm trong hồ cửa nhà Thu Thận Hành còn đầy đấy, bảo vật hiếm gì... Hơn nữa, Thu Thận Hành là A Uyên nhà cô trộm?

Trực giác mách bảo Hạ Sơ Kiến rằng chuyện đơn giản như thế. Cô vểnh tai lên, chăm chú lắng cuộc trò chuyện giữa gã đàn ông tóc hoa râm và Thu Thận Hành.

Gã đàn ông hỏi: "Ngươi định khi nào thì tay?"

Thu Thận Hành lạnh lùng đáp: "Đám nhà họ Lâm chuyển lời ?"

Gã đàn ông khẳng định chắc nịch: "Chắc là . Mấy ngày nay mụ đàn bà cứ lẩn tránh, dám thẳng mắt bọn , còn ngoan ngoãn lời răm rắp, bảo gì cũng dám cãi..."

"Ha ha ha! Ta còn cảm ơn hiền chất Thu đây tạo điều kiện cho bọn sự hưởng thụ tuyệt vời thế !"

Thu Thận Hành vẫn giữ vẻ mặt vô cảm: "Một mụ đàn bà già khú đế thì ho mà hưởng thụ? Sao ngươi động đến hai đứa con gái của mụ ? Đứa lớn phong tư trác tuyệt, đứa nhỏ càng mơn mởn như nụ hoa..."

Gã đàn ông khà khà: "Con chị trong kế hoạch của . Xong vụ , đám nhà họ Lâm cũng chẳng cần giữ gì."

"À, trừ thằng con út và đứa con gái út . Hai đứa đấy khi là con rơi của và thằng con trai cũng nên..."

Thu Thận Hành hừ lạnh: "Đừng chỉ lo chơi gái. Tìm cơ hội báo ngay cho tình cũ của ngươi sắp động thủ ..."

Gã đàn ông gật gù: "Mụ sắp tới . Đợi lúc mụ sướng đến mức chịu nổi, sẽ cố ý gọi video cho ngươi xem."

Thu Thận Hành giục: "Nhanh lên, đợi nữa . Nếu vẫn lừa Hạ Sơ Kiến về, đành g.i.ế.c cả nhà nó , tính sổ với nó ."

Gã đàn ông tò mò: "Thực tại ngươi tay ngay trong trường?"

Sắc mặt Thu Thận Hành sa sầm: "Chuyện đó đến lượt ngươi lo, tự lý do của !"

Gã đàn ông điều hỏi thêm, chỉ : "Ta gọi mụ đây , lát nữa chuyện ."

Hai kết thúc cuộc gọi video.

Gã đàn ông ở ban công châm một điếu t.h.u.ố.c, rít một đầy thỏa mãn, vẻ mặt rõ ràng đang hưng phấn.

lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Gã bước nhanh mở cửa, thô bạo kéo phụ nữ bên ngoài trong phòng. Ngay lập tức, gã bắt đầu x.é to.ạc quần áo của bà .

Trước đó, Hạ Sơ Kiến chỉ thấy phụ nữ qua ảnh, lúc chỉ cảm thấy bà xinh chứ ấn tượng gì đặc biệt. giờ thấy thật, nàng mới nhận những thực sự ăn ảnh chút nào.

Bức ảnh lột tả dù chỉ một phần mười nhan sắc của phụ nữ !

Đó là một vẻ sống động, tràn đầy sức sống, một vẻ "nhân gian vưu vật" đúng nghĩa.

trải qua năm sinh nở và tuổi tác ít nhất cũng ngoài bốn mươi, nhưng bà trông hề già chút nào. Ngược , mỗi ánh mắt, cử chỉ đều toát lên vẻ phong tình vạn chủng, dù bản hề cố ý.

ngẩng đầu gã đàn ông với vẻ sợ hãi, đôi mắt ngấn lệ như chứa chan ngàn vạn tâm sự thể thành lời. Bà cố gắng chống cự đôi tay đang xé rách quần áo , sự tình nguyện hiện rõ mồn một. chính sự bất lực phận nghiệt ngã càng tôn lên vẻ nhẫn nhịn và dịu dàng đầy mê hoặc gương mặt bà.

Hạ Sơ Kiến thoáng qua mà sững sờ.

Hèn chi, dù sinh năm đứa con và sắp chạm ngưỡng ngũ tuần, bà vẫn đám đàn ông đê tiện nhà họ Kỷ thèm khát đến ...

Vốn là hiểu nhiều về phong tình, nhưng vẻ của phụ nữ , Hạ Sơ Kiến cũng nín thở. Đó là một vẻ đoạt hồn phách, khơi dậy d.ụ.c vọng sâu thẳm nhất trong lòng .

Nếu định nghĩa thế nào là "nhân gian vưu vật", thì chỉ phụ nữ mới xứng đáng với danh xưng đó.

Trong phòng, gã đàn ông thở hổn hển, dường như mất kiên nhẫn. Gã vung tay tát mạnh mặt phụ nữ, c.h.ử.i bới: "Có đầu tiên mà còn giả vờ giả vịt?! Mày tưởng bọn tao thích thú gì khi đến cái chốn khỉ ho cò gáy tìm mày ôn chuyện xưa chắc!"

"Nếu vì nể mặt bạn bè, đ.á.n.h c.h.ế.t tao cũng chẳng thèm đến đây!"

"Ngoan ngoãn phục vụ tao đêm nay nữa , ngày mai bạn tao tay xong xuôi là bọn tao thể về nhà !"

Người phụ nữ trung niên vốn đang im lặng giãy giụa, thấy câu đó thì dần buông xuôi. Bà để mặc cho gã đàn ông hành hạ, chậm rãi hỏi: "... Bạn ông ngày mai sẽ tay ? Các cũng sẽ tham gia chứ?"

Gã đàn ông cởi quần áo để lộ ánh mắt âm hiểm, miệng vẫn lầm bầm c.h.ử.i rủa: "Tao già , sức mà so bì với bọn trẻ! Người s.ú.n.g, pháo, tao cái gì? À, tao mày... hắc hắc hắc..."

Thấy bàn tay dơ bẩn của gã sắp sàm sỡ, Hạ Sơ Kiến thể thêm nữa.

Nàng lách qua khe cửa sổ sát đất đang khép hờ, tiến thẳng đến bên giường. Cánh tay máy của bộ cơ giáp vươn , một tay xách bổng gã đàn ông lên đ.á.n.h ngất xỉu, lúc nàng mới hiện .

Người phụ nữ trung niên hoảng hốt vớ lấy chiếc áo sàn che , run rẩy hỏi: "Ngài... ngài là ai?"

Hạ Sơ Kiến đáp: " là bạn của Hạ Sơ Kiến. Cô đang bệnh nặng, tin gia đình gặp nguy hiểm nên nhờ đến giúp."

Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm, mặt đỏ bừng, vội vàng mặc quần áo lí nhí: "Vậy thì ngài đến thật đúng lúc, bọn chúng định ngày mai sẽ tay."

Hạ Sơ Kiến gật đầu, như thấy sự bối rối của bà , bình tĩnh hỏi: "Ngoài còn ai nữa ?"

Người phụ nữ áy náy đáp: "Còn con trai nữa, nhưng hôm nay nó đến đây. Ngoài còn một kẻ nữa ở khu Tây, gặp mặt bao giờ nên giúp ngài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-725-nhan-gian-vuu-vat-phan-2.html.]

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, may mà kẻ đó là ai, nhưng trong lòng vẫn trăm mối tơ vò hiểu nổi. Rốt cuộc đắc tội gì với tên họ Thu đó?

Ngoài mặt nàng vẫn tỏ bình thản: " , ngay đây."

"À đúng , Hạ Sơ Kiến nhờ giúp cô một việc. Cô hãy danh sách những tên đàn ông nhà họ Kỷ từng ức h.i.ế.p cô, sẽ giúp cô loại bỏ từng tên một."

Người phụ nữ xong mừng rỡ, nhưng ngay đó mặt tái mét, nức nở : " tính tình nhu nhược, cái gì cũng , bắt nạt cũng đáng đời... Ngài mau cứu gia đình Hạ Sơ Kiến , đừng lo cho ."

"Con gái bảo Hạ Sơ Kiến là bạn nhất của nó, từng cứu mạng nó."

Hạ Sơ Kiến mím môi: " sẽ cứu họ, nhưng chuyện của cô cũng sẽ giúp."

"Giờ . Mấy hôm nữa xử lý xong chuyện nhà họ Hạ, sẽ tìm cô."

"Cô cứ chuẩn danh sách . Hành động của tuyệt đối sẽ ảnh hưởng đến cô và gia đình."

Nghe đến hai chữ "gia đình", phụ nữ mới c.ắ.n răng gật đầu: "Vậy đợi ngài xong việc, hãy đến nhà . Nhà ở..."

địa chỉ nhà cho Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến gật đầu, xách theo gã đàn ông họ Kỷ đang bất tỉnh, bay khỏi phòng khách sạn qua đường cửa sổ.

Nàng g.i.ế.c gã ngay mà mang về trang viên nhà .

Vừa về đến nhà, tháo bỏ mặt nạ cải tranyg, Lục Thuận lướt tới, giọng điện t.ử vang lên oang oang như loa phát thanh: "Chủ nhân về!"

"Ủa? Còn mang theo đàn ông về nữa?"

Hạ Sơ Kiến ném gã đàn ông bất tỉnh cho Lục Thuận: "Tìm dây thừng trói . Đừng để tỉnh, thấy dấu hiệu tỉnh là đ.á.n.h ngất ngay cho ."

Lục Thuận trượt phòng dụng cụ, lấy một sợi dây thừng to tướng trói gô gã đàn ông .

Khi Lục Thuận kéo gã thì dì Trần, Chúc Oanh Oanh, Tam Tông, Tứ Hỉ, Ngũ Phúc, cùng A Vật và A Uyên đều chạy ùa phòng khách.

Dì Trần ngạc nhiên: "Sơ Kiến, cháu về ?!"

Chúc Oanh Oanh cũng hỏi: "Sơ Kiến, mới nhập học một tuần mà? Sao nghỉ ?"

Tam Tông vui vẻ reo lên: "Thiếu quân đại nhân về!"

Tứ Hỉ chạy vòng quanh chân Hạ Sơ Kiến, sủa "gâu gâu" liên hồi.

Ngũ Phúc vươn tay về phía Hạ Sơ Kiến đòi bế.

A Vật và A Uyên thì như phát điên, chú ch.ó săn nhỏ nhảy phắt một cái "đằng vân giá vũ" lên vai Hạ Sơ Kiến. A Uyên là một chú chim nhỏ béo tròn nhưng bay cũng nhanh, hạ cánh an xuống vai bên của nàng.

Hạ Sơ Kiến quanh phòng một lượt hỏi: "Cô cô ạ? Cô nhà ?"

Dì Trần đồng hồ, thắc mắc: "Ừ nhỉ, giờ đáng lẽ Hạ nghiên cứu viên tan về chứ."

"Để dì hỏi thử xem."

Bà vội gọi video cho Hạ Viễn Phương.

Hạ Viễn Phương bắt máy ngay, : "Mải xem luận văn quá nên quên mất giờ, em về ngay đây."

Dì Trần định báo tin Hạ Sơ Kiến về nhưng nàng xua tay hiệu đừng . Dì đành chuyển chủ đề: "Hạ nghiên cứu viên, cơm tối xong cả , chỉ chờ mỗi cô thôi đấy."

Hạ Sơ Kiến hiệu kết thúc cuộc gọi, : "Cháu đón cô cô, cho cô một bất ngờ."

Thư Sách

Dì Trần hiểu ý, bảo: "Được, cần dì đưa ?" Dị năng "Tiềm Hành" của dì Trần hữu dụng trong việc ẩn .

Hạ Sơ Kiến đáp: "Không cần ạ, cháu cơ giáp ."

Cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của nàng giờ công khai mặt gia đình nên thể thoải mái sử dụng.

Nói xong, nàng đặt A Vật và A Uyên lên đầu Tứ Hỉ, nhanh ch.óng biến mất, bay vụt ngoài.

Tứ Hỉ, A Vật và A Uyên đuổi theo đến cửa thì chẳng thấy bóng dáng Hạ Sơ Kiến nữa.

Ngũ Phúc lạch bạch chạy tới, ôm Tứ Hỉ lòng. A Vật và A Uyên nhảy lên, đậu hai bên vai bé.

Kể từ khi A Vật và A Uyên cùng Hạ Sơ Kiến, còn Hạ Viễn Phương cùng Ngũ Phúc đến Bắc Thần Tinh một chuyến, khi trở về, chúng nó thiết với Ngũ Phúc hơn hẳn.

...

Hạ Sơ Kiến kích hoạt bộ công suất của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, chỉ mất hai phút đến tòa nhà nơi đặt phòng việc hỗ trợ sinh sản của Hạ Viễn Phương.

Tòa nhà trong khu thương mại nội thành Mộc Lan.

Năm ngoái, nơi từng trải qua một cuộc đại t.h.ả.m sát khiến các tiểu thương bỏ chạy gần hết. Khu vực trở nên tiêu điều, xơ xác. Dù hơn chín tháng trôi qua nhưng lượng khách vẫn hồi phục.

Khi Hạ Sơ Kiến đến nơi, trời tối hẳn. Ánh đèn đường lượt sáng lên càng khung cảnh thêm phần vắng lặng, đìu hiu.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...