Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 693: Đoán được nàng muốn làm gì không?

Cập nhật lúc: 2026-01-15 03:15:58
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với sự mạnh miệng của Tam hoàng t.ử, Hạ Sơ Kiến chỉ mỉm khinh miệt.

Cô chắp tay lưng, : “Chỉ là một đạo thánh chỉ thôi, gì phiền phức chứ?”

“Chẳng qua là nghĩ, mà thôi.”

“Tam hoàng t.ử, xin ngài tránh đường.”

“Trước khi Hoàng đế bệ hạ tước bỏ tư cách thừa kế ngai vàng của Nhị công chúa, , Thất Sát, vẫn là Thị vệ trưởng của Nhị công chúa.”

Hạ Sơ Kiến lướt qua Tam hoàng t.ử, dẫn theo bốn phó quan s.ú.n.g vác vai, đạn lên nòng với thần sắc cảnh giác.

Sau lưng các phó quan là đội ngũ một vạn binh lính chỉnh tề.

Trải qua những sự kiện như vượt lỗ sâu, đ.á.n.h với quái thú Đại Tạng Tinh, chiến đấu với đại quân của Văn Nhân Lãng, tinh thần và khí thế của họ đổi.

Ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, sải bước tiến về phía , nghiễm nhiên là một đội quân hổ báo ai địch nổi!

...

Hạ Sơ Kiến hăng hái dẫn họ rời khỏi căn cứ, trở về một doanh trại quân đội.

Chính xác mà , đây là nơi đóng quân của nội vệ hoàng thất.

Khi đến cổng, lính gác cho họ .

Hạ Sơ Kiến thản nhiên : “Đây là cấm vệ quân chiêu mộ cho bệ hạ, thể trực tiếp biên chế nội vệ.”

Những vốn dĩ thuộc Hạm đội tinh tế 4.

cuộc phản sát , họ thể về đó nữa.

Hạ Sơ Kiến cũng sẽ để họ về rơi tay một kẻ trong Quân bộ.

rõ, ba gia tộc Văn Nhân, Nam Tư và Tá Luân nhiều quan to trong Quân bộ.

phận “Thất Sát” của Hạ Sơ Kiến trong trò chơi vốn là thủ lĩnh nội vệ của Hoàng đế, do đó cô sáp nhập họ thể sáp nhập.

Mệnh lệnh của Hạ Sơ Kiến truyền xuống, bên phía Quân bộ im re dám ho he gì, lập tức chuyển quân tịch của một vạn cho cô.

Thậm chí còn dám hỏi thăm tin tức về năm vạn quân mà đám Văn Nhân Lãng mang ...

Doanh trại nội vệ hoàng thất diện tích cực lớn, thể dễ dàng chứa hết một vạn cấm vệ quân mới sáp nhập .

Sau khi an trí xong quân đội của , Hạ Sơ Kiến lệnh cho Lợi Phụng Thanh cùng ba sĩ quan nam khác lập tức nhận trang mới, tức là v.ũ k.h.í đạn d.ư.ợ.c.

Hạ Sơ Kiến vũ trang cho một vạn thì trong lòng cảm thấy bất an.

Lợi Phụng Thanh lập tức nhận lệnh, dẫn ba sĩ quan nam đến kho quân nhu nhận trang .

Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư trơ mắt Hạ Sơ Kiến rời , thế mà dám ngăn cản...

Bởi vì dù quý là hoàng t.ử, cũng thể nào mỗi ngoài đều dẫn theo một vạn quân diễu võ dương oai bên cạnh.

Cho nên khi Hạ Sơ Kiến dẫn đội quân “hổ báo” một vạn nghênh ngang về phía doanh trại nội vệ hoàng thất ngay mí mắt , ghen tị đến nổ mắt mà .

...

Trở tẩm cung của , Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư giận dữ đập nát mấy bộ ấm chén sứ hảo hạng của hoàng thất.

Mấy thứ mang ngoài, mỗi món đều giá trời.

Bây giờ dù vỡ nát, chỉ cần nhặt một mảnh vụn ngoài cũng đủ cho kẻ trung gian kiếm một món hời.

Thư Sách

Giờ đây tất cả đều đập nát bấy.

Trong tẩm cung vang vọng tiếng gào thét tuyệt vọng của Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư.

“Tại ?! Tại ?!”

“Đạm Đài Cẩm Từ con tiện nhân căn bản con của Phụ hoàng!”

“Tại Phụ hoàng vẫn tước phong hiệu công chúa của nó?”

“Tại tước tư cách thừa kế ngai vàng của nó!”

Hắn trút giận trong tẩm cung một hồi, mới y phục, tìm Đại Tư Tế Tố Nguyệt Minh.

“Đại Tư Tế các hạ, gặp Phụ hoàng một , xin ngài giúp liên hệ với Phụ hoàng, xem khi nào ngài rảnh.”

Tố Nguyệt Minh khó xử : “Hoàng đế bệ hạ long thể bất an, cần ngủ say để dưỡng sức.”

“Mỗi đ.á.n.h thức bệ hạ đều gây tổn hại lớn đến sức khỏe của , Tam hoàng t.ử điện hạ nhất là chuyện cực kỳ quan trọng...”

Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư yếu ớt nhưng âm trầm : “Đương nhiên quan trọng... Liên quan đến sự truyền thừa giang sơn xã tắc của Bắc Thần Đế Quốc , chẳng lẽ quan trọng ?”

Tố Nguyệt Minh thật sâu, gật đầu : “Vậy quả thực quan trọng, xin ngài chờ một lát.”

Tố Nguyệt Minh trở thánh đường của , bắt đầu khởi động trình tự kết nối tượng Bồ Tát, liên lạc với Hoàng đế bệ hạ.

Khi đồng hồ quang não lượng t.ử tay bà vang lên âm báo tin nhắn đặc biệt, bà Hoàng đế bệ hạ tỉnh dậy từ giấc ngủ say.

Tố Nguyệt Minh cung kính : “Bệ hạ, Tam hoàng t.ử điện hạ chuyện quan trọng bẩm báo, liên quan đến giang sơn xã tắc.”

Giọng của Hoàng đế bệ hạ dường như còn yếu hơn .

Ông lạnh: “Giang sơn xã tắc? Nó sợ trẫm c.h.ế.t sớm để nó còn lên ngôi chứ gì!”

Tố Nguyệt Minh im lặng, dám tiếp lời.

Trên màn hình ảo do quang não chiếu , Hoàng đế bệ hạ vẫn đang chiếc giường lớn xa hoa.

Ông phát tiết cơn bực tức một hồi mới : “Đợi trẫm y phục hãy cho nó .”

Tố Nguyệt Minh cúi .

Năm phút , Tố Nguyệt Minh gọi Tam hoàng t.ử , khéo: “Bệ hạ mới tỉnh, tính khí chút , Tam hoàng t.ử điện hạ xin hãy cẩn trọng lời .”

Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư thở phào nhẹ nhõm, : “Đại Tư Tế cứ yên tâm, sẽ cẩn thận.”

Hắn đến màn hình ảo, hành lễ với Hoàng đế bệ hạ đang mặc bộ đồ thường phục: “Bệ hạ, nhi thần cố ý phiền giấc ngủ của .”

“Nhi thần chỉ hỏi một chút, về chuyện của Quý phi và nghiệt chủng do bà tư thông với tên thị vệ trưởng, Phụ hoàng định xử lý thế nào?”

Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư rõ ràng hận Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ thấu xương, đến tên nàng cũng nhắc đến.

Hoàng đế đưa tay day day ấn đường nhíu c.h.ặ.t, chỉ tức giận mà còn lộ vẻ mệt mỏi, phất tay : “Trẫm suýt nữa thì quên... Truyền ý chỉ của trẫm, ban cho Quý phi dải lụa trắng, tru di tam tộc tên thị vệ trưởng , còn Đạm Đài Cẩm Từ —— xử b.ắ.n.”

Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư mừng rỡ khôn xiết, cảm giác vết thương ở n.g.ự.c cũng bớt đau phần nào.

Hắn lập tức hỏi tiếp: “Phụ hoàng, còn Phá Quân thì ? Hắn ám sát nhi thần, tội đáng muôn c.h.ế.t!”

Hoàng đế lúc như đổi sắc mặt, ngẩng đầu Đạm Đài Cẩm Thư: “...Ai cơ? Phá Quân? Tại ám sát con? Hắn trung thành tận tâm với trẫm, con đây là coi thường coi thường trẫm?”

Đạm Đài Cẩm Thư sững một chút, lập tức hiểu ý Hoàng đế, mồ hôi lạnh toát lưng.

Hắn vội vàng cúi , giấu mặt thật sâu, : “Nhi thần xin tuân theo ý chỉ của Phụ hoàng, nhi thần sẽ điều tra việc .”

Tiếp đó, khéo léo chuyển sự chú ý của Hoàng đế: “Khởi bẩm bệ hạ, thủ lĩnh nội vệ hoàng thất Thiếu tướng Thất Sát thắng lợi trở về, sáp nhập Đại Tạng Tinh bản đồ Bắc Thần Đế Quốc!”

Hoàng đế chẳng hề tỏ vui mừng, ngược mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn: “...Thất Sát? Tại là nó chiếm Đại Tạng Tinh? Nó phụ trách nội vệ hoàng thất, chạy đến Đại Tạng Tinh?”

Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư mừng thầm, vội dập đầu sát đất, lật ngược trắng đen: “Phụ hoàng minh giám! Thiếu tướng Thất Sát là chịu sự sai khiến của tội nhân Đạm Đài Cẩm Từ, đến Đại Tạng Tinh dò đường!”

đó, nhi thần phái Trung tướng Văn Nhân Lãng, Đại tá Nam Tư Lặc và Thiếu tướng Tá Luân Bác Đặc cùng mang quân đến, vốn định cùng Thất Sát tiếp quản và cùng tạo nên huy hoàng!”

“Kết quả Thất Sát ai xúi giục, những giao nộp Phá Quân kẻ ám sát nhi thần, mà còn g.i.ế.c c.h.ế.t Văn Nhân Lãng, Nam Tư Lặc và Tá Luân Bác Đặc, hơn nữa còn tàn sát sạch sẽ đội ngũ bọn họ mang theo!”

“Hiện tại rốt cuộc xảy chuyện gì ở Đại Tạng Tinh ai , khẩn cầu Phụ hoàng hạ chỉ, giao Thất Sát cho tòa án quân sự thẩm vấn để gương!”

Hoàng đế qua màn hình ảo lạnh lùng , chậm rãi : “Vừa con chẳng bảo Thất Sát thắng lợi trở về ? Sao chớp mắt một cái, nó liền biến thành loạn thần tặc t.ử ?”

Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư mặt đổi sắc : “Phụ hoàng dung bẩm, thế lực của Thất Sát quá lớn, ai dám chọc mũi nhọn của ả! Nhi thần cũng dám, cho nên lúc chỉ là kế hoãn binh...”

“Đợi thời cơ chín muồi, nhi thần sẽ bẩm báo chi tiết với Phụ hoàng.”

Phụ hoàng minh thần võ, liếc mắt một cái thấu lòng lang sói của kẻ , nhi thần cũng còn cố kỵ gì nữa, xin thẳng sự thật!”

Hoàng đế trong màn hình nheo mắt , một lúc mới nhàn nhạt : “Thất Sát quả thực bản lĩnh bất phàm, nếu con đối phó nó thì cần bàn bạc kỹ lưỡng.”

“Thế , trẫm sẽ cách chức Thị vệ trưởng Nhị công chúa của nó , lệnh cho Quân bộ tước quân hàm của nó, đó con hãy tay, như mới đảm bảo vạn vô nhất thất...”

Tam hoàng t.ử vui mừng khôn xiết, nhưng xong cảm thấy chút , hỏi: “Phụ hoàng, nếu ả còn là Thị vệ trưởng của con tiện nhân , Quân bộ cũng tước quân hàm, trực tiếp b.ắ.n c.h.ế.t ả chẳng hơn ?”

Ý là, còn cần bày vẽ nhiều chuyện thế gì?

Hoàng đế trầm mặc một lát : “...Con thể thử xem.”

Nói xong liền ngắt kết nối.

Đại Tư Tế Tố Nguyệt Minh bên cạnh mà kinh hồn bạt vía. Điều khiến bà câm nín hơn là rõ ràng Hoàng đế bệ hạ quan hệ cá nhân giữa bà và Thất Sát tầm thường, nhưng chẳng hề kiêng dè việc bà lén.

Tố Nguyệt Minh liếc Tam hoàng t.ử, thấy mặt đỏ bừng vì kích động, đang chạy như bay ngoài.

Tố Nguyệt Minh tắt màn hình ảo của , cũng bước khỏi thánh đường.

chần chừ, lập tức gửi tin nhắn cho Thất Sát.

【 Tố Nguyệt Minh 】: Việc gấp, tốc tới.

Lúc Hạ Sơ Kiến đang ăn cơm tại tư dinh của trong khu doanh trại nội vệ hoàng thất.

Cô là thủ lĩnh nội vệ hoàng thất, nơi ở đương nhiên là chỗ nhất ở đây.

Đó là một căn biệt thự độc lập rộng rãi, sâu bên trong doanh trại nội vệ.

Xét về góc độ an ninh, nơi an nhất bộ Bắc Thần Đế Quốc, ngoài tẩm cung Hoàng đế, chính là doanh trại nội vệ.

Hơn nữa doanh trại nội vệ còn cho là chốt chặn bảo vệ lối tẩm cung Hoàng đế.

Muốn mưu hại Hoàng đế, bắt buộc qua ải nội vệ .

Thấy tin nhắn của Tố Nguyệt Minh, Hạ Sơ Kiến hiểu , nhưng xét thấy Tố Nguyệt Minh là Đại Tư Tế, là hậu duệ của quan hệ mật thiết với Thất Sát, cô vẫn quyết định qua đó.

...

“Thất Sát, cô mau ch.óng trốn ! Hoàng đế và Tam hoàng t.ử sắp tay với Nhị công chúa !”

“Quý phi ban lụa trắng, thị vệ trưởng tru di cửu tộc, Nhị công chúa xử b.ắ.n, cô là Thị vệ trưởng của Nhị công chúa cũng sẽ vạ lây!”

Tố Nguyệt Minh dúi tay cô một chiếc vali chuẩn sẵn, giục giã: “Hoàng đế bệ hạ hạ chỉ cách chức Thị vệ trưởng của cô, đồng thời lệnh cho Quân bộ tước quân hàm Thiếu tướng, Tam hoàng t.ử sắp động thủ với cô , cô mau !”

Hạ Sơ Kiến cũng thoáng kinh ngạc, nhưng nhanh nghĩ đến việc vẫn còn là thủ lĩnh nội vệ hoàng thất cơ mà!

Cô đảo mắt, chuyển chủ đề: “Đại Tư Tế Tố, trong vali bà đựng cái gì cho thế? Là mật mã hạt nhân của Bắc Thần Đế Quốc ?”

Tố Nguyệt Minh giậm chân, tức giận : “Đang chuyện nghiêm túc đấy! Cô lung tung cái gì thế!”

“Mật mã hạt nhân trong tay Hoàng đế, cô tưởng ai cũng chắc?!”

“Trong là một ít vàng, cùng với đồ dùng sinh hoạt và thực phẩm nén đủ dùng trong một tháng.”

“Cô mau , đừng chần chừ nữa!”

Hạ Sơ Kiến thấy Tố Nguyệt Minh đưa vàng cho , lập tức quan hệ với “Thất Sát” thật sự !

Cô nắm lấy tay Tố Nguyệt Minh, cảm động : “Đại Tư Tế đối với Thất Sát thật sự quá ! Yên tâm, chạy , Hoàng đế chắc định động đến ...”

Tố Nguyệt Minh sốt ruột đến toát mồ hôi: “Cô ?! Chính tai thấy mà!”

Hạ Sơ Kiến hạ giọng hỏi: “Hoàng đế bệ hạ cách chức thủ lĩnh nội vệ hoàng thất của ?”

Tố Nguyệt Minh sững : “...Cái thì .”

Hạ Sơ Kiến nghiêm túc : “Chức thủ lĩnh nội vệ hoàng thất quan trọng thế nào, cần chứ?”

“Cái chức Thị vệ trưởng Nhị công chúa quân hàm gì đó, quan trọng bằng chức thủ lĩnh nội vệ hoàng thất ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-693-doan-duoc-nang-muon-lam-gi-khong.html.]

Tố Nguyệt Minh lập tức hiểu .

Bà trừng lớn mắt, tay ôm n.g.ự.c : “...Tâm cơ của mấy chơi chính trị các bẩn thỉu thật đấy!”

thà sám hối Bồ Tát còn hơn chơi với các ...”

Lúc bà mới tỉnh ngộ Hoàng đế bệ hạ đang gì!

Hạ Sơ Kiến chỉ lạnh.

Cô đoán Hoàng đế gì, nhưng liệu Hoàng đế đoán ?

...

Trước mắt tối sầm , Hạ Sơ Kiến hiểu rằng đến thời khắc mấu chốt chuyển cảnh.

Ngay đó mở mắt , Hạ Sơ Kiến phát hiện đang trong tẩm cung của Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ.

Trong cung điện lộn xộn, dường như lục lọi nhiều .

Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ vốn cao lớn uy phong, khí chất quý phái thiên bẩm, lúc giống như kiến bò chảo nóng, đầy lo lắng.

Bộ cung trang nàng dường như mấy ngày , chỉ bẩn thỉu mà còn rách nát nhiều chỗ.

Tóc tai cũng bết bát vì lâu gội, buộc túm phía bằng sợi dây thun.

Hai đàn ông ăn mặc kiểu nội thị mặt họ.

Nội thị trẻ tuổi bưng một cái khay, bên một dải lụa trắng.

Nội thị lớn tuổi chắp tay lưng đó, vẻ mặt đầy nỡ, thở dài : “Nhị công chúa điện hạ, lão nô nhẫn tâm, thật sự là hoàng mệnh khó trái...”

“Quý phi lúc ơn tri ngộ với lão nô, lão nô cũng kẻ vong n phụ nghĩa.”

?”

“Lão nô cho Nhị công chúa mười phút, xin công chúa tự kết thúc.”

“Mười phút , lão nô sẽ khâm liệm cho công chúa.”

Nói , hiệu bằng mắt cho tên nội thị trẻ tuổi.

Tên nội thị trẻ đặt khay xuống, theo tên nội thị lớn tuổi ngoài.

Sau khi ngoài, bọn họ còn đóng c.h.ặ.t cửa phòng .

Hạ Sơ Kiến đó, cảm thấy khó xử.

hiểu tại trò chơi đưa cô cảnh tượng .

Đâu bắt cô “ban c.h.ế.t” cho Nhị công chúa, cô đến đây gì?

Giám trảm ?

Hơn nữa ở cảnh , Hoàng đế bệ hạ chẳng xử b.ắ.n Nhị công chúa ?

Sao giờ đổi thành ban lụa trắng?

giây tiếp theo, cô liền hiểu ác ý của hệ thống trò chơi.

Bởi vì Nhị công chúa đột nhiên lao tới, chộp lấy dải lụa trắng khay, vòng qua cổ Hạ Sơ Kiến siết c.h.ặ.t.

Nàng ghé sát tai Hạ Sơ Kiến, hạ giọng : “Thất Sát, đừng trách tàn nhẫn...”

“Bọn họ hứa với , chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, bọn họ sẽ tha cho một con đường sống!”

Hạ Sơ Kiến nhất thời đề phòng, Nhị công chúa vốn là tiến hóa gien siết cổ, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

may , vòng cổ Bỉ Ngạn Hoa của cô tự động kích hoạt “Thánh Giáp” (cơ giáp Thiếu Tư Mệnh).

Trong nháy mắt, sức mạnh của Hạ Sơ Kiến bùng nổ dữ dội.

Cánh tay máy của cô túm lấy cánh tay đang siết cổ của Nhị công chúa, quật ngược một phát qua vai, ném Nhị công chúa từ lưng mặt!

Bịch!

Nhị công chúa ngã ngửa đất, gáy đập mạnh xuống sàn đá, hồi lâu hồn.

Nàng dường như hiểu tại Thất Sát đột nhiên sức mạnh lớn như !

Nàng tiến hóa gien, còn Thất Sát thì !

Hạ Sơ Kiến sẽ cho nàng cơ hội tỉnh táo nữa.

Cô nhanh ch.óng lấy s.ú.n.g lục từ “Thánh Giáp”, vớ lấy cái gối giường công chúa, ấn lên mặt nàng , đó chĩa s.ú.n.g gối, bụp bụp bụp b.ắ.n liên tiếp ba phát.

Viên đạn xuyên qua lớp bông của gối, trúng chính xác trán công chúa, nhưng chỉ phát tiếng phụt phụt trầm đục, bên ngoài thấy.

Hạ Sơ Kiến lật gối lên, thấy vết đạn xuyên qua trán công chúa, c.h.ế.t đến mức thể c.h.ế.t hơn.

Cô hừ lạnh một tiếng, gọi với cửa: “...Vào , c.h.ế.t .”

ai c.h.ế.t, giọng cũng ậm ờ rõ.

Hai tên nội thị bên ngoài tinh thần cũng đang căng thẳng cao độ.

Vừa bên trong “c.h.ế.t ”, lập tức đẩy cửa bước .

vòng qua bình phong, đập mắt là t.h.i t.h.ể c.h.ế.t nhắm mắt của Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ!

Hai xảy chuyện, kinh hãi định chạy, nhưng đối diện là nòng s.ú.n.g đen ngòm của Hạ Sơ Kiến.

bọn họ, bình tĩnh hỏi: “Bây giờ cho , ai hứa với Nhị công chúa là g.i.ế.c c.h.ế.t thì nàng sống?”

Cô hỏi tên nội thị trẻ tuổi : “Ngươi , sẽ thả ngươi ngay.”

Tên nội thị trẻ tuổi ôm mặt ròng: “ ... gì cả!”

Hạ Sơ Kiến b.ắ.n một phát cổ tay , đau sợ, ngất xỉu ngay lập tức.

Hạ Sơ Kiến yên tâm, dùng dải lụa trắng trói tay , hỏi tên nội thị lớn tuổi: “Còn ngươi? Ngươi cũng ?”

Tên nội thị lớn tuổi thấy Hạ Sơ Kiến đến công chúa còn dám g.i.ế.c, sớm sợ đến run lẩy bẩy.

Hắn nơm nớp lo sợ : “...Là... là Văn Nhân thị và Tá Luân thị, nhất định thủ lĩnh Thất Sát c.h.ế.t...”

“Họ hứa với Nhị công chúa, chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t ngài, họ sẽ thả Nhị công chúa ...”

Hạ Sơ Kiến nhạt: “Nói là, hai nhà Văn Nhân và Tá Luân thể sai khiến cả nội thị ?”

“Tay bọn họ vươn dài thật đấy...”

Tên nội thị lớn tuổi ôm đầu xổm xuống đất, lắp bắp: “...Bọn họ... bọn họ mang quân bao vây hoàng cung ...”

“Đại Tư Tế bọn họ giam lỏng, Hoàng đế bệ hạ đang ngủ say, ai thể đ.á.n.h thức ngài .”

“Tam hoàng t.ử kết minh với bọn họ, chỉ cần họ ủng hộ Hoàng Thái Tử, sẽ đồng ý xử t.ử Thiếu tướng Thất Sát, đồng thời hứa sẽ giao Đại Tạng Tinh cho Văn Nhân thị trấn giữ!”

Hạ Sơ Kiến cau mày.

Văn Nhân thị và Tá Luân thị, đây là liên thủ với Tam hoàng t.ử đảo chính ...

Thảo nào bọn họ dám nhúng tay việc ban c.h.ế.t cho Nhị công chúa!

Nhị công chúa cũng ngu thật.

Nếu Văn Nhân thị và Tá Luân thị liên minh với Tam hoàng t.ử, thể thả Nhị công chúa ?!

Cho dù Nhị công chúa thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t Thất Sát, bọn họ cũng sẽ để Nhị công chúa sống sót...

Hạ Sơ Kiến thầm coi thường Nhị công chúa, nhưng cũng hiểu rằng, Nhị công chúa lúc cũng chỉ là “chó cùng rứt giậu”.

cũng c.h.ế.t, khi c.h.ế.t kéo theo một cái đệm lưng, đối phương nhất thời chập mạch, thả nàng thật thì ?

Cô cũng lạ gì sự lựa chọn của Nhị công chúa.

Hạ Sơ Kiến bắt đầu tra hỏi kỹ càng: “Văn Nhân thị và Tá Luân thị mang theo bao nhiêu binh lực? Quân bộ ? Quân bộ quản ?”

Tên nội thị lớn tuổi run rẩy đáp: “Số lượng cụ thể lão nô rõ, nhưng trong cung , Văn Nhân thị mang theo năm vạn quân, Tá Luân thị cũng năm vạn quân...”

Lông mày Hạ Sơ Kiến nhíu c.h.ặ.t: “Nội vệ hoàng thất ?”

Theo cô , nội vệ hoàng thất cũng mười vạn quân mà!

Tên nội thị lớn tuổi ánh mắt lảng tránh Hạ Sơ Kiến, : “...Ngài là thủ lĩnh nội vệ. ngài Nhị công chúa lừa tẩm cung, nội vệ bên ngoài rắn mất đầu, hiện tại đều vây ở doanh trại.”

Hạ Sơ Kiến tức đến xì khói!

Thật nực !

Nhị công chúa là heo ?!

Hệ thống trò chơi đây là đang cưỡng ép hạ thấp IQ của “Thất Sát” !

Hạ Sơ Kiến hít sâu một , thầm nghĩ, Văn Nhân thị và Tá Luân thị tổng cộng mới mười vạn quân, nhân thủ nội vệ của ít hơn họ.

tên nội thị lớn tuổi, giơ tay b.ắ.n c.h.ế.t , đó lột áo khoác đồng phục tên nội thị trẻ tuổi, mặc .

Người dáng và chiều cao xấp xỉ cô, mặc in.

Lại đội thêm mũ và mũ giáp, về cơ bản ai nhận cô là ai.

Hạ Sơ Kiến cứ thế xông khỏi tẩm cung công chúa.

Cửa quân đội của Văn Nhân thị canh gác.

Thấy cô , tướng lĩnh canh gác bước tới hỏi: “Bên trong thế nào? Đã tay ?”

Hạ Sơ Kiến ậm ờ đáp: “...Xong , các nhặt xác .”

Sau đó nhanh ch.óng rời .

Viên tướng lĩnh tưởng cô chính là tên nội thị trẻ tuổi nên nghi ngờ gì, cả mừng với của : “Theo trong! Chỉ cần Thất Sát c.h.ế.t, nội vệ sẽ tiếp tục chống cự nữa!”

Hạ Sơ Kiến khỏi khu tẩm cung công chúa, phát hiện cả hoàng cung đang hỗn loạn.

Khắp nơi là thủ hạ của Văn Nhân thị và Tá Luân thị đang cướp bóc, g.i.ế.c ch.óc và hãm h.i.ế.p.

Hoàng cung vốn ca vũ thái bình giờ tựa như địa ngục trần gian.

Hạ Sơ Kiến nổi nữa, trực tiếp lấy s.ú.n.g tự động , xả đạn đám lính vô kỷ luật .

Vừa đ.á.n.h chạy, cơ giáp Thiếu Tư Mệnh khởi động, tốc độ của cô nhanh như chớp, những kẻ đó đuổi theo cũng kịp.

Khi cô đến cổng doanh trại nội vệ hoàng thất, ôi chao, chín phần mười quân lực của Văn Nhân thị và Tá Luân thị đều tập trung ở đây.

Chỉ là bọn họ tấn công dữ dội bên ngoài, còn doanh trại nội vệ hoàng thất im ắng, ai phản kích, nhưng cũng hề hoảng loạn.

Rõ ràng là đang bảo lực lượng.

Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp khởi động cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, bay qua đầu , lao doanh trại nội vệ.

Quân đội Văn Nhân thị và Tá Luân thị thấy cảnh đều kinh nghi bất định, là ai .

Vừa trong, Hạ Sơ Kiến lập tức phát cảnh báo, lạnh lùng tuyên bố: “Nội vệ hoàng thất! Toàn thể chú ý! Ai về vị trí nấy! Phát động phản kích!”

Các nội vệ đó vẫn luôn im lặng chờ đợi chủ tướng trở về thấy giọng cô, lập tức reo hò vang dội.

Lúc trong doanh trại, ngoài mười vạn nội vệ hoàng thất đó, còn hơn một vạn sống sót của Hạm đội tinh tế 4 mà Hạ Sơ Kiến mang về từ Đại Tạng Tinh.

Mười một vạn binh lực, nhiều hơn một chút so với lượng quân Văn Nhân thị và Tá Luân thị đang bao vây bên ngoài.

Quan trọng hơn là, một vạn tinh binh Hạm đội 4 mà cô mang về là những thực sự trải qua c.h.é.m g.i.ế.c đẫm m.á.u Đại Tạng Tinh.

Không giống như những binh lính Bắc Thần Đế Quốc , mấy trăm năm gần đây từng trải qua chiến tranh quy mô lớn.

Dưới sự bố trí của Hạ Sơ Kiến, đội ngũ lập tức phối hợp với , cầm v.ũ k.h.í sẵn sàng chiến đấu các công sự phòng ngự của doanh trại.

Dọc đường tới đây, Hạ Sơ Kiến quan sát rõ cách bố phòng của Văn Nhân thị và Tá Luân thị bên ngoài.

Loading...