Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 678: Lòng Kính Sợ
Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:40:56
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lợi Phụng Thanh gật đầu thật mạnh: “Thưa Hạm trưởng, thực đây chiếc phi thuyền dùng để vật thí nghiệm thực tế, chuyện cũng là do cha cho .”
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, xem cha của Lợi Phụng Thanh vẫn thật lòng yêu thương cô con gái .
Nếu , ông cũng sẽ đích tiết lộ một chân tướng quan trọng như cho cô .
Việc Lợi Phụng Thanh khi sự thật quyết định theo đám chịu c.h.ế.t, xét về mặt tình cảm là điều thể tha thứ, Hạ Sơ Kiến hiểu .
điều cô hiểu là, tại Lợi Phụng Thanh đổi ý định?
Nghĩ hỏi , cô liền thắc mắc.
Lợi Phụng Thanh đáp: “Bởi vì Hạm trưởng khiến tin rằng, chúng khả năng tạo kỳ tích!”
“ chứng kiến những việc Hạm trưởng ở Viện Khoa học hôm nay, điều đó khiến tràn đầy niềm tin ngài.”
“ cảm thấy chúng nhất định sẽ !”
Nghe thấy những lời , mồ hôi lạnh trán Hạ Sơ Kiến vã .
Cô tự tin như , vì cách giải quyết, mà thuần túy là vì cô thể “c.h.ế.t sống ”, nên chẳng bận tâm chuyến là sống c.h.ế.t.
cô , những công cụ hình trong trò chơi điều đó!
Suýt chút nữa, cô phụ lòng đồng đội tin tưởng đến nhường ...
Giờ khắc , Hạ Sơ Kiến học một bài học.
Đó là một chỉ huy, cô quyền dựa trực giác và cảm xúc cá nhân để điều hành công việc.
Chỉ dữ liệu vững chắc và cái đầu lạnh mới là căn cứ duy nhất để cô đưa quyết sách.
Mỗi quyết định của cô đều thể ảnh hưởng đến vận mệnh của vô .
Vị trí càng cao, quyền lực càng lớn, thì càng lòng kính sợ.
Hạ Sơ Kiến bình tĩnh gật đầu với Lợi Phụng Thanh: “ vui khi một cấp như cô. Hãy nắm chắc cơ hội, , chúng sẽ cho một bất ngờ lớn!”
Lợi Phụng Thanh vui vẻ chào theo nghi thức quân đội: “Rõ, thưa Hạm trưởng!”
...
Sau khi Lợi Phụng Thanh rời , Thất Lộc gửi tín hiệu cho Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến vội đội mũ giáp kín mít lên.
Trong mũ giáp, Thất Lộc : “Chủ nhân, việc cải tạo tàu vũ trụ tất, chúng thể khởi hành!”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Ta sẽ kiểm tra một nữa.”
Hiện tại cô hiểu, cho dù là Thất Lộc cũng thể cô đưa quyết sách.
Cho nên cô cần tự kiểm tra một lượt.
Nói là , cô sử dụng hệ thống điều khiển trong phòng Hạm trưởng, dựa theo quy trình thao tác trọng điểm, rà soát bộ con tàu vũ trụ một nữa.
Lần , bất kỳ vấn đề nào xuất hiện.
Việc Thất Lộc sửa đổi dữ liệu dường như chỉ là một phần trong tiến trình trò chơi, hề kích hoạt bất kỳ cảnh báo nhắc nhở nào từ hệ thống trò chơi.
Lúc Hạ Sơ Kiến mới tràn đầy tự tin, lệnh bay cho nhân viên trong khoang lái.
Mười hoa tiêu trong khoang lái lúc mặt cắt còn giọt m.á.u, như thể sắp đón nhận ngày tận thế của chính .
Rất rõ ràng, họ cũng là những chân tướng.
Tất nhiên, cái họ chỉ là chân tướng lúc .
Họ hề rằng mối nguy hiểm tiềm tàng trong dữ liệu lỗ sâu loại bỏ, tính năng của phi thuyền cũng gia cố.
Họ sẽ thuận lợi qua lỗ sâu, tiến tới vùng tinh vực của Đại Tạng Tinh.
Đại Tạng Tinh cách Bắc Thần Tinh vài trăm năm ánh sáng.
Nếu lỗ sâu, cho dù khoang ngủ đông, họ cũng sẽ c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn ở đó.
Bởi vì khoang ngủ đông hiện tại chỉ thể duy trì sự sống cho họ trong một trăm năm.
Một trăm năm , năng lượng của khoang ngủ đông cạn kiệt, họ sẽ buộc tỉnh , đó đón nhận cái c.h.ế.t.
hiện tại lỗ sâu, cách vài trăm năm ánh sáng hiệu ứng của lỗ sâu chỉ mất nửa giờ đến một giờ là thể xuyên qua!
Quả thực còn nhanh hơn cả việc từ Bắc bán cầu đến Nam bán cầu ở Bắc Thần Tinh.
Lúc , trong họ thực sự chịu nổi áp lực tâm lý quá lớn, lăn ngất xỉu ngay tại chỗ.
Mười điều khiển, kịp xuất phát tổn thất một .
Họ vội vàng báo cáo lên Hạm trưởng.
Hạ Sơ Kiến cũng cảm thấy đau đầu.
lúc , sĩ quan quyền cô là Kỷ Mong Tự : “Thưa Hạm trưởng, đây từng học lái tàu vũ trụ ở Hạm đội tinh tế 4.”
“ thể trám vị trí đó.”
Hạ Sơ Kiến : “Cô thử xem, nếu thì báo cáo ngay lập tức.”
Kỷ Mong Tự nghiêm trang chào: “Rõ, thưa Hạm trưởng!”
Chờ cô tới phòng điều khiển, Hạ Sơ Kiến bảo Thất Lộc theo quan sát kinh nghiệm và năng lực của cô .
Một lát , Thất Lộc báo với Hạ Sơ Kiến: “Chủ nhân, Kỷ Mong Tự quả thực nền tảng, bắt nhịp nhanh. Hơn nữa cô là hoa tiêu chính, chỉ là hỗ trợ, cho nên thế vị trí đó vấn đề gì.”
Hạ Sơ Kiến cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lúc mà ngoài tìm một điều khiển khác thì quá thiếu thực tế.
Bởi vì còn cần trải qua các loại quy trình thẩm tra, họ thời gian.
Cũng may là còn nhân viên dự .
Hạ Sơ Kiến đoán rằng cấu hình nhân sự tính toán cho các tình huống đột xuất.
...
“Xuất phát!”
Hạ Sơ Kiến lệnh một tiếng, các nhân viên liên quan tàu vũ trụ bắt đầu việc.
Chỉ huy căn cứ mặt đất nhận lệnh của Hạ Sơ Kiến, lập tức phát lệnh: “Điểm hỏa!”
Tên lửa khổng lồ dùng để đẩy tàu vũ trụ khỏi tầng khí quyển Bắc Thần Tinh phát tiếng gầm rú đinh tai nhức óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-678-long-kinh-so.html.]
Một luồng lực đẩy cực lớn đến mức thể kháng cự đưa con tàu vũ trụ gắn tên lửa phóng v.út lên trời cao.
Tốc độ tên lửa ngừng leo thang.
Vận tốc vũ trụ cấp một!
Tên lửa đẩy tàu vũ trụ tiến quỹ đạo lực hấp dẫn của Bắc Thần Tinh.
Vận tốc vũ trụ cấp hai!
Tên lửa đẩy tàu vũ trụ thoát khỏi sự trói buộc của lực hấp dẫn Bắc Thần Tinh, tiến gian vũ trụ.
Đồng thời, tên lửa đẩy cũng bắt đầu tách , giảm đáng kể trọng lượng của tàu, giúp tàu thể thoát ly lực hấp dẫn nhanh hơn, đồng thời tốc độ bản cũng tăng lên nhanh ch.óng!
Vận tốc vũ trụ cấp ba!
Lúc , tàu vũ trụ cuối cùng cũng thoát khỏi tinh vực Bắc Thần, tiến gian vũ trụ rộng lớn hơn.
Đồng thời, tốc độ của nó dường như chậm .
Thực , tốc độ tuyệt đối của nó hề chậm chút nào, chỉ là khi đặt trong gian vũ trụ lấy năm ánh sáng đơn vị đo cách, thì tàu vũ trụ dù bay nhanh đến trông cũng như đang rùa bò.
Giống như trâu già kéo xe, tựa như ốc sên vác vỏ, từng bước từng bước tiến lên.
Ngay khi bản tàu vũ trụ đạt tới vận tốc vũ trụ cấp ba, hệ thống trọng lực trong tàu tiến hành điều chỉnh .
Hiện tượng mất trọng lực trong khoang do quá trình gia tốc liên tục đó dần dần biến mất.
Đối với năm vạn binh lính , cảm giác thực quá rõ ràng, bởi vì họ đều đang trong khoang cá nhân.
Trong cái khoang chật hẹp như , dù mất trọng lực thì cũng chỉ là chút cảm giác mơ hồ.
Cảm nhận rõ rệt nhất là những sĩ quan phòng riêng, điều khiển tàu và Hạ Sơ Kiến - vị Hạm trưởng .
Cô cố định cả ghế trong phòng Hạm trưởng mới tránh việc hiện tượng mất trọng lực hất văng lung tung.
Cảm nhận hiệu quả của thế hệ tàu vũ trụ đầu tiên , cô khỏi cảm thán: 9000 năm trôi qua, kỹ thuật tàu vũ trụ quả thực bước nhảy vọt.
Ví dụ như trong thế giới thực 9000 năm , tàu vũ trụ neo đậu trực tiếp tại các cảng thiên tầng khí quyển, cần tên lửa đẩy nó ngoài gian.
Hơn nữa, hệ thống trọng lực trong tàu vũ trụ hiện đại cực kỳ thiện, bất kể tốc độ , trong khoang đều ảnh hưởng.
Kể cả khi xuyên qua lỗ sâu...
Hạ Sơ Kiến trải nghiệm thử xem, dùng loại tàu vũ trụ thế hệ đầu tiên xuyên qua lỗ sâu rốt cuộc là cảm giác gì.
Tuy Thất Lộc gia cố dữ liệu, và cô cũng đây là trong trò chơi, nhưng xét thấy cảm giác cận kề cái c.h.ế.t đó chân thực đến , cô lý do để tin rằng cảm giác xuyên qua lỗ sâu ở đây cũng sẽ vô cùng chân thật.
Hiện tại hệ thống trọng lực bên trong tàu điều chỉnh xong, Hạ Sơ Kiến cần buộc ghế cũng lo bay lên, nhưng để an , cô vẫn tháo dây an .
Cô cứ ghế, bắt đầu truyền dữ liệu bay của tàu về trạm tiếp nhận mặt đất.
Ngoài tốc độ, còn tình trạng mài mòn của lớp vỏ khi tàu tăng tốc trong vũ trụ, cũng như tình trạng vận hành của động cơ và các hệ thống động lực khác.
Cô hề rằng, ngay khoảnh khắc cô gửi dữ liệu về, giáo sư Trần và tổ lãnh đạo tàu vũ trụ mới phát hiện sai sót “vô ý” ở phần thập phân của giáo sư Tá Luân Huy.
Giáo sư Trần dữ liệu màn hình ảo với vẻ mặt kinh hoàng, rằng điều ông lo lắng nhất xảy .
Bây giờ khoan hãy đến vấn đề thí nghiệm tàu thiện, chỉ riêng việc dữ liệu sai lệch gấp mười , e rằng còn chạm đến rìa lỗ sâu thì con tàu tan tành mây khói!
Tất cả các nhà khoa học tham gia tính toán đều sa sầm mặt mày, nhắm mắt , chuẩn đón nhận thất bại nặng nề đầu tiên khi tiếp nhận dự án.
Tuy họ chỉ mới tiếp nhận, ai cũng đó là của Tá Luân Huy, sẽ ai trách họ, nhưng trong lòng họ vẫn vô cùng khó chịu.
Tại họ kiên trì thêm chút nữa, tính toán xong xuôi hẵng cho tàu lên trời?!
Nếu lúc kiên quyết tính toán , Thiếu tướng Thất Sát và năm vạn binh lính sẽ chỗ c.h.ế.t một cách vô nghĩa!
Ngay khi họ suýt chút nữa chìm trong bi thương tập thể, đột nhiên, thiết tiếp nhận của họ bắt đầu xuất hiện từng chuỗi dữ liệu.
Giáo sư Trần mở choàng mắt, chằm chằm màn hình mặt.
“Tốc độ...”
“Áp lực...”
“Trọng lực...”
“Ma sát...”
“Lực hấp dẫn...”
“...Mọi thứ đều bình thường?!”
“Sao thể như thế ?!”
Ông thất thanh kêu lên.
Các nhà khoa học khác cùng sang, đó họ đều phát hiện mảng dữ liệu do phụ trách cũng bắt đầu nhận tín hiệu truyền về.
Họ đều là trong nghề, những dữ liệu đó liền con tàu những gặp vấn đề gì, mà còn đang từng bước tiếp cận vị trí lỗ sâu đầu tiên mà họ xác định đó!
Giáo sư Trần cau mày, dữ liệu truyền về ngày càng nhiều màn hình, lờ mờ cảm thấy gì đó .
Bởi vì từ liệu, chất lượng của con tàu ... dường như quá mức quy định...
Ông lập tức liên lạc với Hạ Sơ Kiến, như khi cô tiến lỗ sâu, họ còn thể trò chuyện cuối.
Tại phòng Hạm trưởng, Hạ Sơ Kiến chấp nhận yêu cầu liên lạc của giáo sư Trần.
Lúc , họ thể gọi video, chỉ thể liên lạc bằng giọng .
Bởi vì kỹ thuật thông tin lượng t.ử hiện tại họ mới chỉ đang tiến hành thực nghiệm dựa đống tư liệu , còn xa mới thiện như đời .
Hạ Sơ Kiến : “Giáo sư Trần, ngài nhận dữ liệu ?”
Giáo sư Trần cũng ngắn gọn, trả lời: “Nhận , nhưng con tàu của cô là thế nào ?”
Thư Sách