Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 677: Xuất thân

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:40:55
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Lợi Phụng Thanh rời , Hạ Sơ Kiến yên tâm bước phòng hạm trưởng.

Cô đóng cửa , đó triệu hồi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh màu bạc đen, đội mũ giáp kín mít lên, thử hỏi: “Thất Lộc, mi đó ?”

Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên ngay lập tức trong mũ giáp: “Chủ nhân, Thất Lộc ở đây đát!”

Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm, : “Lần đây thấy mi , còn lo là mi chặn ở bên ngoài chứ.”

Thất Lộc đáp: “Chủ nhân, trạm kiểm soát trình độ khoa học kỹ thuật cao, vì Thất Lộc thể ẩn tồn tại trong cơ giáp.”

cần xuất hiện hình dạng túi Mèo Chiêu Tài ở bên ngoài lúc nơi nữa.

Hạ Sơ Kiến vui mừng, : “Ta một bản dữ liệu về lỗ sâu và tư liệu về Đại Tạng Tinh ở đây. Mi thể xem qua, kiểm tra bộ thông tính năng của con tàu vũ trụ , xem liệu thể qua lỗ sâu một cách an và thuận lợi ?”

Thất Lộc dõng dạc đáp: “Được chủ nhân! Dữ liệu ạ?”

Hạ Sơ Kiến đưa dữ liệu thí nghiệm lỗ sâu mà cô thu giữ từ chỗ Tá Luân Huy cho Thất Lộc xem, đồng thời : “Đây là liệu lỗ sâu đo trong môi trường giả lập, bao gồm cả giá trị trọng lực và lực hấp dẫn.”

“Hai chỉ sẽ ảnh hưởng cực lớn đến an bay.”

Thất Lộc : “Chủ nhân đợi một chút, Thất Lộc cần kết nối hệ thống của tàu vũ trụ để kiểm chứng .”

Hạ Sơ Kiến chút lo lắng, nhỏ: “Thất Lộc, kẻ thao túng trò chơi là trí tuệ nhân tạo hàng đầu của Bắc Thần Đế Quốc... Mi cẩn thận đấy...”

Nếu Thất Lộc xảy chuyện gì, Hạ Sơ Kiến thậm chí còn liệu ở thế giới thực, Thất Lộc còn tồn tại .

Thất Lộc : “Chủ nhân yên tâm! Thất Lộc cũng lợi hại đó!”

Sau đó còn tiếng động gì nữa, lẽ nó kiểm tra dữ liệu của tàu vũ trụ.

Hạ Sơ Kiến tháo mũ giáp xuống, quan sát phòng hạm trưởng của .

Phòng hạm trưởng lúc , theo mắt của Hạ Sơ Kiến, vẫn còn khá lạc hậu.

cũng đến nỗi quá tệ.

Nó cũng ngang ngửa, hoặc lẽ kém hơn một chút so với mấy con tàu vũ trụ chắp vá của đám tinh tặc Bồ Đề Diệp.

cũng cách 9000 năm lịch sử, nhân loại dù phát triển khoa học kỹ thuật dựa vai thì cũng chút thành tựu của riêng .

Hạ Sơ Kiến quanh phòng, phát hiện nơi cũng một phòng nghỉ nhỏ.

Bên trong phòng nghỉ cả nhà vệ sinh.

Chi tiết tỉ mỉ.

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến dạo một vòng gian ngoài của phòng hạm trưởng, lúc Thất Lộc gửi tín hiệu cho cô.

Hạ Sơ Kiến đội mũ giáp lên, hỏi: “Thất Lộc, kiểm tra xong ?”

Thất Lộc đáp: “Chủ nhân, dựa bản dữ liệu lỗ sâu trong môi trường giả lập , Thất Lộc tiến hành tính toán ngược và phát hiện bọn họ tính sai một chỗ.”

Hạ Sơ Kiến: “... ở chỗ nào?”

Thất Lộc : “Họ tính sai một dấu thập phân. Do đó, trong dữ liệu diễn tập lỗ sâu ở môi trường giả lập của họ, giá trị trọng lực và lực hấp dẫn chỉ bằng một phần mười so với liệu thực tế.”

Hạ Sơ Kiến: “!!!”

Cô kinh ngạc thốt lên: “Nếu là như thì xác suất sống sót của chúng thực sự bằng !”

Nói xong, Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: “Xem vị giáo sư Trần cũng hiểu tên Tá Luân Huy ...”

Bởi vì lúc giáo sư Trần thẳng rằng bọn họ khả năng sống sót.

Còn Hạ Sơ Kiến lúc đó căn cứ kết luận của bản dữ liệu , vẫn nghĩ rằng họ 10% cơ hội sống...

Thật là quá nực !

Hạ Sơ Kiến khoanh tay, cau mày : “Vậy đây? Chẳng lẽ lúc nuốt lời về?”

Vừa nãy cô trót c.h.é.m gió hùng hồn mặt Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ ...

Thất Lộc : “Chủ nhân đừng lo, Thất Lộc thể tiến hành cải tạo một chút cho con tàu hiện tại, khiến nó thể chịu đựng sự lôi kéo của trọng trường và lực hấp dẫn thực tế trong lỗ sâu.”

Hạ Sơ Kiến lo lắng: “ bây giờ mi lấy vật liệu mà sửa?”

Giọng trẻ con của Thất Lộc mang theo chút vui vẻ: “Chủ nhân! Chúng đang ở trong trò chơi nha!”

“Chỉ cần sửa đổi tham trò chơi của con tàu vũ trụ , cần vật liệu thật đát!”

Hạ Sơ Kiến hiểu.

Nếu gặp tình huống ở thế giới thực, Thất Lộc đúng là bó tay.

hiện tại là trong game, đừng là con tàu, ngay cả bản Hạ Sơ Kiến e rằng cũng chỉ là một tổ hợp dữ liệu, cho nên việc sửa đổi cũng khá dễ dàng.

Hạ Sơ Kiến chỉ lo Thất Lộc trí tuệ nhân tạo cao cấp phát hiện, cô nhỏ: “Thất Lộc, mi sửa tham tàu, thể trí tuệ nhân tạo điều khiển trò chơi phát hiện ...”

Thất Lộc : “Sẽ , bởi vì Thất Lộc sẽ dùng dữ liệu tạo một vật liệu , đó bổ sung con tàu.”

“Cho dù là trí tuệ nhân tạo điều khiển trò chơi , nó cũng sẽ chỉ tưởng rằng chúng đang thực sự đóng tàu trong game!”

“Hơn nữa nó sự tồn tại của Thất Lộc , vì cơ giáp Thiếu Tư Mệnh vốn dĩ tích hợp trí tuệ nhân tạo mà.”

Hạ Sơ Kiến thực hiểu lắm, nhưng thấy Thất Lộc tự tin mười phần như , cô cũng nó mất hứng, : “Mi cẩn thận đấy, Thất Lộc là sẽ ăn ngon ngủ yên ...”

Giọng trẻ con của Thất Lộc càng thêm vui vẻ: “Thất Lộc quan trọng với chủ nhân như ?! Thất Lộc nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa đát!”

Hạ Sơ Kiến hài lòng, hỏi: “Vậy mất bao lâu thì sửa xong?”

Thất Lộc đáp: “Rất nhanh thôi! Chủ nhân đợi một lát!”

Sau đó Thất Lộc biến mất.

...

Nửa giờ , Lợi Phụng Thanh đến cửa phòng hạm trưởng, lớn tiếng hô: “Báo cáo! Thiếu tá Lợi Phụng Thanh cầu kiến Hạm trưởng đại nhân!”

Hạ Sơ Kiến dùng thiết điều khiển từ xa mở cửa phòng.

Sau khi trong, Lợi Phụng Thanh chào Hạ Sơ Kiến theo nghi thức quân đội: “Thất Sát hạm trưởng đại nhân, năm vạn binh lính tàu khoang đúng vị trí.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-677-xuat-than.html.]

“Tất cả v.ũ k.h.í trang và đạn d.ư.ợ.c cũng đều kiểm tra, sai sót.”

Hạ Sơ Kiến gật đầu: “ tin cô, Lợi thiếu tá. Vất vả , .”

Lợi Phụng Thanh xuống đối diện cô, lúc mới rõ ràng thả lỏng hơn đôi chút.

cầm chai nước mặt uống một ngụm, hỏi: “Hạm trưởng đại nhân, khi nào chúng khởi hành?”

Hạ Sơ Kiến vắt chân ghế sô pha đơn, thong thả : “Không vội, đến lúc thì sẽ thôi.”

Sau đó cô Lợi Phụng Thanh hỏi: “Lợi thiếu tá, cô xuất từ Lợi thị. Lợi thị sắc phong là một trong Tứ đại công tước từ khi nào ?”

Hạ Sơ Kiến nhớ rằng trong lịch sử, bốn đại công tước Tông, Quyền, Tố, Lợi đều phong công tước ngay khi đế quốc mới thành lập.

Hơn nữa, Khai quốc Hoàng đế Đạm Đài Lâm còn tuyên bố rằng tước vị của bốn đại gia tộc là “thừa kế võng thế” (cha truyền con nối giáng cấp), cho dù phạm tội mưu phản cũng chỉ xử kẻ cầm đầu, tru di cửu tộc.

Tuy nhiên vẫn giới hạn về thế hệ tộc nhân hưởng đãi ngộ quý tộc cố định.

Tuy tước vị là thừa kế mãi mãi, nhưng mỗi thế hệ tập tước chỉ một .

Và danh xưng cùng đãi ngộ quý tộc cũng chỉ xoay quanh tập tước đó.

Về cơ bản, những bà con trong vòng năm đời của mới coi là quý tộc.

Ngoài năm đời thì tự động giáng xuống công dân.

Vào thời kỳ đầu, giữa công dân và bình dân một hố sâu thể vượt qua.

Bởi vì những công dân thời đầu thực chất đều là hậu duệ của những kẻ thất bại trong cuộc tranh giành quyền lực giữa quý tộc và hoàng thất.

Chỉ thích trong vòng năm đời của kẻ thành công mới hưởng danh hiệu và đãi ngộ quý tộc, đương nhiên còn danh hiệu và đãi ngộ của hoàng thất và tông thất.

Cho nên đời cũng nhiều công dân mang họ Đạm Đài, bọn họ đều còn hưởng đãi ngộ hoàng thất tông thất nữa, chỉ là thường.

Mà khi Hạ Sơ Kiến ở cửa ải thứ nhất "Đế Quốc Ban Mai", cô từng ban họ cho Tố thị, Tông thị, Quyền thị và Lợi thị.

kịp phong tước cho họ thì hệ thống trò chơi phán định thông quan và đá ngoài.

Hiện tại, Hạ Sơ Kiến tìm hiểu thêm một chút về diễn biến cốt truyện trò chơi khi cô đá .

Quả nhiên, Lợi Phụng Thanh với cô: “Tố thị, Tông thị và Quyền thị đều phong công tước khi đế quốc thành lập một trăm năm.”

“Lợi thị chúng thì muộn hơn ba nhà một trăm năm nữa.”

Đương nhiên, mức độ “muộn” trong cả dòng sông dài lịch sử thì chẳng thấm .

Hạ Sơ Kiến gật đầu, : “Vậy nhà cô cũng là gia tộc cuối cùng phong công tước trong các quý tộc nhỉ?”

Lợi Phụng Thanh gật đầu: “ , khi khai quốc quy định chỉ bốn nhà công tước. Là nhờ ân điển của Hoàng đế bệ hạ mới cho chúng hưởng vinh dự .”

Tuy nhiên cô do dự một chút, vẫn cúi đầu, khẽ : “...Thất Sát thiếu tướng, ... thực là con riêng của một quý tộc dòng họ Lợi.”

“Mẹ là tình nhân của ông .”

“Vốn dĩ mang họ Lợi, nhưng nhờ thành tích , đủ năng lực thi đậu Giảng Võ Đường Đế Quốc.”

vì lúc đó phận quý tộc nên thể nhập học. Bởi vì Giảng Võ Đường chỉ nhận con em quý tộc từ tước Bá tước trở lên.”

“Mẹ liền cầu xin cha ruột , nhờ ông giúp đỡ.”

“Mà Lợi thị lúc đó con cái dòng chính nào đủ năng lực thi đậu Giảng Võ Đường. Do đó, Gia chủ Lợi thị - cũng là Công tước đời - khi chuyện chủ động bảo cha nhận về nhà, cho phận con gái nhà họ Lợi, cũng cho trở thành quý tộc, nhờ thế mới thể Giảng Võ Đường Đế Quốc.”

Hạ Sơ Kiến , Giảng Võ Đường Đế Quốc chính là tiền của Đại học Quân sự Đệ nhất Hoàng gia Đế Quốc nơi cô đang theo học.

Giảng Võ Đường thời đó, đừng là học sinh bình dân, ngay cả công dân và con em quý tộc tước Bá tước cũng thể học.

Chỉ con cái của Hoàng thất, Công tước, Hầu tước và Bá tước mới .

Là một học phủ quý tộc chính hiệu.

Hạ Sơ Kiến nghĩ, đây lẽ là nguyên nhân thực sự khiến vị Công tước Lợi thị đổi cách về Lợi Phụng Thanh và quyết định cho cô một cơ hội.

Lợi Phụng Thanh : “Còn , cũng chỉ lợi dụng cơ hội để Giảng Võ Đường học bản lĩnh mà thôi.”

“Gia tộc Lợi thị cũng bao giờ mời về nhà ăn Tết.”

“Cho nên thực họ cũng từng thực sự thừa nhận .”

Hạ Sơ Kiến bình tĩnh hỏi: “Cô giận ? Có oán hận ? Có cảm thấy họ lợi dụng cô ?”

Lợi Phụng Thanh cũng bình tĩnh đáp: “Không, giận, cũng chẳng gì oán hận.”

từ nhỏ lớn lên ở Lợi thị, trưởng thành mới đổi họ, cũng chỉ đến thế mà thôi.”

sẽ cho rằng vì Lão gia t.ử Lợi thị cho đổi họ, cho phận quý tộc thì coi Lợi thị là nhà.”

“Chuyện đó là thể nào. Họ , cũng , cho nên cũng đến cửa họ ngứa mắt.”

Hạ Sơ Kiến : “Cô nghĩ thông suốt là . quan tâm thuộc hạ của xuất như thế nào, bởi vì con thể lựa chọn xuất của chính .”

chúng thể lựa chọn chúng trở thành như thế nào.”

Đây là câu mà cô cô Hạ Viễn Phương thường với cô khi còn nhỏ.

Trước đây Hạ Sơ Kiến cho là đúng, nhưng hiện tại, cô ngày càng tán đồng câu .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...