Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 674: Tài sản của ai?

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:31:58
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu của Hạ Sơ Kiến dĩ nhiên là nhắm đám đang vây quanh bảo vệ Tá Luân Huy.

Những kẻ bao vây c.h.ặ.t chẽ lấy Tá Luân Huy ở giữa, gây ảnh hưởng lớn đến việc cô trực tiếp gây áp lực cho .

Mà lúc , Tá Luân Huy cũng cảm thấy may mắn vì đám vây quanh, tựa như một tấm lá chắn bằng thịt vững chắc.

Hắn về phía Hạ Sơ Kiến, đôi mắt màu lam lộ vẻ hài hước đầy khiêu khích.

Một nam t.ử tóc đen mắt đen mạnh miệng nhưng trong lòng run sợ lên tiếng: “Thất Sát! Cô đừng quá đáng!”

“Giáo sư Tá Luân Huy là nhân vật đầu tàu của Viện Khoa học chúng !”

“Một câu của ông thể quyết định sự sống c.h.ế.t của cô và cả gia tộc cô đấy!”

Hạ Sơ Kiến nhướng mày, khẩu s.ú.n.g lớn trong tay khẽ rung lên, nòng s.ú.n.g dí thẳng trán kẻ đó. Ánh mắt cô trầm xuống, lạnh lùng : “Ngươi nhắc nữa xem, ai quyết định sự sống c.h.ế.t của ai?!”

Kẻ họng s.ú.n.g của Hạ Sơ Kiến gí sát trán, lập tức sợ đến mức kiểm soát mà tè quần.

Hai chân run lẩy bẩy, nhưng vẫn từng bước lùi khỏi vị trí cũ, nhường một lối .

Những lưng cũng đều dạt theo.

Giữa Tá Luân Huy và Hạ Sơ Kiến lúc còn bất kỳ ai che chắn nữa.

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến hừ nhẹ một tiếng, bước lên một bước, khẩu s.ú.n.g đổi vị trí, dí thẳng n.g.ự.c Tá Luân Huy, rành rọt từng câu từng chữ:

“Một, giao bộ liệu ông dò xét về Đại Tạng Tinh và lỗ sâu.”

“Hai, giao nộp tất cả tư liệu khoa học mà ông đang nắm giữ - những thứ vớt lên từ đáy biển - cho giáo sư Trần.”

Tá Luân Huy tức đến mức mũi sắp lệch cả , giận dữ : “Số liệu về Đại Tạng Tinh và lỗ sâu thể đưa cho ngươi, nhưng ngươi xem hiểu thì đừng trách chúng !”

“Còn về tư liệu khoa học của , đó là tài sản riêng của !”

Ngón tay Hạ Sơ Kiến đặt lên cò s.ú.n.g, giọng vẫn nhanh chậm: “Ông nhắc nữa xem, những tư liệu khoa học đó là tài sản của ai?”

Tá Luân Huy định mở miệng tiếp, nhưng các nhà khoa học khác trong phòng họp đồng ý, nhao nhao la ó phản đối.

“Tá Luân Huy! Ông quá vô liêm sỉ !”

“Nếu là thứ ông tự nghiên cứu , sẽ oán thán nửa lời, đó là tài sản cá nhân của ông!”

mấy thứ , điểm nào là do ông tự nghiên cứu ?!”

“Đó đều là tài sản chung của quốc gia chúng !”

“Là Khai quốc Hoàng đế giao cho Viện Khoa học chúng nghiên cứu!”

“Nếu về quyền sở hữu, thì nó cũng thuộc về hoàng thất!”

“Giao đây!”

“Giao đây!”

Mặc cho những nhà khoa học gào thét thế nào, Tá Luân Huy cũng để tai, thậm chí còn nhắm mắt , khóe miệng nhếch lên một nụ khinh miệt.

Trên mặt Hạ Sơ Kiến vẫn giữ nguyên vẻ băng sơn bất cận nhân tình, nhưng đáy lòng dậy sóng dữ dội.

Trong khoảnh khắc , cô liên tưởng đến nhiều thứ.

Ví dụ như, tại Liên bang Tây Mã Nội Lợi ở đời phát triển khoa học kỹ thuật vượt bậc đến thế...

Ví dụ như, gia tộc Tá Luân luôn đầu trong mười đại gia tộc của Liên bang Tây Mã Nội Lợi...

Nếu lịch sử phơi bày ở đây là chân thật, hoặc một phần là sự thật, thì dường như cô thấy phần nổi của tảng băng chìm.

Mọi thứ trong hiện thực cô thể đổi.

thể để cái gia tộc Tá Luân gì thì ngay cả trong trò chơi, hơn nữa còn là giẫm đạp lên công lao của Thất Sát cô mà lộng hành!

Những tư liệu khoa học đó thuộc về gia tộc Tá Luân!

Hạ Sơ Kiến quyết đoán, sắc mặt xanh mét lệnh: “Lợi Phụng Thanh, truyền mệnh lệnh của , điều động một ngàn binh lính, do giáo sư Trần dẫn đầu, đến lục soát văn phòng và nhà riêng của Tá Luân Huy!”

“Phàm là tư liệu khoa học thuộc về Viện Khoa học, đều mang hết về đây!”

“Đây là quân lệnh!”

Lợi Phụng Thanh lập tức nghiêm trang chào: “Rõ! Thưa Thiếu tướng!”

Hạ Sơ Kiến về phía vị nhà khoa học đang tức giận đến run , : “Giáo sư Trần, mời ông cùng phó quan Lợi Phụng Thanh của , đến nhà riêng, văn phòng và phòng thí nghiệm của Tá Luân Huy để lục soát.”

“Phàm là tư liệu thuộc về Viện Khoa học, sót bất cứ thứ gì, mang bộ!”

Giáo sư Trần oán hận trừng mắt Tá Luân Huy một cái, chắp tay với Hạ Sơ Kiến: “Cảm ơn Thiếu tướng Thất Sát chủ trì công đạo! ngay đây!”

Ông cũng trì hoãn thời gian, lập tức xoay theo Lợi Phụng Thanh.

Hạ Sơ Kiến phất tay : “Mọi cả . Trước khi giáo sư Trần , định thực hiện nhiệm vụ .”

Tá Luân Huy Hạ Sơ Kiến, sắc mặt vặn vẹo, phẫn nộ vài phần tự đắc quỷ dị.

Hắn lớn tiếng quát: “Thất Sát! Ngươi thể cãi quân lệnh!”

“Quân bộ yêu cầu ngươi dẫn dắt tàu vũ trụ bay qua lỗ sâu, ngươi xuất phát ngay lập tức!”

“Kết cục của việc kháng lệnh, cần nhắc nhở ngươi chứ!”

Hạ Sơ Kiến xuống ở đầu bàn dài trong phòng họp, tay vẫn lăm lăm khẩu s.ú.n.g lớn, chĩa Tá Luân Huy : “ , nhưng lúc nào là do quyết định.”

“Quân bộ cũng đưa giới hạn thời gian cho .”

Thực Hạ Sơ Kiến mới đến cảnh tượng , căn bản Quân bộ đưa thời gian cất cánh cụ thể cho nhiệm vụ .

hiện tại cô cũng bất chấp tất cả.

cũng là trò chơi, ai mà chẳng thể c.h.ế.t hồi sinh chứ?!

Cùng lắm là kháng lệnh xử t.ử, đó hệ thống trò chơi đá ngoài mà thôi.

Tá Luân Huy thấy , giống như quả bóng xì , suy sụp xuống, ôm đầu : “Ngươi thể như ! Ngươi thể lục soát nhà của !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-674-tai-san-cua-ai.html.]

Hạ Sơ Kiến nhướng mày, mỉa mai: “ lục soát nhà ông gì? chỉ lấy những thứ thuộc về Viện Khoa học.”

“Ông tưởng ai cũng giống ông, thấy đồ của khác là chiếm của riêng chắc?”

Lời của cô quá cay độc, sắc mặt một trong phòng họp liền đổi.

Hạ Sơ Kiến nhận điều đó, liếc các nhà khoa học trong phòng, mỉm : “Hay là các cảm thấy, đồ của Viện Khoa học chính là đồ của riêng các nhỉ...”

Đa phần các nhà khoa học trong phòng họp đều lắc đầu tỏ vẻ đồng ý, rằng đây là của Viện Khoa học, thuộc về Bắc Thần Đế Quốc, thuộc về bất kỳ cá nhân nào.

cũng một ít nhà khoa học ánh mắt lấp ló, dường như ý kiến khác nhưng dám .

Còn một ít thì cúi gằm mặt xuống, căn bản dám thẳng mắt Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến phát hiện thần sắc bọn họ điểm lạ, cũng đang thắc mắc lúc bọn họ còn che giấu điều gì.

Cho dù những cho rằng tư liệu khoa học đó thuộc về cá nhân họ, thì hiện tại cũng đều giữ nổi nữa .

Đến ngay cả đầu bọn họ là Tá Luân Huy còn giữ , bọn họ dựa mà nghĩ thể giữ?

thần sắc của bọn họ, thậm chí cả thần sắc của Tá Luân Huy, đều khiến Hạ Sơ Kiến cảm giác khó chịu.

Thậm chí thể cảm nhận sự mừng thầm đầy bí ẩn và quỷ dị họ.

Chẳng lẽ lục soát nhà, lục soát văn phòng và phòng thí nghiệm vẫn đủ để lấy bộ tư liệu?

Hạ Sơ Kiến đột nhiên nghĩ đến điểm , ánh mắt tức khắc trở nên sắc bén.

quét mắt quanh phòng họp một nữa, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương, tựa như viên đạn xuyên phá gió lạnh, găm thẳng sâu thẳm tâm can những kẻ ý đồ đen tối.

Tất cả trong phòng đều ánh mắt của cô trấn áp, dám nhúc nhích.

Chỉ là Hạ Sơ Kiến , biến cố ở nơi báo cáo lên từng cấp một thông qua hệ thống báo động tự động của Viện Khoa học.

Bởi vì đây là phòng họp cơ mật của tòa nhà Viện Khoa học quan trọng nhất Bắc Thần Đế Quốc, thể thiết báo động ngầm chứ?

Lúc , bên ngoài chia cáo trạng với Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ và Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư.

Tuy nhiên, vì nhân vật liên quan là Thiếu tướng quân đội, hơn nữa là “tâm phúc” danh nghĩa của Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ, nên cảnh sát dám tự tiện hành động.

Nhỡ đây là đấu đá nội bộ hoàng thất, bọn họ chẳng dây gì.

Không khéo là, Nhị công chúa Đạm Đài Cẩm Từ đang bận “nghiên cứu học vấn” cùng sủng nam mới của , nhất thời ai dám quấy rầy.

Còn Tam hoàng t.ử Đạm Đài Cẩm Thư chỉ vỏn vẹn ba chữ “Đã ”, ý định can thiệp.

Do đó, cảnh sát và hiến binh bên ngoài đành trì hoãn.

Họ dám xông , chỉ bao vây c.h.ặ.t chẽ bên ngoài tòa nhà Viện Khoa học.

Cũng chính nhờ sự trì hoãn mà Hạ Sơ Kiến thể ung dung chờ giáo sư Trần và Lợi Phụng Thanh .

Chuyến điều tra , hơn một ngàn của họ mất một giờ đồng hồ để lục soát tung tóe văn phòng, phòng thí nghiệm và căn hộ cao cấp của Tá Luân Huy.

Lợi Phụng Thanh đưa danh sách những thứ thu giữ cho Hạ Sơ Kiến, đương nhiên đều là những vật liên quan đến tư liệu của Viện Khoa học, đồng thời nhỏ với cô: “...Bên ngoài cảnh sát và hiến binh đang bao vây nơi .”

Hạ Sơ Kiến bận tâm, cũng chẳng buồn hỏi, chỉ trực tiếp đưa danh sách cho giáo sư Trần, : “Ngài xem xem, tư liệu đều ở đây cả chứ?”

Giáo sư Trần xem qua từ , tiếc nuối lắc đầu : “Phần lớn đều ở đây, nhưng một tư liệu cực kỳ quan trọng tìm khắp nơi cũng thấy.”

Hạ Sơ Kiến bình tĩnh hỏi: “...Ví dụ như?”

Giáo sư Trần liếc trong phòng họp, : “Ví dụ như, tư liệu chế tạo cơ giáp...”

“Thiết động lực phản ứng nhiệt hạch cỡ nhỏ, cùng với kỹ thuật chế tạo phi thuyền thể tiến hành nhảy gian.”

“Thậm chí khả năng bao gồm cả tư liệu kỹ thuật về Tiêm Tinh Hạm còn thành hình...”

“Còn về kỹ thuật cố định lỗ sâu, kỹ thuật xuyên qua lỗ sâu, cùng với tư liệu hành tinh về phía Đại Tạng Tinh, chúng cũng tìm thấy.”

Khóe mắt Hạ Sơ Kiến nhịn mà giật một cái.

Ngoại trừ kỹ thuật xuyên qua lỗ sâu và tư liệu hành tinh Đại Tạng Tinh, những thứ còn như chế tạo cơ giáp, Tiêm Tinh Hạm, cho dù là ở 9000 năm cũng vẫn là kỹ thuật tiên tiến nhất!

Làm thể để cái tên Tá Luân Huy lén lút giấu !

Ánh mắt Hạ Sơ Kiến lập tức chĩa về phía Tá Luân Huy, miệng hỏi giáo sư Trần: “...Ngài cho rằng, ngoài nhà , văn phòng và phòng thí nghiệm, liệu khả năng giấu những tư liệu ở nơi khác ? Ví dụ như mạng internet?”

Giáo sư Trần : “Mấy thứ sẽ để mạng , chúng đều mạng internet an .”

“Tá Luân Huy chuyên về mảng an ninh mạng, hơn nữa tin tưởng trí tuệ nhân tạo, cho nên chắc chắn sẽ để mạng.”

Giáo sư Trần tiếp tục với giọng điệu chút mỉa mai: “Những tư liệu chúng lục soát từ nhà, văn phòng và phòng thí nghiệm của vẫn là nguyên bản dạng thẻ tre, đó là chuẩn để truyền cho thiên thu vạn đại đấy...”

Hạ Sơ Kiến nghiêng đầu, : “Không ở nhà, ở văn phòng, phòng thí nghiệm, cũng mạng, còn nơi nào thể cất giấu?”

“Hắn còn ngôi nhà nào khác ?”

Lúc Lợi Phụng Thanh lên tiếng: “Hắn ba ngôi nhà, đều lục soát cả , những chỗ thể tìm đều trong danh sách .”

Hạ Sơ Kiến hỏi : “Có chắc là ngóc ngách đều lục soát kỹ ?”

Lợi Phụng Thanh chút chần chừ: “...Chắc là... đúng ...”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...