Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 673: Trong chúng ta có kẻ bại hoại

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:31:57
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước mắt Hạ Sơ Kiến là cánh cửa gỗ sồi sẫm màu, cao ít nhất 5 mét, rộng chừng 3 mét.

Trông vô cùng nguy nga, đồ sộ.

Cửa gỗ sồi bọc một lớp vỏ dày bên ngoài, nên hiệu quả cách âm cực kỳ .

Lợi Phụng Thanh dừng cửa, đầu Hạ Sơ Kiến với vẻ dò xét, định đưa tay gõ cửa.

Hạ Sơ Kiến giơ tay ngăn cô , tự bước lên ở cạnh cửa.

cánh cửa lớn , cảm thấy chút quen mắt.

Chẳng đây chính là nơi đám tổ chức cuộc họp ở cảnh tượng đó ?

Ánh mắt cô chợt lóe lên, sang xác nhận với Lợi Phụng Thanh: “Nơi là chỗ nào?”

Lợi Phụng Thanh đáp: “...Nơi là phòng họp của Viện Khoa học.”

nhận tin, hôm nay thể các nhà khoa học của Viện sự dẫn dắt của giáo sư Tá Luân Huy sẽ tập trung tại đây để theo dõi video trực tiếp về con tàu vũ trụ, nhằm kiểm chứng hiệu quả việc tàu xuyên qua lỗ sâu (wormhole).”

Hạ Sơ Kiến: “......”

cau mày: “Ý là ? Họ là nhà khoa học, mấy cái thực nghiệm khoa học nên thành xong xuôi hết ?”

Lợi Phụng Thanh bắt đầu lắp bắp: “...Cái... cái , .”

Lòng Hạ Sơ Kiến chùng xuống, hỏi: “Vậy cô lên tàu cùng ?”

Sắc mặt Lợi Phụng Thanh càng thêm trắng bệch, cứng họng, thốt nên lời nào.

Được , bộ dạng thì Hạ Sơ Kiến cần hỏi nữa cũng .

Lợi Phụng Thanh chắc chắn lên tàu.

Tại ư?

Chắc chắn là vì con tàu đích thị là một con tàu t.ử thần!

Hạ Sơ Kiến cảm thấy, đám gọi là nhà khoa học căn bản hề thành thực nghiệm khoa học!

Đây là lấy mạng sống của năm vạn bọn họ để thành việc dò đường xuyên qua lỗ sâu!

Thứ tinh thần khoa học đúng là đáng "ca tụng" ghê gớm!

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến do dự nữa.

Cô lạnh giọng lệnh cho Lợi Phụng Thanh: “Bấm chuông.”

Lợi Phụng Thanh c.ắ.n răng bước lên, ấn chuông cửa cánh cửa gỗ sồi.

Thực đó là một thiết liên lạc hình (video intercom).

Trên vách tường cạnh cửa hiện lên một màn hình vuông vức ba tấc.

Người bên trong giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Ai đấy?! Viện Khoa học đang họp hội nghị quan trọng, chuyện gì thì đợi họp xong .”

Người nọ thấy Lợi Phụng Thanh nhưng vẻ quen mặt lắm.

thì trong trò chơi hiện tại, quý tộc cũng dán nhãn lên đội dòng chữ đầu để chứng minh phận.

Người nọ quen thì là quen, nên thái độ cũng chẳng mấy lịch sự.

Hạ Sơ Kiến lúc đưa tay gạt Lợi Phụng Thanh sang một bên, tự màn hình liên lạc, nhàn nhạt : “Hoặc là mở cửa, hoặc là cái cuộc họp của các sẽ vĩnh viễn bao giờ kết thúc .”

Người nọ giật kinh hãi, dường như ngờ kẻ dám chuyện với như .

Hắn trừng mắt màn hình, khó chịu : “Cô là ai? Dám uy h.i.ế.p Viện Khoa học chúng ?! Không sợ Hoàng đế bệ hạ trừng phạt ?!”

Hạ Sơ Kiến lạnh giọng đáp: “Mấy nhà khoa học các chẳng đang chờ kết quả chúng xuyên qua lỗ sâu ?”

“Nếu ông mở cửa, sẽ dẫn đội xuyên qua lỗ sâu nữa, xem các chờ kết quả gì? —— Chờ đến khi các xuống lỗ hồn hề quy lai mà xem kết quả nhé!”

Hạ Sơ Kiến chuyện tàn nhẫn lên thì đúng là tàn nhẫn.

Tên Hạ Sơ Kiến c.h.ử.i cho nghẹn họng, một lúc mới hiểu ý của cô.

Hóa đây chính là Thiếu tướng Thất Sát, dẫn đội xuyên qua lỗ sâu?!

Hèn gì giọng điệu nồng nặc sát khí như ...

Hắn do dự một chút biến mất khỏi màn hình liên lạc, nhưng tắt micro, lẽ là sang chuyện với khác hoặc xin chỉ thị.

Và Hạ Sơ Kiến phát hiện vẻ vội, chỉ tắt màn hình mà ngay cả tiếng cũng tắt.

Bởi vì Hạ Sơ Kiến rõ mồn một đang trong phòng: “Giáo sư Tá Luân Huy, vị Thiếu tướng Thất Sát thực hiện nhiệm vụ bay hôm nay đang ở ngoài phòng họp, cô yêu cầu .”

Sau đó cô thấy giọng mất kiên nhẫn của giáo sư Tá Luân Huy: “Nó gì? Bảo nó bay nhanh lên! Đừng lề mề nữa, chúng còn đợi bao lâu hả?”

Một bộ dạng đầy bất mãn, như thể đang chê bai việc nhóm Hạ Sơ Kiến chịu nhanh nhanh chịu c.h.ế.t.

Hạ Sơ Kiến hừ một tiếng, thẳng micro: “Giáo sư Tá Luân Huy, là Thất Sát, Thiếu tướng chấp hành nhiệm vụ bay đầu tiên .”

tới đây là để lấy tài liệu thông tin về Đại Tạng Tinh và việc bay qua lỗ sâu.”

“Các bắt chúng chịu c.h.ế.t thì cũng đưa chút tư liệu chứ, để chúng c.h.ế.t cũng con ma rõ sự tình.”

“Ông cho kỹ đây, chúng thể c.h.ế.t, nhưng sẽ c.h.ế.t một cách minh bạch.”

Lời truyền rành rọt bên trong phòng họp.

Các nhà khoa học nãy còn đang thì thầm to nhỏ, lòng tràn đầy kích động, lập tức ngẩn .

Mặt giáo sư Tá Luân Huy đỏ bừng.

Lão trừng mắt gã nhân viên đang nhỏ với , hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức!

Mẹ kiếp, mày tắt micro mà chạy đây hỏi chuyện, nghĩ tới cảm nhận của tao ?!

Giọng Hạ Sơ Kiến vang vọng trong phòng họp: “Nhanh lên! Mở cửa! Còn lề mề nữa là chúng chịu c.h.ế.t đấy nhá!”

Trong phòng họp, cũng nhà khoa học khác bắt đầu lên tiếng.

Người đó chất vấn giáo sư Tá Luân Huy: “Giáo sư Tá Luân Huy, lời vị Thiếu tướng Thất Sát là thật ?”

“Chẳng ông thí nghiệm bay qua lỗ sâu thành, dữ liệu đều là dữ liệu qua kiểm chứng và thể lặp ?”

“Tại ông gửi tư liệu dò xét về Đại Tạng Tinh và lỗ sâu cho chủ quan của hành động ?”

Giọng điệu giáo sư Tá Luân Huy vẫn nhanh chậm: “Đương nhiên chúng kiểm chứng, nhưng là kiểm chứng trong môi trường giả lập.”

“Bây giờ cần bọn họ kiểm chứng thực địa.”

“Còn về dữ liệu kiểm chứng trong môi trường giả lập, gửi cho bọn họ thì ích gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-673-trong-chung-ta-co-ke-bai-hoai.html.]

“Mấy kẻ lính mấy chữ chứ? Lại còn đòi xem liệu... Hừ!”

Đây rõ ràng là giở thói lưu manh.

Hạ Sơ Kiến hận thể đ.ấ.m nát cái micro.

nếu đập nát, cô sẽ mất cơ hội đối thoại với bên trong.

Hạ Sơ Kiến nén giận, : “Mời mở cửa, chúng gặp mặt chuyện cho rõ ràng.”

định mở cửa cho Hạ Sơ Kiến.

Giáo sư Tá Luân Huy để Hạ Sơ Kiến đạt mục đích, cao giọng : “Mở cửa gì? Nơi là phòng họp cơ mật của Viện Khoa học, cái chỗ để ch.ó mèo gì cũng thể !”

Hạ Sơ Kiến thèm chiều cái thói ngạo mạn của lão giáo sư , lạnh giọng : “Ông mở cửa đúng ? —— Vậy thì tự mở!”

Nói đoạn, cánh tay cô rung lên, bộ “Thánh Giáp” (cơ giáp Thiếu Tư Mệnh màu bạc đen) nhẹ nhàng bao phủ lớp áo choàng, đó cánh tay biến đổi, hiện một khẩu s.ú.n.g ngắm hỏa lực cực mạnh.

Hạ Sơ Kiến tháo s.ú.n.g ngắm xuống, nhanh nạp năm viên đạn băng đạn.

Đáng tiếc là với trình độ v.ũ k.h.í hiện tại, uy lực của khẩu s.ú.n.g ngắm còn bằng khẩu Thẩm Phán Giả 7.

b.ắ.n phá một cánh cửa lớn thì vẫn dư sức.

Cô cầm khẩu s.ú.n.g lớn di chuyển vị trí, cửa phòng họp, lạnh giọng hô: “Tất cả tránh xa cánh cửa !”

“Ngộ thương thì liên quan đến nhé!”

Dứt lời, cô nâng họng s.ú.n.g, nhắm ngay vị trí ổ khóa cửa gỗ sồi, "đoàng" một tiếng, nổ s.ú.n.g.

Sau đó liên tiếp ba phát s.ú.n.g nữa, b.ắ.n xuyên nát ổ khóa cửa, để lộ một cái lỗ to bằng quả trứng gà, ánh sáng từ bên trong phòng họp hắt qua cái lỗ đó.

Hạ Sơ Kiến bồi thêm một cú đá.

Cánh cửa gỗ sồi dày nặng còn ổ khóa kìm hãm, cô đá văng .

Bài trí trong phòng họp khác so với cảnh tượng đó.

Cũng một chiếc bàn dài, nhưng cuối bàn còn chiếc ghế vàng ròng nữa.

Trên trung phía bàn dài cũng còn chùm đèn pha lê hoa lệ, chỉ treo bốn màn hình thực thể độ nét cao, hướng về bốn phía đông tây nam bắc.

Hình ảnh hiển thị đều là cảnh tại căn cứ phóng tàu vũ trụ.

Các nhà khoa học trong phòng họp, thì trốn xa, thì yên tại chỗ, thì vây quanh giáo sư Tá Luân Huy.

Còn một đang đối diện với Tá Luân Huy, đang chất vấn lão.

Tá Luân Huy thẹn quá hóa giận, quát: “Thất Sát! Ngươi dám xông cuộc họp cơ mật của chúng ?!”

Hạ Sơ Kiến lạnh: “Nhìn cái màn hình hãy !”

“Đây là cuộc họp cơ mật của các ?!”

“Đây là sự đột phá to lớn trong nghiên cứu lỗ sâu mà các hứa hẹn với Hoàng đế bệ hạ ?!”

“Ông thậm chí còn dám gửi cho dữ liệu kiểm chứng trong môi trường giả lập của ông!”

Đỉnh đầu lưa thưa tóc của Tá Luân Huy lúc bóng dầu loáng thoáng, lão gào lên khản cả giọng: “Đưa cho ngươi thì ích gì?! Ngươi xem hiểu ?!”

“Hơn nữa, đó là thành quả nghiên cứu khoa học của !”

“Ta quyền sở hữu trí tuệ! Đưa cho ngươi, lỡ ngươi lộ bí mật thì ?!”

Lúc , vị nhà khoa học đang đối mặt với lão kích động : “Tá Luân Huy, ông quá vô liêm sỉ!”

“Mấy thứ đó chúng đều thừa là do Khai quốc Hoàng đế bệ hạ vớt từ đáy biển lên!”

“Chúng chỉ dựa tư liệu đó để kiểm chứng phục hồi mà thôi!”

“Ông lấy cái gì mà quyền sở hữu trí tuệ?!”

“Không ngờ ông còn đê tiện hơn cả tưởng tượng của !”

Hạ Sơ Kiến giật , nhớ tới cái thư viện ở thành phố Arkham.

Ở cửa ải thứ nhất, cô từng xuống đáy biển vớt lên một ít sách khoa học tự nhiên, giúp khai mở dân trí.

cô chỉ vớt một , hơn nữa đều là kiến thức khoa học tự nhiên cơ bản, trình độ quá cao siêu.

thư viện đó còn nhiều sách khoa học tự nhiên khác, cô kịp xem thì hệ thống trò chơi phán định thông quan, đá văng ngoài.

khi cô ngoài, dòng thời gian trong trò chơi vẫn trôi .

Cho nên hẳn là - là "Thất Sát" là Đạm Đài Lâm chui từ - tiếp tục xuống đáy biển, mang lên càng nhiều sách vở hơn.

Nơi đó chính là kho tàng tri thức danh xứng với thực, chứa đựng nhiều công nghệ cao vượt xa thời đại năm...

Nếu mang hết những thẻ tre sách vở đó lên, Bắc Thần Đế Quốc thật sự khả năng thực hiện bùng nổ khoa học kỹ thuật trong vòng một ngàn năm, đó bước lên con đường mở rộng tinh tế!

Hạ Sơ Kiến bỗng thấy đầu óc thông suốt, dường như chuyện đều sáng tỏ.

Ánh mắt cô quét một vòng quanh phòng họp, đó chằm chằm đang chất vấn giáo sư Tá Luân Huy, hỏi: “Ngài họ gì?”

Người nọ đẩy gọng kính đen, lúng túng : “Miễn quý tính, họ Trần, cũng là giáo sư của Viện Khoa học. Đáng tiếc, trong chúng kẻ bại hoại!”

“Thất Sát thiếu tướng, xin cho phép bày tỏ lời xin với ngài, sẽ trình đơn lên Nội các và Quân bộ, yêu cầu hủy bỏ chuyến của ngài.”

cho rằng tổ thực nghiệm do giáo sư Tá Luân Huy dẫn dắt vẫn thành thực nghiệm tính khả thi.”

“Các ngài nên vì nghiên cứu thành của họ mà chịu c.h.ế.t!”

Ấn tượng của Hạ Sơ Kiến về vị nhà khoa học lên đôi chút.

Tuy nhiên cô đồng ý, cũng chẳng phản đối, mà thẳng đến bên cạnh đám đang vây quanh Tá Luân Huy, lạnh giọng : “Tránh .”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...