Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 666: Không có ngôi vua để kế thừa
Cập nhật lúc: 2026-01-14 00:36:11
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ảnh Vô Tâm nhẹ bẫng: “Thực em hiểu hơn hiểu em nhiều.”
Tông Nhược Ninh im lặng một lúc lâu, mãi đến khi đưa Ảnh Vô Tâm về đến cửa nhà, mới áy náy : “Vô Tâm, thích em, nhưng kiểu thích giữa nam và nữ.”
Ảnh Vô Tâm đáp: “Em mà Nhược Ninh, thực em cũng luôn coi như trai ruột. Em thích , chỉ là cứ đến tìm em, ai mà chẳng thích ông trai chơi cùng chứ, ha ha ha!”
Cô tuy vẻ ngoài nhu mì yếu đuối, nhưng thực tính cách thẳng thắn, tạo nên sự tương phản kỳ lạ.
Tông Nhược Ninh Ảnh Vô Tâm là cô con dâu mà ưng ý nhất.
Trước cảm thấy cũng , chỉ cần vui thì gì cũng đáng.
bây giờ, bỗng nhiên cảm thấy miễn cưỡng...
Tông Nhược Ninh gật đầu, lịch sự : “Là của cứ dây dưa mãi. Trước đây nghĩ hai nhà chúng là thế giao, quen từ nhỏ, lẽ thể thử tìm hiểu xem , vẫn bảo tình cảm là do vun đắp mà thành.”
Ảnh Vô Tâm nhún vai: “Em thừa là , giờ mới nhận Nhược Ninh?”
Tông Nhược Ninh lảng sang chuyện khác: “Đến đây mấy hôm, cứ suy nghĩ mãi về vấn đề . Hôm nay cuối cùng cũng thấy nên sự nghiệp riêng.”
Ảnh Vô Tâm hiểu ý , gật đầu: “Vậy Nhược Ninh cố lên nhé!”
Cô đồng hồ tay, : “Em ở đây thêm vài hôm chờ một , đó sẽ về nhà họ Tố.”
“Tiếc là mới nếm thử món ngon nhà bạn Hạ...”
Tuy nhưng Ảnh Vô Tâm cũng thấy tiếc nuối lắm.
Cô thích ăn ngon, nhưng đến mức vì miếng ăn mà bất chấp tất cả.
Người như họ thì sơn hào hải vị nào từng nếm qua?
Tuy đúng là từng ăn món nào ngon như Hạ Sơ Kiến , nhưng chỉ cần bày mắt thì cũng đến nỗi nhịn .
Tông Nhược Ninh hiểu Ảnh Vô Tâm đang chào tạm biệt .
Anh ôn tồn : “Ừ, chuyện gì cứ liên lạc với , em là bạn , mà bạn bè của thì ít lắm.”
Ảnh Vô Tâm vị thế khó xử của Tông Nhược Ninh trong gia tộc họ Tông, thực cô cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng vẫn đỡ hơn Tông Nhược Ninh một chút.
Cũng vì điểm chung mà hai khá thiết.
Tuy nhiên Tông Nhược Ninh và Ảnh Vô Tâm quen bao năm, đều hiểu rõ đối phương là trong lòng , nên chỉ duy trì mối quan hệ bạn bè để cho hai bên gia đình một câu trả lời thỏa đáng.
Và hôm nay, bữa cơm tại nhà Hạ Sơ Kiến giúp hai đến quyết định chính thức bước con đường riêng của .
Ảnh Vô Tâm bữa ăn ngon giúp Tông Nhược Ninh thông suốt , nhưng cô chắc chắn rằng, bữa ăn đó khiến cô quyết tâm kết bạn với Hạ Sơ Kiến.
Tiền cô thiếu, nhưng những thứ tiền mua .
Ảnh Vô Tâm thì thầm hỏi Tông Nhược Ninh: “Căn biệt thự đó của nhà họ Quyền ? Em là của Đại thiếu gia họ Quyền, giờ Hạ Sơ Kiến ở đó?”
Tông Nhược Ninh đáp: “Anh thấy cách bài trí trong nhà đổi nhiều , đoán chừng căn nhà thuộc về bạn Hạ.”
Anh trông vẻ ôn nhuận như ngọc, góc cạnh sắc sảo, nhưng khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén tinh tế.
Ảnh Vô Tâm tặc lưỡi: “Em càng thích Hạ Sơ Kiến hơn đấy. Lấy một căn nhà từ tay gã Quyền Đại thiếu gia âm hiểm xảo trá đó, cô nàng chắc chắn cực kỳ lợi hại!”
Tông Nhược Ninh bật : “Vô Tâm đừng thế, thấy bạn Hạ hành xử quang minh chính đại, chắc chắn là Quyền Đại thiếu gia tặng cho cô .”
Ảnh Vô Tâm trợn tròn mắt: “Không thể nào?! Đây là biệt thự ở khu đấy! Đâu ...”
Kể cả cô lớn lên ở nhà họ Tố, tước vị của nhà họ Ảnh, cũng thể vung tay tặng một căn biệt thự ở vị trí đắc địa thế cho khác .
Tông Nhược Ninh : “Anh cũng hiểu Quyền Đại thiếu gia đôi chút. Cậu thực là khá hào phóng, nhưng em công nhận .”
Ảnh Vô Tâm càng thêm tò mò về Hạ Sơ Kiến: “Anh Nhược Ninh, thật lòng nhé, em thấy Hạ Sơ Kiến cũng xinh lắm, thu hút cả Nhị thiếu gia nhà họ Tông lẫn Đại thiếu gia nhà họ Quyền ?”
Tông Nhược Ninh mỉm : “...Không xinh ? Anh để ý lắm...”
Anh thấy xinh, nhưng mặt Ảnh Vô Tâm.
Ảnh Vô Tâm nhún vai: “Anh Nhược Ninh, thế thì bao giờ mới kiếm vợ. Thôi em nữa, về đợi gọi video đây.”
Cô vẫy tay chào Tông Nhược Ninh nhà.
...
Tông Nhược Ninh về nhà , việc đầu tiên là gửi lời mời gọi video cho , bà Tố Song La.
Tố Song La lúc mới ngủ dậy, rửa mặt chải đầu xong, đang bưng ly cà phê ngẩn ngắm đóa hoa mẫu đơn Xích Tinh Vân cửa sổ phòng ngủ.
Đóa hoa nở rực rỡ bắt mắt, đến mức giống vật phàm trần.
Nghe thấy tiếng chuông báo đặc biệt từ đồng hồ quang não, Tố Song La chẳng cần ai gọi đến bấm nhận ngay.
Bởi vì đó là nhạc chuông độc nhất vô nhị bà cài đặt riêng cho con trai độc nhất của .
Chỉ khi quang não của con trai bà gọi đến mới tiếng chuông .
Màn hình ảo hiện , khuôn mặt nam tính điển trai của con trai xuất hiện mắt bà.
Bà luôn cho rằng con trai hơn cả đứa cháu Tông Nhược An như con gái của chi hai.
Bởi vì vẻ trai của mang nét trung tính, phảng phất chút u buồn, tựa như một hoàng t.ử phong độ ngời ngời, chỉ tiếc là ngôi vua để kế thừa.
Vẻ mặt Tố Song La tràn đầy yêu thương.
Bà Tông Nhược Ninh màn hình, dịu dàng : “A Ninh, chào buổi sáng con.”
Tông Nhược Ninh bộ đồ ngủ , hỏi: “Mẹ, đêm qua ngủ ngon ạ?”
Tố Song La gật đầu: “Mẹ ngủ ngon lắm, còn con? Ở biệt thự bên đó quen ?”
Tông Nhược Ninh đáp: “Quen chứ ạ, con ở đây bốn năm mà, quen? Mọi thứ bây giờ vẫn y hệt lúc con nghiệp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-666-khong-co-ngoi-vua-de-ke-thua.html.]
Tố Song La : “Chỗ đó vẫn luôn quản gia trông coi, thỉnh thoảng qua ở vài hôm chắc vấn đề gì.”
Bà cũng hỏi con trai tìm việc gì, dù việc thì bà vẫn luôn dành sự kiên nhẫn và yêu thương vô bờ bến cho Tông Nhược Ninh.
Tông Nhược Ninh : “Mẹ, con với chuyện .”
Tố Song La gật đầu: “Ừ, con .”
Tông Nhược Ninh ngập ngừng: “Mẹ, con về trường đại học cũ việc, thấy thế nào?”
Tố Song La nhướng mày: “Về Đại học Quân sự Đệ nhất Hoàng gia Đế quốc á? Con việc gì về cái trường đó gì?”
“Muốn thì mấy tập đoàn lớn đây, giao hết cho con quản lý là , đằng nào cũng là của con cả.”
Tông Nhược Ninh : “Mẹ quản lý đang mà, con tranh việc buôn bán của .”
“Hơn nữa con thích quản lý công ty, con thích trường quân đội, thích...”
Thực một quân nhân, giống như cha , trở thành một vị tướng kiệt xuất.
Tố Song La vì chồng hy sinh chiến trường tinh tế, chỉ để giọt m.á.u duy nhất là , nên sống c.h.ế.t cũng cho vết xe đổ.
Tông Nhược Ninh cũng hiểu điều , nên chỉ dám nghĩ trong lòng chứ bao giờ dám đề cập với .
Anh trân trọng cảm xúc mong manh của , bất cứ điều gì khiến bà lo lắng.
, thực sự .
Sau khi nghiệp, cắt đứt liên lạc với bên ngoài, ở nhà bầu bạn với suốt bảy năm trời.
Giờ cũng là lúc bước ngoài ngắm thế giới.
Tố Song La thấy con trai , cũng lo sẽ bất chấp tất cả tòng quân thật.
Vậy thì về trường cũ việc cũng là thể chấp nhận .
Bà vội ngắt lời Tông Nhược Ninh: “Con thực sự về trường việc ? Thế là học thạc sĩ ? Hoặc học thẳng lên tiến sĩ cũng .”
“Nếu thì con giảng viên nhỉ?”
Giáo sư của Đại học Quân sự Đệ nhất Hoàng gia Đế quốc ít nhất bằng tiến sĩ.
Nếu tiến sĩ thì kinh nghiệm chiến đấu thực tế, mới thể giảng viên, ví dụ như Thu Thận Hành.
Tông Nhược Ninh nghiệp xong thì lấy cớ sức khỏe yếu ở nhà dưỡng bệnh, bầu bạn với , cũng lính, nên kinh nghiệm tác chiến thực tế.
Với bản lý lịch sơ sài , thể giảng viên .
Hơn nữa thăng chức thì vẫn học tiến sĩ tại chức, nếu sẽ chẳng cơ hội thăng tiến nào.
Những chức danh trong trường đại học đều quy định cứng, liên quan đến việc quý tộc .
Tất nhiên, quý tộc kiếm cái bằng cấp cũng dễ hơn thường nhiều.
Điều cả Tố Song La và Tông Nhược Ninh đều rõ.
Bản Tố Song La là tiến sĩ Dân tộc Lịch sử học của Đại học Bắc Thần, với học thức của bà, giáo sư ở đó là thừa sức.
với tư cách là tiểu thư dòng họ Tố, em gái duy nhất của Đại Tư Tế họ Tố và là phu nhân của chi cả dòng họ Tông, bà cần giáo sư kiếm sống.
Hơn nữa bản Tố Song La cũng thích giáo viên.
Bà học Dân tộc Lịch sử học chỉ vì đam mê, vì nhu cầu mưu sinh.
Tông Nhược Ninh cũng cân nhắc hết những vấn đề .
Anh : “Nếu , con về trường cũ chuyên viên chính trị, học tiến sĩ tại chức.”
Chuyên ngành đây của cũng là Chỉ huy Tiêm Tinh Hạm.
Và cũng , kỹ thuật chế tạo tàu tiêm kích cuối cùng đột phá nút thắt cổ chai, năm nay bắt đầu chính thức đóng tàu, bốn năm sẽ chính thức đưa biên chế.
Lái chiến hạm tinh tế chiến đấu với kẻ thù ngoài vũ trụ bao la từng là ước mơ của .
vì nhiều lý do, khi nghiệp, ở nhà với bảy năm, bất cứ công việc gì.
Anh thậm chí còn liên lạc với bạn bè đại học, đương nhiên cũng tải ứng dụng trường cũ, mù tịt về chuyện xảy ở trường trong mấy năm gần đây.
Tố Song La c.ắ.n răng : “Để hỏi giúp con. Bây giờ khai giảng , liệu kịp ?”
Thư Sách
Tông Nhược Ninh đáp: “Mới khai giảng hai ngày thôi, con thể tự tìm giáo sư Yến Húc.”
Tố Song La lo lắng cản : “Con đừng vội, để hỏi con , để mặt sẽ hơn.”
Cậu của Tông Nhược Ninh chính là Đại Tư Tế hiện tại của Đế quốc Bắc Thần, cũng là Công tước Tố Yến Hành của dòng họ Tố.
Tông Nhược Ninh thở dài trong lòng, nhưng cũng trái ý , : “Vậy phiền giúp con ạ.”
“Không phiền! Không phiền!” Tố Song La vui mừng khôn xiết, lải nhải chuyện trò với Tông Nhược Ninh, gửi tin nhắn cho trai Tố Yến Hành.
【Tố Song La】: Anh cả, Nhược Ninh về trường Quân sự Đệ nhất chuyên viên chính trị, sắp xếp giúp em một chút nhé, gấp lắm đấy.