Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 665: Nỗi phiền muộn của quý cô

Cập nhật lúc: 2026-01-14 00:36:10
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tông Nhược Ninh cầm đũa lên, nếm thử một miếng cơm trắng.

Miếng cơm miệng, sững sờ.

Khẩu vị quá đỗi quen thuộc, thậm chí còn ngon hơn hẳn bản gốc!

Chẳng đây là hương vị của gạo Ngự Điền Phấn trong hoàng thất ?

Không, ngon hơn, tinh tế hơn, mùi thơm cũng hợp khẩu vị hơn nhiều!

Sau đó, gắp thử một miếng nấm và thịt trong cái bát tô lớn.

Vừa nếm thử, nheo mắt vì thỏa mãn.

Cảm giác trôi xuống cổ họng là nấm và thịt, mà như một luồng gió mát lạnh giữa trưa hè oi ả, khiến năm triệu lỗ chân lông đều giãn sảng khoái...

Ảnh Vô Tâm cũng kinh ngạc thốt lên: “Bạn Hạ ơi, đây là thịt heo rừng tê giác ?! Còn nấm là nấm gì thế?! từng ăn bao giờ! Ngon quá mất!”

“Còn ngon hơn cả thịt heo rừng nữa!”

Từng lớp nấm hình dạng như dày dê thấm đẫm vị thịt heo rừng, cộng thêm mùi thơm đặc trưng của loại nấm , hòa quyện như tạo phản ứng hóa học, khiến độ ngon tăng lên gấp bội.

Ảnh Vô Tâm và Tông Nhược Ninh đều là sành ăn, họ nếm qua thịt heo rừng Tê giác thật sự nhiều , nên nhận ngay vị ngon đặc trưng của loại thịt .

nấm bụng dê Hồng Sư thì nổi tiếng bằng, đây là đặc sản của Rừng Dị Thú ở hành tinh Quy Viễn, ít hái .

Hạ Sơ Kiến tít mắt: “Đều là đặc sản quê nhà thôi, hai vị thích ăn là vui .”

Nói đoạn, cô cũng múc cho một muỗng nấm bụng dê, thịt heo rừng và nước canh bát cơm, trộn đều lên bắt đầu ăn.

Ảnh Vô Tâm và Tông Nhược Ninh thấy cũng lặng lẽ bắt chước Hạ Sơ Kiến, trộn nấm, thịt và nước canh cơm để thưởng thức.

Quả nhiên, hạt cơm gạo Đương Khang Chúc Dư dẻo thơm thấm đẫm nước hầm nấm và thịt, hương vị như thăng hoa lên một tầm cao mới.

Lúc , ngay cả vị hoàng t.ử u buồn Tông Nhược Ninh vốn luôn ôn tồn lễ độ cũng kìm mà ăn lấy ăn để.

Trên bàn ăn còn tiếng chuyện.

Ba và một con ch.ó đều cắm cúi ăn say sưa.

Nửa tiếng , nồi thịt heo rừng hầm nấm bụng dê to tướng và nồi cơm gạo Đương Khang Chúc Dư đủ cho bốn ăn đều sạch bách.

Hạ Sơ Kiến nấu đúng là đủ cho bốn ăn, định bụng ăn một bữa, chỗ còn mang đến trường ăn dần.

tủ lạnh bảo quản tươi, để cả tuần cũng .

Giờ thì hỏng kế hoạch , hết sạch sành sanh.

Hạ Sơ Kiến đưa cho Tông Nhược Ninh và Ảnh Vô Tâm mỗi một chai nước khoáng, : “Mới chuyển về, trong nhà chẳng cà phê gì cả, chỉ nước lọc thôi.”

Ảnh Vô Tâm vặn nắp chai uống một ngụm, vẫn còn ngại ngùng: “Thực ăn sáng mới dắt ch.ó dạo...”

“Thế mà ngờ... Bạn Hạ , món thật sự là bạn tự ? Ngon quá sức tưởng tượng!”

“Thịt heo rừng chỗ bạn ngon hơn hẳn mấy nhà hàng bên ngoài đấy!”

“Tất nhiên, ý chê thịt ở nhà hàng dở, nhưng phàm là chuyện gì cũng sợ so sánh... Thịt chỗ bạn chắc chắn là tươi ngon hơn.”

Hạ Sơ Kiến đáp: “Lưỡi cô cũng tinh thật đấy, nếm cả điều . Không giấu gì cô, nhà ở hành tinh Quy Viễn, vùng ngoại ô thành phố Mộc Lan, sát vách Rừng Dị Thú.”

“Mọi heo rừng Tê giác là đặc sản Rừng Dị Thú đấy? Đây là do tự săn hồi , tiếc là giờ heo rừng bên đó hình như tuyệt chủng , chỗ cũng ăn bữa nào bữa nấy thôi.”

Ảnh Vô Tâm và Tông Nhược Ninh đều gật đầu.

Ảnh Vô Tâm : “ tin heo rừng tuyệt chủng , vì các nhà hàng ở thủ đô bây giờ trả giá trời cũng chẳng mua thịt heo rừng Tê giác nữa.”

Tông Nhược Ninh cũng ôn tồn : “ từng ăn ở tất cả các nhà hàng 5 của Đế quốc Bắc Thần, nhưng bao giờ nếm món nào ngon như thế .”

“Kể cả hồi khi còn nguồn cung thịt heo rừng tươi sống, cũng thể sánh bằng thịt ở chỗ bạn Hạ đây.”

Hạ Sơ Kiến hiểu hai chắc chắn phần khách sáo, nhưng lời ý ai chẳng thích ?

: “Hai vị quá khen , bình thường ở trường, hôm nay đúng là hai vị may mắn thật...”

Ý ngoài lời là: Đừng hòng ngày nào cũng đến ăn chực nhé!

Tông Nhược Ninh và Ảnh Vô Tâm cũng tự thấy hành động hôm nay của thật bất ngờ.

đến thì cũng đến , ăn thì cũng ăn .

Ăn xong, hai cũng ngại dám về ngay, bèn phòng ăn trò chuyện.

Buổi sáng mùa hè, nắng chang chang ngoài trời nhưng nhiệt độ vẫn lên đến đỉnh điểm.

Trong phòng bật điều hòa, chỉ mở cửa sổ sát đất, gió nhẹ hiu hiu thổi mát mẻ.

Hạ Sơ Kiến uống một ngụm nước, tò mò hỏi thẳng: “Anh Tông, quan hệ gì với Tông Nhược An ?”

Tông Nhược Ninh ngạc nhiên: “...Cô quen Nhược An ? Cậu là em họ , em họ gần.”

“Bố là em ruột của bố , là chú hai của .”

Hạ Sơ Kiến “Ồ” một tiếng, cũng trả lời trực tiếp câu hỏi của Tông Nhược Ninh, chỉ : “ đoán chắc cũng là quan hệ đó nên hỏi thử xem.”

Rồi cô sang Ảnh Vô Tâm: “Họ Ảnh hiếm gặp, tình cờ quen đại sư Tố Bất Ngôn, cho nên, cô là họ hàng nhà đại sư Tố hả?”

Ảnh Vô Tâm cũng bất ngờ: “Cô quen họ ? Quen thế nào ?”

Hạ Sơ Kiến nhắc đến quan hệ thầy trò với Tố Bất Ngôn, chỉ chọn thông tin công khai: “Đại sư Tố tặng một bộ cơ giáp thế hệ 2 bản sơ khai.”

Chuyện Tố Bất Ngôn công khai Tinh Võng, ai quan tâm đều .

Ảnh Vô Tâm gật gù chiều suy nghĩ: “Hình như vụ đó thật...”

Tông Nhược Ninh bỗng sáng mắt lên: “ ! Cô là Thủ khoa đại học của Đế quốc năm nay!”

“...Tên là Hạ Sơ Kiến đúng ?! Cô bảo cô họ Hạ mà!”

Hạ Sơ Kiến mỉm gật đầu: “ , là .”

Ảnh Vô Tâm cũng hít hà: “Cô giỏi quá! Hai chúng bằng tuổi đấy! Thế mà cô là Thủ khoa Đế quốc !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-665-noi-phien-muon-cua-quy-co.html.]

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến thấy cô chủ động nhắc tuổi tác, bèn hỏi: “Thế Vô Tâm cũng đang học đại học ?”

Ảnh Vô Tâm thở dài: “ học lắm... Năm ngoái ốm, nghỉ học một kỳ, sang năm mới học tiếp...”

đại học thì chắc chắn theo diện cử tuyển, cần thi đại học.

Hạ Sơ Kiến hỏi: “ tước vị , còn cần học đại học gì?”

Ảnh Vô Tâm nháy mắt tinh nghịch với Hạ Sơ Kiến, : “Cô , cũng là của họ Tố Bất Ngôn, cứ bắt học đại học. Thực cũng chẳng ...”

Hạ Sơ Kiến vợ của Đại tư tế Tố Yến Hành là Ảnh Trầm Bích, chính là cô ruột của vị tiểu thư họ Ảnh , cũng là một trong hai sống sót duy nhất của dòng họ Ảnh.

Tước vị Nam tước của họ Ảnh từ sớm Hoàng đế đặc cách cho Ảnh Vô Tâm - cô con gái duy nhất còn của dòng họ Ảnh thừa kế.

Đây đúng là nỗi phiền muộn của con nhà giàu...

So với lúc nào cũng lo lắng nay đây mai đó như cô thì đúng là khác một trời một vực.

Hạ Sơ Kiến quan tâm lắm đến nỗi khổ tâm của giới quý tộc, nhấp một ngụm nước.

Tông Nhược Ninh lúc lên tiếng: “Bạn Hạ, mặt Nhược An xin cô.”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Chuyện đây?

Hạ Sơ Kiến ngước mắt qua ly nước, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi.

Tông Nhược Ninh đôi mắt của Hạ Sơ Kiến, tâm trạng u buồn càng thêm khởi sắc.

Anh mỉm : “Cô là Hạ Sơ Kiến thì chuyện ầm ĩ mạng mấy hôm chúng đều cả.”

“Nhược An đang tranh cử, tình hình bỏ phiếu lúc báo động đỏ, đội ngũ của tung chiêu bài ngớ ngẩn đó quả thực thể tha thứ.”

Ảnh Vô Tâm lúc mới “A” lên một tiếng, vỗ trán như bừng tỉnh đại ngộ: “ nhớ !”

“Cô chính là cô nàng Thủ khoa Nhị thiếu gia nhà họ Tông công khai tỏ tình cô từ chối thẳng thừng hả!”

“Cô nổi tiếng trong giới chúng lắm đấy!”

cứ quen với cô mãi...”

“Xin xin ! Tại ngốc quá, nhất thời liên kết hai chuyện với !”

Rồi đợi Hạ Sơ Kiến gì, Ảnh Vô Tâm liến thoắng: “ giờ hiểu cho Nhị thiếu gia nhà họ Tông ...”

“Với trù nghệ tuyệt đỉnh của cô, nếu là đàn ông, cũng theo đuổi cô!”

Đôi mắt to tròn của cô chớp chớp Hạ Sơ Kiến, vẫn mang nét ngây thơ e dè tự nhiên, thần thái giống hệt Lâm Tiểu Tiểu...

Thái độ của Hạ Sơ Kiến với cô càng thêm hòa nhã: “Cô thích đồ ăn ngon ? cũng thích lắm, rảnh rỗi món gì ngon, mời cô đến thưởng thức nhé.”

Ảnh Vô Tâm thẳng dậy ngay lập tức: “Thật thật ? Hạ Sơ Kiến, sẽ coi là thật đấy nhé!”

Đôi mắt cô sáng long lanh Hạ Sơ Kiến, giống hệt Lâm Tiểu Tiểu lúc trở nên tự tin.

Thực dung mạo cô và Lâm Tiểu Tiểu giống , nhưng khí chất và thần thái của hai nét tương đồng kỳ lạ.

Tông Nhược Ninh : “Chúng cùng mà, bạn Hạ, cô thể chỉ mời mỗi Vô Tâm mà bỏ qua ...”

Hạ Sơ Kiến chớp mắt, : “Nếu Đại thiếu gia nhà họ Tông đến thì thể cùng Vô Tâm.”

Ý cô là, Tông Nhược Ninh một thì miễn tiếp.

Tông Nhược Ninh thấy phật ý, ngược còn cho rằng Hạ Sơ Kiến giữ .

Anh tán thưởng: “Yêu cầu của bạn Hạ đúng mực, nhưng đặc biệt thích đồ ăn ngon, bạn Hạ món gì ngon chia sẻ, Vô Tâm đừng quên nhé.”

Ảnh Vô Tâm và Hạ Sơ Kiến chọc cho nghiêng ngả.

Bầu khí bữa ăn vô cùng thiện.

Đến khi hai dắt theo chú ch.ó Corgi Bối Quả về, họ đều quyết tâm đáp lễ.

...

Biệt thự của chi cả nhà họ Tông thực cách nhà Hạ Sơ Kiến xa, ngay bên trái nhà cô.

Biệt thự nhà Thu Thận Hành bên .

Chỉ Ảnh Vô Tâm sống ở biệt thự nhà họ Tố là cách đây một quãng.

Hai trò chuyện.

Tông Nhược Ninh đột nhiên cảm thán: “...Chú hai bảo nghĩ xem gì, bảo thể cứ ru rú ở nhà bầu bạn với mãi , bảo chúng đều hỏng cả ... Vô Tâm, em thấy hỏng ?”

Ảnh Vô Tâm vẫn còn đang dư vị món ngon , lơ đễnh đáp: “Nếu ngày nào cũng ăn ngon như thế thì hỏng cũng !”

Tông Nhược Ninh: “...”

Ảnh Vô Tâm hồn, khanh khách: “Anh Nhược Ninh, thực sự ý kiến của em ? Sao em cảm thấy hạ quyết tâm nhỉ?”

Tông Nhược Ninh bật : “Rõ ràng thế cơ ?”

Ảnh Vô Tâm bĩu môi: “Anh Nhược Ninh, em thích em, chỉ là gia đình ở bên em nên mới miễn cưỡng với em thôi.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...