Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 663: Nhân sinh tươi đẹp, cùng lắm cũng chỉ đến thế mà thôi (Phần 1)

Cập nhật lúc: 2026-01-14 00:36:08
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến kích hoạt cơ giáp Thiếu Tư Mệnh đen bạc, đó để Thất Lộc chủ trì việc cài đặt cho con robot giúp việc mới mua .

Đây là robot mới toanh xuất xưởng, chẳng khác nào một tờ giấy trắng.

Thất Lộc tha hồ múa b.út đó.

Hạ Sơ Kiến bên cạnh giám sát, thỉnh thoảng chỉnh sửa những thiết lập quá mức "bá đạo" của Thất Lộc.

“Thất Lộc, đây chỉ là một con robot giúp việc rẻ tiền nhất, nó cần hiểu tâm lý trẻ em .”

“Thất Lộc, tao chỉ cần con robot quét dọn phòng, nhổ cỏ dại, cài thêm ít chương trình vườn đơn giản là .”

“Thất Lộc, tao cần con robot nấu ăn.”

“Tao tự nấu , nó chỉ cần dọn dẹp nhà bếp, rửa bát quét nhà là đủ.”

“Thất Lộc, tao thấy bộ nhớ con lớn , mày cài nhiều ứng dụng thế nó chạy ì ạch thì ?”

Dưới sự điều chỉnh liên tục của Hạ Sơ Kiến, cuối cùng Thất Lộc cũng thành việc cài đặt cho con robot giúp việc.

Cuối cùng Thất Lộc hỏi: “Chủ nhân, ngài định đặt tên cho nó là gì?”

Hạ Sơ Kiến hỏi : “Mày thấy nó nên tên là gì?”

Thất Lộc đáp: “...Xếp theo thứ tự của chúng em ạ?”

Hạ Sơ Kiến ngơ ngác: “...Chúng mày là ai?”

Thất Lộc kể lể: “Tam Tông, Tứ Hỉ, Ngũ Phúc, Lục Thuận, Thất Lộc... Chủ nhân xếp tiếp từ đầu nối tiếp từ phía ?”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Nếu cô bảo cô đặt tên tùy hứng, chẳng ý đồ xếp thứ tự gì cả, liệu Thất Lộc tin ?

Thôi , mấy cái tên cô đặt, ngay cả chính cô cũng chẳng tin nổi.

Hạ Sơ Kiến con robot giúp việc đang bất động, vẫn : “Không cần , chúng cũng chẳng mang nó về nhà, nên cần xếp thứ tự với bọn mày.”

Thất Lộc cũng ý kiến gì, chỉ là giọng trẻ con thêm chút vui vẻ, hỏi: “Chủ nhân, đặt tên gì đây ạ?”

Hạ Sơ Kiến nhớ đến tên đ.á.n.h của mấy con robot ở thư viện trường quân đội, : “Nó là robot giúp việc đầu tiên của chúng ở Bắc Thần Tinh, cứ gọi là Bắc Giáp Nhất .”

Thất Lộc đáp: “Vậy để Thất Lộc nhập tên .”

Thất Lộc nhanh ch.óng đổi tên mã xuất xưởng của con robot giúp việc thành Bắc Giáp Nhất.

Màn hình mắt của con robot hiện lên một mảng nhiễu sóng, đó trở nên rõ nét.

Giọng của nó vẫn là giọng tổng hợp điện t.ử mặc định của nhà sản xuất, coi như là đặc điểm nhận dạng độc nhất vô nhị.

Giọng mô phỏng một giọng nữ dịu dàng.

Nó cất lời: “Xin chào chủ nhân, Bắc Giáp Nhất hân hạnh phục vụ ngài.”

Hạ Sơ Kiến cũng đáp: “Chào mày, chào mừng đến với gia đình.”

Cô chỉ phòng khách, dặn dò: “Căn hộ từ nay giao cho mày quét dọn.”

“Tất cả các phòng, đặc biệt là nhà bếp và phòng tắm, ngày nào cũng sạch sẽ.”

“Bãi cỏ, rừng cây và vườn hoa bên ngoài cũng chăm sóc định kỳ.”

“Mày là robot giúp việc, thiết lập xuất xưởng kỹ năng vườn, tao cài thêm mô-đun vườn cho mày , học xong chắc là thôi.”

Hạ Sơ Kiến thực loại robot vườn chuyên nghiệp, nhưng loại đó đắt hơn nhiều, cô tốn khoản tiền đó.

Hơn nữa sân vườn ở đây cũng quá rộng, cần đến robot chuyên nghiệp.

Thất Lộc cam đoan mô-đun vườn nó cài là đủ dùng, Hạ Sơ Kiến tạm tin .

nếu thì tính cách khác.

Thực những điều Hạ Sơ Kiến đều Thất Lộc lập trình sẵn trong Bắc Giáp Nhất, nó chỉ cần theo chương trình là .

Hạ Sơ Kiến vẫn cảm thấy chủ động giao tiếp một chút sẽ hơn.

Hơn nữa cô là do Thất Lộc cài đặt.

Cùng là robot với , cô Bắc Giáp Nhất cảm thấy tự ti, cũng Thất Lộc càng thêm lên mặt.

Giọng điện t.ử dịu dàng của Bắc Giáp Nhất vang lên: “Vâng thưa chủ nhân, Bắc Giáp Nhất sẽ quét dọn vệ sinh hàng ngày, đặc biệt là nhà bếp và phòng tắm, đồng thời chăm sóc bãi cỏ, rừng cây và vườn hoa bên ngoài.”

Hạ Sơ Kiến cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, : “Vậy mày việc , tao nấu cơm đây.”

Màn hình mắt của Bắc Giáp Nhất hiện lên hình vẽ đôi mắt cong cong, biểu thị nó đang mỉm , đó trượt việc.

Hạ Sơ Kiến thu hồi cơ giáp, với mặt dây chuyền mèo thần tài: “Thất Lộc, mấy cái biểu tượng cảm xúc là mặc định mày thêm thế?”

Mèo thần tài Thất Lộc liến thoắng: “Đương nhiên là Thất Lộc thêm ! Mặc định mấy cái biểu tượng !”

Giọng điệu còn tự hào.

Hạ Sơ Kiến gì thêm, bếp chuẩn bữa tiệc lớn cho .

Ăn dịch dinh dưỡng hai ngày , cô cần đổi khẩu vị.

Trong bếp, Hạ Sơ Kiến vo gạo Đương Khang Chúc Dư bỏ nồi cơm điện, rã đông một miếng thịt heo rừng Tê giác, ngâm nở nấm bụng dê Hồng Sư, định một nồi thịt heo rừng hầm nấm bụng dê thật ngon miệng.

Khi nồi cơm điện bắt đầu nấu, Hạ Sơ Kiến cũng cho nấm và thịt nồi hầm, bắt đầu ninh.

Hai món thực cần trù nghệ cao siêu gì, chủ yếu là nguyên liệu quá đỉnh.

Cơm chín thì thịt cũng mềm.

Làm cũng khá nhanh.

Phút cuối cùng cần thu nước, mở nắp nồi đun lửa lớn.

Lúc Hạ Sơ Kiến bật máy hút mùi.

Trong nháy mắt, mùi thơm ngào ngạt hút khỏi bếp, xả khí bên ngoài.

Tuy nhiên khi qua bộ lọc của máy hút mùi và cây cối bên ngoài hấp thụ, mùi hương bay khí nhẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-663-nhan-sinh-tuoi-dep-cung-lam-cung-chi-den-the-ma-thoi-phan-1.html.]

đúng lúc đó, một đôi nam nữ trẻ tuổi dắt một con ch.ó Corgi chân ngắn ngang qua.

Ngay con đường rợp bóng cây sân nhà Hạ Sơ Kiến, chú ch.ó Corgi đang lon ton chạy bộ bỗng nhiên dừng khựng .

Đôi mắt tròn xoe dáo dác, cái mũi hít hít liên tục, hướng về phía bãi cỏ sân nhà Hạ Sơ Kiến.

Biệt thự ở khu vì mỹ quan nên sân và sân đều tường bao hàng rào thực thể.

đều hàng rào điện t.ử.

Có điều hàng rào điện t.ử nhà khác đều ẩn hình.

Còn nhà Hạ Sơ Kiến, vụ “rình coi” đêm hôm đó, cô bật chế độ hiện hình cho hàng rào điện t.ử.

Nói cách khác, thể thấy hình dáng mờ ảo của hàng rào bao quanh nơi .

Lúc , con ch.ó Corgi bất ngờ chồm lên, giật đứt dây dắt tay cô gái, lao thẳng con đường nhỏ dẫn đến cổng nhà Hạ Sơ Kiến.

Xẹt!

Vừa chạm hàng rào ảo, con Corgi rú lên t.h.ả.m thiết, đó ngã lăn đất, co giật liên hồi, thoi thóp.

Cô gái trẻ hoảng hốt, vội vàng chạy tới, bế thốc chú ch.ó nhỏ lên, liên tục gọi: “Bối Quả! Bối Quả! Mày thế?!”

Chàng trai trẻ cũng rảo bước tới, đưa tay ấn cổ con ch.ó, nhíu mày : “Nó điện giật...”

Cô gái lập tức dựng ngược lông mày, tức giận quát: “Bị điện giật? Đây là ở ngoài đường mà! Lấy điện?!”

Chàng trai căn biệt thự và bãi cỏ mặt, thở dài: “...Kìa, nhà bật hàng rào điện t.ử, còn là chế độ hiện hình nữa.”

Cô gái thốt lên kinh ngạc: “Ở khu mà còn cần dùng hàng rào điện t.ử á?! Không thể nào...”

Chàng trai gật đầu: “Cũng chừng. Mấy hôm ở đây chẳng một tên trộm hoa đ.á.n.h c.h.ế.t ? — Ngay cái hồ nước đằng .”

Anh chỉ tay về phía cái hồ rộng cả mẫu của nhà Thu Thận Hành ở phía .

Cô gái cũng hiểu , hồn, khổ : “Hèn gì... Cũng tại con Bối Quả nghịch quá, đang yên đang lành tự nhiên lao đất nhà ?”

Hai đành ngậm ngùi nhận xui.

Nói xong, họ lắc đầu, định bỏ .

lúc , Hạ Sơ Kiến múc món thịt heo rừng hầm nấm bụng dê , đặt lên bàn ăn.

Đang là buổi sáng giữa hè, cô mở cửa sổ sát đất của phòng ăn sân , định ngắm cảnh , ngửi hương hoa thưởng thức bữa trưa sớm ngon lành.

Gió nhẹ lay động tấm rèm cửa, mang theo mùi thơm của món ăn bay bãi cỏ sân.

Đây là mùi thơm qua bộ lọc máy hút mùi, đôi nam nữ trẻ định rời ngửi thấy mùi hương , lập tức sững .

Tay trai bắt đầu run nhẹ, đó là một mùi hương thấm tận tâm can, cứ thế len lỏi tim gan, cảm giác như cần ăn, lục phủ ngũ tạng nó vỗ về êm dịu.

Còn cô gái trẻ dường như kiểm soát , bước về phía con đường nhỏ .

Mùi hương theo gió bay tới thực bình dị, nồng nặc đến mức lấn át tất cả.

nó hòa quyện với chút hương hoa thoang thoảng, khiến dư vị trở nên dài lâu.

Như một ký ức mùa hè, đến khi về già cũng thể quên đĩa thức ăn ngon lành ánh mặt trời .

Cô gái mới vài bước, trai trẻ bỗng hồn, vội nắm lấy tay cô, : “Đừng nữa, hàng rào điện t.ử đấy.”

Lúc cả hai đều hiểu tại con Corgi Bối Quả đột nhiên lao tới.

Chắc chắn nó ngửi thấy mùi thơm khó cưỡng họ.

Người còn chịu nổi, huống chi là loài Corgi vốn ham ăn nhất trong các loài ch.ó...

Hai , bỗng bật .

Còn con Corgi điện giật ngất xỉu, lúc tỉnh , nhưng mùi thơm nồng nàn hơn hấp dẫn đến mức gần như phát cuồng.

Nó sủa gâu gâu liên tục, chạy vòng quanh tại chỗ nhưng dám lao tới nữa.

...

Hạ Sơ Kiến xuống bàn ăn, gắp một miếng nấm bụng dê cùng một miếng thịt heo rừng bỏ miệng, nhai kỹ, và thêm một miếng cơm gạo Đương Khang Chúc Dư.

Tức khắc cảm thấy nhân sinh tươi , cùng lắm cũng chỉ đến thế mà thôi.

Người dù u sầu đến mấy, món ngon nhường cũng sẽ tươi tỉnh hẳn lên.

Ăn hai miếng, mặt dây chuyền mèo thần tài Thất Lộc đặt bàn ăn bỗng lên tiếng: “Chủ nhân, ngoài hàng rào điện t.ử ở cổng sân một nam một nữ và một con ch.ó Corgi.”

“Con ch.ó chạy nhưng điện giật.”

Thư Sách

“Hai cũng .”

“Chủ nhân lấy s.ú.n.g đề phòng ạ?”

Hạ Sơ Kiến lập tức cảnh giác, khen ngợi: “Thất Lộc cảnh giác lắm, lắm, tiếp tục phát huy.”

“Tao lấy s.ú.n.g!”

Cô lao nhanh phòng khách, mở hộp s.ú.n.g kịp cất phòng ngủ, lấy khẩu s.ú.n.g lục Thích Khách 095 , lắp băng đạn, mở chốt an , cầm s.ú.n.g phòng ăn.

rèm cửa sổ sát đất, nheo mắt sân .

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...