Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 658: Lịch sử và sự cố bất ngờ
Cập nhật lúc: 2026-01-13 23:09:45
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vậy là, trong năm ông trùm đầu Đế quốc Bắc Thần đời , ngoại trừ Đạm Đài Lâm xuất hiện, thì Tố thị, Quyền thị, Tông thị và Lợi thị đều tề tựu đông đủ.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ và cảm giác định mệnh kỳ lạ.
Cô khẽ thở dài, về phía mũi thuyền, gì thêm, chỉ lặng lẽ tính toán cách.
Hôm nay thời tiết khá , gió lớn.
Tuy con thuyền buồm động cơ máy móc chuyên dụng, nhưng nhờ thuyền nhỏ gọn cộng thêm gió to nên tốc độ di chuyển cũng khá nhanh.
Khi Hạ Sơ Kiến đang ở mũi thuyền, một binh lớn tuổi bước tới, bên cạnh cô, hạ giọng : “Quốc chủ đại nhân, vẫn tin tức gì về tên Đạm Đài Lâm mà ngài tìm...”
Hạ Sơ Kiến: “!!!”
Vãi chưởng!
Cô tìm Đạm Đài Lâm bao giờ?!
Cô mới còn đang cảm thán xuất hiện mà...
Đang định bảo Thất Lộc vẽ cho bức chân dung nữa chứ!
Rốt cuộc là tình huống gì thế ?
Hạ Sơ Kiến lúc hận thể bóp c.h.ế.t cái hệ thống game !
Mười năm cô mặt, cái hệ thống điều khiển “Thất Sát” những chuyện quái quỷ gì ?!
cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, hỏi: “Tìm bao lâu ? Sao vẫn tin tức?”
Thân binh thở dài: “Ngài ban bố cáo thị kèm theo bức họa từ 5 năm .”
“5 năm qua, cũng ít đến tự nhận là Đạm Đài Lâm, ngài đều xem qua, chẳng ai giống trong tranh cả.”
“Gần một năm nay, hầu như còn ai đến mạo danh ‘Đạm Đài Lâm’ nữa.”
“Chúng bàn bạc, ngài đến từ ?”
“Liệu nên cung cấp thêm manh mối cho chúng ?”
Hạ Sơ Kiến chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng vẫn bộ mất kiên nhẫn, lạnh giọng : “Ngươi tự xem, cung cấp bao nhiêu manh mối ?! Còn đủ nhiều ?”
Thân binh ngượng ngùng nhếch miệng , : “Ngài chỉ đưa một bức chân dung, tên họ và tuổi tác ước chừng. Còn chẳng gì cả.”
Hạ Sơ Kiến thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng cũng may đến mức quá đáng.
Cô lạnh nhạt : “Nếu tìm thấy thì tạm thời tìm nữa. Thu hồi tất cả cáo thị, ban bố cáo thị mới: Kẻ nào còn dám mạo danh Đạm Đài Lâm, c.h.é.m tha!”
Thân binh cũng thở phào nhẹ nhõm, nụ gần như giấu , lập tức lớn tiếng đáp: “Vâng! Quốc chủ đại nhân!”
Sau đó hớn hở chạy về bàn bạc với đồng bọn.
Thư Sách
Hạ Sơ Kiến để ý nữa, chỉ cảnh giác quan sát xung quanh, lo lắng loại hải thú sinh mầm thịt sẽ xuất hiện.
Cũng may là suốt chặng đường đều sóng yên biển lặng.
Gần đến tối, cuối cùng họ cũng đến gần vị trí tọa độ đó.
Hạ Sơ Kiến đội mũ bảo hiểm lên, với đám binh thuyền: “Ta xuống biển một chuyến, các ngươi cứ ở thuyền đợi, đừng cả.”
Quyền Đồng Tâm và Tông Thượng Trúc vội bước lên, : “Quốc chủ đại nhân, xin cho phép chúng xuống biển cùng ngài!”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Câu vấn đề gì, nhưng cứ sai sai thế nào .
Cô lắc đầu: “Không cần, các ngươi xuống đó còn phân tâm chăm sóc, chỉ tổ thêm phiền phức.”
Mặt Tông Thượng Trúc đỏ bừng, : “Quốc chủ đại nhân, chúng sẽ gây phiền phức cho ngài . Nếu biển nguy hiểm, sẽ hy sinh tính mạng để bảo vệ Quốc chủ đại nhân!”
Quyền Đồng Tâm cũng : “Quốc chủ đại nhân, chúng nhất định sẽ dùng tính mạng của để bảo vệ ngài!”
Hạ Sơ Kiến cho lệ, : “Ta nghi ngờ lòng trung thành của các ngươi. mà...”
Giọng cô trở nên nghiêm khắc: “Ta mới là Quốc chủ, từ nay về , thấy bất kỳ ai nghi ngờ lời của .”
Sau đó cô dứt khoát xoay , nhảy ùm xuống biển từ mũi thuyền ánh mắt kinh ngạc của đám .
Tông Thượng Trúc hoảng hốt định nhảy theo.
Quyền Đồng Tâm giữ c.h.ặ.t , hạ giọng : “Cậu quên lời Quốc chủ ?”
Tông Thượng Trúc mím môi: “... , Quốc chủ đại nhân sẽ vui nếu chúng chú ý đến an của ngài .”
Quyền Đồng Tâm về hướng Hạ Sơ Kiến biến mất trong làn nước, trầm ngâm : “Cậu thấy Quốc chủ đại nhân hôm nay khác so với hôm qua ?”
Tông Thượng Trúc lắc đầu: “Không thấy, vả tính cách Quốc chủ vốn đa nghi đổi thất thường, còn lạ gì nữa?”
Quyền Đồng Tâm buông tay , dựa mạn thuyền, nheo mắt : “Người mà Quốc chủ đại nhân tìm, tin tức gì ?”
Tông Thượng Trúc lảng tránh ánh mắt một cách tự nhiên: “Ý là cái cáo thị ban bố 5 năm á? — Không , tớ chẳng tin tức gì cả.”
Quyền Đồng Tâm nhếch mép : “Một gã đàn ông trẻ tuổi tên là Đạm Đài Lâm, trông cũng khá trai đấy chứ...”
Khóe mắt Tông Thượng Trúc giật giật.
Quyền Đồng Tâm tiếp: “Cơ mà, lão Trần bảo với tớ, Quốc chủ đại nhân quyết định từ bỏ việc tìm kiếm Đạm Đài Lâm .”
“Tất cả cáo thị đều hủy bỏ, kẻ nào còn dám mạo danh Đạm Đài Lâm thì c.h.é.m tha!”
Mắt Tông Thượng Trúc sáng lên: “Thật hả?! Quốc chủ đại nhân thực sự với lão Trần như ?!”
Quyền Đồng Tâm đáp: “Lão Trần là ai chứ? Là thuộc hạ tín nhất của Quốc chủ đại nhân, cũng là ngài tin tưởng nhất, , lẽ là tin tưởng nhất chỉ Tố Diệp Lạc.”
“Lão Trần sẽ bao giờ dối nửa lời về chuyện của Quốc chủ .”
Tông Thượng Trúc mỉm gật đầu: “Tớ cũng nghĩ .”
Hai trò chuyện, tâm trạng đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể đám mây đen vô hình đè nặng đầu bấy lâu nay lặng lẽ tan biến.
...
Hạ Sơ Kiến xuống nước, bộ “Thánh Giáp” phần thưởng của hệ thống game cô bao bọc lấy bộ cơ thể, y hệt cơ giáp Thiếu Tư Mệnh đen bạc.
Cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của cô từng Thất Lộc cải tạo bằng da Ngạc Long, tăng cường khả năng hoạt động nước, nên thích hợp với môi trường nước hơn hẳn các loại cơ giáp thông thường.
Hiện tại tuy đang ở trong game, nhưng rõ ràng hệ thống game chép các thông tính năng của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, cũng ban cho nó khả năng hoạt động nước tương tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-658-lich-su-va-su-co-bat-ngo.html.]
Hạ Sơ Kiến lặn sâu xuống đáy biển, giống như một con cá màu đen viền vàng, lao vun v.út như tên b.ắ.n.
Khi sắp lặn xuống đến đáy biển, tim Hạ Sơ Kiến như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trong khoảnh khắc , cô cũng tâm trạng rốt cuộc là mong thấy tàn tích thành phố hoang phế đáy biển , là thấy gì cả thì hơn.
Nếu gì cả, ít nhất cô còn thể thuyết phục bản rằng phận “Hoa Dịch Hân” đó chỉ là một sự cố bất ngờ trong game, lịch sử thực sự.
Chỉ là , khi thực sự lặn xuống đáy biển, thấy phế tích lờ mờ như khu rừng rậm đáy biển ở phía xa, cô vẫn trầm mặc.
Hóa tòa thành hoang phế vẫn tồn tại ư?
Vậy liệu cô thể giống như , trở phòng thí nghiệm ?
Các sư sư tỷ và đồng nghiệp ở đó đều vẫn là những sống sờ sờ?
Cô còn suýt chút nữa ăn một miếng bánh sinh nhật ở đó...
Những ý nghĩ chỉ thoáng qua trong đầu Hạ Sơ Kiến, cô nhanh ch.óng bơi về phía .
Thực cô là đa sầu đa cảm, nên nỗi buồn cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát ném đầu.
Nếu chuyện thể vãn hồi, thì chỉ còn cách về phía .
Trong chớp mắt, Hạ Sơ Kiến bơi đến phế tích đáy biển.
Lần , cô phát hiện phế tích là thành phố Arkham chỉnh mà cô từng thấy đây.
Hay đúng hơn, nơi chỉ là một phần của tòa thành hoang phế đáy biển đó.
, khu phế tích lờ mờ như rừng rậm đáy biển chỉ là thư viện trong thành phố Arkham.
Lúc ở thành phố Arkham thấy tòa thư viện , cô cảm thấy điểm khác biệt duy nhất giữa nó và Thánh đường của Đế quốc Bắc Thần vạn năm chỉ là màu sắc.
Bởi vì Thánh đường của Đế quốc Bắc Thần là kiến trúc màu xám, còn thư viện thành phố Arkham trong phó bản “Kinh Biến Giận Hải” là kiến trúc màu trắng.
giờ tòa thư viện bỏ hoang đáy biển , Hạ Sơ Kiến phát hiện nó giống hệt Thánh đường vạn năm , bao gồm cả màu sắc.
Nó còn chất liệu trắng muốt tì vết nữa mà xám xịt, như thể khoác lên một chiếc áo choàng dày cộp mang tên thời gian.
Hạ Sơ Kiến bình tĩnh suy nghĩ hỏi: “Thất Lộc, chỉ mỗi cái thư viện? Các kiến trúc khác trong thành phố Arkham ?”
Thất Lộc đáp: “Chủ nhân, phần móng của tòa kiến trúc , Thất Lộc cảm thấy nó trôi dạt đến đây theo dòng hải lưu một ạ.”
Hạ Sơ Kiến nhớ những cửa hàng trống rỗng trong thành phố Arkham, những vật phẩm từng bày biện bên trong cũng hải lưu cuốn khắp nơi trong đại dương...
Cô giữ vẻ trầm mặc, đẩy cửa tòa kiến trúc màu xám .
Bên trong cánh cửa vẫn là những giá sách cao ngất, nhưng sách giá còn nhiều như cô thấy.
Quả nhiên là do tác động của hải lưu.
Cửa sổ ở đây cũng đều vỡ nát, các loại cá bơi bơi qua cửa sổ, chân các giá sách trong đại sảnh còn mọc đầy rong biển và rêu phong.
Không giá sách nào cũng sách, nhưng phần lớn những cuốn sách bằng thẻ tre vẫn còn đó.
Hạ Sơ Kiến vội lấy sách, mà men theo trí nhớ, bơi về phía một cánh cửa nhỏ bên cạnh đại sảnh.
Cô nhớ rõ qua cánh cửa nhỏ là một hành lang dài tối om.
Và cuối hành lang dài một cánh cửa.
Bên trong cánh cửa sẽ tràn ánh sáng trắng mãnh liệt, tựa như một mặt trời màu trắng...
Động tác của Hạ Sơ Kiến nhanh hơn, cô lướt qua những tầng tầng lớp lớp giá sách, cuối cùng cũng đến cánh cửa nhỏ trong ký ức.
Cô do dự một lúc, chính cô cũng tại cảm xúc như .
cũng chỉ trong chớp mắt, Hạ Sơ Kiến đẩy cửa .
May quá, cánh cửa đúng là hành lang tối om , cảnh tượng mà cô lo lắng.
Vừa cô thực sự lo sợ đẩy cửa là hành lang dài đó, mà là thế giới đáy biển bên ngoài thư viện.
Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng bơi dọc theo hành lang về phía .
Hành lang qua ngắn, nhưng với sự hỗ trợ của “Thánh Giáp”, Hạ Sơ Kiến chỉ mất vài phút là đến nơi.
Cô cánh cửa từng tràn ngập ánh sáng trắng như mặt trời.
Lần cô do dự lâu hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn hít sâu một , nhẹ nhàng đẩy cửa.
Kết quả đẩy .
Hạ Sơ Kiến: “...”
Chẳng lẽ cánh cửa còn thứ gì chặn ?
Hạ Sơ Kiến thử nữa, vẫn .
Lúc giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên trong mũ bảo hiểm kín mít của cô: “Chủ nhân, thử kéo ngoài xem ạ.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Có những cánh cửa mở từ trong ngoài, nên cần kéo chứ đẩy.
Hạ Sơ Kiến hồn, cũng cảm thấy đầu óc đúng là tỉnh táo cho lắm.
Cô lấy bình tĩnh, nhẹ nhàng mở cửa.