Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 650: Ăn gì bổ nấy

Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:55:24
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến tít mắt, giơ tay vuốt ve chú mèo thần tài bỏ túi bé xíu: “Trêu mày đấy! Nhìn mày cuống lên kìa! Đi, chúng ăn đồ ngon!”

Nói , cô xách Thất Lộc lên đặt lên vai , cùng bước khỏi khoang thuyền.

Hạ Sơ Kiến còn tìm trong khoang mấy cái đĩa đất nung mẻ vành.

Dùng nước ngọt dự trữ thuyền rửa qua loa, Hạ Sơ Kiến gói ghém mang theo cả thảy.

Mục tiêu của cô đương nhiên là con Mắt của Nại Phổ dài bốn năm mét mà cô thịt lúc nãy.

Trước khi mưa to ập xuống, Hạ Sơ Kiến kéo xác con quái vật đó tảng đá lớn bên bờ biển.

Giờ qua bãi cát trắng tinh, cô phát hiện cơn mưa xối xả rửa sạch bong con quái vật.

Cô nhớ lớp vỏ cứng như cái “vỏ ốc quế” vốn dính đầy thứ bẩn thỉu như cát biển, rong rêu và mấy thứ đen sì rõ là gì.

giờ đây, một trận mưa lớn gột rửa nó lộ màu sắc nguyên bản.

Chú mèo túi Thất Lộc xổm vai Hạ Sơ Kiến, tò mò hỏi: “Chủ nhân, định ăn con Mắt của Nại Phổ thật ?”

Hạ Sơ Kiến thuận miệng đáp: “ thế, mấy hôm nay tao ngủ ngon, mắt khó chịu lắm, cần ‘ăn gì bổ nấy’.”

Thất Lộc ngơ ngác: “...Thế nào gọi là ăn gì bổ nấy ạ?”

Hạ Sơ Kiến giải thích: “Thì là dùng mắt để bổ mắt chứ !”

“Mày xem, thứ tên là Mắt của Nại Phổ, thứ lợi hại nhất của nó cũng là đôi mắt. Mày bảo xem nếu tao ăn nó, mắt tao trở nên lợi hại !”

Thất Lộc: “...”

Hoàn trả lời thế nào.

Logic dữ liệu của nó đều dựa cơ sở khoa học, cái kiểu duy tâm như “ăn gì bổ nấy” trong phạm vi logic cơ sở dữ liệu của nó.

Tuy nhiên, nếu Hạ Sơ Kiến , Thất Lộc vẫn lặng lẽ ghi nhớ kỹ khái niệm “ăn gì bổ nấy” bộ nhớ.

Hạ Sơ Kiến rút con d.a.o găm dài một thước từ răng Ngạc Long , ướm thử lên con Mắt của Nại Phổ dài bốn năm mét, đó tìm thấy một đường vân nhỏ lớp vỏ hình “ốc quế” của nó.

“Để tao thử xem rạch từ chỗ ...”

Hạ Sơ Kiến , mũi d.a.o trong tay đ.â.m xuống ngay đỉnh đường vân đó.

Quả hổ danh là d.a.o găm từ răng Ngạc Long!

Hạ Sơ Kiến cảm thấy gần như chẳng tốn chút sức lực nào dễ dàng đ.â.m xuyên lớp vỏ cứng.

Sau đó cô thuận tay kéo mạnh xuống , lớp vỏ lập tức nứt toác .

Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi: “Ai mà ngờ , mấy cái răng Ngạc Long mới là công cụ h.a.c.k game chân chính của tao chứ ha ha ha!”

Cô vui mừng mặt, múa may con d.a.o dài, nhanh “mổ bụng” xong con Mắt của Nại Phổ.

Lớp vỏ tách , lộ thớ thịt bên trong trắng ngần, mịn màng, hề lấy một cái xương dăm.

Hạ Sơ Kiến nhịn nuốt nước miếng ừng ực.

Thịt của con Mắt của Nại Phổ trông trắng tinh tì vết, giống thịt cua mà cô từng ăn ở Quy Viễn Tinh, nhưng bên trong nhiều vỏ vụn như cua, chỉ một lớp vỏ ngoài cùng cực kỳ cứng.

Cua biển ở Quy Viễn Tinh con nào con nấy bằng bàn tay, khó bóc vỏ, thịt ít, thế mà giá c.ắ.t c.ổ.

Bao nhiêu năm qua, Hạ Viễn Phương chỉ dám c.ắ.n răng mua đúng một cho Hạ Sơ Kiến nếm thử món ngon hiếm thấy ở Đế quốc Bắc Thần .

Giờ thấy thịt của Mắt của Nại Phổ, ký ức ùa về khiến Hạ Sơ Kiến liên tưởng.

Híc, nghĩ nữa, nghĩ nữa là nước miếng chảy ròng ròng mất.

Cứ nghĩ đến chuyện ăn là Hạ Sơ Kiến hăng hái hẳn lên.

quanh quất.

Cách đó xa một ngọn núi cao lắm, núi mọc đầy cây cối.

Chủ yếu là cây thấp, bụi rậm và dương xỉ chiếm đa .

Hạ Sơ Kiến định lên núi nhặt củi.

Tuy trời tạnh mưa, củi núi lúc chắc chắn vẫn còn ướt, nhưng núi chắc chắn sẽ nhiều vật liệu dễ cháy hơn.

Hạ Sơ Kiến lập tức chạy về phía đó.

Khi men theo đường mòn trong núi, cô bất ngờ thấy phía xa dường như ánh lửa!

là buồn ngủ gặp chiếu manh!

Hạ Sơ Kiến mừng rỡ, vội vàng chạy tới.

Đến gần nơi ánh lửa, cô mới dừng , nấp một gốc cây lớn ghé mắt .

Cô lo đống lửa chủ.

quan sát một lúc, cô mới phát hiện đó là ngọn lửa vô chủ.

Đó là lửa tự nhiên do sấm sét đ.á.n.h trúng rừng cây tạo thành.

Có lẽ cổ đại một vạn năm cho rằng đây là “Thiên hỏa” (lửa trời) giáng xuống, thấy là trốn xa tít tắp, dám gần, nên ngọn lửa mới cứ thế tiếp tục cháy.

Hạ Sơ Kiến càng thêm vui vẻ.

Thế chẳng sẵn mồi lửa ?!

Cô lập tức chạy tới, từ đống lửa sắp tàn tìm một cành cây khá to, bới từ đống tro tàn.

Cành cây tiếp xúc với khí, ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội.

Hạ Sơ Kiến lục tìm thêm vài cành cây sắp tắt nữa trong đống lửa.

Khi cô bới chúng , lửa cũng dần cháy mạnh lên.

Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng giơ mấy cành cây đang cháy như những ngọn đuốc, chạy khỏi rừng cây, trở bên tảng đá lớn.

Tìm một chỗ khuất gió xuống, dọn dẹp một đất trống, Hạ Sơ Kiến đặt mấy cành cây đang cháy xuống nền đá.

Cành cây tiếp xúc với nhiều khí hơn, ngọn lửa cháy càng to hơn.

Hạ Sơ Kiến đặt chú mèo túi Thất Lộc lên tảng đá lớn bên cạnh, dặn: “Thất Lộc, mày ở đây đừng cử động, tao nhặt thêm ít củi núi.”

chỗ “Thiên hỏa” để ôm thêm ít cành cây về.

Cành cây bên đó mưa ướt, ngược còn “Thiên hỏa” hong khô, chắc chắn là loại củi nhất.

Thất Lộc xổm tảng đá lớn, dám nhúc nhích dù chỉ một chút, ngoan ngoãn bóng dáng Hạ Sơ Kiến khuất dần con đường mòn lên núi.

Đêm đó, Hạ Sơ Kiến chạy chạy vài chuyến, nhặt một đống củi lớn chất bên cạnh tảng đá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-650-an-gi-bo-nay.html.]

Sau đó, cô hơ con d.a.o găm dài ngọn lửa để khử trùng, tiếp theo xiên một miếng thịt trắng ngần của con Mắt của Nại Phổ, nướng đống lửa.

Chỉ một phút , miếng thịt trắng chuyển sang màu vàng ruộm, một mùi thơm tươi ngon nồng nàn sộc mũi.

Hạ Sơ Kiến hít một thật sâu mùi hương , cảm giác như say.

Cô reo lên đầy ngạc nhiên: “ là mùi thịt cua thật !”

Sau đó cô thể chờ đợi thêm, bỏ ngay miếng thịt Mắt của Nại Phổ nướng xong miệng.

Cô nhắm mắt nhai kỹ.

Miếng thịt miệng quả thực tươi ngon đến mức ứa nước miếng, nhưng hề tan ngay trong miệng mà dai, độ giòn sần sật miệng, hương vị béo ngậy thơm lừng, cần bất kỳ gia vị nào mà vẫn ngon hơn cả thịt heo rừng Dã Tê non nhất!

So với thịt cua của đời thì càng ngon hơn gấp bội !

Mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực, lập tức nướng thêm một miếng nhỏ cho Thất Lộc, đưa cho nó bảo: “Mày cũng nếm thử ! Vị ngon quá xá!”

Thất Lộc bán tín bán nghi, dè dặt há miệng, ngậm lấy miếng thịt nhỏ.

Sau đó, bộ lông tơ mềm mại đầu nó dựng cả lên!

Một con mèo túi nhỏ xíu trông như quả cầu lông xù.

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên, hỏi: “Khó ăn lắm ? tao thấy ngon lắm mà!”

Mắt mèo của Thất Lộc trợn tròn xoe.

Khi nó bắt đầu nhai, đôi mắt mèo tròn vo liền híp thành hai vầng trăng khuyết.

Thư Sách

Thấy nó như , Hạ Sơ Kiến mới yên tâm.

Hóa là ngon đến mức thốt nên lời!

Trong đầu chỉ còn cảm giác ăn ngon là như thế nào.

Hạ Sơ Kiến chỉ ngờ rằng một trí tuệ nhân tạo nếm đồ ăn ngon thật sự cũng biểu cảm như .

lắc đầu, nướng thêm cho hai đĩa thịt Mắt của Nại Phổ.

đặt đĩa đất nung để từ từ thưởng thức.

Đồ ngon như đương nhiên nhai kỹ nuốt chậm.

Vừa bưng đĩa đất nung ăn miếng thịt ngon như “cua thượng hạng”, ngắm con Mắt của Nại Phổ dài bốn năm mét m.ổ b.ụ.n.g, cô càng cảm thấy thỏa mãn.

Chỗ đó là thịt đấy!

So với hương vị thịt cua thì đúng là “trò giỏi hơn thầy”!

Nếu chấm điểm thì đây chính là nguyên liệu nấu ăn cấp độ đỉnh cao của thịt cua!

Hạ Sơ Kiến ăn vui vẻ, thỉnh thoảng còn đút cho Thất Lộc, một bữa ăn xong, cô phát hiện ăn ít nhất hai cân thịt Mắt của Nại Phổ!

Không , bụng căng quá...

Hạ Sơ Kiến dậy, loanh quanh cho tiêu cơm.

lúc , cô đột nhiên nhận thấy động tĩnh trong khu rừng nhỏ cách đó xa.

Chuyện gì ?

Có thú dữ ?

Hay là NPC trong game xuất hiện?

Hạ Sơ Kiến nắm c.h.ặ.t con d.a.o găm Ngạc Long dài một thước, đột ngột .

Lúc là đêm khuya.

Trên bãi biển ánh lửa bập bùng, cô thẳng , bên cạnh là xác con Mắt của Nại Phổ dài bốn năm mét, tuy “mổ bụng” trông quỷ dị nhưng mang đến một cảm giác an kỳ lạ.

Mà từ ngọn núi nhỏ đối diện, lúc mấy bóng đang xuống.

Khoảng cách xa, Hạ Sơ Kiến thể rõ diện mạo và trang phục của họ.

Nhìn qua là ngay dân bản xứ ở đây.

Họ đều để trần nửa , gầy trơ xương, ngang hông quấn một tấm da thú.

Tóc tai dài và rối bù, trông như lâu gội, bết thành từng lọn, xõa tung vai.

Chân mang giày, vóc dáng cũng cao, hơn nữa khi đường lưng cứ khom khom, dáo dác về phía cô mà tiến .

Hạ Sơ Kiến thấy gậy gộc tay họ, và cả những cây cung trường đơn sơ đeo bên hông.

Cô nắm c.h.ặ.t con d.a.o găm Ngạc Long trong tay, đồng thời suy nghĩ xem liệu cơ giáp Thiếu Tư Mệnh thể biến cho cô một bộ cung tên nguyên thủy ...

đám dân bản xứ cứ thế tới, đến chỗ cách Hạ Sơ Kiến xa thì đột nhiên quỳ rạp xuống.

Một phụ nữ để trần quỳ lết tới, với Hạ Sơ Kiến: “Vị dũng sĩ , con Mắt của Nại Phổ là do ngài đ.á.n.h c.h.ế.t ?”

chỉ cái xác “vỏ ốc quế” khổng lồ bên cạnh Hạ Sơ Kiến hỏi.

Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Là đ.á.n.h c.h.ế.t. À đúng , thứ ăn ngon lắm, nếm thử ?”

Nói , cô giơ con d.a.o găm lên, bên vẫn còn găm một miếng thịt!

Cô đang định nướng thêm một đĩa để dành ban ngày ăn.

Người phụ nữ kinh hãi trừng lớn mắt, run rẩy : “Mắt của Nại Phổ thể ăn !”

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: “...Tại ? Chẳng lẽ độc ?”

Người phụ nữ vội lắc đầu: “Không ! Mắt của Nại Phổ nguyền rủa, ăn nó sẽ biến thành quái thú xí y hệt nó!”

Hạ Sơ Kiến vốn tưởng độc, giờ thấy là lời nguyền gì đó thì lập tức ha hả: “Không ! Ta là bà tổ của các loại lời nguyền , nó dám càn với !”

Người phụ nữ trừng lớn mắt, Hạ Sơ Kiến với vẻ sùng bái tột độ, kích động hỏi: “Thật ?!”

“Xin hỏi Ngài Bà Tổ Lời Nguyền, ngài g.i.ế.c c.h.ế.t Mắt của Nại Phổ bằng cách nào?!”

“Mắt của Nại Phổ hoành hành ở chỗ chúng bao nhiêu năm nay, g.i.ế.c bao nhiêu tộc nhân của chúng !”

Sau đó, cả đám dân bản xứ bắt đầu dập đầu bùm bụp mặt Hạ Sơ Kiến.

“Cảm ơn dũng sĩ báo thù rửa hận cho chúng !”

“Cảm ơn dũng sĩ...”

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, ngắt lời họ: “Đừng gọi là dũng sĩ, tên là Thất Sát.”

Đám dân bản xứ khựng , vội vàng sửa miệng: “Cảm ơn Thất Sát đại nhân vì bộ lạc chúng g.i.ế.c c.h.ế.t Mắt của Nại Phổ!”

Loading...