Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 648: Tiêu diệt vật lý, chuẩn bài (Phần 1)
Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:55:22
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thu Thận Hành chút ngại ngùng : “Là của thầy, thầy cũng là đầu tiên giáo viên nên nghĩ tới điểm .”
Ông thu vẻ mặt cợt, trịnh trọng cúi xin Hạ Sơ Kiến: “Thầy nên bắt bạn Hạ Sơ Kiến chia sẻ bài của . Đây là một sai lầm , hy vọng bạn Hạ Sơ Kiến thể tha thứ cho thầy.”
Hạ Sơ Kiến , : “Thầy Thu xin , em nào dám nhận ạ?”
“Thôi thầy mau cho bọn em khoang dinh dưỡng , mới ngày đầu tiên mà em cũng thấy mơ hồ lắm, điểm em cũng chẳng ở .”
Cô dừng một chút, mới học buổi đầu kéo nhiều "cừu hận" như .
Hạ Sơ Kiến tiếp: “Thực em mới chơi cửa ải đầu tiên một tí g.i.ế.c đá văng ngoài. Em cũng chẳng hiểu 99 điểm nữa.”
Mạch Alto ngạc nhiên thốt lên: “ tớ mỗi chương thành xuất sắc sẽ một trăm điểm.”
“Cậu qua cửa mà 99 điểm, chẳng lẽ đợi qua cửa thì một trăm điểm luôn ?!”
“Đấy là điểm tuyệt đối đấy!”
Hạ Sơ Kiến nhún vai: “Ai mà ? Nói chừng hôm nay trừ điểm của tớ thì ?”
Chuyện cũng là thể.
Chỉ cần qua cửa thì vẫn còn biến .
Nghe , tâm lý cũng cân bằng trở .
Hạ Sơ Kiến tiếp: “Thực đều tại cái hệ thống AI cả... Làm cái bảng điểm, còn treo thành tích thời gian thực lên, đây chẳng là cố tình gây sự ?”
“Mọi nghĩ xem, lúc chơi game, vì tranh bảng xếp hạng mà chẳng ngày nào cũng canh ngoài thành g.i.ế.c cướp của ?”
Cô đang đến game online bình thường, cao cấp đến mức dùng khoang dinh dưỡng, chỉ cần đội mũ bảo hiểm là chơi .
Cô khiến sự chú ý của chuyển sang cái bảng điểm thời gian thực treo bên ngoài .
Mọi sôi nổi bàn tán nhưng cũng chẳng gì .
Có : “Nếu đây là một cụ thể, chúng còn thể càu nhàu vài câu.”
“ đây là AI, càu nhàu tác dụng gì ?”
Hạ Sơ Kiến : “Đương nhiên là tác dụng.”
“AI cũng cần thể diện chứ, nó cố tình gây sự như chính là ngứa đòn c.h.ử.i.”
“Mọi đừng khách sáo, c.h.ử.i cứ c.h.ử.i, dù nó cũng thể vi phạm nguyên tắc công bằng mà chấm điểm bậy bạ cho .”
“Tớ thích nhất là cái vẻ nó ghét chúng nhưng gì chúng !”
Trần Ngôn Quân : “AI mà còn dám xử lý chúng ?! Thế thì đúng là loạn!”
Cậu vung tay lên: “Người ! Rút phích cắm điện! Xem ai xử lý ai!”
Mọi nghiêng ngả.
Cách nhất để đối phó với AI chẳng là rút phích cắm điện ?!
Tiêu diệt vật lý, chuẩn bài...
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, ngay cả AI con Đồ 103 còn cô chọc tức đến mức hỏng hóc, cô tin AI điều khiển trò chơi dửng dưng những lời c.h.ử.i rủa của họ!
Đương nhiên, nếu AI thực sự dửng dưng thì cô cũng bó tay.
c.h.ử.i rủa một chút cho khỏe , tích tụ cảm xúc tiêu cực, cho sức khỏe.
Lá gan của quần chúng cũng là gan mà.
Hạ Sơ Kiến bình thản về phía bục giảng.
Thu Thận Hành vẻ mặt bất lực, thở dài : “Mọi đùa thế đủ , tiết kiệm sức lực mà qua cửa .”
Sau đó ông dặn dò: “Tham thì thâm, các em mới khai giảng, nên cài đặt thời gian quá dài.”
“Hôm qua đều cài đặt ba tiếng, hôm nay cứ theo thế, ba tiếng thôi.”
“Xem các em trụ ba tiếng ngoài .”
Nói xong ông phất tay: “Các em tự đến phòng học khoang dinh dưỡng , thầy qua đó nữa.”
Khi ngang qua ông, Hạ Sơ Kiến : “Thầy Thu giáo viên nhàn thật đấy.”
Phần lớn thời gian đều cần giảng bài, để học sinh tự chơi game trong khoang dinh dưỡng...
Thu Thận Hành đáp: “Thì thầy tài hèn học ít, sợ hỏng con em mà...”
“Nếu em nghĩ tại trường để thầy dạy môn học phần chung bắt buộc ?”
“Thực thầy cũng luận văn, còn nhận xét từng các em nữa.”
“Không chỉ giảng bài mới gọi là việc .”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Đã rõ ạ, thầy Thu cố lên!”
Cô vẫy tay chào Thu Thận Hành chạy theo nhóm Trần Ngôn Quân.
...
Đến phòng học khoang dinh dưỡng tầng 10, Hạ Sơ Kiến tìm khoang của .
Cô kiểm tra tình trạng khoang dinh dưỡng theo đúng quy trình, thử nghiệm một chút, xác định thứ bình thường mới mở nắp khoang định chui .
Trần Ngôn Quân vốn định chui tọt ngay, nhưng thấy Hạ Sơ Kiến kiểm tra bài bản đấy, cũng bắt chước theo.
Kết quả phát hiện khoang dinh dưỡng của chút vấn đề.
Hệ thống điện dường như đoản mạch.
Mọi hoạt động của khoang dinh dưỡng đều do hệ thống mạch điện cung cấp năng lượng.
Một khi hệ thống mạch điện gặp sự cố, bên trong sẽ hại đến mức nào.
Nghiêm trọng hơn thể c.h.ế.t ở trong đó.
Bởi vì hệ thống mạch điện hỏng thì ngay cả tiếng báo động cũng kêu .
Trần Ngôn Quân toát mồ hôi lạnh, vội chắp tay với Hạ Sơ Kiến: “Lớp trưởng minh! Sau nhất định lời lớp trưởng, kiên quyết theo lớp trưởng!”
Hạ Sơ Kiến : “Đừng trò nữa, mau gọi robot đến sửa .”
Cô cũng vội ngay, đợi robot bảo trì đến sửa xong hệ thống mạch điện cho khoang của Trần Ngôn Quân mới yên tâm khoang dinh dưỡng của .
Vào trong, cô đóng nắp khoang , đó thì thầm với Thất Lộc: “Thất Lộc, kiểm tra xem khoang dinh dưỡng của tao vấn đề gì .”
Tuy ở bên ngoài cô tự kiểm tra một theo quy trình, nhưng cô vẫn tin tưởng Thất Lộc hơn.
Thất Lộc kết nối hệ thống bên trong khoang dinh dưỡng, dạo một vòng báo cáo: “Chủ nhân yên tâm, hệ thống bên trong vấn đề gì ạ.”
“ lo ngại giữa chừng xảy sự cố nên Thất Lộc gia cố hệ thống mạch điện của khoang .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-648-tieu-diet-vat-ly-chuan-bai-phan-1.html.]
Hạ Sơ Kiến chỉ “Ừ” một tiếng để ý nữa.
Về mặt , cô tin Thất Lộc là chuyên gia.
Cô hiểu thì nghi ngờ thao tác của chuyên gia gì.
Sau đó cô cài đặt ba tiếng, đội mũ bảo hiểm lên, tiến trò chơi.
Lần game còn các bước chọn hình tượng nhân vật, sửa tên và hiển thị giao diện thao tác nhân vật như đầu nữa.
Khi bóng tối mắt dần tan biến, cô mở mắt , phát hiện cơ giáp Thiếu Tư Mệnh đen bạc giải phóng, đầu vẫn đội mũ bảo hiểm kín mít.
Thư Sách
Cô khẽ hỏi Thất Lộc: “Thất Lộc, đây là cửa ải thứ hai? À , cửa ải thứ nhất ‘Bình Minh Đế Quốc’ ?”
Thất Lộc đáp: “Chủ nhân, hình như chúng vẫn đang ở biển...”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô chẳng qua cửa ải “Kinh Biến Giận Hải” ?
Sao vẫn ở biển!
Hạ Sơ Kiến dậy, phát hiện vẫn đang ở trong khoang thuyền của con thuyền buồm đó!
Cô nghi hoặc lầm bầm: “Con thuyền chẳng lật ?”
Thất Lộc giải thích: “Chủ nhân, đây là cửa ải tiếp theo , nên con thuyền xuất hiện cũng là bình thường. Nó chỉ là một đạo cụ thôi mà.”
Hạ Sơ Kiến bước khỏi khoang thuyền nhỏ, quanh quất, còn thấy gã thanh niên trẻ tuổi cô g.i.ế.c ở cửa ải đầu tiên nữa.
Hơn nữa con thuyền trông vẻ mới hơn con thuyền ở cửa ải .
Tuy vẫn là kiểu dáng “thuyền hải tặc”, nhưng cánh buồm trắng của con thuyền còn mới, bẩn.
Thân thuyền, boong tàu và bánh lái đều trông mới, giống như qua sử dụng lâu ngày.
Đặc biệt là ở mũi thuyền còn đặt mấy cái thùng gỗ. Bên trong chứa đầy nước ngọt!
Hạ Sơ Kiến chút vui mừng.
Cửa ải thứ hai , , mở đầu cửa ải thứ nhất vận may của cô tồi đấy chứ!
Vớ bở cả một con thuyền!
Hạ Sơ Kiến hỏi: “Thất Lộc, chúng hiện tại vẫn ở vị trí tọa độ lúc thoát ở cửa ải ?”
Thất Lộc đáp: “Dựa tình hình xung quanh thì đúng là nơi vẫn là vị trí biển khi chúng rời ở cửa ải .”
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, lúc cô rời , đáy biển vẫn còn nhiều Ni á Pura tiêu diệt, cô cũng thấy tiếc.
Cô suy nghĩ một chút : “Tao xuống xem thử thành phố Arkham .”
Nói , cô kích hoạt cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, chuyển đổi sang s.ú.n.g máy hạng nhẹ dùng nước, xoay lao thẳng xuống mặt biển đang lấp lánh ánh vàng.
Lần , tốc độ của cô nhanh hơn nhiều.
Bởi vì Thất Lộc tận dụng chức năng dò quét kính lọc quang học của cơ giáp để ghi lộ trình bơi .
Cô chỉ cần ngược theo lộ trình cũ là .
khi cô theo lộ trình Thất Lộc ghi trở về đáy biển, tài nào tìm thấy thành phố Arkham chìm đáy biển nữa, còn những con quái vật bóng đen xúc tua cô b.ắ.n cho tan tành, cũng chẳng thấy bóng dáng lũ quạ đen vảy cứng Ni á Pura .
Nước biển vắng lặng, lẳng lặng trôi.
Thành phố cô từng , những cuốn sách cô từng thấy, những cô từng gặp, chiếc bánh kem cô từng ăn, tất cả như giấc mộng trong gương, bóng trăng nước.
...
Hạ Sơ Kiến ủ rũ trở thuyền buồm.
Trên trung, một dòng chữ vàng óng ánh hiện lên cùng ánh mặt trời mọc.
“Cửa ải thứ nhất ‘Bình Minh Đế Quốc’ mở .”
Hạ Sơ Kiến ngẩng đầu trời, mày nhíu c.h.ặ.t.
Cô thấy dòng chữ dần biến mất, chỉ để một mũi tên màu đỏ chỉ hướng Nam.
Hạ Sơ Kiến đợi một lúc, thấy mũi tên đổi, bèn thử bay lên trung.
Mũi tên lập tức di chuyển về phía Nam, Hạ Sơ Kiến cũng bay theo hướng mũi tên.
Khi cô từng bước rời xa vùng biển , tất cả thứ phía cô, thuyền buồm, nước biển và đường chân trời, như bàn tay khổng lồ xóa sạch, dần dần tan biến hư vô tận.
Hạ Sơ Kiến hề đầu , cô bám sát theo mũi tên đỏ, bay nhanh về phía Nam.
Khi mũi tên đỏ trời biến mất, Hạ Sơ Kiến phát hiện cơ giáp Thiếu Tư Mệnh đột ngột thu vòng cổ Bỉ Ngạn Hoa, đó cô mất đà, rơi tự do từ giữa trung xuống.
Giống như mất trọng lực, cô cắm đầu lao xuống đất.
Ngay khi sắp chạm đất, Hạ Sơ Kiến cuối cùng cũng kiểm soát cơ thể, lộn một vòng về phía để giảm bớt lực quán tính từ cú rơi tự do.
cô cũng va đập đến hoa mắt ch.óng mặt, lăn lông lốc một chỗ bóng râm, đầu nghẹo sang một bên ngất lịm .
...
Khi tỉnh nữa, bên tai cô vẫn thấy tiếng sóng biển rì rào.
Trước cô thích xem video và hình ảnh về biển cả Tinh Võng, nhưng chuyến đến Sâm Trạch Tinh, cô cảm thấy miễn dịch với biển .
Không ngờ hệ thống game mô phỏng thực tế ảo 3D tiếp tục dính líu đến biển cả.
Hạ Sơ Kiến chán nản mở mắt , bên cạnh là một tảng đá lớn, đầu là bầu trời đêm đầy .
Từng ngôi lấp lánh màn trời, tựa như những mảnh kim cương vụn cực kỳ tinh khiết.
Hạ Sơ Kiến kìm thốt lên: “...Bầu trời đêm ở đây cũng phết nhỉ.”
Bên tai truyền đến tiếng mèo kêu, đó là giọng trẻ con của Thất Lộc: “Chủ nhân, bầu trời đêm ở đây thật đấy!”
Hạ Sơ Kiến dậy, theo hướng phát tiếng , thấy một chú mèo thần tài bỏ túi nhỏ xíu đang xổm tảng đá bên cạnh, cũng đang ngửa đầu ngắm bầu trời.