Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 646: Nhất định sẽ ngày càng “cáo già” thôi (Phần 1)
Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:55:20
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến đầy bụng bất bình, còn con robot thư viện cô thì vẻ thất vọng.
Giọng tổng hợp điện t.ử của nó bình thản đáp: “Đó là một loại quái thú tiền sử, tên là Tinh Luân Hỏa Thú.”
“Điểm yếu của nó chính là cái ván trượt chân.”
“Sách lịch sử thể nào ghi chép hết tất cả các loài quái thú thời đó .”
“ chúng thể dựa những quái thú ghi trong sử sách để suy luận những loài quái thú khả năng xuất hiện.”
“Xin hỏi bạn còn vấn đề gì nữa ?”
Hạ Sơ Kiến hài lòng với câu trả lời , vặn : “Quái thú bài toán mà đòi dựa quái thú để suy quái thú ?”
“ thấy đáp án của chẳng chính xác tẹo nào.”
Giọng điện t.ử của Đồ 103 dường như trở nên gấp gáp hơn: “Sao chính xác? Chính bạn thể suy luận từ ghi chép lịch sử...”
Hạ Sơ Kiến ngắt lời nó, giọng đanh thép: “Chị gái , đây là lịch sử, tiểu thuyết.”
“Lịch sử thể suy luận.”
“Nếu chị bất cứ bằng chứng nào, chị chứng minh loài quái thú từng xuất hiện trong lịch sử?”
Thư Sách
Vì Đồ 103 lúc đang dùng giọng nữ, nên Hạ Sơ Kiến cố ý gọi nó là “chị gái”.
Quả nhiên, giọng tổng hợp điện t.ử của “chị gái” robot Đồ 103 d.a.o động cảm xúc rõ rệt.
Nó hừ lạnh một tiếng: “Vậy bạn năm đó loài quái thú hề xuất hiện trong lịch sử?”
Hạ Sơ Kiến ha hả: “Chị gái, chị đang ngụy biện đấy . Chị là robot quản lý thư viện mà!”
“Logic nội tại của chị cả tầng ‘ngụy biện’ ư? Không chương trình , cần về xưởng sửa chữa chứ?”
Câu quả thực chỉ “g.i.ế.c” robot, mà còn “tru tâm” robot!
Hạ Sơ Kiến dứt lời “tru tâm”, con robot Đồ 103 còn nho nhã lễ độ bỗng nhiên vươn hai cánh tay máy , một trái một kẹp c.h.ặ.t cánh tay cô, nhấc bổng cô lên khỏi ghế sofa, dùng một lực mạnh thể chống cự ném cô khỏi Phòng Tư vấn Thông tin.
Chẳng nể nang gì cô, cứ thế “ầm” một tiếng, cô vẽ một đường parabol mắt đáp xuống sàn nhà.
May mà giữa trung cô kịp thời kiểm soát cơ thể, lộn một vòng mắt mới tránh khỏi cú ngã sấp mặt.
Hạ Sơ Kiến vững mặt đất, kinh ngạc đầu : “Sao con robot còn đ.á.n.h thế hả!”
“ khiếu nại!”
“Lãnh đạo thư viện ? Quy trình khiếu nại ở ?”
Giọng cô lớn, chủ yếu là ảnh hưởng đến các sinh viên khác.
cũng đủ để camera giám sát trong Phòng Tư vấn Thông tin thấy.
Cô tin rằng việc giám sát ở đây vẫn con điều khiển.
Nếu mà giao phó cho AI thì đúng là chán sống .
Quả nhiên lâu , hai con robot khác lướt đến từ hành lang, với Đồ 103: “Phát hiện Đồ 103 đột nhiên mất kiểm soát, yêu cầu đưa về xưởng sửa chữa.”
Sau đó, hai con robot hình ống tròn tương tự vươn cánh tay máy , cố định c.h.ặ.t Đồ 103.
Tiếp đó, con robot hình ống tròn thứ ba lướt tới, cánh tay máy giơ một cái hộp kim loại lên, “uỳnh” một tiếng, chụp Đồ 103 trong lôi .
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô chọc giận một con robot đến mức mất kiểm soát ?
Chậc chậc, bản lĩnh chọc tức (bao gồm cả robot) của cô tiến bộ .
Hạ Sơ Kiến thầm tự thưởng cho một like, đó bộ tịch dạo quanh thư viện một vòng, chọn vài cuốn sách liên quan, hơn một tiếng đồng hồ mới rời khỏi thư viện, trở về ký túc xá.
...
Về đến ký túc xá, Hạ Sơ Kiến quẳng ba lô xuống, phòng tắm trong phòng đơn của .
Đóng cửa , Hạ Sơ Kiến triệu hồi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, đội mũ bảo hiểm kín mít lên.
Giọng của Thất Lộc lập tức vang lên: “Chủ nhân! Vừa ở thư viện, con robot Đồ 103 đó một AI khác kiểm soát đấy ạ!”
Hạ Sơ Kiến cũng ngạc nhiên: “Ý mày là hai giọng thực thuộc về hai AI khác ?!”
Hèn gì ban đầu là giọng nam, đó biến thành giọng nữ.
Thất Lộc giải thích: “Thực giọng tiêu chuẩn để phân biệt. Giọng của AI đều là giọng tổng hợp điện t.ử, giọng gì cũng cả.”
“ , thể là AI thứ hai khá vội vàng, quên kích hoạt giọng tổng hợp điện t.ử vốn của Đồ 103, mà dùng giọng quen thuộc của chính nó.”
Hạ Sơ Kiến tò mò: “Nếu AI thể tổng hợp bất kỳ giọng nào, tại còn chuyện giọng quen thuộc?”
Thất Lộc đáp: “Bởi vì AI xây dựng robot theo tiêu chuẩn con . Đối với mỗi , giọng cũng giống như gien, là sự tồn tại độc nhất vô nhị.”
“Cho nên trong chương trình xây dựng robot, mỗi con robot cũng giọng tổng hợp điện t.ử độc nhất vô nhị của riêng .”
“Loại giọng tổng hợp điện t.ử độ ưu tiên cao nhất trong tất cả các giọng thể tổng hợp, cũng là để chủ nhân dễ dàng quen với robot riêng của .”
Hạ Sơ Kiến hiểu : “Vậy giọng nữ chính là một trong những dấu hiệu nhận của AI thứ hai.”
Thất Lộc khen: “Chủ nhân thông minh quá! Chính là như ! Nó đột ngột ập đến, chiếm quyền kiểm soát cơ thể robot Đồ 103, dùng phận Đồ 103 để chuyện với chủ nhân.”
“Thất Lộc thấy nó lén lút, nên chủ nhân kể hết chuyện trong game cho nó .”
Hạ Sơ Kiến hài lòng với sự cảnh giác của Thất Lộc, nhưng cố ý hỏi vặn: “Tại thế? Tao chắc chắn tìm đáp án, cho ai mà chẳng ?”
Thất Lộc đáp: “Chủ nhân! cũng thể cho cái loại AI lén lút ! Ai nó gì? Ai kẻ điều khiển lưng nó là quỷ!”
Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi: “Thất Lộc, mày ngày càng cáo già đấy! tao thích! Tiếp tục phát huy nhé!”
Giọng trẻ con của Thất Lộc lập tức vui vẻ hẳn lên: “Vâng ạ chủ nhân! Thất Lộc nhất định sẽ ngày càng cáo già hơn nữa!”
Nó coi từ “cáo già” là lời khen luôn .
Hạ Sơ Kiến : “Đối với chủ nhân mày thì đừng cáo già. đối với khác thì càng cáo già càng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-646-nhat-dinh-se-ngay-cang-cao-gia-thoi-phan-1.html.]
Nói xong, Hạ Sơ Kiến mới thu hồi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, đồng thời lấy mặt dây chuyền mèo thần tài , đặt lên tủ đầu giường.
Ký túc xá của cô là phòng đơn, thông thường mép giường chính là bàn học luôn vì gian hẹp.
phòng đơn rộng tới hai mươi mét vuông, thực sự thoáng đãng.
Cô chỉ tủ đầu giường, mà còn định mua một cái tủ để ngăn căn phòng một phòng ngủ nhỏ.
Như mời bạn bè đến chơi sẽ để liếc mắt cái là thấy ngay bộ đồ ngủ của , đỡ hổ.
Tất nhiên khác chắc thấy hổ.
Vì đều là sinh viên, nhiều còn ở ký túc xá tập thể mười mấy, hai mươi , gì riêng tư cá nhân?
Chỉ là Hạ Sơ Kiến cảm thấy điều kiện thì tội gì sống tạm bợ?
Cô nghĩ, để mèo thần tài Thất Lộc bắt đầu diễn cảm nội dung sách giáo khoa cho cô , còn thì lên Tinh Võng xem đồ, định mua ít đồ nội thất.
Cô còn sắm thêm một cái ghế sofa, nhất là loại sofa góc chữ L, năm nhưng chen chúc chút thì mười cũng .
...
Đến chạng vạng tối, tủ kết hợp hình chữ L và ghế sofa góc mà Hạ Sơ Kiến đặt mua giao đến cửa ký túc xá.
Bốn năm thùng hàng to đùng, cô tốn chút công sức mới khuân .
Sau đó cô triệu hồi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, sức lực lập tức tăng lên gấp mười !
Hơn nữa Thất Lộc thể điều khiển cánh tay máy của cơ giáp, chủ trì công việc lắp ráp.
Hạ Sơ Kiến mới phát hiện , loại nội thất tự lắp ráp đúng là quá phiền phức.
Hèn gì phí lắp ráp tính riêng, mà còn đắt hơn cả tiền mua đồ!
Hạ Sơ Kiến nghĩ bụng Thất Lộc là tay thợ máy lành nghề, nên cần dịch vụ lắp ráp, mua hai món đồ nội thất lớn với giá cực rẻ.
Tổng cộng chỉ tốn 500 đồng Bắc Thần.
Ba tiếng , đến 9 giờ tối, Hạ Sơ Kiến cuối cùng cũng lắp xong tủ kết hợp cỡ lớn và ghế sofa góc.
Chiếc tủ khéo ngăn ký túc xá một phòng ngủ nhỏ rộng tám mét vuông, bên trong là giường, tủ đầu giường và bàn học của cô.
Mặt tủ hướng về phía phòng ngủ nhỏ là tủ quần áo, ngăn ngang, ngăn , gian rộng rãi.
Quần áo của cô thực nhiều lắm, chỉ vài chiếc áo khoác là cần treo lên ngay.
Ngoài là đồng phục do trường phát, cũng phân loại xếp gọn gàng.
Tủ kết hợp vốn chức năng vách ngăn, nên nó cũng một cánh cửa trượt cao hai mét rưỡi, sử dụng tiện lợi.
Gian ngoài lấy ghế sofa góc trung tâm, bố trí thành một phòng khách nhỏ.
Gần cửa sổ phía Nam, Hạ Sơ Kiến đặt chiếc bàn ăn gấp gọn mà cô cô mua cho.
giờ cần gấp nữa, cứ mở bày biện luôn.
Chỉ là ghế còn thiếu.
Hiện tại chỉ hai cái ghế tựa và một cái ghế đẩu vuông.
Hạ Sơ Kiến mua ghế Tinh Võng, mà định đến bộ phận tài nguyên của trường hỏi xem thể mua ít ghế hỏng .
Mang về để Thất Lộc sửa là dùng ngay.
Vì cô vẫn khá thích ghế của trường, thoải mái.
Loại ghế cùng kiểu dáng Tinh Võng bán đắt.
Một cái ghế cũng bằng tiền cả cái tủ kết hợp và bộ sofa cộng .
Cô tiêu tiền oan uổng.
Dọn dẹp xong xuôi, Hạ Sơ Kiến thấy toát mồ hôi đầm đìa.
Thu hồi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, Hạ Sơ Kiến phòng tắm tắm rửa.
Còn mèo thần tài Thất Lộc vẫn miệt mài bài khóa ngừng nghỉ.
Đối với Hạ Sơ Kiến, cô chỉ qua loa, chủ yếu là để Thất Lộc một lượt, như thể nhập bộ cơ sở dữ liệu của nó, đồng thời ghi nhớ phần “kiến thức thường thức” của nó.
Cũng phần “kiến thức thường thức” thể nhớ bao nhiêu, chép game mang theo bao nhiêu.
Hạ Sơ Kiến suy tính tắm xong bước , mệt đến mức chẳng buồn ăn cơm, leo thẳng lên giường ngủ.
Một đêm mộng mị.
Sáng hôm , khi chạy bộ buổi sáng, 8 giờ cô lớp học, Thu Thận Hành đang ở đó giải đáp thắc mắc cho , đến 9 giờ ông mới đưa cả lớp đến phòng học môn chung khoang dinh dưỡng ở tầng 10.
Hạ Sơ Kiến cũng chen lên phía , chỉ ở hàng ghế , lắng tai câu hỏi của .
Quả nhiên, hỏi về cách đ.á.n.h những con quái thú trong sách giáo khoa.
Từ trưa hôm qua khi khỏi khoang đến giờ hơn mười tiếng đồng hồ, chắc chắn ai cũng lục tung sách giáo khoa tìm đáp án.
Không tìm thấy nên mới hỏi thầy giáo.
Thu Thận Hành đáp: “Điều khả năng. Bởi vì kiến thức trong sách giáo khoa thể bao quát tất cả, mà hệ thống game xây dựng một thế giới mô phỏng chân thực nhất.”