Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 645: Màn khởi đầu của cô
Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:24:06
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến định hỏi họ xem ai đến phó bản tên là “Kinh Biến Giận Hải” .
cảm thấy hỏi thẳng như thì quá đường đột.
Cô cũng gây sự chú ý cần thiết nào.
Vì , khi cân nhắc, Hạ Sơ Kiến bâng quơ hỏi: “Mọi đều bắt đầu ở vùng núi hết ?”
“Cái con quái thú giống như tinh tinh khổng lồ đó cũng là từ trong núi chạy ?”
Trần Ngôn Quân là đầu tiên lên tiếng: “ là từ trong núi chạy đấy, tớ mới chạm mặt nó thì nó tát cho một cái lăn !”
C.h.ế.t nhanh như mà xem còn khá đắc ý.
Hạ Sơ Kiến nhịn .
Giang Thắng nhún vai: “Tớ cũng gặp con quái thú đó, nhưng tớ lao đ.á.n.h trực diện mà ‘cấu rỉa’ lén lút trốn một lúc.”
“ đó gặp lũ quái thú bò lên từ bờ biển, cũng bất cẩn chúng nó xử luôn.”
Hạ Sơ Kiến tò mò : “Bên còn biển cơ !”
Giang Thắng gật đầu: “Có chứ! tớ kịp ngắm biển, quái thú từ biển bò lên đông quá, còn kinh khủng hơn cả bọn trong núi!”
Cổ Đức Mậu tiếp lời: “Tớ gặp một bầy sói, vốn dĩ tớ là tiến hóa gien, game cũng thế, nên đ.á.n.h với sói cũng thành vấn đề. ai ngờ đằng lũ sói còn một con Bái, tớ g.i.ế.c một con sói thì con Bái xử gọn!”
Phương Thành Lượng kích động: “Tớ cũng thế! Hóa cái con bầy sói là con Bái ? Trước giờ thấy bao giờ luôn!”
Ngô Hàng nhạo: “Phương Thành Lượng, sách giáo khoa ? Chỉ cần lật mười trang đầu thôi là con Bái trông như thế nào !”
Phương Thành Lượng bất mãn: “Cậu thì ghê gớm lắm ? Cậu trụ trong game bao lâu?!”
Ngô Hàng đỏ mặt tía tai, môi mấp máy vài cái, lí nhí: “...Tớ một con thỏ xám lừa, ngã xuống hố c.h.ế.t...”
Cả bọn: “...Phụt ha ha ha ha ha!”
Mọi điên.
Ngô Hàng cũng nhỏ nhen, thấy thì cũng theo, : “Oan ức thật sự đấy, nhưng tớ cảnh cáo các , nếu thấy thỏ xám...”
Hạ Sơ Kiến hỏi: “...Con thỏ xám đấy béo ?”
Ngô Hàng: “...”
Nghĩ kỹ , mắt sáng lên: “Béo! Béo lắm!”
Hạ Sơ Kiến vỗ vai : “Lần bắt nó nướng lên ăn là trả thù ngay!”
Ngô Hàng tít mắt: “Cảm ơn lớp trưởng chỉ giáo! Lần nhất định! Nhất định nướng ăn!”
Tống Bảo Thái : “Thật tớ cũng thấy con thỏ xám đó, đúng là béo thật, nhưng mà... khó bắt lắm...”
Diêu Bình và Lương Bằng đồng thanh: “Bọn tớ thấy thỏ xám, nhưng gặp một con gấu nâu.”
Hai , cùng : “...Bị nó tát c.h.ế.t.”
Cuối cùng còn Phan Nam Kiệt, vuốt cằm : “Các ít còn gặp mãnh thú mới c.h.ế.t, tớ thì nó chả thấy cái gì, đ.á.n.h ngất đập c.h.ế.t luôn!”
Mọi đều hít một khí lạnh.
Hạ Sơ Kiến vội hỏi: “Là ai thế? Là NPC chơi?”
Cô dứt lời, chín bạn học cùng cô chằm chằm.
Trần Ngôn Quân gãi đầu : “Lớp trưởng, mỗi game là một thế giới riêng, chỉ chúng là chơi duy nhất trong đó, thể ‘sang chơi nhà’ khác .”
Hạ Sơ Kiến thất vọng chút vui mừng, : “Thế thì chán nhỉ, đây là game offline nhập vai , gọi là game online?”
Giang Thắng giải thích: “Nếu tất cả cùng một thế giới game, chắc là hệ thống chấm điểm sẽ loạn mất.”
Ngô Hàng thêm : “Lúc đó sẽ thành game sinh tồn ‘nuôi cổ trùng’ mất, cuối cùng chỉ tàn sát lẫn , ai sống sót cuối cùng thì thắng, như sẽ mất ý nghĩa giáo d.ụ.c.”
Hạ Sơ Kiến thấy cách giải thích cũng lý, gật đầu : “Ngô Hàng đúng, dù đây cũng là bài học của trường, game thật sự, tớ tin .”
Cô ngóng nãy giờ, phát hiện ai bắt đầu game một con thuyền buồm giữa biển cả như cô, nên cũng tiện nhắc đến chuyện biển và thuyền buồm nữa.
Hạ Sơ Kiến tính toán, dò hỏi thêm: “Thế loại game , đều tìm thấy Đạm Đài Lâm thì mới gọi là thành công ? Có NPC nào khác quan trọng ?”
Trần Ngôn Quân đáp: “Đạm Đài Lâm chắc chắn tìm , cũng dễ tìm thôi. tớ vẫn gặp ngài .”
Lương Bằng : “Hình ảnh Hoàng đế khai quốc Đạm Đài Lâm thì chúng học từ nhỏ thấy trong sách giáo khoa , ở Thánh đường cũng ảnh các đời Hoàng đế, chỉ cần thấy là chắc chắn nhận để ôm đùi ngay!”
Hạ Sơ Kiến cũng nghĩ , cô nhớ rõ hình ảnh Hoàng đế khai quốc Đạm Đài Lâm.
Phần lớn trong Hoàng thất Đạm Đài đều cái mũi ưng đặc trưng, chính là di truyền từ Đạm Đài Lâm.
Cái gã thanh niên cô g.i.ế.c trông y hệt thiếu niên Hải Đạt Cống mà cô từng gặp ở thế giới thực, tất nhiên là chẳng nét nào giống Đạm Đài Lâm cả.
Xem vẫn cửa ải đầu tiên “Bình Minh Đế Quốc” tìm hiểu kỹ hơn .
Hạ Sơ Kiến chuyện với họ một hồi lâu, phát hiện họ thực sự gì về phó bản “Kinh Biến Giận Hải”, và trong sách giáo khoa cũng từng đề cập đến.
Cô cảm thấy chuyện chút bất thường, nên vẫn kiềm chế, thêm gì với họ về việc .
Cô định tự tra cứu tài liệu xem rốt cuộc là chuyện gì.
Cái phó bản “Kinh Biến Giận Hải” rốt cuộc là kịch bản gốc do hệ thống game tự biên soạn, cũng giống như các chương trong sách giáo khoa, đều là một phần của lịch sử?
Nếu thật sự là một phần của lịch sử, tại sách giáo khoa ?
Hay là sách giáo khoa của họ quá sơ sài, chỉ giới thiệu bề nổi, còn một phần lớn lịch sử đề cập trong các môn học cơ sở?
Vậy thì cô hỏi ai đây?
Hạ Sơ Kiến chút lơ đễnh ngáp một cái.
Trần Ngôn Quân thấy vội : “Ăn xong , về ký túc xá nghỉ ngơi khoang dinh dưỡng chiến tiếp ba trăm hiệp?!”
Tám bạn học đều : “Hôm nay bọn tớ định đến thư viện sách, chuẩn kỹ càng mai mới game .”
Họ đều xuất từ gia đình bình dân, từ nhỏ từng chơi loại game cao cấp thế .
Tuy nhiên khả năng học hỏi của họ đều , game đến mười phút g.i.ế.c và đá ngoài, nhưng họ bước đầu nắm phong cách và quy trình vận hành của hệ thống game .
Điều họ cần bây giờ là xem sách (hướng dẫn) giáo khoa (công lược), chuẩn chiến lược cho riêng , đó mới để qua màn.
Họ từng chơi game cao cấp như , nhưng game hạng nhất thì cũng chơi qua.
Vạn biến rời tông, họ tin rằng logic cốt lõi của những trò chơi đều giống .
Nghe , Hạ Sơ Kiến như bắt vàng, vội : “Tớ cũng ... Tuy tớ muộn nhất nhưng cũng qua màn .”
Trần Ngôn Quân kinh ngạc thốt lên: “Lớp trưởng, cũng ghê thật đấy? Định qua màn ngay ngày đầu tiên luôn hả?!”
“Thế thì thời gian còn của học kỳ thể nghỉ sớm về nhà !”
Hạ Sơ Kiến vô cùng ngạc nhiên: “Cái gì?! Nếu qua màn sớm thì nghỉ về nhà thật á?!”
Trần Ngôn Quân gật đầu lia lịa: “Tớ các chị khóa nghiệp ... Nếu thể qua màn sớm, coi như kết thúc kỳ thi, thời gian còn nghỉ sớm!”
Hạ Sơ Kiến vui mừng khôn xiết, : “Vậy thì lên kế hoạch kỹ lưỡng xem thời gian còn của học kỳ nên tiêu xài thế nào !”
Nói cứ như thể cô chắc chắn sẽ qua màn sớm .
Tám bạn học , đều cảm thấy hổ danh là Thủ khoa, sự tự tin bọn họ .
Tất nhiên, họ cũng cho rằng Hạ Sơ Kiến thể .
Trần Ngôn Quân tin tưởng Hạ Sơ Kiến một cách mù quáng, lập tức vỗ tay : “Lớp trưởng nhất định sẽ nghỉ sớm! Tớ thể tụt hậu , nhất định cũng nỗ lực đuổi theo!”
Hạ Sơ Kiến vỗ vai : “Cùng cố lên nhé!”
Mười mang khay cơm ăn xong đến quầy thu hồi, cùng ngoài.
Họ về phòng học của , lấy ba lô từ tủ đồ cá nhân.
Sau đó cùng bắt tàu điện đệm từ trường, đến thư viện hình dáng xoắn ốc .
Thư viện ở phía khu ký túc xá, tạo hình quá đỗi độc đáo, giống hệt một con ốc vít cao tới 200 mét sừng sững mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-645-man-khoi-dau-cua-co.html.]
...
Bước bên trong thư viện, Hạ Sơ Kiến phát hiện nó cũng chẳng khác gì những thư viện bình thường bên ngoài.
Thẻ thư viện khác thì quyền hạn cũng khác .
Họ là sinh viên năm nhất, chỉ mở khóa tầng một và tầng hai.
Nói cách khác, họ chỉ thể và mượn sách ở hai tầng .
Đương nhiên, giống như ký túc xá của họ, tầng một thực sự là đại sảnh và lối thang máy.
Cái gọi là tầng một, tính theo độ cao tầng lầu, thực là tầng hai.
Vào đến nơi, Hạ Sơ Kiến tách khỏi các bạn học.
Bởi vì cô hỏi robot thư viện xem tìm cuốn sách cần .
Nhân viên thư viện là con ít, tuyệt đại đa đều là robot các công việc sắp xếp và quản lý.
Hạ Sơ Kiến bước căn phòng tên “Phòng Tư vấn Thông tin”, với con robot hình ống tròn bên trong: “Xin hỏi, ở đây sách lịch sử quân sự chi tiết của Đế quốc Bắc Thần ?”
Cái đầu hình bán nguyệt của con robot về phía cô, màn hình mắt hiện lên mấy đường cong ngoằn ngoèo, biểu cảm y hệt Lục Thuận.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy thiết, thậm chí chút nhớ Lục Thuận đang ở xa tận Quy Viễn Tinh.
Giọng của con robot là giọng nam tổng hợp điện t.ử chuẩn: “Xin chào, chúng hai loại sách liên quan đến lịch sử quân sự Đế quốc Bắc Thần.”
“Một loại là Lịch sử Thông giám (Thông sử), một loại là Lịch sử Giản lược (Giản sử).”
“Thông sử tổng cộng một nghìn quyển, mỗi một trăm năm biên soạn một quyển.”
“Giản sử chỉ là những điểm chính đại cương, môn học phần chung bắt buộc năm nhất của các bạn chính là Giản sử.”
Hạ Sơ Kiến vỡ lẽ.
Hèn gì sách giáo khoa chương “Kinh Biến Giận Hải”, là vì nó là Giản sử nên lược bỏ nhiều nội dung ư?
Nghĩ , Hạ Sơ Kiến vội hỏi: “ thể mượn Thông sử ?”
“Đặc biệt là lịch sử trong vòng một trăm năm đầu khi Đế quốc mới thành lập? xem ghi chép thật chi tiết.”
Con robot nhanh ch.óng kiểm tra : “Được, nhưng chỉ thể tại thư viện, mang ngoài.”
“Hơn nữa lịch sử thời kỳ đầu của Đế quốc, do trình độ văn minh khi đó cao nên ghi chép cũng sơ sài.”
“Phải đến một trăm năm khi Đế quốc thành lập mới những ghi chép Thông sử thực sự chi tiết.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Nghe cũng lý.
Vậy nên trò chơi khó nhất chính là cửa ải đầu tiên ?
Bởi vì nội dung trong sách giáo khoa về cửa là ít nhất?
vấn đề là, nếu ngay cả trong sách giáo khoa cũng nội dung, thì hệ thống game lấy kịch bản gốc để dựng game?
Hạ Sơ Kiến đảo mắt, đổi cách hỏi khác.
Cô nhãn hiệu con robot, với giọng điệu “dụ dỗ”, thần bí : “Đồ 103, về game mô phỏng thực tế ảo 3D quy mô lớn chuyển thể từ lịch sử quân sự Đế quốc Bắc Thần ?”
Robot Đồ 103 đáp bằng giọng cứng nhắc: “Chưa từng chơi. Đó là môn học bắt buộc của sinh viên, Đồ 103 chỉ là robot quản lý thư viện.”
Hạ Sơ Kiến nghẹn lời, thầm nghĩ, các phân công công việc cũng rõ ràng ghê.
Thất Lộc bảo nó sống ở “biển sâu Internet”, chẳng lẽ những robot do AI điều khiển ?
AI chẳng đều sống ở “biển sâu Internet” ?
Hạ Sơ Kiến từ bỏ ý định, đổi cách khác: “Vậy cuốn Thông sử ghi chép về lịch sử quân sự Đế quốc Bắc Thần đó ?”
Robot Đồ 103 vẫn bình tĩnh trả lời: “Đã .”
Hạ Sơ Kiến vội truy vấn: “Vậy thể kể chi tiết cho về lịch sử một trăm năm và khi Đế quốc thành lập ?”
“Tốt nhất là dùng hình ảnh minh họa để hỗ trợ diễn giải?”
Trên màn hình mắt của Đồ 103 đột nhiên xuất hiện những đường kẻ đỏ xanh đan xen.
Hạ Sơ Kiến sững .
Cô , đối với Lục Thuận, đây là biểu hiện khi tư duy rối loạn...
Chẳng lẽ câu hỏi con robot thư viện rối loạn tư duy?
Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: “Cậu chẳng bảo ? Đọc mà kể , thật là AI đấy?”
Nếu sợ lộ Thất Lộc, cô hận thể lôi nó , bảo nó “quét” nhanh cả bộ lịch sử một lượt cho xong!
Một lúc , robot thư viện Đồ 103 mới trả lời cô: “Xin chào, mời lối , Đồ 103 sẽ phục vụ quý khách.”
Hạ Sơ Kiến mừng rỡ.
Đây là định dùng hình thức văn tranh để giảng giải cho cô về lịch sử thành lập Đế quốc đây mà!
Đương nhiên, đối với bất kỳ đế quốc nào, lịch sử lập quốc đều là lịch sử chiến tranh đẫm m.á.u và lửa!
Điều gì bàn cãi.
Hạ Sơ Kiến theo Đồ 103 một căn phòng nhỏ bên trong Phòng Tư vấn Thông tin.
Căn phòng chỉ rộng chừng bốn mét vuông.
Ở giữa đặt một chiếc ghế sofa đơn.
Đồ 103 chỉ chiếc ghế sofa đơn đó : “Mời , Đồ 103 sẽ sớm giảng giải cho ngài về giai đoạn lịch sử khi Đế quốc mới thành lập.”
Hạ Sơ Kiến xuống ghế sofa, đèn trong phòng nhỏ tắt , một màn hình ảo dài 1 mét 5, rộng 1 mét từ từ hạ xuống từ trần nhà, xuất hiện mặt cô.
“Bây giờ, chúng sẽ kể về lịch sử thời kỳ đầu thành lập Đế quốc Bắc Thần...”
Hạ Sơ Kiến , trong sách giáo khoa, thời kỳ đầu thành lập Đế quốc Bắc Thần gọi là “Bình Minh Đế Quốc”.
Chủ yếu kể về quá trình khởi nghiệp gian khổ của Hoàng đế khai quốc Đạm Đài Lâm, dẫn dắt diệt quái thú, khai khẩn đất đai, trồng trọt, phát triển khoa học kỹ thuật.
Và tại chỗ con robot thư viện , Hạ Sơ Kiến suốt hai tiếng đồng hồ, cũng chỉ là những nội dung tương tự.
Giống như kéo dài nội dung một trăm chữ trong sách thành năm trăm chữ .
Hạ Sơ Kiến vẫn hài lòng, xong, cuối cùng cô hỏi thẳng: “Bài giảng của thực chẳng khác gì sách giáo khoa cả.”
“ chỉ , cái game mô phỏng thực tế ảo 3D cho là chuyển thể từ sách giáo khoa , rốt cuộc lấy nội dung từ ?”
“Là bịa đặt dựa nền tảng lịch sử ?”
Đồ 103 lên tiếng, nhưng giọng của nó đột nhiên đổi thành giọng nữ, còn là giọng nam ban nãy nữa.
Cô hỏi dịu dàng: “Bạn học , tại bạn hỏi như ? Có trong game bạn gặp vấn đề nan giải nào ?”
Ánh mắt Hạ Sơ Kiến ngưng , thầm nghĩ, đây rõ ràng là đổi sang một AI khác.
AI so với AI giọng nam đó vẻ cao cấp hơn một chút.
Nó bắt đầu suy luận phán đoán dựa câu hỏi và cảm xúc của cô.
Hạ Sơ Kiến gật đầu : “ là gặp vấn đề, nên .”
“Thầy giáo bảo sách giáo khoa chính là hướng dẫn game của chúng , nhưng trong game, chúng gặp những nội dung trong sách!”
Giọng tổng hợp điện t.ử của Đồ 103 dường như nhanh hơn một chút, nó hỏi: “Nội dung ? Bạn học thể chi tiết hơn ?”
Hạ Sơ Kiến định nhắc đến “Kinh Biến Giận Hải” thì đột nhiên cảm thấy vòng cổ Bỉ Ngạn Hoa cổ phóng vài luồng điện nhẹ, kích thích cổ cô.
Thư Sách
Đây là Thất Lộc đang cảnh báo cô ?
Trong nháy mắt, Hạ Sơ Kiến đổi ý, nhưng vẫn giữ giọng điệu và vẻ mặt bức xúc như cũ, : “ ! Chính là cái con quái thú ngoại hình giống tinh tinh khổng lồ nhưng chân ván trượt , trong sách gì ! Đánh kiểu gì?!”
“Chẳng lẽ chúng cứ c.h.ế.t sống để thử tìm cách tiêu diệt chúng nó ?”
“Cậu , c.h.ế.t trong cái game đó là trải nghiệm cận t.ử thật sự đấy!”