Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 644: Phàm là chuyện gì cũng sợ bị so sánh

Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:24:05
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sinh viên của lớp Liên hợp Tinh tế đều kéo lên nhà ăn dành cho sinh viên năm ba ở tầng 3.

Đồ ăn ở đó ngon hơn nhà ăn năm hai ở tầng 2 nhiều.

Phạn Thụy Ti trong mua cơm, còn Mạch Alto nên đành ở cửa ngắm cảnh.

Lúc , nhóm Hạ Sơ Kiến đến nhà ăn năm hai từ sớm, mỗi gọi một suất cơm tiêu chuẩn, Trần Ngôn Quân trả tiền, còn thuê hẳn một phòng riêng để cùng ăn uống.

Đương nhiên, tiền phòng cũng tính riêng.

Sau khi xuống, Hạ Sơ Kiến mới kỹ những món trong suất cơm tiêu chuẩn.

Mỗi một phần cơm, hai món xào, một bát canh nhỏ và một miếng điểm tâm tráng miệng.

Quả thực đúng chuẩn.

Món xào trong mắt Hạ Sơ Kiến chỉ là những món cơm nhà bình thường nhất: thịt xào ớt xanh và thịt nguội xào rau củ thập cẩm.

Cô ăn thử một miếng thịt xào ớt xanh .

Miếng thịt miệng là ngay thịt heo rừng tê giác nấm cục đen gì sất, chính là loại thịt heo nuôi ở trại bình thường nhất.

Hơn nữa chất lượng thịt cũng chẳng loại ngon, lúc chế biến dùng gia vị nặng để át mùi tanh thoang thoảng.

Cô từng cô cô , thịt heo mùi tanh là do lúc g.i.ế.c mổ chọc tiết kỹ.

Thịt heo họ đang ăn đây, chắc chắn là gặp vấn đề .

Lại đến cơm, cũng là loại gạo tẻ bình thường, thậm chí còn chẳng gạo do Quy Viễn Tinh sản xuất.

Quy Viễn Tinh đến nay vẫn là một hành tinh lấy nông nghiệp chủ, ngoài việc sản xuất loại gạo Ngự Điền đặc cung cho Hoàng thất, còn trồng một lượng lớn gạo thường.

cho dù là gạo thường của Quy Viễn Tinh, ăn mùi vị cũng ngon hơn loại gạo nhiều.

Cơm nấu từ gạo tẻ thường ở Quy Viễn Tinh, hạt gạo nào hạt nấy đều trắng muốt như tuyết, trong veo như ngọc.

Lúc mới lò, từng hạt cơm đều tỏa hương thơm dịu, hạt cơm đầy đặn, mềm dẻo.

Đâu như cơm ở đây, hạt gạo thậm chí trắng hẳn mà ngả vàng nhạt, ăn thấy cứng, lúc nuốt xuống còn cảm giác lạo xạo khô khốc.

Đừng đến loại gạo Đương Khang Chúc Dư mà nhà cô cải tiến , ngay cả loại gạo tẻ bình dân nhất của Quy Viễn Tinh cũng ngon hơn thứ bao nhiêu .

Hạ Sơ Kiến phán đoán, gạo tẻ ở đây chắc chắn nhập từ hành tinh khác, tuyệt đối gạo của Quy Viễn Tinh.

Các hành tinh khác do thổ nhưỡng và nhiều nguyên nhân, gạo trồng tuy ăn nhưng mùi vị thể so bì với gạo thường của Quy Viễn Tinh.

Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến cũng bộ tịch đến mức bỏ ăn.

Bởi vì suất cơm tiêu chuẩn dù mùi vị bình thường đến , thì cũng vẫn ngon hơn chán vạn so với hương vị của dịch dinh dưỡng cao cấp.

Phàm là chuyện gì cũng sợ đem so sánh.

Hạ Sơ Kiến cùng các bạn học khác vui vẻ ăn ngon lành bữa cơm .

Trần Ngôn Quân ăn miếng điểm tâm cuối cùng : “Mùi vị đồ ăn ở đây cũng tạm, tớ nhà ăn năm hai là do robot đầu bếp nấu, hương vị tính là xuất sắc nhưng cái là quy trình chuẩn hóa.”

“Nhà ăn năm ba, năm tư và nhà ăn của cán bộ nhân viên nhà trường mới là đầu bếp thật nấu.”

“Đặc biệt là đầu bếp ở nhà ăn nhân viên, tay nghề địa vị, món bít tết bò một sừng chiên hương thảo của ông gọi là xuất thần nhập hóa, còn ngon hơn cả đồ ăn phi thuyền tinh tế!”

Trần Ngôn Quân về chuyện ăn uống thì thao thao bất tuyệt, như lòng bàn tay.

Tám bạn học khác kể tả mà cảm giác như thể ăn thêm bát cơm nữa.

Giang Thắng còn giục: “Trần Ngôn Quân, kể thì kể nhiều chút ! Bọn thể chan lời mà ăn cơm đấy!”

Trần Ngôn Quân mắng: “Coi thường ai đấy hả?! Dùng lời để ăn với cơm, các mặt mà ăn cơm luôn ?!”

Giang Thắng nhất thời load kịp, thắc mắc: “Cậu kể chuyện đồ ăn, bọn để lùa cơm thì ? Sao mặt để ăn? Mặt ăn chắc?”

Trần Ngôn Quân ha hả: “Tớ trai mà! ‘Tú sắc khả xan’ (Sắc cơm) hiểu hả?!”

Giang Thắng bộ buồn nôn, : “Thôi dẹp ! Cứ cái bộ dạng của mà đòi ‘tú sắc khả xan’... Cậu gấu mù nó xơi tái thì !”

Trần Ngôn Quân chẳng hề để bụng, : “Gấu mù đến thì quá! Lớp trưởng, để tớ c.h.ặ.t hai cái chân của con gấu mù đó xuống, tìm món tay gấu bát trân cho ăn!”

Hạ Sơ Kiến ăn tay gấu bao giờ, tò mò hỏi: “Tay gấu bát trân ngon lắm ? Có ngon bằng thịt heo tê giác ?”

Trần Ngôn Quân câu hỏi của Hạ Sơ Kiến cho cụt hứng, : “Lớp trưởng, đúng là chọn thật!”

“Thịt heo rừng tê giác là thứ quý hiếm nhường nào, tay gấu mà so !”

“Nói thật tớ mới chỉ ăn thịt heo rừng tê giác đúng một , mà còn thịt tươi, là loại thịt đông lạnh bao nhiêu năm mới rã đông...”

cái hương vị đó đúng là cả đời khó quên!”

Giang Thắng liếc xéo , bắt bẻ: “...Cả đời khó quên vì khó ăn ?”

Trần Ngôn Quân trừng mắt: “Chỗ nào cũng cái mồm chen ! Lượn sang một bên !”

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến họ đấu võ mồm, nhớ đến robot giúp việc Lục Thuận nhà , cô còn ăn thử món nó nấu bao giờ...

Sau đó Trần Ngôn Quân tiếp: “Mùi vị cơm kém. Tớ từng ăn gạo Ngự Điền Phấn đặc cung cho Hoàng thất một , hương vị đó thì miễn bàn, cần thịt tớ cũng thể ăn liền ba bát lớn!”

“Thực gạo ở đây còn chẳng bằng loại gạo tẻ bình thường nhất của Quy Viễn Tinh. lớp trưởng?”

Trần Ngôn Quân Hạ Sơ Kiến với vẻ mặt nịnh nọt.

Cậu tràng giang đại hải nãy giờ, mấu chốt ở câu cuối cùng, cốt để tâng bốc Hạ Sơ Kiến.

Bởi vì trong họ, chỉ Hạ Sơ Kiến đến từ Quy Viễn Tinh.

Hạ Sơ Kiến , cho cơ hội nịnh hót, giọng nhẹ tênh: “Thế ? Tớ ăn gạo tẻ Quy Viễn Tinh bao giờ, hồi nhỏ nhà tớ nghèo, một tuýp dịch dinh dưỡng cấp thấp cũng chia ăn trong hai ngày.”

Cũng tính là dối, bởi vì lúc nhà cô khó khăn nhất, đúng là cô và cô cô hai chia một tuýp dịch dinh dưỡng cấp thấp ăn trong hai ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-644-pham-la-chuyen-gi-cung-so-bi-so-sanh.html.]

tình trạng đó chỉ kéo dài một thời gian ngắn, đó cô cô tìm việc .

Tuy nhiên Hạ Sơ Kiến sẽ giải thích cặn kẽ như , vì điều đó quan trọng.

Trần Ngôn Quân quả nhiên luống cuống, vô cùng áy náy : “Lớp trưởng, xin nhé, tớ ... Tớ nên thế...”

Hạ Sơ Kiến bật : “Có , nhà tớ nghèo do gây , áy náy cái gì?”

Tám còn thấy Hạ Sơ Kiến chẳng hề để tâm đến gia cảnh túng thiếu của thì cũng cởi mở hơn, : “ đấy, tớ gạo tẻ Quy Viễn Tinh ngon lắm, nhưng nhà tớ đông chị em, ăn dịch dinh dưỡng cấp thấp cho no bụng là vui lắm .”

Một khác : “Nhà tớ lúc ăn Tết mới cơ hội ăn một bữa cơm gạo tẻ Thiếu Phủ Tinh.”

“Ở đó sản lượng gạo tẻ cực cao, giá cả đối với bọn tớ thì một năm ăn một cũng gánh vác .”

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên, hỏi: “Gạo tẻ Quy Viễn Tinh bọn tớ bán đắt hơn gạo tẻ Thiếu Phủ Tinh ?”

Đối với Hạ Sơ Kiến, s.ú.n.g ống ở đổi bao nhiêu đời, mỗi đời giá cả thế nào thì cô nắm rõ như lòng bàn tay.

sản xuất lương thực gì thì cô rành lắm.

E là hỏi Tam Tông, chắc chắn chi tiết.

Lương Bằng vốn trầm tính nãy giờ mới lên tiếng: “ , gạo tẻ Quy Viễn Tinh bán sang các hành tinh khác đắt lắm. Không ngay tại Quy Viễn Tinh thì đắt như nhỉ?”

Hạ Sơ Kiến : “Cái thì tớ chịu. Chỗ tớ mức lương trung bình là 500 đồng, nhưng thể nuôi sống cả nhà, chủ yếu là do vật giá rẻ.”

cũng thể ngày nào cũng ăn loại cơm thế .”

suất cơm tiêu chuẩn mặt.

Mọi đều hiểu ý cô, nhao nhao : “Sau sẽ thôi, lớp trưởng chẳng học bổng phần ?”

Hạ Sơ Kiến đang suy tính, mời bạn học cùng chuyên ngành ăn cơm, liệu thể dùng những nguyên liệu cô mang từ Quy Viễn Tinh đến ?

, so với nguyên liệu trong nhà ăn trường quân đội, thì gạo Đương Khang Chúc Dư, lúa mạch Xích Hoa Gia Vinh, còn cả thịt heo rừng tê giác và thịt bò một sừng cô mang theo, đó quả thực là hàng đỉnh cấp “thỏa thỏa”!

cân nhắc kỹ lưỡng một chút...

Không keo kiệt, mà là rước lấy phiền toái, trở nên quá xa cách quần chúng...

Hạ Sơ Kiến với , : “Nhà tớ ở ngay Quy Viễn Tinh, về, tớ sẽ kiếm ít gạo ngon và thịt mang đến chia sẻ với .”

Trần Ngôn Quân vội : “Tớ cũng góp vui, cùng lớp trưởng mời khách nhé, ? tớ Quy Viễn Tinh tiện lắm, nên tớ gửi tiền nhờ lớp trưởng mua đồ giúp tớ ?”

Cậu lo Hạ Sơ Kiến tiền nên chủ động đề nghị chia sẻ một phần chi phí.

Tám cũng hiểu ý của Trần Ngôn Quân.

Tuy họ giàu nứt đố đổ vách như quý tộc Trần Ngôn Quân, nhưng cảm thấy gia cảnh vẫn còn khá hơn Hạ Sơ Kiến chút đỉnh, bèn : “Bọn tớ cũng góp tiền!”

Hạ Sơ Kiến hiểu tấm lòng của họ, cũng cảm thấy họ coi thường gì cả, ngược thấy ấm áp, : “Không cần .”

“Lương thực là nhà tớ tự trồng, thịt là tớ rừng săn bắt, đều tốn tiền, cái là tươi ngon và bản sắc riêng.”

“Được , các đừng lo lắng, học kỳ cứ chờ ăn đồ ngon !”

như , nhóm Trần Ngôn Quân càng thương cảm cho Hạ Sơ Kiến hơn.

Nhà nghèo đến mức độ nào mới tự trồng lương thực, hơn nữa ăn thịt còn tự săn bắt chứ...

Trần Ngôn Quân lúc hận thể chuyển hết tiền tiêu vặt của cho Hạ Sơ Kiến.

sực nhớ , còn kết bạn với Hạ Sơ Kiến nữa!

Trần Ngôn Quân lén cúi đầu, gửi lời mời kết bạn cho Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến liên lạc với bạn học đều dùng tài khoản nhóm của trường.

Đây cá nhân quang não lượng t.ử của cô, đối phương chỉ thể dùng tài khoản trường học để liên hệ với cô trong nhóm lớp.

Trần Ngôn Quân gửi cá nhân quang não lượng t.ử của tài khoản trường học của Hạ Sơ Kiến, yêu cầu kết bạn với cá nhân của cô.

Hạ Sơ Kiến cảm nhận thông báo tin nhắn, liếc nhanh qua một cái.

Thấy là một lời mời kết bạn, cô liền mặc kệ.

cô cũng thiết đến mức kết bạn tài khoản cá nhân với những bạn học , còn quan sát thêm .

Ngay cả Trần Ngôn Thịnh và Mạo Vịnh Quế cũng chỉ vòng tay thông minh của cô mà thôi!

Sau khi ăn uống xong xuôi, Hạ Sơ Kiến và các bạn bắt đầu thảo luận về tiến trình trò chơi hôm nay.

Trần Ngôn Quân và tám bạn học khác đều đang bàn tán về chương “Bình Minh Đế Quốc”, về các loại quái thú to hung dữ mà họ gặp .

Ví dụ như, con quái thú trông giống tinh tinh khổng lồ, nhưng chân ca-nô trượt nước, lợi hại vô cùng!

Bởi vì theo nội dung sách giáo khoa, thời kỳ Đế quốc mới thành lập chính là quá trình Hoàng đế khai quốc Đạm Đài Lâm dẫn dắt các bạn nhỏ của đ.á.n.h quái thú vì nhân dân quần chúng.

Quái thú thời đó, bất kể là kích thước năng lực, đối với con lúc bấy giờ đều là mối đe dọa chí mạng.

Hạ Sơ Kiến ngóng nửa ngày, phát hiện lấy một ai mở phó bản “Kinh Biến Giận Hải”.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...