Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 639: Thành phố Arkham

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:01:18
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xung quanh quảng trường là những hàng ghế dài xếp ngay ngắn.

Nước biển sẫm màu lặng lẽ chảy qua quảng trường hoang phế, trong làn nước lấp lánh những đốm sáng li ti, tựa như vô con mắt đang đóng mở giữa lòng biển khơi.

Hạ Sơ Kiến xoay một cái, khuấy động cả một vùng nước, vỡ tan những đốm sáng lấp lánh .

Vượt qua quảng trường, Hạ Sơ Kiến thấy một con đường lớn trải dài, uốn lượn hút sâu màu xám xịt của biển cả, chẳng dẫn về phương nào.

Có thể thấy , thành phố Arkham hẳn là một nơi vô cùng náo nhiệt.

Hai bên đường là những dãy cửa hàng san sát, cánh cửa lung lay chực đổ, tủ kính trống hoác.

Hàng hóa trưng bày bên trong sớm trôi theo dòng thủy triều, chẳng cuốn .

Đường phố vì thế mà trông càng thêm thâm sâu và hoang vắng, một bầu khí khiến bất an bao trùm khắp bốn phương.

Hạ Sơ Kiến men theo con đường nhỏ hẹp lát đá, lặn về phía .

Trong biển ánh sáng, chỉ những loài cá biển phát quang bơi lội phía , tạo thành những vệt sáng mờ ảo len lỏi giữa bóng tối dày đặc.

Những ngôi nhà ven đường cũng rong biển khổng lồ quấn c.h.ặ.t, tựa như những tấm rèm nặng nề che giấu những bí mật ai .

Cả con phố tràn ngập thở thời gian lãng quên.

Đây là thành phố Arkham ?

“Vùng đất thể ” trong truyền thuyết?

Bất kể hình dáng , thì trong mắt Hạ Sơ Kiến lúc , nơi đây cổ kính và cũ kỹ, toát lên sự tĩnh lặng đến tận cùng, nhưng chính vì sự đè nén tột độ phảng phất thở điên cuồng chực chờ bùng nổ.

Ngọn tháp nhọn ẩn hiện phía xa, mái hiên màu xanh đen, cùng với chiếc đồng hồ khổng lồ tháp chuông bên trái, dường như đều đang che giấu những bí mật thâm trầm nhất, để lộ một sự quái dị khó tả.

Hạ Sơ Kiến lấy bình tĩnh, bơi dọc theo con đường của thành phố đáy biển.

Cô bơi nhanh chậm, đôi mắt lớp kính lọc quang học cảnh giác quan sát tứ phía.

Ngay cuối con phố là một tòa kiến trúc cao lớn với tháp nhọn màu trắng.

Kiểu kiến trúc Hạ Sơ Kiến quen, đúng hơn là bộ dân Đế quốc Bắc Thần đều quen thuộc, bởi vì đây là dáng dấp của Thánh đường.

Thánh đường Đế quốc Bắc Thần về cơ bản đều xây như thế .

Thánh đường của Đế quốc Bắc Thần đều là kiến trúc màu xám, trang nghiêm túc mục, mái nhà đều tháp nhọn hình mũi tên.

Còn tòa kiến trúc đáy biển màu trắng.

Thứ vật liệu trắng toát chẳng là chất liệu gì, nhưng dù nước biển xói mòn bao năm cũng hề đổi màu, thậm chí một vết nứt cũng .

Trên cổng lớn của tòa nhà một tấm biển đen, bên bốn dòng chữ vàng lớn.

“Thủy hà đạm đạm, sơn hà thanh thanh. Tầng đài luy tạ, đăng cao lâm viễn.”

(Dịch nghĩa: Nước sóng sánh, núi xanh xanh. Đài cao tầng lớp, lên cao ngắm .)

Hạ Sơ Kiến tò mò bơi trong.

Hồi ở Quy Viễn Tinh, cô từng đến chi nhánh Thánh đường một nên bên trong trông thế nào.

Quả nhiên, đập mắt cô là một đại sảnh trông giống hệt.

Trần đại sảnh cực cao, khiến bên trong chỉ cảm thấy trời cao đất rộng, còn sức thì nhỏ bé bất lực.

Đó chính là cảm giác mà Thánh đường mang .

tòa lâu đài trắng đáy biển, nên cảm giác nó mang thực càng chấn động hơn.

Bởi vì bên trong là bục giảng ở , ghế cho tín đồ cúng bái như Thánh đường thường thấy.

Chính xác mà , nơi đây là một thư viện, một thư viện khổng lồ.

Trong đại sảnh, từ sàn lên đến trần, bao gồm cả bốn bức tường, cũng là những giá sách dày đặc.

Trên giá bày đầy các loại sách lớn nhỏ, dày mỏng khác , tỏa thứ ánh sáng bóng bẩy kỳ lạ trong nước biển, tựa như ngọc thạch thời gian mài giũa.

Đối với một sống trong thời đại dữ liệu điện t.ử diện, sách vở đều hóa như Hạ Sơ Kiến, sự chấn động gì sánh kịp.

Cô thậm chí cảm nhận một sự thành kính và bái lạy.

Giống như tín đồ sùng bái vị thần của .

đối tượng của cô thần thánh, mà là biển sách đại diện cho tri thức ngợp trời .

Tri thức mới là nấc thang tiến bộ của nhân loại.

Sách vở chỉ là vật chứa của tri thức mà thôi.

Hạ Sơ Kiến chậm rãi bơi qua, từ tầng cao nhất ở phía bên trái đại sảnh.

Cô chỉ thể thấy tên sách gáy sách.

Có một là chữ Bắc Thần, Hạ Sơ Kiến hiểu .

Ví dụ như mấy cuốn kiểu “Sơ khảo về Toán Lý”, “Giải nghĩa mới về Hình học phẳng”, “Vật lý cơ sở tập 1”...

Nhìn lướt qua, là sách thuộc khối Tự nhiên – Kỹ thuật.

Chẳng lấy một cuốn văn học nào.

Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm.

Thành tích Toán, Lý, Hóa của cô cũng coi như tồi.

Tuy rằng môn Vật lý đến học kỳ cuối cùng, khi cô cô kèm cặp bổ túc thì mới tính là nhập môn.

Cô thử vươn tay rút cuốn “Vật lý cơ sở tập 1” .

Cuốn sách đến tay, cô liền cảm thấy nó nặng hơn nhiều so với sách in bán Tinh Võng.

Hơn nữa bìa bìa đều cứng ngắc, mang cảm giác của sách giấy.

Đương nhiên, Hạ Sơ Kiến nghĩ, nếu là sách giấy mà ngâm trong nước quanh năm suốt tháng thế thì nát bấy từ đời nào .

Nơi tuy là game, nhưng là game mô phỏng thực tế ảo 3D tuân thủ các quy tắc vật lý của thế giới thực, nên sẽ xuất hiện ngớ ngẩn như .

Mấy tuần , những cuốn sách cô tìm trong động phủ của con Hải Đạt Cống đáy biển Sâm Trạch Tinh cũng giấy, mà là một loại sách da thuộc hiếm thấy nên mới nước biển hỏng.

cuốn sách tay cô hiện giờ, giấy, cũng chẳng da.

Hạ Sơ Kiến hỏi Thất Lộc: “Thất Lộc, mày nhận mấy cuốn sách bằng chất liệu gì ?”

Thất Lộc nhỏ: “Chủ nhân, đây là sách thẻ tre. Từ lâu lâu về , khi nhân loại phát minh giấy, họ chủ yếu dùng thẻ tre để ghi chép.”

Hạ Sơ Kiến ngẩng đầu, sách vở trong đại sảnh, hít sâu một : “Đống sách đều là thẻ tre á?”

Thất Lộc đáp: “Chắc là , nhưng phương pháp chế tác khá tiên tiến, loại thẻ tre thô sơ nguyên thủy ạ.”

Hạ Sơ Kiến hỏi: “Thất Lộc, mày thấy đống sách thẻ tre thuộc về ai? Cơ sở dữ liệu của mày ghi chép ?”

Giọng trẻ con của Thất Lộc chút hoang mang: “Không ạ. Cơ sở dữ liệu của Thất Lộc thực cũng lịch sử Đế quốc Bắc Thần, khi ngoài Thất Lộc thể tra xem thành phố Arkham .”

“Nhìn tình hình nơi thì vẻ thành phố Arkham chìm xuống đáy biển do biến động địa chất, lịch sử ít nhất cũng vài kỷ nguyên .”

Theo lịch pháp của Đế quốc Bắc Thần, một kỷ nguyên là một triệu năm.

Hạ Sơ Kiến vui vẻ: “Hóa cơ sở dữ liệu của Thất Lộc cũng ghi chép lịch sử ! Thế lịch sử quân sự Đế quốc Bắc Thần ? Nếu thì tao cần c.h.ế.t sống để thoát ngoài xem ‘hướng dẫn game’ nữa!”

Thất Lộc : “Chủ nhân, tuy đều là ghi chép lịch sử, nhưng ghi chép khác thì nội dung cũng khác . Chủ nhân ngại ?”

Hạ Sơ Kiến tự tin : “Nếu đều là ghi chép lịch sử, thì sự thật lịch sử cơ bản hẳn là giống , cùng lắm là cách giải thích khác , hoặc khen chê đồng nhất thôi.”

“Bởi vì ghi chép lịch sử là con , mà con thì sẽ thiên kiến riêng, tao hiểu mà.”

bỏ qua những thiên kiến ngầm đó, cái tao cần chỉ là ghi chép về sự thật lịch sử cơ bản.”

“Ví dụ như ai đ.á.n.h trận nào ở , ai thắng, đơn giản thôi.”

“Còn chuyện tại kẻ đó thua, mấy lời kiểu ‘tuy bại mà vinh’, tao xem.”

Thất Lộc : “ Thất Lộc cũng từng thấy bảo rằng, lịch sử do kẻ chiến thắng nên, cho nên chân tướng vĩnh viễn ai .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-639-thanh-pho-arkham.html.]

Hạ Sơ Kiến khịt mũi coi thường: “Kẻ câu đúng là nồng nặc mùi nho chua, ghen ăn tức ở biên giới!”

Giọng trẻ con của Thất Lộc chút hoang mang: “Chủ nhân thấy câu đúng ? Thất Lộc thấy cũng lý mà...”

Hạ Sơ Kiến thấm thía giáo d.ụ.c Thất Lộc: “Thất Lộc, mày nghĩ thế . Về mặt lý thuyết, lịch sử do kẻ chiến thắng nên mới là phù hợp nhất với sự thật lịch sử.”

“Bởi vì kẻ thắng thực sự chiến thắng, mày cần quan tâm thắng bằng cách nào, dù chỉ là thắng lợi trong một giai đoạn, thì đó cũng là thắng lợi, đây là sự thật lịch sử cơ bản trong giai đoạn đó.”

“Mày cứ cố tình kẻ thất bại thành chiến thắng, hoặc là tuy bại mà vinh gì đó, thì đó mới là bóp méo lịch sử.”

“Mỗi giai đoạn lịch sử đều chiến thắng riêng. Kẻ thắng lúc đó thể trở thành kẻ bại, chuyện bình thường.”

biên soạn lịch sử thể lừa dối khác, cứ cố tình tô son trát phấn cho kẻ bại trận, thất bại thành thắng lợi, loại đó mới đáng xuống địa ngục.”

Thất Lộc hiểu, vội : “Chủ nhân đúng! Thất Lộc hiểu !”

“Vậy khi ngoài, Thất Lộc cũng thể tổng hợp đối chiếu tư liệu lịch sử trong cơ sở dữ liệu của , nếu chỗ mâu thuẫn sẽ đ.á.n.h dấu .”

Hạ Sơ Kiến hài lòng gật đầu: “Thất Lộc nhất định ! Cố lên!”

Giọng Thất Lộc kích động đến run rẩy: “Chủ nhân yên tâm! Đợi khi ngoài Thất Lộc đảm bảo thành nhiệm vụ!”

Lúc Hạ Sơ Kiến mới chỗ : “Khoan , Thất Lộc, mày bảo khi ngoài mới tổng hợp tư liệu lịch sử? Vậy hiện tại mày...”

Giọng Thất Lộc chút ngượng ngùng: “Cơ sở dữ liệu của Thất Lộc biện pháp bảo mật... Hệ thống game ở đây thể chép .”

Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “Thế mày nhận mấy cuốn sách là thẻ tre?”

Thất Lộc dè dặt, như sợ chọc giận Hạ Sơ Kiến: “Chủ nhân, nhận chất liệu sách thì cần tra cơ sở dữ liệu, đây là kiến thức thường thức của Thất Lộc.”

“Kiến thức thường thức của Thất Lộc đều chép game ạ.”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Tức thật chứ!

Cứ tưởng tìm lối tắt khác, ngờ cũng chặn .

Vậy là đám tân sinh viên bọn cô cứ bắt buộc trải nghiệm cảm giác cận kề cái c.h.ế.t hết đến khác trong game, đó mới thể thành việc học để qua màn .

Hạ Sơ Kiến rầu rĩ đặt cuốn sách thẻ tre trở chỗ cũ, bơi qua bơi giữa những giá sách cao ngất trong đại sảnh.

Cô bảo Thất Lộc thử ghi tên một đầu sách, còn nội dung thì thời gian xem.

Dự tính của cô là khi thoát game sẽ tra cứu xem mấy cuốn sách là thế nào.

Đợi đến khi lượn lờ hết các giá sách trong đại sảnh, cô mới bơi về phía cánh cửa nhỏ duy nhất bên cạnh đại sảnh.

Đi qua cánh cửa nhỏ là một hành lang dài tối om.

Hai bên hành lang đều là kính, thể thấy đàn cá bơi lội tung tăng và thực vật biển đung đưa bên ngoài.

Hạ Sơ Kiến buột miệng hỏi: “Thất Lộc, nếu thành phố chìm xuống đáy biển do biến động địa chất, tại mấy tấm kính vẫn còn nguyên vẹn nhỉ?”

Thất Lộc đáp: “Chủ nhân, cái phân tích thành phần cấu tạo của kính. Tính chất kính khác thể chịu áp lực khác .”

Hạ Sơ Kiến: “...À, thế thì thôi.”

Vấn đề qua là cần kiến thức vật lý lý thuyết và thực tiễn phong phú mới trả lời .

Hạ Sơ Kiến quá tốn não.

Cô men theo hành lang dài rẽ qua một khúc cua, phía xuất hiện một tia sáng, dường như đến cuối hành lang.

Hạ Sơ Kiến vội tăng tốc độ, bơi về phía quầng sáng đó.

Nơi đó cũng là một cánh cửa.

Tia sáng rực rỡ lọt từ chính cánh cửa .

Hạ Sơ Kiến chậm rãi đẩy cửa .

Ánh sáng trắng ch.ói lòa ập tới, khiến cô theo bản năng nhắm nghiền mắt .

Ánh sáng quá mạnh, tựa như một mặt trời màu trắng xuất hiện ngay mắt cô.

Dù nhắm mắt, Hạ Sơ Kiến vẫn cảm nhận luồng bạch quang mãnh liệt đang bao trùm lấy .

Một lát , mắt Hạ Sơ Kiến mới thích ứng với ánh sáng trắng.

Thư Sách

Từ từ mở mắt , cô mới rõ đây là .

Trước mắt là một phòng thí nghiệm sạch sẽ vương một hạt bụi.

Phòng thí nghiệm hình trứng, bên trong dường như là dụng cụ màu trắng bạc, sạch đến mức như ở một thế giới khác chứ đáy biển tối tăm bẩn thỉu.

Trong phòng thí nghiệm, những thiết thực nghiệm trông khá quen mắt đặt ngay ngắn.

Lại còn những nhân viên thực nghiệm mặc áo blouse trắng qua , tay cầm những thứ giống như sổ ghi chép điện t.ử, hoặc đang đối chiếu liệu, hoặc đang tranh luận gì đó với .

Hạ Sơ Kiến định hỏi Thất Lộc đây là , nhưng mở miệng liền phát hiện sự khác biệt.

đội mũ bảo hiểm.

Hạ Sơ Kiến chợt thấy , vội cúi đầu .

Quả nhiên, cơ giáp Thiếu Tư Mệnh biến mất.

Cô vẫn mặc bộ quân phục học sinh như lúc bước khoang dinh dưỡng.

Còn Thất Lộc biến về hình dạng túi mèo thần tài, lúc đang ngủ khì trong túi áo cô.

Hạ Sơ Kiến: “...”

Cô cũng ý định đ.á.n.h thức Thất Lộc.

Mọi thứ ở đây thực sự bình thường đến mức quỷ dị.

Cô lo lắng bẫy rập bất ngờ nào đó nên lặng ở cửa quan sát một lúc.

Những nhân viên thực nghiệm mặc áo blouse trắng bên trong ai để ý thấy đang ở cửa họ.

Hạ Sơ Kiến quan sát hồi lâu, cảm thấy những đó giống như đang diễn kịch, mới bước về phía phòng thí nghiệm ngập tràn ánh sáng trắng .

Sau khi bước , ánh sáng trắng còn ch.ói mắt như nữa.

Hạ Sơ Kiến tưởng mắt thích ứng, nhưng lên trần nhà thì thấy căn bản đèn, cũng chẳng luồng bạch quang từ .

Cô đang tò mò ngó thì đột nhiên với cô: “Sao ngài đồ thực nghiệm mà đây ?”

“Tuy phòng thí nghiệm là của ngài, nhưng ngài cũng tuân thủ quy tắc chứ!”

“Quần áo bên ngoài mang theo virus và vi khuẩn, sẽ gây ảnh hưởng phá hoại đến môi trường vô trùng của phòng thí nghiệm, ngài mau ngoài đồ .”

Hạ Sơ Kiến theo bản năng lùi một bước, ngoài cửa phòng thí nghiệm.

Mà bên trong cánh cửa luồng bạch quang bao phủ, những và dụng cụ thực nghiệm thấy lúc nãy biến mất còn tăm .

Hạ Sơ Kiến quanh bốn phía, quả nhiên thấy bức tường ở lối treo một hàng áo blouse trắng, y hệt bộ đồ mà những bên trong đang mặc.

Hơn nữa tường phía những chiếc áo blouse đó còn từng cái nhãn, đó tên từng , tên còn dán từng tấm ảnh thẻ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...