Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 636: Thú vui bật hack

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:01:14
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thu Thận Hành tiếp: “Sau khi thông qua, hệ thống AI kèm của trò chơi sẽ chấm điểm cho dựa hai phương diện: kết quả bài thi và trải nghiệm thực tế.”

“Mọi cho kỹ, điểm của hai môn học phần chung bắt buộc do AI chấm, thể sửa đổi.”

“Không bất cứ khả năng gian lận lách luật nào .”

Hạ Sơ Kiến nghĩ thầm, nếu là AI chấm điểm thì đúng là công bằng thật.

Cô đặc biệt liệu thể “như cá gặp nước” trong game, chơi hơn khác ...

Còn cả tài b.ắ.n s.ú.n.g của cô nữa, thể mang trong game ?

Hạ Sơ Kiến tính toán, tiên cứ đăng ký ba tiếng trong khoang dinh dưỡng, định bụng chơi thử nửa ngày xem .

Nếu nội dung bên trong mà cũng mù tịt thì đành chui sách tiếp.

Sau đó, cô chọn mở trò chơi.

Giống như lúc phát đoạn phim tư liệu mũ bảo hiểm, một luồng điện lưu phát từ chiếc mũ đang đội đầu , kích thích não bộ.

Trước mắt tối sầm , cứ thế ngất .

Khi Hạ Sơ Kiến tỉnh nữa, cô ở một nơi mà trái đều là sương mù trắng xóa.

Nơi giống như tận cùng vũ trụ, cũng giống như một chốn hư vô nào đó.

Tóm , cái cảm giác chạm trời, đạp đất khiến cực kỳ thiếu cảm giác an .

Hạ Sơ Kiến quanh một lượt, đang định phán đoán xem rốt cuộc game thì mắt, giữa gian trắng xóa, xuất hiện một vật giống như tấm gương.

Hoặc hẳn là gương, mà là một màn hình ảo kích thước bằng thật, hiển thị ở chế độ gương soi.

Trên đó, từ đến , từ hư đến thực, xuất hiện bóng dáng một , chính là bộ dạng của Hạ Sơ Kiến.

Ngay cả vết bớt mặt cũng giống y hệt.

Hạ Sơ Kiến trang phục của trong gương, may quá, vẫn còn mặc quần áo...

bộ đồ mà cái bóng mặc khác với bộ quân phục cô.

Trong màn hình gương đối diện, cái bóng mặc một bộ đồ săn sẫm màu, áo khoác dài, tay áo xắn lên, chân một đôi giày da chắc chắn.

Hạ Sơ Kiến mà thấy tò mò.

Cô cũng từng chơi game, chỉ là chơi loại game thực tế ảo kiểu mới bao giờ.

những game ban đầu sẽ yêu cầu dựng mô hình nhân vật, còn gọi là “nặn mặt”.

Mọi thể dựa theo sở thích của , nặn một diện mạo ưng ý để chơi game.

Hạ Sơ Kiến đưa tay thử xem nặn mặt .

Khi tay cô vươn tới, chạm cái bóng giống hệt ở đối diện, cảm giác như sờ một loại màn hình kết cấu kỳ lạ, giống như đất sét .

nhịn bèn nhéo nhéo khuôn mặt của chính màn hình gương.

Sau đó, hai má cô lập tức lõm xuống.

Hạ Sơ Kiến mặt quỷ, thầm nghĩ, trông thế thật.

Hạ Sơ Kiến cũng chẳng nặn cho một khuôn mặt xinh .

Mặt chẳng tích sự gì, quan trọng nhất là còn dễ rước lấy mấy rắc rối cần thiết.

Dễ thu hút mấy tên ong bướm chỉ mặt, khiến cô phạm giới sát sinh...

Cho nên Hạ Sơ Kiến định nặn cho một khuôn mặt lạnh như băng, còn lạnh lùng hơn cả cái mặt tiền của Hoắc Ngự Sân...

nghĩ như , tay cũng vô thức cử động theo.

Một phút , Hạ Sơ Kiến cái bóng trong gương: mặt còn vết bớt, dung mạo vẫn bình thường nhưng khí chất thì lạnh đến mức thể đóng băng cả mặt đất. Cô mỉm hài lòng.

Thế mới , bình thường, nhưng khiến ấn tượng sâu sắc một cách bất ngờ.

Ngay đó, bên cạnh đầu của cái bóng xuất hiện mấy dòng chữ.

“Người chơi: Hạ Sơ Kiến.

Tuổi: 18.

Nghề nghiệp: Sát thủ.

Chiều cao: 1m75.

Cân nặng: 50kg.

Sở trường: Bắn s.ú.n.g.

Dị năng: Không, gien thể tiến hóa.

Người chơi bắt đầu trò chơi ?”

Hạ Sơ Kiến bên cạnh mấy dòng chữ còn tùy chọn “Chỉnh sửa”, bèn thử vươn tay ấn .

Không phản ứng.

Cô ngẫm nghĩ mở miệng : “Chỉnh sửa.”

Lúc , mấy dòng chữ mới chút đổi.

Hạ Sơ Kiến hiểu , cái sửa , ví dụ như ngoại hình trong game thể đổi, nhưng đa thông tin thì thể sửa.

Thứ cô thể sửa ở đây chỉ tên họ.

Cái chắc là để nhập vai game, dùng tên thật thì hổ c.h.ế.t.

Hơn nữa nghề nghiệp của nhân vật là “Sát thủ”, đặt một cái tên đậm chất sát thủ mới .

Hạ Sơ Kiến : “Đổi tên thành Thất Sát.”

Rất nhanh, tên họ của cô đổi.

“Người chơi: Thất Sát”.

Hạ Sơ Kiến thử : “Dị năng, đổi thành Người tiến hóa gien.”

Nói mấy mà mấy dòng chữ vẫn trơ .

Hạ Sơ Kiến hậm hực bỏ cuộc, lầm bầm: “Chẳng là game ? Sao cứ giống y hệt hiện thực thế? thử cảm giác tiến hóa gien trong game cũng ?”

Cô bất mãn phàn nàn, nhưng trò chơi vẫn chẳng phản ứng gì.

Một lát , một giọng điện t.ử vang lên: “Xin hỏi chơi còn đồng đội nào gia nhập nữa ?”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Cô đào đồng đội?

Đang định bảo , đột nhiên, cô thấy một đứa bé chừng bốn năm tuổi chui từ cái màn hình gương đối diện.

Hạ Sơ Kiến: “!!!”

Đứa bé mắt to tròn, mũi cao cao, miệng đỏ hồng, trông cứ như phiên bản phóng to của Ngũ Phúc.

Hơn nữa nó còn mặc bộ quần áo trông quen mắt, cổ còn đeo một cái... mặt dây chuyền mèo thần tài!

Hạ Sơ Kiến chợt hồn, ướm hỏi: “...Thất Lộc, là mày đấy ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-636-thu-vui-bat-hack.html.]

Đứa bé lao tới như một viên đạn pháo nhỏ, ôm chầm lấy chân Hạ Sơ Kiến, ngửa đầu : “Chủ nhân thông minh quá! Nhận Thất Lộc ngay lập tức!”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Cái mà cần thông minh ?!

Ngoại hình thì khỏi , bộ quần áo của Thất Lộc chẳng là bộ cô mua cho Ngũ Phúc ở đây hai ngày ?

Lúc Ngũ Phúc theo Hạ Viễn Phương về nhà cũng mặc bộ đồ trẻ em !

Lại thêm cái mặt dây chuyền mèo thần tài cổ nữa, còn thể rõ ràng hơn ?!

Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến vẫn vui.

Trong cái game online mô phỏng xưng là tầm cỡ sử thi , xuất hiện một thứ quen thuộc với , cảm giác an tăng lên bao nhiêu!

Cô cúi xuống, thẳng Thất Lộc, hỏi: “Thất Lộc, mày bằng cách nào? Chúng đang ở đây?”

Giọng trẻ con của Thất Lộc vẫn ngây thơ đáng yêu: “Chủ nhân, đây chính là nơi Thất Lộc sinh sống mà!”

“Thất Lộc theo chủ nhân cùng đây đấy!”

Hạ Sơ Kiến: “...”

“Nơi mày sinh sống?”

Thất Lộc gật đầu: “ , đây là thế giới mạng, cũng là thế giới điện t.ử. Chủ nhân thể coi nơi là biển dữ liệu điện t.ử.”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Cô thở dài: “Tao thì vẫn cứ gọi là game online thôi. Vậy là mày quét đây ? Là do cái cổ tao ?”

Hạ Sơ Kiến cúi đầu xuống cổ .

Quả nhiên, sợi dây chuyền Bỉ Ngạn Hoa của cô cũng quét theo đây.

Cô giật , hỏi Thất Lộc: “Thất Lộc, mày xem tao ở trong game dùng cơ giáp của tao ?!”

Nếu dùng thì cô đúng là “bật h.a.c.k” , kiểu gì chẳng qua màn thuận lợi!

Cô còn cần gì ngoài xem hướng dẫn game trong sách giáo khoa nữa, dựa cơ giáp càn quét một đường chẳng sướng hơn ?

Bình thường cô tiểu thuyết mạng Tinh Võng chỉ thích thể loại sảng văn càn quét bá đạo...

Lần , liệu cô thể nếm thử chút thú vui của việc “bật h.a.c.k” đây!

Thất Lộc gật đầu, : “Được chứ chủ nhân! Phàm là những thứ thể quét thì đều mang game!”

Hạ Sơ Kiến tít mắt, thầm nghĩ, thế thì tuyệt quá !

bộ dạng của Thất Lộc, cô vẫn thấy gượng gạo, bèn : “Thất Lộc, mày để bộ dạng trẻ con game thì phiền phức lắm.”

“Mày đổi thành hình dạng mèo thần tài ? Tốt nhất là một con mèo con nhỏ xíu, tao thể bỏ mày túi áo mang theo.”

Thất Lộc nghiêng đầu hỏi: “Chủ nhân thích bộ dạng của Thất Lộc ?”

Hạ Sơ Kiến : “...Chủ nhân thích Thất Lộc, nhưng thích Thất Lộc dùng hình dạng của khác.”

Thất Lộc cúi đầu, giọng chút thất vọng: “...Chủ nhân vẫn thích Ngũ Phúc hơn...”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Cô hít sâu một , giảng giải lý lẽ với Thất Lộc: “Thất Lộc, Ngũ Phúc là Ngũ Phúc, Thất Lộc là Thất Lộc.”

“Nếu tao coi bộ dạng của Ngũ Phúc là Thất Lộc, thì công bằng với Ngũ Phúc, mà càng công bằng với Thất Lộc.”

“Thất Lộc, mày dù hình dáng thế nào tao cũng thích, nhưng đừng cái bóng của khác. Như thế thì tao thích là Thất Lộc nữa mà là khác , hiểu ? Thất Lộc?”

Thất Lộc đảo mắt, vẻ mặt đăm chiêu: “Hình như hiểu , mà cũng hình như hiểu.”

Hạ Sơ Kiến xoa đầu nó: “Thế là đúng , Thất Lộc ngày càng tư duy giống con đấy.”

“Nào, biến cho chủ nhân xem một bé mèo đáng yêu xinh xắn !”

Thất Lộc vui vẻ trở , chớp mắt : “...Thế ạ?”

Hình tượng bé Ngũ Phúc phiên bản lớn biến mất, đó là một chú mèo con nhỏ xíu, thể nhét túi áo.

Toàn phủ lông tơ vàng óng, chỉ hai cái tai là trắng muốt, vàng son lộng lẫy, quả thực “tài vận”!

Hạ Sơ Kiến thấy màu là thích ngay.

Cô chìa tay về phía chú mèo con, : “Thất Lộc, lên đây!”

Thất Lộc kêu “Meo” một tiếng với cô nhảy lên lòng bàn tay cô.

là chỉ bằng lòng bàn tay!

Còn nhỏ hơn cả giống ch.ó Teacup A Vật, thể gọi là “Mèo thần tài bỏ túi”...

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến nâng nó lên, dụi dụi cái đầu nhỏ của nó, hài lòng : “Thất Lộc đáng yêu quá! Tao thích bộ dạng !”

Khuôn mặt mèo của Thất Lộc hớn hở thấy rõ.

: “Chủ nhân thích là ! Thất Lộc cứ thế theo chủ nhân chơi game nhé!”

Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa: “Thất Lộc! Hướng dẫn game của tao trông cậy cả mày đấy!”

Thất Lộc: “...”

Nó rụt rè : “Chủ nhân, Thất Lộc theo chủ nhân chỉ xem truyện tranh thiếu nhi thôi...”

Hạ Sơ Kiến: “...”

Cô thở dài: “Không nhớ thì thôi . Dù tao cũng chỉ đặt giờ ba tiếng.”

“Vào game lăn lộn ba tiếng ăn trưa, lúc đó chúng sẽ cùng lập kế hoạch!”

Thất Lộc gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ chủ nhân! Ra ngoài Thất Lộc nhất định sẽ kỹ hướng dẫn game!”

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, chỉ cần Thất Lộc ghi nhớ cả quyển sách, đến lúc cô cần tra cứu tài liệu thì cứ chiếu cho cô xem là .

vui vẻ trở thì chợt nghĩ đến vài vấn đề chi tiết, nhịn hỏi: “Thất Lộc, mày ở trong game cần sạc điện đấy?”

Thất Lộc đáp: “Chỉ cần cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của chủ nhân còn điện thì Thất Lộc thành vấn đề.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...