Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 625: Dạ hành nhân

Cập nhật lúc: 2026-01-12 23:05:09
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến bước phòng ký túc xá với tâm trạng cực kỳ vui vẻ, ngoài dự đoán khi thấy đồ chơi chất đống sàn. Tất nhiên, bộ là "gia tài" của Ngũ Phúc.

Cạnh cửa là một mô hình tinh hạm, trông giống hệt Tuần tra hạm gian, bên cạnh bày bốn mô hình cơ giáp thủ công. Tiếp đó là một đống mảnh ghép hình vương vãi khắp trống giữa phòng. Dưới cửa sổ phía Nam là một hàng thú bông xếp ngay ngắn như đang diễu binh.

Còn Ngũ Phúc thì đang quỳ giữa phòng, đầu đội con  A Vật, đầu  A  Vật  là  A Uyên. Trước mặt nhóc là một màn hình ảo, bên đang chuyện. Hóa là đang gọi video call.

Hạ Sơ Kiến rón rén đóng cửa , lách qua mô hình tinh hạm và cơ giáp, nhảy qua đống mảnh ghép, tiến đến lưng Ngũ Phúc. Cô thấy màn hình ảo là thím Trần, Chúc Oanh Oanh, Tam Tông, Tứ Hỉ và cả Lục Thuận.

Hạ Sơ Kiến vẫy tay chào : "Chào cả nhà! Ở nhà thế nào ? Có gì bất thường ?"

Thím Trần, Chúc Oanh Oanh và Tam Tông đồng thanh reo lên: "Sơ Kiến về kìa!"

Ngũ Phúc phắt đầu , thấy Hạ Sơ Kiến liền lập tức bò nhanh về phía cô. Cậu nhóc xoay nhanh quá Chén Trà Khuyển và Tiểu Phì Pi đầu rơi cả xuống.

Chén Trà Khuyển phản xạ cực nhanh, lộn một vòng tiếp đất nhẹ nhàng. Tiểu Phì Pi thì vỗ vỗ đôi cánh nhỏ mũm mĩm, bay đậu lên vai Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến cúi , một tay bế thốc Ngũ Phúc lên, tay túm gáy Chén Trà Khuyển đặt lên vai còn . Màn hình ảo mặt cũng tự động nâng cao theo tầm mắt cô.

Hai vai cô giờ đây   A  Vật và  A  Uyên trấn giữ, trong lòng ôm Ngũ Phúc, trông cô như một bà bỉm sữa chính hiệu. Cô với : "Con về đây. Vừa báo danh, đăng ký xong xuôi, nhận thẻ sinh viên . À đúng , đây là ký túc xá của con, Ngũ Phúc cho xem ?"

Thím Trần bảo: "Ngũ Phúc còn lóng ngóng chỉnh màn hình ảo . Lục Thuận đang dạy thằng bé đấy!"

Ngũ Phúc ngượng ngùng rúc cái mặt béo tròn lòng Hạ Sơ Kiến. Cô nhéo má nhóc, âu yếm : "Ngũ Phúc thông minh thế , chắc chắn dạy một cái là ngay!"

Ngũ Phúc vẫn ngẩng đầu lên, nhưng cựa quậy , gật đầu trong lòng cô, chân nhỏ đá đá đầy vẻ đắc ý. Thím Trần và Chúc Oanh Oanh đều bật .

Tam Tông ôm Tứ Hỉ, nghiêm túc báo cáo: "Thiếu quân đại nhân, ở nhà thứ đều , gì bất thường. Chim Loan đuôi phượng phát triển , giờ mỗi ngày đẻ hai quả trứng. Thiết ấp trứng Tam Tông mua về , hai hôm nữa sẽ bắt đầu thử ấp mẻ đầu tiên."

"Chuồng heo rừng  tê  giác cũng xong. Hai con cái chuồng riêng, mười con đực thì cứ hai con một chuồng. Để đảm bảo heo con đời, cứ mười con sẽ phối giống với một con heo cái theo chu kỳ cố định. Về lý thuyết, heo cái thể đẻ bốn lứa một năm, mỗi lứa từ ba đến mười hai con."

Hạ Sơ Kiến hít một lạnh: "Heo rừng đẻ khiếp thế á! Nếu một năm đẻ bốn lứa, mỗi lứa mười hai con thì một năm thêm tận 48 con heo con! May mà con chỉ giữ hai con heo cái, thì nuôi nổi!"

Tam Tông giải thích theo góc độ khoa học: "Thiếu quân đại nhân, đó chỉ là tần suất sinh sản lý thuyết. Thực tế tỷ lệ sinh sản của heo rừng thấp, nếu chúng chiếm lĩnh cả khu rừng Dị Thú ."

Hạ Sơ Kiến gật gù: "Có lý, heo rừng sống ở rừng Dị Thú mấy vạn năm mà giờ cũng chỉ vài ngàn con."

Tam Tông tiếp: " thưa Thiếu quân đại nhân. Tinh trùng của heo rừng đực sức sống thấp nên khó thụ t.h.a.i cho heo cái."

Hạ Sơ Kiến: "......"

Tam Tông đúng là nhà nghiên cứu chân chính.

Cô ngẫm nghĩ bảo: "Nếu thụ t.h.a.i tự nhiên thì thụ tinh nhân tạo . Cái chắc khó hơn việc con sinh con nhỉ?"

Tam Tông đáp: "Tam Tông rành vụ , chắc cô cô nhiều hơn."

Hạ Sơ Kiến: "......"

Thôi, cần phiền đến cô cô . Thế thì khác gì dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà, , dùng pháo plasma g.i.ế.c gà!

Hạ Sơ Kiến xua tay: "Tạm thời cứ thế , chửa thì thôi. Dù nuôi béo thịt cũng ." Cô nghĩ thoáng, nuôi thì thả về rừng. Heo rừng hoang dã cô còn bắt , lo gì!

Trên màn hình, thím Trần, Chúc Oanh Oanh và Tam Tông cùng rộ lên. Tứ Hỉ sủa "gâu gâu" với cô, màn hình mắt của Lục Thuận hiện lên đủ loại đường sóng uốn lượn biểu thị tâm trạng vui vẻ.

Mọi thích thái độ sống của Hạ Sơ Kiến. Tuy cô việc nỗ lực nhưng kiểu so đo tiểu tiết, nên dù "cuốn" đến cũng khiến khác phản cảm, ngược cảm thấy mỗi ngày đều việc để , phong phú và tinh thần thoải mái.

Sau khi bàn bạc xong xuôi, Hạ Sơ Kiến vẫy tay chào tạm biệt .

Cuộc gọi kết thúc, Hạ Viễn Phương thò đầu khỏi bếp : "Ăn cơm ."

Hạ Sơ Kiến quanh: "Chắc kê thêm cái bàn ăn nhỏ nữa ạ?"

Hạ Viễn Phương đáp: "Cô mua một cái bàn gấp ở cửa hàng trong , để sát tường kìa, con lấy mở xem."

Hạ Sơ Kiến lúc mới để ý thấy một chiếc bàn gấp màu gỗ mộc dựa tường gần chân giường. Cô xách mở, bàn dài chừng mét rưỡi, rộng 80 phân, đúng là nhỏ.

Hạ Viễn Phương chỉ ba món: canh thịt bò một sừng nấu nấm bào ngư, thịt heo rừng kho tàu và cải thìa xào tỏi, thế mà bày kín cả cái bàn.

Hạ Sơ Kiến bếp xới cơm mang . Cô bảo: "Ngũ Phúc ghế cao, ăn , bón thôi."

Ngũ Phúc tủm tỉm lắc đầu, bò lên ghế, quỳ gối đó, chiều cao tầm với mặt bàn.

Hạ Sơ Kiến: "......"

Cô tặc lưỡi: "Ăn bữa cơm mà cũng quỳ, Ngũ Phúc đúng là ' cơm' (tín đồ ăn uống) chân chính."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-625-da-hanh-nhan.html.]

Ngũ Phúc chẳng thèm để ý đến cô, mắt long lanh Hạ Viễn Phương múc cho một muỗng canh nấm thịt bò thơm phức, thêm vài miếng thịt kho tàu và rau cải băm nhỏ trộn với cơm trắng như tuyết. Đây đều là nguyên liệu họ mang theo, chế biến tiện.

Hạ Viễn Phương : "Cô xem cửa hàng trong , chỉ bán đồ ăn vặt thôi, gạo, bột mì nguyên liệu nấu nướng . May mà cô mang theo cả vali đồ ăn, để hết ở biệt thự bên . Ít nhất mỗi tuần con về một , tự nấu bữa ngon mà tẩm bổ."

Hạ Sơ Kiến đáp: "Con thể mua nguyên liệu Tinh Võng mà."

Ý cô là gạo, dầu, mắm, muối... Mấy thứ cửa hàng trong trường bán vì là trường quân sự, vật tư đều theo chế độ phân phối. Giáo sư và nhân viên thể dùng thẻ nhân viên để nhận định mức tương ứng, còn sinh viên thì may mắn thế. Họ hoặc tự mua mạng, hoặc ăn cơm căng tin.

Hơn nữa, ký túc xá bếp, cấm nấu nướng trong phòng vì vi phạm quy định phòng cháy chữa cháy. Chỉ phòng đơn mới trang bếp nhỏ và phòng tắm riêng.

Hạ Viễn Phương kể những quy định cho Hạ Sơ Kiến . Hôm nay cô mải mê "chỉnh đốn nội vụ" nên kịp tìm hiểu. Cô say sưa bảo: "Thú vị thật. Vậy loại phòng bếp và phòng tắm riêng như chúng , nếu tự trả tiền chắc đắt lắm."

Thư Sách

Hạ Viễn Phương gật đầu: "Cô chỉ vấn đề tiền nong, mà còn xem chuyên ngành và lớp nữa. Nếu trong danh sách ưu tiên thì tiền cũng thuê ."

Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi: "Mấy cái lẽ ghi rõ trong quy chế tuyển sinh chứ. Con là may mắn thôi, chứ khác gì thì thiệt thòi to. Nếu chuẩn tâm lý kỹ càng thì bốn năm ở đây cũng khó sống đấy."

Hạ Viễn Phương nghĩ : "Thực trường quân sự thì tâm lý . Phục tùng mệnh lệnh, theo chỉ huy, chẳng đều thế ?"

Hạ Sơ Kiến cô cô, : "Hóa cô cô hiểu trường quân sự ghê, là con hẹp hòi , con nhận sai!"

Hai cô cháu ăn trò chuyện vui vẻ. Ngũ Phúc bên cạnh dỏng tai , miệng thì há to nhét đầy một muỗng cơm trộn thịt, nhai nhồm nhoàm, má phồng lên như con chuột hamster tham ăn.

Nhìn Ngũ Phúc ăn ngon lành, Hạ Sơ Kiến cũng ăn thêm một bát cơm. Sức ăn của cô vốn nhỏ, giờ thả phanh nên nồi cơm Hạ Viễn Phương nấu bay sạch bách.

Lúc dọn bát đũa, Hạ Viễn Phương bảo: "Xem cái nồi cơm điện cô đưa con ."

Hạ Sơ Kiến : "Không ạ, thế mới kìm hãm con ăn ít , thì thành heo mất."

Hạ Viễn Phương chiều cao mét bảy lăm của cô cháu gái, trừ.

Ăn xong, cả nhà dắt díu cùng  A  Vật và  A  Uyên về biệt thự ngoại trú.

Họ phương tiện , Hạ Sơ Kiến cũng tiện lôi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh bay giữa trường. Hỏi thăm một hồi, cô mới thể tàu đệm từ nội bộ đến trạm dừng phi hành khí. Hóa khu biệt thự cô ở cũng là một trong những trạm dừng cố định của tuyến giao thông nhà trường.

Hạ Viễn Phương hài lòng: "Thế thì quá, cuối tuần con về nhà cứ phi hành khí là tiện nhất."

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, nếu một thì cô cứ bay thẳng bằng cơ giáp cho nhanh, khỏi trường tàng hình là xong. để cô cô yên tâm, cô dĩ nhiên gật đầu lia lịa.

Phi hành khí đến nhanh, cả nhà bước lên thì tình cờ gặp Thu Thận Hành.

Hạ Viễn Phương chào: "Thầy Thu, khéo quá nhỉ."

Thu Thận Hành đáp lễ: "Cũng tính là khéo , ai bảo chúng ở cùng khu biệt thự."

Hạ Sơ Kiến nép bên cạnh Hạ Viễn Phương, cúi đầu ngoan ngoãn, im thin thít vẻ thục nữ văn tĩnh. Ngũ Phúc túm lấy vạt áo cô, cũng im re.

Phi hành khí hạ cánh ở trạm dừng khu biệt thự. Mọi cùng xuống xe. Hạ Viễn Phương chào tạm biệt Thu Thận Hành, Hạ Sơ Kiến cũng vẫy tay theo, mỗi rẽ một ngả về nhà .

Trời tối hẳn, nhưng khu biệt thự sâu trong núi vẫn đèn đuốc sáng trưng. Đèn đường soi rọi tận cửa biệt thự. Cổng biệt thự điều khiển từ xa và nhận diện sinh trắc học nên khi họ đến gần là tự động mở.

Vào đến nhà,  A Vật và  A  Uyên mới chui khỏi ba lô. Cả ngày nay chúng ngủ li bì trong đó, giờ đến tối thì tỉnh như sáo. Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc đều buồn ngủ rũ rượi, còn hai con vật nhỏ thì bắt đầu tăng động.

Chúng im trong ổ chờ ngủ say mới lén dậy định chơi. Ai ngờ Hạ Sơ Kiến khóa c.h.ặ.t cửa nẻo. Muốn ngoài thì mật mã hoặc phá cửa, mà cách nào cũng sẽ đ.á.n.h thức "ác ma" Hạ Sơ Kiến dậy trừng phạt.

Hai đứa đành ngậm ngùi ở trong nhà. ngủ ,  A  Vật bèn đội A  Uyên lên đầu dạo quanh phòng. Lúc thì chui tủ quần áo, lúc lượn lờ trong phòng tắm, cuối cùng nhảy lên đỉnh nhà cây cho mèo ngắm qua cửa sổ. Tiếc là rèm cửa kéo kín mít.

A Vật   A Uyên đang rúc đầu cánh ngủ gật đỉnh đầu , định rủ rê chuyện nhưng thấy bạn lim dim nên thôi. Nó đang định nhảy xuống về ổ ngủ thì bỗng cảm thấy gì đó , ngẩng phắt đầu về phía cửa sổ.

 A Uyên cũng bừng tỉnh, đập cánh bay vù về phía cửa sổ, lao rầm rầm lớp kính. Đôi cánh nhỏ bé thế mà quạt luồng gió mạnh khiến rèm cửa bay phần phật.

Trong khoảnh khắc rèm cửa hất tung, cả hai con vật đều thấy bên ngoài cửa sổ một bóng cao lớn đang dán c.h.ặ.t mặt kính.

Hắn mặc đồ đen , dường như khả năng tàng hình. do góc và ánh sáng phức tạp nên hiệu quả tàng hình lắm. Đặc biệt khi  A Uyên va đập mạnh cửa kính, chấn động gây nhiễu loạn từ trường xung quanh, ảnh hưởng đến cả bộ đồ tàng hình của .

Bóng lờ mờ hiện cửa sổ như một bóng ma hư ảo.

 A Uyên tiếp tục lao cửa sổ, va đập liên hồi. Rầm! Rầm! Rầm!

 A Vật cũng sủa vang gâu gâu.

Động tĩnh lớn đến mức Hạ Viễn Phương ở phòng bên cũng đ.á.n.h thức. Hạ Sơ Kiến ngáp dài, dụi mắt dậy. Cô ngẩng đầu lên thì thấy ngay bóng ngoài cửa sổ.

Bóng dường như nhận trong phòng tỉnh vì đèn phòng Hạ Viễn Phương bật sáng. Hắn dừng tay, lộn một vòng rơi xuống lầu.

phản xạ cơ thể của Hạ Sơ Kiến còn nhanh hơn não. Ngay khi ý thức chuyện gì đang xảy , cô kích hoạt vòng cổ hoa Bỉ Ngạn, triệu hồi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh.

Loading...