Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 618: Tấm bia khổng lồ
Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:57:18
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngũ Phúc gật đầu, vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ Hạ Viễn Phương, thì thào: "Ở đây nhiều s.ú.n.g lắm..."
Hạ Viễn Phương giật : "Súng ư? Con thấy ở ?"
Ngũ Phúc ngẩng đầu, lên phía trung bức tường thành cao ngất ở lối .
Hạ Viễn Phương nheo mắt theo, một lúc lâu mới phát hiện bức tường dường như những lỗ nhỏ. Khi ánh nắng chiếu , từ những lỗ nhỏ đó lóe lên tia hàn quang lạnh lẽo.
Lùi vài bước nữa, bà mới nhận đó lỗ hổng bình thường, mà là những lỗ châu mai gắn s.ú.n.g máy.
Hạ Viễn Phương lặng , hỏi Ngũ Phúc: "Cao thế mà con cũng thấy ?"
Ngũ Phúc đáp: "Lúc nãy trời con chim, giờ bay mất ."
Sau đó bé chỉ một cách đó xa: "Chỗ kìa... Anh s.ú.n.g..."
Hạ Viễn Phương đầu , thấy một nam sinh trạc tuổi Hạ Sơ Kiến, bên hông đeo lù lù một khẩu s.ú.n.g lục.
Hạ Viễn Phương: "......"
Hiểu lầm . Bà cứ tưởng Ngũ Phúc thấy mấy lỗ châu mai đỉnh tường. Hóa , thằng bé ngẩng đầu ngắm chim, đầu thì thấy s.ú.n.g dắt lưng.
Hạ Viễn Phương sang những khác, phát hiện nhiều đều mang v.ũ k.h.í, hơn nữa chẳng thèm che giấu, cứ thế dắt toang hoác bên hông. Có còn vác cả s.ú.n.g trường lưng.
Hạ Viễn Phương rành về s.ú.n.g, nhưng nếu Hạ Sơ Kiến để ý, cô sẽ nhận ngay đó là s.ú.n.g trường tấn công Kinh Trập 075.
Thực tế, khi Úy Lam Nghiệp dẫn Hạ Sơ Kiến đăng ký xong và phát thẻ sinh viên, cô tia thấy một tân sinh viên vác cây shotgun Mật Vũ 060.
Cô hạ giọng hỏi Úy Lam Nghiệp: "... Em trường quân sự cấm s.ú.n.g, nhưng sinh viên ở đây cứ vác hàng nóng lộ thiên thế á?"
Nói cứ như thể rút s.ú.n.g đấu tay đôi lúc nãy là cô ...
Hạ Viễn Phương bên cạnh mà khóe miệng giật giật. Ngay cả Ngũ Phúc cũng ngơ ngác bà chị .
Úy Lam Nghiệp chuyện xảy ở cổng.
Anh tận tình giải thích cho Hạ Sơ Kiến: "Em mấy tân sinh viên hả? Toàn là màu cho ngầu thôi. Đợi nhập học chính thức là đường giấu ngay mà."
Hạ Sơ Kiến: "......"
Kích thích vãi chưởng!
Tự nhiên cô thấy tràn trề mong đợi cuộc sống học tập ở nơi !
Úy Lam Nghiệp sang bảo Hạ Sơ Kiến: "Giờ đưa em về ký túc xá. Cô cô và em trai em cùng ?"
Hạ Sơ Kiến đáp ngay: "Đương nhiên là ạ!"
Cô đợi Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc. Thấy Hạ Viễn Phương bế Ngũ Phúc, cô cứ tưởng thằng bé lười bộ.
Đang định mắng vài câu thì Hạ Viễn Phương sắc mặt cô đoán ngay, bèn chặn họng: "Sơ Kiến, ở đây ai cũng mang s.ú.n.g, Ngũ Phúc sợ nên cô mới bế thằng bé."
Hạ Sơ Kiến: "......"
Cô cũng s.ú.n.g mà, Ngũ Phúc từng thấy cô đại sát tứ phương quảng trường thành Mộc Lan . Hơn nữa ở nhà thằng bé còn lôi hộp s.ú.n.g của cô nghịch, giờ bày đặt diễn vai em bé yếu đuối bất lực ?
Hạ Sơ Kiến liếc Ngũ Phúc một cái. Thằng bé vẫn giữ vẻ mặt ngoan ngoãn vô tội.
Hạ Viễn Phương âm thầm lườm Hạ Sơ Kiến, sang lo lắng hỏi Úy Lam Nghiệp: "Thầy Úy, sinh viên ở đây mang s.ú.n.g học như thật sự vấn đề gì ?"
Úy Lam Nghiệp xòa: "Không , bao nhiêu năm nay vẫn thế mà, chị thấy vấn đề gì bao giờ ?"
Hạ Viễn Phương thầm nghĩ, nếu vấn đề thật thì các để chuyện đó lên hot search chắc?
Trong khi đó Hạ Sơ Kiến hớn hở mặt: "Cô cô, ! Ai cũng cầm s.ú.n.g thì mới loạn chứ!"
Hạ Viễn Phương: "......"
Bà nghĩ bụng: Thôi kệ, nhắc nhở là vì cho mấy thôi, chứ mấy tuyển đứa tân sinh viên thì chỉ sợ nó s.ú.n.g mà cầm... Vừa nãy suýt nữa nó cho các một màn "chào sân" nhớ đời đấy!
Úy Lam Nghiệp vẫn ngây thơ gì: "......"
Tuy đạo lý thì đúng là thế, nhưng từ miệng cô bé cứ thấy sai sai chỗ nào...
Hạ Sơ Kiến nheo mắt, cắt ngang dòng suy nghĩ của : "Thầy Úy, ký túc xá của em ở thế ạ?"
Úy Lam Nghiệp đáp: "Để đưa khu trường học chính ."
Làm trò nãy giờ mà họ vẫn còn ở cổng lớn.
Thế là Úy Lam Nghiệp dẫn đường, đưa Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc qua con đường dài dằng dặc ở lối , chính thức tiến khuôn viên chính của Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất.
Vừa bước trong, Hạ Sơ Kiến sững ở cổng trường, im lặng.
Quả nhiên là "binh bất yếm trá". Đây là bài học đầu tiên trường quân sự dạy cho cô ?
Lúc nãy từ cao xuống, ngôi trường trong mắt như một khu lâm viên hoàng gia cổ kính, trang nhã, đậm chất văn hóa và bí ẩn. đường đường là trường quân sự một Đế quốc, thể "bánh bèo" vô hại như thế ?!
Quả nhiên, hình ảnh thấy từ cao chỉ là hình chiếu ảo do lớp chắn điện t.ử tạo , diện mạo thật.
Cả ngôi trường bao phủ bởi lớp chắn điện t.ử, chống trộm bằng mắt thường, ngăn chặn vệ tinh gián điệp độ phân giải cao soi mói từng ngọn cỏ cành cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-618-tam-bia-khong-lo.html.]
Chỉ khi qua cổng chính, lọt bên trong lớp chắn, mới thấy cảnh tượng chân thực.
Khu trường học chính là lâm viên thơ mộng, mà là một quần thể kiến trúc pháo đài khổng lồ, toát lên vẻ lạnh lùng, đen tối, mang theo sự bí ẩn và sức uy h.i.ế.p khó tả.
Bước đây, cảm giác áp bách của chiến tranh lập tức ập mặt.
Trên quảng trường trung tâm sừng sững một tòa kiến trúc hình hộp chữ nhật màu đen khổng lồ, vách dựng , cao chọc trời.
Quanh bốn phía tầng mây đỉnh tòa nhà, bóng dáng các loại chiến hạm thoắt ẩn thoắt hiện, tựa như đại quân đang binh lâm thành hạ, tạo nên sự áp đảo thị giác cực mạnh.
Hạ Sơ Kiến sơ qua nhận ngay loại Tuần tra hạm Sao trời quen thuộc, cùng với Chiến đấu hạm và Mẫu hạm Sao trời mà cô từng thấy trong căn cứ đặc huấn!
Chúng hiện giữa những đám mây, bao quanh tòa nhà trung tâm, mang tính răn đe tạo cảm giác an tuyệt đối.
Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến phát hiện trong đội hình trung một vị trí trống trơn, hề bóng dáng chiến hạm nào.
Cô tò mò hỏi: "Chỗ trống là để dành cho Tiêm Tinh Hạm ạ?"
Úy Lam Nghiệp ngước lên , khen: "Không hổ là Thủ khoa Đế quốc, liếc mắt cái là ngay manh mối."
Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, thầm nghĩ cái suy luận cần quái gì thành tích Thủ khoa, tư duy bình thường cũng đoán .
Thư Sách
khen thì Hạ Sơ Kiến đành đáp lễ: "Thầy Úy với em quá, thầy nhất định giữ vững phong độ nhé, kiên trì đến lúc em nghiệp là nhất!"
Úy Lam Nghiệp quen thói xã giao, thuận miệng đáp: "Ha ha ha, nhất định nhất định!"
Nói xong mới nhận hứa cái gì, mặt đỏ bừng lên, nhưng lời như bát nước đổ , thu nữa.
Hạ Sơ Kiến chuyển sự chú ý sang tòa kiến trúc hình hộp chữ nhật khổng lồ mặt.
Chất liệu chủ đạo của tòa nhà dường như là một loại đá đen nào đó, mắt thường thể thấy các loại thép đặc chủng ghép nối với , lộ vẻ thô ráp trần trụi nhưng toát lên khí thế dũng mãnh, sát phạt lạnh lùng.
Ngước lên, tòa kiến trúc đen sì cao ít nhất hơn 1000 mét.
Mái của tòa nhà cao chọc trời hình khối lạnh lùng mà là kiểu mái Vũ Điện (mái hiên cong) năm sống bốn dốc. Bốn góc mái vươn phía , che phủ bộ kiến trúc chính.
Dưới cùng là một bệ đá chạm khắc hoa văn cao hơn mặt đất 3 mét, như đang nâng đỡ cả khối kiến trúc khổng lồ. Bệ đá hình lập phương, chia ba tầng. Từ lên thu hẹp dần, tầng giữa thắt như eo lưng, khiến cả tòa nhà bỗng một nét thẩm mỹ khác biệt.
Hạ Sơ Kiến chỉ lướt qua những đặc điểm kiến trúc đó. Thứ cô chằm chằm là những hình điêu khắc phức tạp bốn mặt phẳng của tòa nhà chính.
Hạ Sơ Kiến nheo mắt, hỏi Úy Lam Nghiệp: "Thầy Úy, nếu em nhầm, những hình điêu khắc tòa nhà là những cái tên ?"
Úy Lam Nghiệp trở nên nghiêm túc, giọng trầm xuống: " , em nhầm . Những hình điêu khắc đó chính xác là từng cái tên."
Anh dừng một chút tiếp: "Đó là tên của các chiến sĩ hy sinh để bảo vệ Đế quốc Bắc Thần trong suốt một vạn năm qua."
Nói xong, giơ tay lên, nghiêm trang chào theo nghi thức quân đội về phía tòa nhà.
Hạ Sơ Kiến cũng theo phản xạ giơ tay , thực hiện một động tác chào chuẩn chỉ.
Cô nghĩ thầm, đây là một tòa nhà, đây là một tấm bia, một tấm bia kỷ niệm hùng khổng lồ.
Trường quân sự dùng hình tượng đài tưởng niệm kiến trúc trung tâm, quả thực độc đáo và ý nghĩa. Hạ Sơ Kiến cảm thấy ấn tượng của về ngôi trường đang dần lên.
Cô cũng nhận thấy, bất kỳ sinh viên nào mới bước , khi ý nghĩa của những cái tên khắc tòa nhà, đều hẹn mà cùng giơ tay chào.
Nhìn kỹ tòa nhà, cô thấy mặt tường phủ một loại sơn đặc biệt, giữa trời nắng chang chang vẫn phản xạ thứ ánh sáng lạnh lẽo gây khó chịu.
Dưới mái hiên cong v.út đỉnh tòa nhà dựng bốn khẩu pháo chùm tia plasma đang tỏa ánh sáng đen bạc, từ cao chĩa xuống bốn phương tám hướng. Sự hiện diện của tòa nhà dường như nắm quyền chi phối tối cao đối với bộ khu trường học.
Hạ Sơ Kiến bốn khẩu pháo plasma, tò mò hỏi: "Đây là khu giảng đường ạ? Chứa bao nhiêu thế thầy? Mấy khẩu pháo plasma nóc b.ắ.n ạ?"
Úy Lam Nghiệp thầm toát mồ hôi, gượng: "Đây là tòa nhà trung tâm của khu trường học chính, cũng là khu giảng đường duy nhất, thể chứa cùng lúc 1 triệu học tập và huấn luyện."
"Tất nhiên đó chỉ là dung lượng tối đa thôi, chứ chúng nhiều thế . Toàn bộ khu chính, cả bốn khóa tổng cộng chỉ 4.000 sinh viên, cộng thêm giáo viên cũng đến 5.000 ."
"Với mấy thứ nóc pháo plasma thật , chỉ là bốn bức tượng điêu khắc thôi."
Hạ Sơ Kiến nheo mắt, bốn khẩu pháo plasma thỉnh thoảng phát từng đợt sóng ánh sáng bao trùm lấy tất cả những bước . Ai mà tin nổi đây chỉ là tượng điêu khắc?
Đương nhiên, nếu kẻ nào thử thì cứ việc, nhưng chắc thử xong là "đăng xuất" khỏi cuộc đời luôn.
Úy Lam Nghiệp chắp tay lưng, mỉm : "Sau em sẽ học tập và huấn luyện tại tòa nhà , cùng với những tinh hạm thực thể những đám mây . Ở đó đủ rộng rãi để chứa hết . Còn ký túc xá của các em ở khu ."