Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 616: Đã đi ăn xin còn muốn làm bố thiên hạ
Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:57:16
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Viễn Phương nhíu mày: "Không thể nào? Vậy chúng báo danh kiểu gì đây?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Vốn dĩ con định phiền Giáo sư Yến thêm nữa, nhưng tình hình phiền ."
Nếu báo danh thì đúng là trò cho thiên hạ.
Các trường đại học ở Đế quốc Bắc Thần đều một quy tắc bất di bất dịch: tân sinh viên đến báo danh đúng thời gian và địa điểm quy định. Quá giờ mà báo danh, nếu lý do đặc biệt, sẽ coi là tự động thôi học. Muốn học thì chỉ nước thi năm .
Tuy nhiên, các trường khác thường cho thời gian báo danh khá dài, ít nhất là một tuần. Riêng Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất chỉ cho đúng một ngày, thậm chí đủ 24 giờ, chỉ gói gọn trong 12 tiếng ban ngày.
Vì thế, tân sinh viên từ khắp các hành tinh thuộc Đế quốc Bắc Thần đều đến Tinh cầu Đế Đô từ sớm, sợ lỡ mất giờ vàng.
Lúc , đều mặt đông đủ, đang xếp hàng lều của chuyên ngành để đối chiếu thông tin sinh trắc học và đăng ký.
Hạ Viễn Phương cũng mấy cái quy tắc ngặt nghèo của Đế quốc, bà lắc đầu bảo: "Vậy thì tìm cách liên hệ , giờ lúc khách sáo ."
Hạ Sơ Kiến gật đầu, đang định gửi tin nhắn thoại thì đám đông phía bỗng nhốn nháo, chen lấn xô đẩy đến mức dẫm đạp lên .
Hạ Sơ Kiến tay mắt lanh lẹ, lập tức kéo Hạ Viễn Phương lùi vài chục bước. Hạ Viễn Phương kéo loạng choạng, suýt thì ngã dúi dụi.
Hạ Sơ Kiến đón lấy Ngũ Phúc từ tay cô cô, tìm một chỗ cao ráo để . Đó là sườn đồi đối diện con đường lớn.
Đám đông báo danh vẫn đang hỗn loạn, dường như đang cố tách để mở một con đường trống.
Hạ Sơ Kiến nheo mắt , cuối cùng cũng thấy nguyên nhân gây náo loạn.
Ngay tại trạm dừng phi hành khí mà họ xuống lúc nãy, một chiếc phi hành khí siêu sang trọng đang từ từ hạ cánh.
Cửa khoang mở , một chiếc thang dài trải t.h.ả.m đỏ trượt từ xuống mặt đất. Sau đó, từng nam thanh nữ tú dáng thẳng tắp, mặt mũi ngập tràn ngạo khí lượt bước xuống.
Hạ Sơ Kiến sườn đồi, thấy mấy sinh viên cũng lùi về phía đang xì xào bàn tán.
"Đó là tân sinh viên của Lớp Liên hợp Tinh tế ?"
"Chính là bọn họ đấy! Nghe là tinh đến từ Công quốc Nam Thập Tự, Thần quốc Đông Thiên Nguyên và Liên bang Tây Mã Nội Lợi!"
"Tao còn tin nữa cơ: Lần là do Thần quốc Đông Thiên Nguyên bỏ tiền mở lớp đấy!"
"Tao cũng thế! Sinh viên lớp đóng một xu học phí nào cả!"
"Tiền trợ cấp, học bổng và chi phí sinh hoạt của họ đều do Thần quốc Đông Thiên Nguyên bao trọn gói, đãi ngộ cao gấp đôi chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm xịn nhất trường ."
Thư Sách
"Hóa là thế! Thảo nào! Thần quốc Đông Thiên Nguyên nổi tiếng lắm tiền nhiều của mà! GATO thật sự..."
"Tao cũng thèm, tiếc là sinh gặp thời. Hồi tao nhập học gì cái Lớp Liên hợp Tinh tế ?"
"Hồi đó xịn nhất cũng chỉ là Tiêm Tinh Hạm..."
"Ha hả, như thể hồi đó lớp thì mày thi đậu !"
"Mày đến cái cửa chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm còn sờ tới, đó mà mơ tưởng Lớp Liên hợp?"
"Này! Đánh đ.á.n.h mặt nhé! Mơ mộng tí thì c.h.ế.t ai?"
"Thôi thôi, đừng gà nhà đá nữa..."
"Mà cũng , cái Lớp Liên hợp Tinh tế lợi hại hơn Tiêm Tinh Hạm của thật ?"
"Mày hỏi thừa?! Người là tinh của ba quốc gia đấy..."
"Không đúng, tao trường cũng chỉ tiêu mà!"
"Năm nay chọn 8 tân sinh viên thành tích nhất để gia nhập lớp đấy!"
"Vậy tính lớp quy tụ tinh của cả bốn quốc gia thuộc hệ Bắc Thần !"
"Thế thì chắc chắn xịn hơn Tiêm Tinh Hạm của ..."
"Tiêm Tinh Hạm chỉ tuyển trong nước, còn lớp là tứ quốc hội tụ cơ mà!"
Trong nháy mắt, cái chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm mà họ từng hâm mộ ghen tị bỗng nhiên bớt "thơm" hẳn... Ai nấy đều cái Lớp Liên hợp Tinh tế với ánh mắt thèm thuồng.
sinh viên lên tiếng: "Tiền nhiều thì ích gì?! Các nghĩ xem tại năm nay đẻ cái lớp ?"
"Ờ ha? Tại nhỉ?"
"Xời, còn rõ ?! Đương nhiên là vì cơ giáp thế hệ 2 của quốc gia chúng chứ !"
"Nếu do đột phá về cơ giáp thế hệ 2, đời nào mấy nước chịu chủ động đề nghị mở lớp liên hợp?!"
"Trước bọn họ coi thường Đế quốc Bắc Thần thôi!"
"... Nói cũng đúng, thể để đám hưởng lợi dễ dàng !"
Khi Hạ Sơ Kiến thấy tiền trợ cấp và chi phí sinh hoạt của đám đó cao gấp đôi chuyên ngành của , trong lòng cũng thấy khó chịu. Cảm giác như ai đó thò tay túi móc tiền .
nghĩ , tiền là do Thần quốc Đông Thiên Nguyên chi, mà "bắt tay ngắn, c.ắ.n miệng mềm", nếu cô lớp đó thật, nỡ xuống tay tàn độc với Thần quốc Đông Thiên Nguyên ?
Nhớ đến vụ Thần Hữu Chi Nữ của nước đó g.i.ế.c hại hai ngàn nhân viên ngoại cần cấp thấp của Cục Đặc An, cô thấy tiền nào cũng thể lấy, trừ tiền của c.h.ế.t. Lấy loại tiền đó là trái thiên lý.
Trên mặt Hạ Sơ Kiến nở một nụ khó hiểu.
Cô chuyển tầm mắt sang đám học sinh đang bước xuống từ phi hành khí xa hoa .
Đám mặc đồng phục quân đội màu xanh trời thống nhất, vẻ mặt lạnh lùng băng giá, cứ như thể họ đến đây để thị sát chứ để báo danh nhập học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-616-da-di-an-xin-con-muon-lam-bo-thien-ha.html.]
Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, thầm nghĩ: Chỉ bằng mấy mà cũng bắt chước phong thái lạnh lùng của Hoắc soái á? Không soi gương xem , các cũng xứng ? là trời cao đất dày!
Chỉ mới chạm mặt đầu, Hạ Sơ Kiến cực kỳ ưa đám .
Sau khi xuống khỏi phi hành khí, đám sinh viên đó tự bộ đến lều báo danh như bình thường mà yên tại chỗ chờ đợi. Bên cạnh mỗi còn một nam một nữ theo phục vụ. Nam như vệ sĩ, nữ như bảo mẫu.
Không lâu , từng chiếc siêu xe cơ khí giả cổ lái xuống từ một chiếc phi hành khí vận tải hạng nặng khác.
Sau đó, đám tân sinh viên , mỗi kèm theo vệ sĩ và bảo mẫu, leo lên một chiếc siêu xe riêng, rồng rắn nối đuôi chạy từ trạm dừng về phía khu báo danh.
Đoạn đường núi đầy 500 mét mà màu như duyệt binh...
Thảo nào đuổi hết tân sinh viên đến dạt sang hai bên, hóa là để nhường đường cho dàn siêu xe giả cổ của các quý vị đây mà!
Hạ Sơ Kiến nheo mắt.
Mười hai học sinh đến từ ba nước láng giềng, tính cả bảo mẫu và vệ sĩ, thực chỉ cần một chiếc xe buýt cơ khí giả cổ cỡ lớn là chở hết. say NO, mỗi một xe, phô trương thanh thế, thể hiện đẳng cấp hơn !
Hạ Sơ Kiến lầm bầm: "... Không đám tùy tùng thư mời đặc biệt nhỉ..."
Hạ Viễn Phương lườm cô một cái, hiệu đừng gây chuyện ngay ngày đầu tiên học. Hạ Sơ Kiến đành ngậm miệng.
Phía , mười hai chiếc siêu xe xả khói mù mịt, xếp thành một hàng ngang cái lều treo biển hiệu tinh thể lỏng ghi chữ "Lớp Liên hợp Tinh tế" bằng bốn thứ tiếng.
Một tân sinh viên tóc đỏ mắt nâu, hình cao lớn bước xuống từ chiếc xe đầu tiên, liếc cái lều lạnh giọng : "Đây là chỗ báo danh của trường quân sự nhất Đế quốc các ? là trăm bằng một thấy."
Tiếp đó, từ chiếc xe thứ hai bước xuống là một cô gái cao gầy tóc đen mắt lục, làn da trắng như tuyết, dáng đường cong nóng bỏng. Bộ đồng phục xanh trời mặc cô càng tôn lên vẻ rực rỡ.
Cô đến bên cạnh nam sinh tóc đỏ mắt nâu, nhạt giọng : "Alto, đừng nhiều chuyện."
Alto hừ nhẹ: "Thụy Ti, nể mặt cô nên hôm nay phá cái chỗ ..."
Hai bọn họ chuyện hề hạ thấp giọng, mà gian lúc yên tĩnh lạ thường. Thế nên dù tiến hóa gien cũng rõ mồn một.
Sắc mặt của sinh viên Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất xung quanh đều tối sầm . chẳng ai dám lên tiếng lý luận.
Ngay cả mấy sinh viên và giảng viên trực tại bàn báo danh của "Lớp Liên hợp Tinh tế" cũng giả vờ như thấy, hân hoan bước đón, chìa tay về phía họ: "Em là Mạch Alto? Em là Phạn Thụy Ti đúng ? Mời qua bên báo danh."
Thế nhưng Mạch Alto và Phạn Thụy Ti ý định bắt tay.
Mạch Alto chắp tay lưng, ưỡn n.g.ự.c đầy ngạo nghễ. Phạn Thụy Ti thì đưa tay vuốt mái tóc đen xoăn nhẹ, chỉ mỉm xã giao.
Vị giảng viên đang đưa tay lập tức rơi tình huống hổ, sượng trân.
Hạ Sơ Kiến nhịn , phụt một tiếng thành tiếng.
Giữa lối yên tĩnh, tiếng vang lên đặc biệt ch.ói tai.
Vị giảng viên bẽ mặt thể giận đám tinh nước ngoài, nhưng với sinh viên nước thì khí thế hung hăng, lập tức chắp tay lưng, nhướng mày quát: "Ai? Cười cái gì mà ! Có gì đáng hả?!"
Hạ Sơ Kiến lười biếng đáp: "Em thấy một đám cái bang, ăn xin mà còn định 'cơm mềm ngạnh ăn' (ăn bám nhưng vẫn cao), nên nhịn thôi ạ."
"Sao thế ạ? Cười cũng ? Đây là nội quy mới của Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất ?!"
Câu quá thâm độc.
Mười hai sinh viên tinh đến từ ba nước lập tức đen mặt, cái giá ngạo mạn đang bày bỗng trở nên lố bịch.
Tên cao to tóc đỏ mắt nâu Mạch Alto lập tức phắt về phía Hạ Sơ Kiến, hùng hổ quát: "Mày dám mắng bọn tao?!"
"Đây là cái gọi là Đế quốc Bắc Thần lễ nghi chi bang ?!"
"Đây là lễ nghi của sinh viên trường quân sự đầu Đế quốc ?!"
Hạ Sơ Kiến: "......"
Cô nhướng mày, giọng nhàn nhạt: " bọn cái bang ăn mày, các là ăn mày ?"
" là chuyện lạ năm nào cũng , năm nay đặc biệt nhiều, chủ động vơ cái mũ 'ăn mày đòi bố thiên hạ' đội lên đầu ..."
Hạ Sơ Kiến dứt lời, đám sinh viên khóa nãy giờ đang thèm thuồng đãi ngộ của Lớp Liên hợp cũng hùa theo, bắt đầu ồn ào.
Một hét lên: " đấy! Mày bằng cái lỗ tai nào bảo bọn tao mày? Bọn tao lũ ăn mày cơ mà!"
"Lại còn là loại ăn mày đến tận cửa xin ăn mà còn thái độ lồi lõm nữa chứ! Há há há há!"
Đám , giơ ngón tay cái về phía Hạ Sơ Kiến.
Cô em khóa miệng lưỡi sắc sảo quá, mà sướng cả tai!