Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 614: Không cần vội
Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:57:14
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến chợt nhớ phương thức liên lạc với chủ nhiệm phòng tuyển sinh Yến Húc.
Cô vội vàng mở màn hình ảo, tìm dãy lượng t.ử quang não của gửi một yêu cầu gọi video.
Lúc , Yến Húc cũng đang sốt ruột chờ đợi Hạ Sơ Kiến đến văn phòng .
Đây là Thủ khoa thi đại học của Đế quốc thứ hai mà ông chiêu mộ . Sau khi tìm hiểu kỹ hơn về những chiến công cô lập , cũng như thành tích huấn luyện đặc biệt xuất sắc tại căn cứ phi hành Khảm Ly, ông càng thêm phấn khích, lên kế hoạch bồi dưỡng cô thật để rạng danh Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất!
Thế nên khi thấy Hạ Sơ Kiến gọi đến, ông bắt máy ngay lập tức, ha hả hỏi: "Là trò Hạ Sơ Kiến đấy ? Em đến ? Thủ tục báo danh xong xuôi cả ?"
Hạ Sơ Kiến hít sâu một , : "Yến trung tướng..."
Yến Húc vội ngắt lời: "Đang ở trong trường, em cứ gọi là Giáo sư Yến là ."
Hạ Sơ Kiến sửa : "Giáo sư Yến, cô cô của em đưa em đến báo danh, nhưng con robot bảo thư mời đặc biệt thì phụ . Nó cho bọn em lên phi hành khí!"
"Lúc báo danh, ngài phụ trường cần thư mời đặc biệt !"
"Biết ngài chơi em một vố thế , em thèm mà đăng ký cái trường chắc? Thế chỉ là bắt nạt , mà còn là coi thường nữa!"
"Em tin cái trường chiêu sinh bao nhiêu quý tộc thế mà phụ đến đưa học sinh báo danh!"
"Các ngài đối với phụ quý tộc cũng yêu cầu nghiêm ngặt thế ? Hay là lúc trúng tuyển học sinh quý tộc, các ngài gửi kèm thư mời đặc biệt cho phụ bọn họ ?"
" là mặt mà bắt hình dong!"
Hạ Sơ Kiến càng càng thấy tủi , vành mắt đỏ hoe.
Thực cô cũng giận quá mất khôn, tuy đây là của Yến Húc, nhưng vẫn nhịn mà trút hết bực dọc lên đầu ông. Dù chỉ là suy đoán lung tung, nhưng cô đoán trúng phóc tám chín phần mười.
Yến Húc thầm nghĩ, cô nhóc chỉ mồm mép lanh lợi, đầu óc nhanh nhạy, mà còn am hiểu đạo lý đối nhân xử thế, chỉ mỗi tội cái tính khí thì như pháo nổ...
Ông xòa dỗ dành: "Là của chúng , công tác chuẩn . Em yên tâm, gửi thư mời đặc biệt cho phụ em ngay đây! Cần mấy cái nào?"
Hạ Sơ Kiến đảo mắt: "... Cho em sáu cái."
Tuy hôm nay chỉ Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc đến, nhưng thím Trần, Chúc Oanh Oanh, Tam Tông, thậm chí sư phụ Tố Bất Ngôn của cô cũng đến thì ! Hạ Sơ Kiến lo xa lắm.
Yến Húc lập tức ký phát sáu cái thư mời đặc biệt, gửi thẳng quanh não lượng t.ử của cô, dặn: "Đây là thư mời đặc biệt hiệu lực 4 năm. Em chỉ cần điền tên là ."
Lúc Hạ Sơ Kiến mới nở nụ , : "Cảm ơn Giáo sư Yến! Hóa cái thư mời dễ xin thế ạ? Em còn tưởng qua quy trình đặc biệt gì cơ..."
Yến Húc khổ lắc đầu: "Chuyện nguyên do lịch sử cả đấy, em đến đây kể cho ."
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Vậy lát nữa gặp Giáo sư Yến nhé!"
Nói xong, cô tắt cuộc gọi video.
Yến Húc thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng cũng chịu đến.
Trong khi đó, khi con robot báo cáo tình huống của Hạ Sơ Kiến lên hệ thống, tại phòng giáo vụ của Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất nổ một trận tranh luận.
Một nhân viên trẻ tuổi bất bình lên tiếng: "Không thư mời đặc biệt thì trường, đây là quy định từ xưa đến nay, dựa mà bật đèn xanh cho một tân sinh viên?"
"Cô là ai? Ghê gớm lắm ?"
Một nhân viên lớn tuổi khác khẩy: "Người đúng là ghê gớm thật đấy!"
Nhân viên trẻ tuổi nhíu mày: "Ai chứ? Đợt học sinh nào đến từ tứ đại gia tộc quý tộc, cũng chẳng con cháu hoàng thất tông thất. Ai mà còn dám vẻ đây?"
Có gõ bàn, tủm tỉm bảo: "... Hạ Sơ Kiến đấy, ? Thủ khoa thi đại học của Đế quốc năm nay, lên hot search ầm ầm mấy bận, đến cả Tông thiếu của dòng dõi quý tộc đỉnh cấp cũng xiêu lòng, bảo ghê gớm !"
Không ngờ nhân viên trẻ lạnh: "Chẳng qua cũng chỉ là một kỳ thi thôi! Biết bao nhiêu Thủ khoa cuối cùng cũng chìm nghỉm giữa biển , xem cô đắc ý đến bao giờ!"
"Tông thiếu để mắt đến cô là nể mặt cô lắm ! Tiếc là cô rượu mời uống uống rượu phạt!"
Tuy , nhưng vẫn miễn cưỡng bắt đầu quy trình ký phát thư mời đặc biệt.
Kết quả đúng lúc , Hạ Sơ Kiến đưa cho con robot hai tấm thư mời đặc biệt điền tên Hạ Viễn Phương và Hạ Ngũ Phúc.
Con robot quét xong, xác nhận chính xác gì, liền cho phép Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương và nhóc tì Ngũ Phúc lên phi hành khí.
Lúc đến giờ cất cánh, robot lái phi hành khí dám chậm trễ, chuẩn cất cánh báo cáo sự việc lên .
Người ở phòng giáo vụ lập tức trợn tròn mắt.
Cậu nhân viên trẻ đang định ký phát thư mời tức khí ném bay con chuột máy tính, gắt: "Cô đang đùa giỡn khác ! Cố ý chắc luôn!"
Nhân viên lớn tuổi hơn kiểm tra thông tin thư mời do robot gửi về, : "... Đây là thư mời do đích Trung tướng Yến ký phát, hiệu lực 4 năm, hơn nữa còn là loại thư mời đặc biệt cấp cao nhất, mở khóa quyền hạn."
Lần thì tất cả đều im bặt, bao gồm cả nhân viên trẻ đang hậm hực .
Ai cũng , nếu Yến Húc nhúng tay thì chắc chắn là nể mặt hết mức .
Một lát , nhân viên trẻ mới chua chát : "Cái cô Hạ Sơ Kiến , mong là thành tích xứng đáng với đãi ngộ cô nhận !"
Nếu xứng, hừ, lúc đó thì vui !
Cái tên Hạ Sơ Kiến , nhờ ơn Tông Nhược An, nên trong giới trẻ quý tộc bọn họ cũng nổi tiếng lắm đấy...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-614-khong-can-voi.html.]
...
Hạ Sơ Kiến cùng cô cô và Ngũ Phúc lên phi hành khí thì thấy đàn ông hàng xóm tối qua, Thu Thận Hành, cũng bước lên.
Thực đến một lúc, nhưng thấy Hạ Sơ Kiến đang tranh luận với robot nên tiện xen , cứ đợi phía .
Vào trong khoang, gật đầu chào Hạ Sơ Kiến: "Chào cô, gặp ."
Hạ Sơ Kiến đáp: "Chào thầy Thu."
Cô sang giới thiệu với Hạ Viễn Phương: "Cô cô, vị là Giáo sư Thu Thận Hành, cũng là hàng xóm của chúng ."
Hạ Viễn Phương vội chào hỏi Thu Thận Hành, hỏi thăm: "Thầy Thu dạy môn gì ạ? Sơ Kiến nhà năm nay mới đại học, gì hiểu mong thầy Thu chỉ bảo thêm."
Thu Thận Hành vội : "Hai vị quá lời , giáo sư . là giảng viên mới nhậm chức năm nay thôi. Cứ gọi là thầy Thu là ."
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Vậy thầy Thu dạy môn gì ạ?"
Thu Thận Hành đáp: "Vẫn quyết định. Hôm nay mới chính thức nhận việc, còn bàn bạc với khoa. về cơ bản, chắc sẽ dạy ở chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm."
Mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực lên: "Em là tân sinh viên chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm đây ạ! Thầy Thu, mong thầy giúp đỡ nhiều hơn!"
Thu Thận Hành thoạt đầu ngạc nhiên, đó nhanh ch.óng hiểu : "Em cũng học chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm ?! Cũng đúng, chuyên ngành chỉ tuyển học sinh quý tộc. Em ở khu biệt thự thì chuyên ngành đó dễ như trở bàn tay thôi."
Hạ Sơ Kiến: "......"
Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương , bỗng nhiên giải thích cảnh của thế nào.
Vẫn là Hạ Viễn Phương mỉm nhẹ nhàng, đoan trang : "Thầy Thu , Sơ Kiến nhà là Thủ khoa kỳ thi đại học của Đế quốc năm nay, may mắn chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm nhận học."
"Nhà quý tộc, chỉ là dân thường thôi."
Mắt Thu Thận Hành suýt lồi ngoài.
Anh Hạ Sơ Kiến từ đầu đến chân, một lúc lâu mới thốt lên: "Em chính là cái cô Hạ Sơ Kiến đó ?!"
Xem cái tên Hạ Sơ Kiến hề xa lạ với . Vụ hot search dạo cũng lâu lắm, nhớ đến cô chắc chắn vẫn còn.
Hạ Sơ Kiến cũng chẳng lạ gì, hỏi: "Thầy em ạ?"
Thu Thận Hành lớn, đầy ẩn ý : "Trước quen, nhưng giờ thì . Vụ em lên hot search , náo nhiệt suốt một thời gian dài đấy..."
Quả nhiên là cô qua hot search.
Hạ Sơ Kiến cũng chẳng ngại ngùng, đáp: "Mấy cái hot search đó mà, mười cái thì chín cái giả. thầy nhớ đến cũng là vinh hạnh của em."
Thu Thận Hành : "Em đến trường chúng mới là vinh hạnh của trường. Trường chúng xưa nay tuyển sinh đa phần là học viên quý tộc, tiến cử . Học sinh bình dân thi đại học cũng ít, nhưng thành tích thường quá xuất sắc. Thành tích như em, trong lịch sử mấy trăm năm của Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất, đây là đầu tiên."
Hạ Sơ Kiến đính chính: "Trường chẳng từng tuyển một Thủ khoa thi đại học ạ? Em đầu tiên, em là thứ hai chứ."
Thư Sách
Thu Thận Hành : "Em Hoắc Ngự Sân hả? Cậu đúng là Thủ khoa Đế quốc, nhưng thành tích thi đại học cao bằng em. Em là điểm tuyệt đối thực tế đấy."
Hạ Sơ Kiến ha hả: "Vận may thôi... thuần túy là may mắn thôi ạ! thầy Thu, chuyên ngành Tiêm Tinh Hạm của học nhiều môn ạ?"
Thu Thận Hành cô lái sang chuyện khác, cũng bắt đầu giới thiệu chương trình học cho cô.
"Thực các chuyên ngành đều giống cả. Đều chia thành hai phần: học lý thuyết và thực tập ngoại khóa."
"Thực tập ở trường quân sự chúng , năm nhất năm hai là diễn tập quân sự trong trường. Năm ba, năm bốn sẽ thực tập thực địa tại các hạm đội tinh tế lớn."
"Điểm thi lý thuyết chiếm tỷ trọng thấp, đến 10%. Xếp hạng trong trường chủ yếu dựa thành tích diễn tập quân sự và thực tập hạm đội."
Thu Thận Hành ngừng một chút động viên Hạ Sơ Kiến: " với học sinh như em, kiến thức lý thuyết là thế mạnh, nhưng ở đại học, lý thuyết chỉ là bổ trợ, mấu chốt là vận dụng thực tế. Vì bài thi lý thuyết cứ xong bài là hết chuyện. Nếu em đạt điểm cao trong diễn tập và thực tập thì sẽ ảnh hưởng đến xếp hạng chung..."
Không ngờ Hạ Sơ Kiến kích động thốt lên: "Thật thế ạ?! Điểm lý thuyết chỉ chiếm một phần mười tổng điểm thôi ?!"
Thu Thận Hành thấy cô kích động như tưởng cô vui, vội an ủi: "Cái cũng còn cách nào khác, đại học quân sự đều thế cả, vì chúng đào tạo mọt sách chỉ lý thuyết suông, chúng đào tạo tướng tài thực thụ! Trò Hạ , thành tích thi đại học của em như , thể sẽ quen với phương pháp dạy đặc thù của trường, nên em đừng vội. Năm đầu tiên nếu thành tích cũng đừng quá để tâm..."