Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 612: Đêm ngộ

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:04:51
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến cực kỳ hài lòng với dàn thiết , thậm chí hứng chí nhảy hệ thống quyền tổng hợp đ.ấ.m đá suốt 30 phút.

Lúc , dù đeo găng chuyên nghiệp, xương cốt cô vẫn biểu tình vì quá tải.

Hạ Sơ Kiến xoa nắn cổ tay, chui hệ thống hồi phục nghỉ mười phút.

Hệ thống hồi phục vẻ ngoài khá giống khoang chữa bệnh, nhưng kết cấu bên trong và nguyên lý hoạt động khác biệt. Nó chủ yếu dùng để phục hồi cơ bắp và xương cốt khi huấn luyện cường độ cao.

Mười phút , cổ tay Hạ Sơ Kiến khỏe như cũ.

Bước khỏi máy, cô thấy Ngũ Phúc đang xổm đất, tò mò nghiên cứu quả tạ tay của .

Hạ Sơ Kiến bảo: "Ngũ Phúc, hái hoa ?"

Ngũ Phúc ngẩng phắt lên, gật đầu lia lịa: "Ngũ Phúc chỗ! Để Ngũ Phúc dẫn chị !"

Hạ Sơ Kiến vận động xong, mồ hôi nhễ nhại, liền bảo: "Chị tắm rửa đồ cái , cùng ."

Cô dắt Ngũ Phúc rời khỏi phòng gym, dặn dò: "Ngũ Phúc , chỗ thích hợp cho trẻ con , dễ thương lắm. Sau em đừng tự ý đây một nhé, ?"

Ngũ Phúc "" một tiếng, ngước đôi mắt tràn đầy hy vọng lên hỏi: "Ý chị là, Ngũ Phúc thể ở đây cùng chị học đại học ?"

Hạ Sơ Kiến: "......"

ý đó!

Hạ Sơ Kiến vội đính chính: "Không , ý chị là những lúc Ngũ Phúc ở đây thì đừng chạy lung tung một , chơi thì rủ chị cùng. Đợi cô cô về, Ngũ Phúc cũng sẽ về theo cô cô."

Ánh sáng trong mắt Ngũ Phúc vụt tắt.

Hạ Sơ Kiến xoa đầu nhóc, nhẹ nhàng : "Ngũ Phúc , chị học, thật sự thời gian trông em mãi . Hơn nữa Ngũ Phúc cũng học chứ. Đợi về thành Mộc Lan, cô cô sẽ tìm cho em một nhà trẻ thật xịn, ở đó Ngũ Phúc sẽ nhiều bạn mới!"

Thà học còn hơn suốt ngày lêu lổng với tên Lục Thuận .

Hạ Sơ Kiến thầm nhủ, trong đầu lên sẵn kế hoạch cho hai năm tới của Ngũ Phúc.

Nghe đến đây, Ngũ Phúc mới tỏ vẻ hứng thú: "Nhà trẻ là nơi nhiều bạn nhỏ ở đó hả chị? Anh Lục Thuận từng cho Ngũ Phúc xem video, cũng thấy nhiều trẻ con chơi trò chơi với !"

Hạ Sơ Kiến gật đầu: " , chính là những chỗ như thế đấy..."

Ngũ Phúc háo hức hẳn lên: "Vậy Ngũ Phúc ! Có nhiều trẻ con thế thì tha hồ cho Ngũ Phúc chơi!"

Hạ Sơ Kiến sửa lưng ngay: "Là chơi cùng Ngũ Phúc, 'cho' Ngũ Phúc chơi."

Ngũ Phúc ngơ ngác: "Có gì khác ạ?"

Hạ Sơ Kiến: "......"

Thôi bỏ , khác thì cũng là do Ngũ Phúc định đoạt cả.

Ngũ Phúc bé thế , chỉ mong lũ trẻ ở đó lập hội bắt nạt. Hạ Sơ Kiến thấy Ngũ Phúc đ.á.n.h bao giờ, lo thằng bé bắt nạt chỉ oa oa nhè thì mất mặt cô quá.

Thực Hạ Sơ Kiến từng mẫu giáo, vì hồi đó cô cô tiền. Tuổi thơ của cô gắn liền với những màn ẩu đả, c.h.ử.i bới của đám Người lai ở khu nam thành Mộc Lan.

Giờ nghĩ , hồi đó cô bé tí teo mà chỗ nào náo nhiệt cũng rúc đầu xem, chỉ gan to mà mạng cũng lớn thật. Sau cô cô phát hiện lén chơi lúc bà , liền dứt khoát mang cô rời khỏi khu nam...

Hạ Sơ Kiến trò chuyện bâng quơ với Ngũ Phúc lên lầu.

Về đến phòng ngủ, cô vội vàng lao phòng tắm. Tắm rửa xong xuôi bước , cô mới chợt thấy sai sai.

Cô buột miệng hỏi Ngũ Phúc đang chơi ghép hình t.h.ả.m: "Ngũ Phúc, A Vật với A Uyên ?"

Vốn dĩ con ch.ó Teacup và con chim mập cô cho ở trong phòng ngủ . Vì hai đứa nó, cô còn c.ắ.n răng mua hẳn một cái nhà cây giống hệt cái ở thành Mộc Lan.

Ngũ Phúc chỉ tay ngoài cửa sổ: "Tụi nó ngoài !"

Hạ Sơ Kiến thót tim: "Em thấy hả?"

Ngũ Phúc gật đầu: "Tụi nó chơi, Ngũ Phúc gì chơi nên mới xuống lầu tìm chị."

Hạ Sơ Kiến mới nhớ lúc nãy xuống phòng gym, cô bảo Ngũ Phúc chơi với A Vật, A Uyên ở phòng khách.

Cô vội hỏi: "Có hai đứa nó hái Thiên Sương Vụ Hạm Đạm ?"

Ngũ Phúc đáp: "Chắc là thế ạ? Chị ?"

Hạ Sơ Kiến giục: "Đi mau! Hy vọng vận may của tụi nó vẫn như khi!"

Lần Ngũ Phúc dạo cùng A Vật và A Uyên, mang về ba nụ hoa Thiên Sương Vụ Hạm Đạm. Vốn Hạ Sơ Kiến chẳng để tâm lắm, cho đến khi Quyền Dữ Huấn và Tông Nhược An nhắc đến việc nhà họ Dung coi trọng loài hoa thế nào, cô mới bắt đầu thấy ngứa ngáy chân tay.

Thư Sách

...

Hạ Sơ Kiến triệu hồi bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh màu đen bạc, khoác thêm bộ đồ thể thao hành bên ngoài, cõng Ngũ Phúc lên lưng, nhảy vèo qua cửa sổ.

Ngũ Phúc thích thú khanh khách: "Bay kìa! Bay lên !"

Hạ Sơ Kiến nhắc nhở: "Ngũ Phúc mà còn la lên là chị đeo rọ mõm cho đấy! Giống cái rọ của A Vật với A Uyên !"

Ngũ Phúc từng thấy cái rọ nhỏ màu vàng đó , ăn cái gì cũng tháo , đối với một tâm hồn ăn uống như Ngũ Phúc thì quá bất tiện. Cậu nhóc nghiêng đầu, tít mắt ôm c.h.ặ.t cổ Hạ Sơ Kiến, im thin thít.

Hạ Sơ Kiến kích hoạt cơ giáp, theo sự chỉ dẫn của Ngũ Phúc, bay về hướng nhóc hái hoa lúc chạng vạng.

Tuy trời tối nhưng khu biệt thự đèn đường sáng trưng. Ngoại trừ trong rừng cây nhiều bóng râm, những chỗ khác đều sáng như ban ngày. Nhờ thế mà Ngũ Phúc lẫn, nhanh xác định phương hướng.

Hạ Sơ Kiến lách qua một con đường nhỏ màu trắng giữa hai hàng bụi cây thấp, mắt hiện một hồ nước.

Diện tích hồ khá lớn, ước chừng đến một mẫu. So với hồ tự nhiên thì bằng, nhưng xét là hồ tư nhân thì thế là quá rộng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-612-dem-ngo.html.]

Cũng thôi, đây vùng ngoại ô bình thường, đây là khu đất vàng ở ngoại ô đế đô Bắc Thần cơ mà.

Hạ Sơ Kiến mà chép miệng trầm trồ.

Nước hồ ánh đèn trông như khối ngọc bích xanh thẫm, những phiến lá sen khổng lồ xanh mướt che phủ gần một phần ba mặt hồ. Những nụ hoa hình dùi cui dài cả thước đung đưa trong gió đêm, nhiều đến mức hoa cả mắt.

Hạ Sơ Kiến bắt đầu thấy lo.

Nhiều nụ hoa thế , tìm cái nào nhuỵ bạc thì mò kim đáy bể ? Cô thể vạch từng cái nụ để soi ! Phải nghĩ cách khác thôi.

Hạ Sơ Kiến đáp xuống bìa rừng, suy tính một chút. Cô vuốt tóc tai, thả Ngũ Phúc xuống dắt tay bé, chậm rãi .

Băng qua con đường nhỏ, bờ bên lởm chởm đá cuội, kiếm mà xếp thành một vòng quanh hồ.

Hạ Sơ Kiến về phía hồ nước nơi hoa mọc dày nhất, đang định đưa tay ướm thử cách thì bất ngờ, một chiếc thuyền con từ sâu trong đám lá sen rẽ nước .

Một đàn ông thuyền, về phía Hạ Sơ Kiến đang bờ, giọng trầm thấp đầy nội lực: "Cô là hàng xóm mới chuyển đến ?"

Hạ Sơ Kiến theo phản xạ rụt tay như bắt quả tang, ngượng ngùng giấu tay lưng, gật đầu.

Người đàn ông : "Tiểu thư nhà họ Quyền?"

Hạ Sơ Kiến: "......"

Cô vội lắc đầu: "... ."

Người đàn ông vẻ như hiểu, đầy ẩn ý: "Ừ, , hiểu mà."

Chiếc thuyền con trôi đến sát bờ, cách với Hạ Sơ Kiến gần.

Lúc còn ngược sáng, Hạ Sơ Kiến thể rõ diện mạo của .

Làn da màu lúa mạch, dù chỉ mặc đồ thường phục nhưng hình cực kỳ cường tráng, những thớ cơ bắp cuồn cuộn như x.é to.ạc lớp áo. Ngũ quan mang một nét quyến rũ độc đáo, đường nét khắc sâu như d.a.o gọt rìu đẽo.

Kiểu tướng mạo khá hiếm gặp trong giới thượng lưu, nhưng phổ biến ở tầng lớp bình dân trung hạ lưu. Ví dụ như Đằng Bình Mao cũng thuộc kiểu . Tất nhiên, giống Đằng Bình Mao, còn trai hơn gấp mấy . Chỉ là khí chất và nét đặc trưng gương mặt khiến cô liên tưởng đến thôi.

Người đàn ông dậy khỏi thuyền, tiện tay ngắt vài nụ hoa đưa cho Hạ Sơ Kiến: "Tặng cô."

Hạ Sơ Kiến ngại ngùng : "Còn hỏi quý danh của ngài..."

Người đàn ông mỉm : " họ Thu, tên Thận Hành, mua căn từ tay nhà họ Dung."

Hạ Sơ Kiến chớp mắt, hóa đây là mua nhà của Dung thị! Thế thì quá!

Cô chợt nghĩ, họ Thu , là chữ Thu trong mùa thu nhỉ? Nếu đúng, thì liên quan gì đến nhà họ Thu của Thu T.ử Quân ?

Hạ Sơ Kiến cố ý hỏi dò: "Ngài họ Khâu? Chữ Khâu bộ ấp bên ạ?"

Thu Thận Hành lắc đầu: "Là chữ Thu trong mùa thu."

Hạ Sơ Kiến lập tức rạng rỡ: "Mùa thu? Vậy là gia tộc Thu thị trong tứ đại bá tước ?"

Thu Thận Hành gật đầu xác nhận: "Ừ, là tộc nhân Thu thị. Nếu tước vị thì khó mà mua nhà ở khu ."

Anh nheo mắt đ.á.n.h giá Hạ Sơ Kiến, ánh mắt như : Cô bảo cô tiểu thư nhà họ Quyền, ai mà tin nổi?

Hạ Sơ Kiến chẳng quy tắc ở đây, tước vị thì mua nhà, cô bắt đầu chột .

Cô giả vờ bình tĩnh hỏi: "Thật thế ạ? Khu bắt buộc tước vị mới mua ? Là mua, sang tên ạ?"

Thu Thận Hành ngạc nhiên cô, đáp: "Cũng hẳn. Chỉ là nhà ở đây đều thuộc sở hữu của quý tộc cấp cao. Nên nếu bán, họ chỉ bán cho xuất ít nhất là bá tước. Nam tước t.ử tước đều đủ tư cách sở hữu bất động sản ở đây."

Hạ · dân thường chính hiệu · Sơ Kiến: Á đù, thành dị loại ở đây ...

Khóe miệng cô giật giật, trừ: "Hóa , thật đấy."

Thu Thận Hành bảo: "Cô cần , nhà cô ."

Hoàn coi cô là tiểu thư "lá ngọc cành vàng" màng thế sự của một gia đình quý tộc nào đó ?

Hạ Sơ Kiến cũng chẳng buồn đính chính, càng định dây dưa lâu dài với .

Cô đưa tay nhận lấy mấy nụ hoa, : "Vậy cảm ơn Thu. Muộn thế vẫn còn chèo thuyền hồ ?"

Thu Thận Hành đáp: "Mới chuyển đến nên dạo cho quen cảnh, tiện thể rèn luyện thể chút. Nhà cô ở bên ? Có cần đưa về ?"

Hạ Sơ Kiến vội xua tay: "Không cần cần, nếu Thu phiền thì đây thêm một lát, ngắm Thiên Sương Vụ Hạm Đạm... Nụ hoa thật đấy!"

Thu Thận Hành nhướng mày: "Cô còn tên Thiên Sương Vụ Hạm Đạm ? Thế mà còn chối quý nữ?"

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...