Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 608: Thiên Vụ Hạm Đạm
Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:37:03
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Viễn Phương cầm đũa lên, bắt đầu thong thả ăn cơm.
Đây là thói quen của bà, nhai kỹ nuốt chậm thì mới hại dày.
Hạ Sơ Kiến ăn uống vui vẻ hơn nhiều, ăn chuyện trò với Hạ Viễn Phương.
"Cô , chăn ga gối đệm và quần áo con mua cho cô giao đến , ăn xong chúng cùng dọn dẹp nhé!"
"Cô , con tạm thời mua robot giúp việc. Dù phần lớn thời gian chỉ một con ở đây."
"Mua một con robot để ở nhà, lúc con nhà, ai nó sẽ giở trò gì chứ?"
"Cô , nguyên liệu nấu ăn gì đó cứ để . Cuối tuần rảnh con sẽ về tự nấu món ngon."
Hạ Viễn Phương cô luyên thuyên một hồi mà chẳng nhắc gì đến bản , mới hỏi: "Thế còn quần áo của con thì ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Con học trường quân đội mà, quần áo hàng ngày đều do trường phát."
"Con chỉ mang theo ít đồ lót là đủ dùng ."
Hạ Viễn Phương : "Thế , vẫn mua thêm vài bộ. Ngoài đồ lót mua thêm chục bộ nữa, còn quần áo thường ngày."
"Chẳng lẽ con định mặc đồng phục trường suốt ngày ?"
Hạ Sơ Kiến hào hứng : "Sao ạ? Con thấy quân phục ngầu chất! Con hận thể mặc mỗi ngày chứ!"
Hạ Viễn Phương buồn : "Thế nếu ngày nghỉ con đến nhà bạn chơi, cũng mặc nguyên bộ quân phục ? Không lắm . Cô nhớ là trong quân đội quy định về việc khi nào mặc quân phục đấy?"
Hạ Sơ Kiến ngơ ngác: "Cái con rõ lắm. Mà đúng , cô ơi, cô thế?"
Hạ Viễn Phương thản nhiên đáp: "Từ lúc con định thi trường quân đội, cô lên Tinh Võng tìm hiểu nhiều kiến thức thường thức về quân đội Đế quốc Bắc Thần."
Hạ Sơ Kiến cảm động: "Cô ơi, cô thật quá !"
"Sau cô gì cứ hỏi con là ! Tự lên mạng tra cứu mệt lắm... Mà chắc đúng ."
"Cô , Tinh Võng đầy kẻ rỗi , cố tình bịa đặt thông tin bách khoa đấy, thì tưởng thật nhưng là giả!"
Hạ Viễn Phương ngạc nhiên: "Có nhàm chán thế cơ ? Thế nền tảng ai quản lý ?"
Hạ Sơ Kiến nhún vai: "Nền tảng trí tuệ nhân tạo quản lý, nhưng khoản bịa chuyện thì trí tuệ nhân tạo còn giỏi hơn cả con , nên quản thế nào ?"
"Bây giờ chỉ những trang web chuyên ngành và cơ quan chính phủ thực sự mới tìm thông tin đáng tin cậy thôi."
Hạ Viễn Phương : "Vậy , cô gì sẽ hỏi con."
Hai cô cháu ăn cơm xong, đang dọn bát đĩa thì Ngũ Phúc : "Cô ơi, chị ơi, Ngũ Phúc ngoài chơi ạ?"
Cậu bé chỉ tay sân cỏ xanh mướt, cây cối um tùm bên ngoài.
Hạ Sơ Kiến hỏi: "Em một ? Không ."
Ngũ Phúc : "Em mang theo A Vật và A Uyên cùng!"
Hạ Viễn Phương vốn định đồng ý, nhưng Hạ Sơ Kiến nghĩ đến bản lĩnh của A Vật và A Uyên, liền gật đầu: "Đi , mang theo cái móc khóa Mèo Chiêu Tài của chị, nó thể giúp em liên lạc với chị bất cứ lúc nào."
Nói , cô lên lầu tháo móc khóa Mèo Chiêu Tài ba lô xuống, treo quần áo Ngũ Phúc.
Ngũ Phúc một tay ôm ngang chú ch.ó bỏ túi, một tay túm lấy bé chim mập, hớn hở chạy ngoài.
Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương dọn dẹp xong phòng bếp, phòng khách mở bưu kiện.
Hạ Sơ Kiến bật màn hình ảo của quang não lượng t.ử, kết nối với phần mềm con của Thất Lộc trong Mèo Chiêu Tài, liền thể thấy cảnh tượng bên ngoài.
Đây là một hình ảnh giám sát trực tiếp.
Hạ Viễn Phương thoáng qua, : "Ngũ Phúc cũng thích ngoài chơi lắm."
"Hồi ở Quy Viễn Tinh cũng thế, thường xuyên cưỡi Đại Hắc sân chơi, bạn với Tam Tông và Tứ Hỉ."
Hạ Sơ Kiến : "Trẻ con gần gũi thiên nhiên mới , suốt ngày ru rú trong nhà, lên mạng thì xem TV, dễ béo phì lắm."
Hạ Viễn Phương : "Ngũ Phúc còn bé mà, trẻ con bụ bẫm mới đáng yêu."
Hai cô cháu trò chuyện, khí hiếm lúc ấm áp và nhàn nhã thế .
Chẳng mấy chốc, ba phòng ngủ lầu hai đều dọn dẹp xong.
Hạ Sơ Kiến lấy vài bộ quần áo mới mua cho Hạ Viễn Phương để mặc thường ngày, còn cất thẳng cái va li nửa của bà, định mang về.
Hạ Viễn Phương cũng mở màn hình ảo quang não lượng t.ử của , bắt đầu đặt mua đồ cho Hạ Sơ Kiến.
Rất nhanh, bà chọn xong quần áo ba mùa hạ thu đông cho Hạ Sơ Kiến, đồ mặc thường ngày, âu phục và cả các loại lễ phục hội.
Hạ Sơ Kiến bĩu môi: "Cô , con thực sự thích mặc lễ phục hội . Cô đổi cho con thành quần tây ?"
Hạ Viễn Phương đau đầu: "Sơ Kiến, con thể thử mặc váy một ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Con mặc , nhưng thích mặc. Cô ơi, mấy bộ lễ phục đắt quá, cô đổi cho con thành mấy bộ âu phục nữ , cũng là trang phục chỉnh tề, trông cũng mà."
Hạ Viễn Phương lay chuyển cô, cuối cùng đành đổi mấy bộ lễ phục hội thành âu phục quần tây.
Sau đó bà mua sắm đồ dùng hàng ngày cho biệt thự , bát đĩa nhà bếp, dụng cụ nấu ăn, đồ nội thất cho các phòng khác, cùng với sô pha, tất cả đều sắm sửa đầy đủ.
Hạ Sơ Kiến Hạ Viễn Phương tiêu tiền như nước, tấm tắc : "Cô ơi, cô hào phóng thật đấy!"
Hạ Viễn Phương thanh toán : "Cô chỉ mỗi con là cháu gái, cô coi con như con gái ruột. Tất cả những gì cô , đều là của con, tiêu cho con thì tiêu cho ai?"
Hạ Sơ Kiến thực hỏi Hạ Viễn Phương, tại bà tự sinh một đứa con...
Chuyện đối với một chuyên gia hỗ trợ sinh sản như Hạ Viễn Phương thì dễ như ăn cơm uống nước.
Thậm chí chẳng cần kết hôn, khi chẳng cần đàn ông...
cô suy tính , rốt cuộc vẫn dám hỏi, sợ chạm nỗi đau thầm kín của Hạ Viễn Phương.
...
Hai bận rộn cả buổi chiều, cuối cùng cũng dọn dẹp nhà cửa đấy.
Tuy đồ đạc vẫn nhiều lắm, nhưng cơ bản dáng một ngôi nhà, theo phong cách tối giản, cực kỳ thích hợp cho phụ nữ độc sinh sống.
Hạ Sơ Kiến mệt rã rời chân tay, bò sô pha than thở: "Con cảm thấy con cần mua một cái máy mát xa..."
Hạ Viễn Phương chẳng hề thấy mệt chút nào, : "Sơ Kiến, con là do thiếu rèn luyện đấy."
"Sau trường quân đội, mỗi ngày chạy bộ buổi sáng chắc chắn là thể thiếu ."
Hạ Sơ Kiến nhớ những buổi huấn luyện đặc biệt ở căn cứ bay Khảm Ly Tinh, bỗng cảm thấy cuộc sống đại học bốn năm sắp tới còn đáng mong đợi như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-608-thien-vu-ham-dam.html.]
Cô ghét nhất là chạy bộ, dù là chạy nước rút, chạy bền chạy việt dã vượt chướng ngại vật, nhưng trường quân đội thì đây là điều bắt buộc trải qua.
Hạ Sơ Kiến xốc tinh thần: "Cô đúng! Con sẽ đặt mua ít dụng cụ thể thao, thiết lập một phòng tập gym ở tầng một."
Tầng một phía sân một phòng chứa đồ, bên trong chỉ mỗi cái cây lau nhà, Hạ Sơ Kiến tận dụng gian đó.
Đến khi cô đặt hàng xong thì trời bên ngoài tối mịt.
Hạ Sơ Kiến màn hình giám sát, thấy Ngũ Phúc đang chạy nhảy bãi cỏ, tay cầm một bó nụ hoa màu trắng hồng.
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô liên lạc với Mèo Chiêu Tài Thất Lộc qua hệ thống liên lạc của quang não lượng t.ử: "Về thôi, sắp ăn tối . Ngũ Phúc chạy lâu thế mệt ?"
Giọng tổng hợp máy móc của Thất Lộc truyền : "Chủ nhân chờ một lát, chúng em về ngay đây."
Tiếng Ngũ Phúc cũng vang lên: "Chị ơi! Ở đây vui lắm! Hoa bên cực!"
Chẳng bao lâu , Ngũ Phúc lạch bạch chạy , như dâng báu vật đưa bó nụ hoa trắng hồng cho Hạ Sơ Kiến, : "Tặng chị !"
Hạ Sơ Kiến khen ngợi: "Ngũ Phúc giỏi quá! Hái hoa ở thế?"
Rồi hỏi cái móc khóa Mèo Chiêu Tài: "Thất Lộc, đây là hoa gì?"
Ngũ Phúc nhanh nhảu : "... Ở cái hồ nước đằng kìa! Ở đó cũng một cái hồ nước! Giống hệt hồ ở nhà !"
Ở tiểu trang viên tại thành phố Mộc Lan, nhà Hạ Sơ Kiến cũng một hồ nước nhỏ.
Hạ Sơ Kiến thót tim.
Hồ nước...
Không là hồ chủ đấy chứ?
Ở khu biệt thự kiểu , khi ngay cả con đường cửa nhà cũng chủ sở hữu riêng.
Hạ Sơ Kiến day day thái dương, thì thầm: "Lúc em hái hoa, ai thấy chứ?"
Ngũ Phúc chớp đôi mắt to cô, cũng thì thầm: "... Là A Uyên bay giữa hồ ngậm về đấy..."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô bó nụ hoa, cánh hoa khép c.h.ặ.t, trắng hồng nõn nà, ánh lên vẻ ngọc ngà.
Tuy là nụ hoa nhưng kích thước to như cái chày gỗ dài một thước.
Mỗi bông to bằng ba con chim mập cộng .
Thế mà nó ngậm về á?
Bé chim mập Hạ Sơ Kiến, đôi mắt đen nhỏ xíu lộ vẻ ngây thơ vô tội.
Hạ Sơ Kiến trừng mắt nó.
Đứa nào cũng giỏi diễn sâu.
Lúc Thất Lộc lên tiếng: "Chủ nhân, đây là loài hoa Thiên Vụ Hạm Đạm nổi tiếng, cứ ba năm một cơ hội nở hoa."
" thực tế khó nở. Thất Lộc tra trong cơ sở dữ liệu cũng thấy ghi chép nào về việc nó nở hoa cả."
"Cho nên chúng thường đến năm thứ ba mọc nụ hoa xong là tàn lụi, đó phân tách hạt giống, bước chu kỳ ba năm tiếp theo."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Hóa là nở hoa ?
Hạ Sơ Kiến bỗng thấy đỡ áy náy hơn hẳn.
Cô : "Để chị tìm cái bình cắm hoa . Nụ hoa trông cũng đấy chứ."
Nói cô bếp lục lọi nửa ngày, chỉ tìm một cái bát tô trắng to đùng.
"Thôi kệ, dùng bát cũng ."
Hạ Sơ Kiến đổ nước sạch bát tô, cắm mấy nụ Thiên Vụ Hạm Đạm dưỡng.
Mèo Chiêu Tài Thất Lộc : "Chủ nhân, theo tài liệu ghi chép, mùi hương của nụ hoa Thiên Vụ Hạm Đạm là khắc tinh của loài rắn rết côn trùng."
"Hơn nữa tài liệu Thất Lộc tra còn , một khi Thiên Vụ Hạm Đạm nở hoa, mùi hương đó còn thể phòng chống Di Chủng cực kỳ hiệu quả."
"Chỉ cần một đóa Thiên Vụ Hạm Đạm nở rộ, trong phạm vi mười dặm thậm chí sẽ bất kỳ con Di Chủng nào dám bén mảng tới gần!"
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: "Lợi hại thế ?! Thế thể nó nở hoa ngay lập tức ?!"
Thứ nhất định trồng một ít!
Tuy cô sợ Di Chủng, nhưng nhà cô sợ a!
Hơn nữa đ.á.n.h với chúng cũng tốn tiền lắm.
Hạ Sơ Kiến nghĩ đến đạn d.ư.ợ.c tiêu tốn, nếu tự bỏ tiền túi mua...
Thư Sách
Ừm, hận c.h.ế.t lũ Di Chủng!
Cô hùng hồn nghĩ thầm, dám cô tốn bao nhiêu tiền mới đ.á.n.h c.h.ế.t , lũ Di Chủng đáng thiên đao vạn quả!
Nếu Thiên Vụ Hạm Đạm thể nở hoa thì cần lo Di Chủng tiếp cận nhà nữa.
nghĩ , Hạ Sơ Kiến thấy tiếc nuối: "Tiếc quá, hoa hái xuống , chắc cũng chẳng sống bao lâu."
Mèo Chiêu Tài Thất Lộc : "Chủ nhân đừng tiếc. Thiên Vụ Hạm Đạm dù nở hoa thì thời kỳ hoa cũng ngắn. mùi hương của nó thể lưu giữ lâu."