Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 606: Không bao giờ lo lắng vô ích

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:37:01
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực Hạ Sơ Kiến hiểu Thất Lộc thao tác thế nào, nhưng thấy nó tự tin như , cô cũng dội gáo nước lạnh thêm nữa, chỉ hỏi dồn: "Vậy mày phát hiện ?"

Thất Lộc đáp: "Thất Lộc phát hiện những phi thuyền ngoại giao đó đến từ Công quốc Nam Thập Tự Tinh, Thần quốc Đông Thiên Nguyên và Liên bang Tây Mã Nội Lợi."

"Nghe là công sứ của ba nước điều nhiệm, đồng thời đưa du học sinh tinh của nước họ đến Đế quốc Bắc Thần du học."

Hạ Sơ Kiến thể tin tai : "Cái gì?! Tinh cái gì, du học cái gì... Mày rõ ràng cho tao xem nào!"

Thất Lộc : "Đó là nội dung hiển thị trong hệ thống của bọn họ mà!"

Hạ Sơ Kiến cau mày: "Mày thật chứ? Công quốc Nam Thập Tự Tinh, Thần quốc Đông Thiên Nguyên, còn cả Liên bang Tây Mã Nội Lợi đều cử du học sinh đến nước du học á?"

Thất Lộc đáp: "... Được , chủ nhân bảo du học thì là du học, đại ý là như đấy."

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật: "Chắc là nhắm cơ giáp thế hệ hai của chúng , nôn nóng đến moi tin tức chứ gì..."

Thất Lộc khẳng định: "Chắc chắn ! Bởi vì trường mà bọn họ học chính là Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ nhất của chủ nhân đấy!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Bây giờ cô đổi nguyện vọng còn kịp nhỉ?

học chung với đám cái gọi là "du học sinh tinh " của mấy nước chút nào.

Đương nhiên, cô cũng chỉ nghĩ thôi.

Bởi vì đổi nguyện vọng chắc chắn là kịp !

Hạ Sơ Kiến mím môi giường trong khoang, tâm trạng vẻ lắm.

Chú ch.ó bỏ túi A Vật lăn một vòng sán gần, dúi cái hình nhỏ bé tầm tay cô để cô vuốt ve.

Bé chim mập bay lên vai cô, cọ cọ má cô.

Ngũ Phúc thì rúc hẳn lòng cô, nhưng bàn tay nhỏ bé lén lút đưa lên đầu chú ch.ó bỏ túi, vuốt ve bộ lông mềm mượt.

Chú ch.ó bỏ túi ngước lên bé một cái, gục đầu xuống, ý định phản kháng.

Được vây quanh bởi trẻ con và thú cưng đáng yêu, tâm trạng Hạ Sơ Kiến cuối cùng cũng khá lên.

Cô nghĩ thoáng hơn, sợ cái gì chứ?

Đến quý tộc trong nước cô còn chẳng ngán, sợ mấy đứa du học sinh nước ngoài?

ai dám chọc cô, cô sẽ tự vệ!

Hạ Sơ Kiến cảm thấy vô cùng lý.

Cô vốn là bao giờ lo lắng vô ích, lúc liền sang chơi đùa với Ngũ Phúc, A Vật và A Uyên.

Hơn một tiếng , khi ba chiếc phi thuyền ngoại giao cuối cùng cũng rời khỏi cảng hàng , tiến phận Đế đô Bắc Thần tinh, Hạ Sơ Kiến đến mức gượng dậy nổi.

Lúc Ngũ Phúc đang đuổi theo chú ch.ó bỏ túi chạy vòng quanh trong khoang, bé chim mập thì hăm hở đuổi theo Ngũ Phúc định mổ đầu bé.

Tay mập mạp của Ngũ Phúc khua khoắng lung tung đầu, cố tóm lấy chú ch.ó bỏ túi đất.

Thân hình ba khúc nhỏ xíu của bé loay hoay xuể, mấy suýt mất thăng bằng ngã lăn đất.

Hạ Sơ Kiến cũng chẳng thèm đỡ, chỉ tính nắm tay hô "Cố lên" cổ vũ!

Hạ Viễn Phương đẩy cửa bước , đập mắt bà là cảnh tượng "chim bay ch.ó sủa trẻ con la hét" hỗn loạn .

bực buồn , với Hạ Sơ Kiến đang co quắp như con tôm giường: "Cô thấy con với Ngũ Phúc y hệt , nghịch ngợm hết chỗ ... Mấy giờ mà còn đùa... Đồ đạc thu dọn xong ?"

Hạ Sơ Kiến quệt nước mắt chảy , hỏi: "Chúng cảng hàng ạ?"

Hạ Viễn Phương gật đầu: "Được , thông báo xong."

Hạ Sơ Kiến : "Vậy thôi, con thu dọn xong từ cả tiếng ."

Hành lý của cô đơn giản, chỉ một cái ba lô, một va li xách tay, và hộp s.ú.n.g dài 1 mét 3.

Ngũ Phúc cũng ba lô nhỏ của , ch.ó bỏ túi và chim mập đều ngoan ngoãn chui đó.

Hạ Viễn Phương một túi xách và một va li hành lý cỡ lớn cao đến nửa .

Va li lớn chủ yếu đựng nguyên liệu nấu ăn và gia vị.

Ngoài còn quần áo của Hạ Sơ Kiến, như áo chống đạn, chiếc áo khoác trắng ngà Hạ Viễn Phương may cho cô, và chiếc mũ lụa màu tím linh lan Hoắc Ngự Sân tặng.

Bên cạnh đó là áo khoác săn do Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ cấp phát và mũ giáp phòng ngự công kích tinh thần lực cấp A, tất cả đều để trong va li lớn của Hạ Viễn Phương.

Bảo bối quý giá nhất của cô là cơ giáp Bạc Đen Thiếu Tư Mệnh thì cất trong vòng cổ hoa bỉ ngạn đeo cổ, quanh năm rời .

Hạ Sơ Kiến đeo ba lô lên, chiếc móc khóa Mèo Chiêu Tài treo ba lô đung đưa leng keng vui tai.

Cô đeo chéo hộp s.ú.n.g 1 mét 3 lưng, một tay xách va li hành lý, tay dắt tay nhỏ của Ngũ Phúc.

Ngũ Phúc đeo ba lô, đội chiếc mũ che nắng nhỏ xíu, đôi mắt to chớp chớp, trông ngoan ngoãn đáng yêu.

Họ theo đoàn của Ninh Táp rời khỏi phi thuyền tinh tế.

Hạ Sơ Kiến phát hiện họ là nhóm đầu tiên xuống phi thuyền và trạm kiểm soát của cảng hàng .

Ninh Táp giải thích: "Chúng khoang hạng nhất cao cấp nhất, đương nhiên xuống phi thuyền đầu tiên, nếu ai thèm trả nhiều tiền thế chứ."

Vào cảng hàng là đến khâu kiểm tra an ninh, Hạ Sơ Kiến nhận thấy quả hổ danh là Thủ đô tinh.

Kiểm tra an ninh ở đây nghiêm ngặt hơn bất kỳ nơi nào cô từng trải qua.

Ninh Táp đặc biệt đến đón.

Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương cùng Ngũ Phúc ké Ninh Táp qua lối dành cho khách VIP.

Kiểm tra an ninh ở lối VIP cũng nghiêm ngặt nhưng vắng , nhanh ch.óng qua thiết quét điện t.ử và thông quan.

Ninh Táp : "Bên đến đón. Các , đưa qua đó luôn."

Hạ Viễn Phương Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút một địa chỉ: "Cô đến chỗ tiện ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-606-khong-bao-gio-lo-lang-vo-ich.html.]

Ninh Táp gửi địa chỉ đó cho đến đón, bên ngạc nhiên, : "Thưa phu nhân, đây là khu biệt thự nhất vùng ngoại ô Đế đô. Bạn của phu nhân đến đó thăm bạn bè ạ?"

Ninh Táp tại Hạ Sơ Kiến địa chỉ ở đó, nhưng đối phương thì cô cũng hỏi nhiều.

Ninh Táp thản nhiên đáp: "Chắc ... Qua đó tiện ?"

Người vội : "Tiện, tiện lắm ạ, thực nhà của chúng cũng xa chỗ đó lắm."

Điều là, căn nhà mà gia chủ chuẩn cho Ninh Táp vị trí bằng nơi bạn của Ninh Táp đến.

Thực cũng cách khá xa...

thì mất mặt quá, cũng ngu đến mức cố ý Ninh Táp phật ý.

Trước Ninh Táp thể chẳng là gì, nhưng giờ cô con với chủ nhân nhà , địa vị khác xưa.

Thấy tiện đường, Ninh Táp vội với Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương: "Vậy cùng luôn nhé, dù cũng qua đó."

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Vậy phiền cô ."

Ninh Táp bế Ninh Tranh lên phi thuyền , đó là hai bảo mẫu, tiếp theo là Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc.

Sau khi lên hết, cửa khoang đóng , phi thuyền cất cánh rời khỏi cảng hàng , bay về phía mặt đất.

Vào phận Đế đô Bắc Thần tinh, tốc độ phi thuyền giảm rõ rệt.

Đương nhiên vẫn nhanh hơn nhiều so với các phương tiện giao thông thông thường trong tầng khí quyển.

với tốc độ cũng bay hơn một tiếng đồng hồ mới đến một nơi non xanh nước biếc ở vùng ngoại ô Đế đô Bắc Thần tinh.

Từ phi thuyền xuống, chỉ thấy từng mảng hồ nước xanh biếc như những viên ngọc bích điểm xuyết mặt đất mênh m.ô.n.g bát ngát.

Núi non và đồng ruộng xen kẽ, mây trắng lững lờ trôi.

Đồng ruộng xanh mướt như ngọc, thác nước trắng xóa đổ xuống từ khe núi, bọt nước tung trắng xóa.

Từng tòa biệt thự kiến trúc độc đáo mà trang nhã như những viên trân châu bàn cờ, rải rác vùng đất non xanh nước biếc .

Phía bắc khu biệt thự là một dãy núi trập trùng liên miên.

Trên núi rừng cây rậm rạp, chân núi một dòng sông trong veo uốn lượn chảy qua.

Ở phía bắc dòng sông và ngọn núi là một vùng bình nguyên cực kỳ thoáng đãng.

Nơi đó, những tòa kiến trúc nguy nga hùng vĩ mọc lên san sát, xếp thành hình bát quái.

Trung tâm bát quái là một sân rộng bằng phẳng, một đường cong hình chữ S chia cắt thành hai nửa đông tây.

Trung tâm mỗi nửa sân đều hai tòa kiến trúc một đen một trắng, như điểm nhãn cho rồng, khiến cả khu vực trông giống như một bản đồ kiến trúc hình âm dương ngư.

Hạ Sơ Kiến mà tấm tắc lấy lạ, hỏi: "Bên là Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ nhất ạ?"

Nhân viên phi thuyền đáp: " , đó chính là Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ nhất, nhưng đó chỉ là khu trường chính thôi. Tùy theo chuyên ngành khác còn các phân hiệu nữa."

Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: "Đây mới chỉ là khu trường chính thôi á?! Đủ lớn mà!"

từ cao xuống cũng cảm thấy diện tích đất đai ở đó rộng mênh m.ô.n.g bát ngát!

Chỉ là một ngôi trường thôi mà từ cao gần như thấy điểm cuối.

Nhân viên phi thuyền .

Hạ Sơ Kiến cũng để ý, mải mê ngắm khuôn viên trường bên , thầm nghĩ đây là nơi sẽ gắn bó trong bốn năm tới, quả thực đáng mong đợi!

Chút cảm giác bịn rịn vì xa gia đình lúc tan biến hết.

...

Phi thuyền cuối cùng cũng đáp xuống bãi cỏ rợp bóng cây xanh mát như trời.

Cách đó 100 mét về phía là một căn biệt thự nhỏ màu trắng.

Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương dắt Ngũ Phúc xuống phi thuyền.

Ninh Táp theo xuống, ngôi nhà mặt, tặc lưỡi : "Vốn định mời về chỗ ở, giờ căn nhà , cũng dám mở lời nữa."

Cô chìa tay với Hạ Viễn Phương: "Vậy nhé. Khi nào bà định về, chúng thể cùng ."

Hạ Viễn Phương : "Liệu bất tiện ? tạm thời xác định khi nào về."

"Có thể về ngay, cũng thể ở nghỉ ngơi một thời gian."

Ninh Táp thản nhiên : "Không , lúc nào cũng tiện cả. Dù cũng rảnh rỗi, khi nào bà chốt lịch về thì nhắn cho một tiếng, sẽ lo vé tàu."

Hạ Viễn Phương định tự mua vé, nhưng Ninh Táp ấn tay bà xuống, nghiêm túc : "Nghiên cứu viên Hạ, thực sự vì con trai mới mặt dày bám theo bà đấy. Xin bà hãy cho cơ hội ."

Ninh Táp chân thành đến , Hạ Viễn Phương cũng khách sáo, rốt cuộc gật đầu: "Được , khi nào chốt lịch sẽ báo cho cô."

Ninh Táp : "Thế mới chứ! Vậy đây, rảnh rỗi chúng gọi video nhé!"

Hạ Viễn Phương và Hạ Sơ Kiến bãi cỏ xanh, vẫy tay chào, chiếc phi thuyền đến đón Ninh Táp bay lên trời.

 

 

 

 

 

Thư Sách

 

 

 

 

 

Loading...