Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 602: Thôi dừng lại đi!
Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:30:18
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tam Tông : "Thiếu quân đại nhân yên tâm! Tam Tông nghiên cứu quá trình sinh trưởng của lợn tê giác và ý tưởng về thức ăn cho chúng, Tam Tông sẽ cùng... phối hợp thức ăn thật !"
Trong lúc kích động, Tam Tông suýt nữa thốt hai chữ "Thím Trần".
Lời đến bên miệng mới nhớ lời Hạ Sơ Kiến dặn, vội vàng đổi giọng.
Hạ Sơ Kiến : "Cũng cần vội. Cứ nuôi thử vài ngày xem tập tính của chúng thế nào ."
Tam Tông gật đầu, giám sát nhóm Bách Lý Tín xây dựng trại chăn nuôi tạm thời.
Hắn nhiều ý tưởng về việc và đang nỗ lực trao đổi với nhóm Bách Lý Tín, xây dựng trại tạm thời theo ý .
Tống Minh Tiền hỏi Hạ Sơ Kiến: "Sơ Kiến, nhà em tủ đông cỡ lớn ? Anh gửi tạm thịt lợn tê giác ở chỗ em, đó bán dần."
Anh nhấn mạnh thêm: "Không dùng thiết nhà em , tính chi phí hết, bọn sẽ trả tiền."
Thư Sách
Hạ Sơ Kiến cũng từ chối: "Nhà em xây xong một cái kho lạnh giữ tươi, thể cho thuê một phần."
"Thế , em sẽ sắp xếp việc kho bãi, còn Tống lo liên hệ mua."
"Đối phương trả tiền thì chúng giao hàng, thấy thế nào?"
Tống Minh Tiền Bình Quỳnh và Lý Phược.
Cả hai cùng gật đầu: "Thế thì quá! Tiện lợi! Tiện thể nhờ cô cô của Sơ Kiến giúp chúng thu tiền, mỗi quý thanh toán một là ."
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, cô cô của gì thời gian giúp các thu tiền, nhưng thím Trần thì thể...
Tuy nhiên thím Trần tạm thời thuộc diện nhân vật thể công khai, nên cứ lấy danh nghĩa Hạ Viễn Phương để việc, nhưng thực hiện sẽ là thím Trần.
Hạ Sơ Kiến : "Cô em mở một văn phòng hỗ trợ sinh sản, bình thường cũng bận lắm, giúp thu tiền chắc là ."
Tống Minh Tiền vội : "Sẽ để cô em công , chúng sẽ trả phí theo giá thị trường."
Hạ Sơ Kiến đáp: "Chuyện đó dễ , em còn tin các chị ?"
Nói xong chuyện , Hạ Sơ Kiến Bình Quỳnh hỏi: "Chị Tài, căn nhà chị mua sửa sang xong ? Lại định mua nhà cho các em ?"
"Nhà chị tận chín đứa em, mua cho xuể?"
Bình Quỳnh vốn định dối là sửa xong, nhưng ánh mắt quan tâm của đồng đội, cô đành che mặt thở dài: "... Chị... chị đưa tiền cho , chị chị để căn nhà đó cho em trai chị."
Tống Minh Tiền im lặng, còn Lý Phược cau mày: "Chị Tài, chị cứ như thế mãi thì cả đời chị chỉ công cho nhà thôi."
"Chị nuôi bố đành, chẳng lẽ định nuôi cả đàn em suốt đời ?"
"Sau chị cũng lấy chồng sinh con, lúc đó con cái chị tính ?"
Bình Quỳnh cúi đầu, hồi lâu gì.
Hạ Sơ Kiến thở dài: "Chị Tài, chuyện chị tự suy nghĩ cho kỹ."
"Nếu chị thực sự nguyện ý nuôi các em cả đời thì cũng chẳng gì ."
"Chị xem các gia chủ quý tộc, chẳng cũng nuôi cả dòng họ đó ?"
Lý Phược châm chọc: " ! là quý tộc! Chị Tài, đợi chị phong tước vị, thành quý tộc thì càng thể thoải mái hào phóng nuôi cả đàn em!"
Họ đều ưa nổi gia đình Bình Quỳnh.
Tiền của Bình Quỳnh đều là đổi bằng mạng sống khi thợ săn tiền thưởng.
Đâu từ trời rơi xuống.
Cô cũng còn trẻ, cần lo chuyện cá nhân, nhưng bố Bình Quỳnh chẳng hề tính toán cho cô chút nào, chỉ chăm chăm vặt lông con cừu béo là cô.
Bình Quỳnh điều.
Chỉ là bao năm qua bố tiêm nhiễm tư tưởng, trong tiềm thức cô chấp nhận vai trò của trong gia đình là hiến dâng, nghĩa vụ đáp ứng nguyện vọng của nhà.
sự tác động dần dần của các đồng đội, cô cũng đang dần thức tỉnh.
Trầm mặc hồi lâu, Bình Quỳnh Tống Minh Tiền : "Tống Minh Tiền, tiền chị gửi chỗ ?"
Tim Tống Minh Tiền đập thình thịch, đó vui mừng mặt, gật đầu lia lịa: "Được ! Em nhất định sẽ giữ tiền cẩn thận cho chị!"
"Trước tiên sửa sang căn nhà của chị , còn em sẽ tìm cách đầu tư sinh lời giúp chị..."
Hạ Sơ Kiến vội ngăn : "Anh Tống dừng ! Anh cứ gửi tiết kiệm định kỳ cho chị Tài là , đầu tư cái gì mà đầu tư!"
"Anh động đến tiền thì tiền mới rời bỏ !"
Khóe miệng Tống Minh Tiền giật giật: "Được , thì gửi tiết kiệm."
Bình Quỳnh : "Tiền để trong tay chị, chị lo chịu nổi bố lải nhải họ lừa lấy mất..."
Lý Phược : "Nhà chị dựa chị mua căn nhà lớn ở khu Tây nhất thành phố Mộc Lan , bao nhiêu đứa em đều học trường ."
"Toàn bộ học phí, sinh hoạt phí, tiền tiêu vặt của chúng đều do chị chi."
" bố chị đều , bố chị giờ thường xuyên câu cá, chị chỉ lo việc nhà, còn đang định thuê một giúp việc Loại nhân giá rẻ nữa ?"
Mặt Bình Quỳnh đỏ bừng, lí nhí hỏi: "Anh Phược hết thế?"
Thực những chuyện cô đều kể với Tống Minh Tiền, và Tống Minh Tiền kể lể với Lý Phược.
Tống Minh Tiền mặt tái mét, hiệu c.ắ.t c.ổ cầu xin Lý Phược đừng bán .
Lý Phược bình thản dối: "Mấy hôm gặp một hàng xóm cũ nhà chị, chuyện phiếm mới tình hình nhà chị."
"Người đó bảo chị về thăm nơi ở cũ, tự khoe khoang đấy."
Bình Quỳnh vốn nghi ngờ Tống Minh Tiền, nhưng Lý Phược thì tin ngay.
Bởi vì đó đúng là chuyện cô thể .
Lúc Diệp Thế Kiệt liên hệ xong việc thuê đất, tắt máy liên lạc, : "Chị Tài, chị thế giúp nhà mà là hại họ đấy."
"Chúng đều xuất bình dân, tuy giờ thành tiến hóa gien cấp cao, nhà đều thể trở thành công dân."
" chị và đều , nghề nguy hiểm thế nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-602-thoi-dung-lai-di.html.]
"Một khi chúng xảy chuyện, nhà khả năng tự kiếm sống, chị thử nghĩ xem kết cục của họ sẽ ."
Từ bình dân lên công dân là vĩnh viễn.
Một khi đóng nổi thuế thu nhập mà công dân gánh vác thì sẽ giáng xuống bình dân trở .
Bình Quỳnh từng nghĩ đến khía cạnh .
Nghe Diệp Thế Kiệt , mặt cô trắng bệch, ngẩn ngơ hồi lâu c.ắ.n răng : "Là sai . Lần về sẽ rõ với bố ."
"Sinh hoạt phí trong nhà nên do gánh vác bộ."
" thể đưa bố một ít tiền phụng dưỡng, nhưng phần của các em thì tạm thời sẽ cắt."
Hạ Sơ Kiến nghiêm túc : "Chị Tài, chị tự hiểu là , chúng em cũng nhiều nữa."
"Đội trưởng Diệp đúng, chị đừng tưởng ôm đồm việc là cho nhà, thực chị đang tước đoạt khả năng sống tự lập của họ đấy."
Lý Phược, Tống Minh Tiền và Diệp Thế Kiệt , cố nhịn .
Nếu nhà Bình Quỳnh Hạ Sơ Kiến , chắc hận thể đ.ấ.m cô một trận...
Thôi cô dừng !
Có nuôi thì ai còn sống tự lập nữa?!
lọt tai Bình Quỳnh, lời của Hạ Sơ Kiến còn thấm thía hơn cả lời Diệp Thế Kiệt.
Cô lập tức : " nên dọn khỏi nhà, thấy mỗi ngày sẽ đỡ hơn nhiều."
Lúc Diệp Thế Kiệt mới lên tiếng: "Nói đến chuyện , một ý kiến."
Anh một lượt : "Sơ Kiến sắp Bắc Thần tinh học đại học."
" định xin chuyển tiểu đội chúng đến Bắc Thần tinh hoạt động, thấy ?"
Trụ sở chính của Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ ở Bắc Thần tinh.
Các tiểu đội thợ săn Ám Dạ ở Bắc Thần tinh đều điều kiện nhất về mặt, đương nhiên tố chất năng lực cũng thuộc hàng thượng thừa.
Mắt Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh đều sáng lên.
Lý Phược lớn tiếng : "Đồng ý! Đồng ý! giơ cả hai tay hai chân tán thành!"
Tống Minh Tiền gật đầu: "Ý kiến của Đội trưởng Diệp đấy! Như chúng còn thể giữ liên lạc thường xuyên với Sơ Kiến, nếu em rảnh thể tiếp tục nhiệm vụ cùng chúng !"
Bình Quỳnh nắm lấy tay Hạ Sơ Kiến: "Sơ Kiến, bọn chị thể hậu phương cho em!"
Hạ Sơ Kiến cũng vui mừng: "Thật sự thể chuyển đến Bắc Thần tinh ?! Em cũng mong cuối tuần nhiệm vụ cùng ! Lại còn kiếm thêm thu nhập nữa chứ!"
là mạch não của Hạ Sơ Kiến.
Mấy đồng đội cùng bật .
Diệp Thế Kiệt : "Vậy là đều đồng ý? — Thế thì thủ tục xin chuyển ngay."
" nghiên cứu yêu cầu điều chuyển nội bộ của Hiệp hội, hiện tại trong tiểu đội chúng , chỉ Sơ Kiến tiến hóa gien."
", Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh đều tính là tiến hóa gien cấp cao."
"Sơ Kiến tuy tiến hóa nhưng thương pháp là một thể bàn cãi trong Hiệp hội, lập công lớn."
"Căn cứ theo quy trình của Hiệp hội, tiểu đội chúng đủ điều kiện điều chuyển."
"Chắc để ý, cấu hình tiểu đội chúng hiện tại xếp hạng nhất hành tinh Quy Viễn. Đáng lẽ Bắc Thần tinh xông pha từ lâu ."
Các đồng đội cùng vang.
Họ quả thực để ý đến điều .
Hạ Sơ Kiến giục: "Vậy Đội trưởng Diệp mau thủ tục ."
"Anh Tống, thế còn chuyện bán thịt lợn tê giác thì ?"
Tống Minh Tiền đáp: "Không , dù chỉ lo liên hệ mua và đàm phán giá cả. Giao hàng và thu tiền đều do nhà em hỗ trợ, bọn cần tự vận chuyển."
Hạ Sơ Kiến thỏa mãn xòe tay : "Nào! Chúc mừng chúng trong bốn năm tới vẫn thể cùng nhiệm vụ!"
Năm bàn tay đập , ai nấy đều rạng rỡ.
Tống Minh Tiền vui nhất, vì thể đưa Bình Quỳnh rời khỏi hành tinh Quy Viễn, thoát khỏi gia đình ngày càng hút m.á.u của cô.
Bình Quỳnh cũng vui, vì cô , cách xa như , nhà dù tìm cô cũng xem tiền mua vé tàu !
...
Sau khi các đồng đội về, Hạ Sơ Kiến gọi Hạ Viễn Phương và thím Trần phòng việc nhỏ cạnh phòng khách tầng một, kể chuyện hôm nay.
Cô với thím Trần: "Thím Trần, thím giúp quản lý sổ sách ? Đương nhiên công, chúng con sẽ coi đây là một công việc chính thức, trả thù lao cho thím, đồng thời còn phần hoa hồng dựa lợi nhuận."
Thím Trần vội từ chối: "Thím thể giúp, các con cần đưa tiền . Chỉ là giúp thu tiền thôi mà, gì to tát mà trả lương? Hơn nữa Sơ Kiến giúp thím và Oanh Oanh việc lớn như , thím còn báo đáp gì!"
Hạ Sơ Kiến kiên quyết: "Thím Trần, thím báo đáp con từ lâu , bây giờ chúng đang chuyện công việc, nhất định công tư phân minh, nếu chuyện bền ."
Hạ Viễn Phương suy nghĩ một lát : "Sơ Kiến, chuyện con nên nhận lời ngay lập tức."
"Dù cũng hỏi ý kiến cô và thím Trần chứ."