Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 599: Xin lỗi Thần Tài
Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:52:41
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến nghĩ nghĩ , cảm thấy đây là yêu cầu hợp lý, cần đáp ứng.
Cô gật đầu: "Được, nạp cho tài khoản của một ngàn đồng Bắc Thần, đủ cho xem cả năm."
Sau đó hỏi: "Vậy đây xem truyện kiểu gì? nạp tiền cho ? Tài khoản của gì tiền..."
Màn hình mắt của Lục Thuận lóe lên một trận sóng màu hồng lam hỗn loạn, tỏ vẻ nó đang hoảng hốt.
Hạ Sơ Kiến chợt hiểu , vội vàng cúi xuống kiểm tra tài khoản của chính .
Cô cũng tài khoản truyện nền tảng văn học mạng của Tinh Võng.
Quả nhiên ngoài dự đoán, tài khoản của cô... Hết! Tiền!!
Đây là hình thức giải trí duy nhất của cô, cũng là hình thức giải trí rẻ tiền nhất bộ Tinh Võng.
Vài hào tiền xem một ngàn chữ, mấy trăm năm nay từng tăng giá.
Trước trong tài khoản của cô một trăm đồng Bắc Thần.
Đó là tiền cô nạp khi nhận khoản hoa hồng đầu tiên từ nghề thợ săn tiền thưởng.
mấy năm nay, cô bận rộn thợ săn kiếm sống, học, thời gian truyện ít.
Cho nên một trăm đồng Bắc Thần tại bốc , còn cần hỏi ?!
Tên Lục Thuận gian manh quả nhiên đang dùng tài khoản của cô để truyện!
Thảo nào nó rõ gu truyện của cô!
Hạ Sơ Kiến trừng mắt Lục Thuận, gằn từng chữ: "Không hỏi mà lấy là ăn cắp! Lục Thuận! chỉ nạp cho 900 đồng Bắc Thần thôi, 100 đồng còn coi như trả nợ cho !"
Lục Thuận giãy giụa, thành thật đáp: "Vâng thưa chủ nhân, xin chủ nhân..."
Thế mà nhận nhanh như .
Hạ Sơ Kiến cũng nhiều nữa, chỉ cảnh cáo Lục Thuận: "Sau nhớ kỹ, bậy Tinh Võng. Tinh Võng vùng ngoài vòng pháp luật, là trí tuệ nhân tạo, nhưng Tinh Võng còn những trí tuệ nhân tạo lợi hại hơn!"
"Chúng giám sát tất cả dùng mạng, dùng tài khoản của bậy, nếu chúng truy cứu đến đầu , sẽ giao nộp đấy!"
"Còn nữa, dùng tài khoản của , nhưng cũng lên mạng h.a.c.ker trộm tiền của khác, ?"
Lục Thuận: "Vâng thưa chủ nhân, xin chủ nhân..."
Hạ Sơ Kiến: "Ừ, nhớ kỹ đấy, . Còn , cho lò nấu , khôi phục cài đặt gốc bộ."
Trên màn hình mắt của Lục Thuận, những đường sóng nhấp nháy loạn xạ như sắp nở hoa: "Chủ nhân đừng! Lục Thuận dám nữa!"
Hạ Sơ Kiến hài lòng gật đầu.
Thế mà trị ?!
Biết ngay chỉ cách mới chạm đến "linh hồn" của tên trí tuệ nhân tạo !
Đương nhiên, trí tuệ nhân tạo gì linh hồn, Hạ Sơ Kiến chỉ thầm cà khịa trong lòng thôi.
...
Sau một hồi bận rộn, năm tiếng đồng hồ , một ngàn con lợn tê giác c.h.ế.t đều xử lý xong xuôi và chuyển lên chiếc phi thuyền cỡ nhỏ của Hạ Sơ Kiến.
Đây chính là chiếc phi thuyền của Phùng Thiên Trảm, tuy là cỡ nhỏ nhưng thể tích hề bé, bên trong nhiều phòng, thể chứa thực phẩm qua sơ chế.
Hạ Sơ Kiến giữ một ít thịt bên , định chia sẻ với các đồng đội.
Cô tán gẫu với Lục Thuận: "Trang viên nhà chúng xây một cái kho lạnh bảo quản thực phẩm."
"Không cần đông lạnh cứng ngắc, mấu chốt là giữ tươi."
Thư Sách
Loại kho lạnh giữ tươi kho đông lạnh bình thường, tuy kỹ thuật thiện nhưng xây dựng nhiều.
Bởi vì so với đông lạnh thông thường, kho lạnh giữ tươi tiêu tốn năng lượng gấp nhiều theo cấp nhân.
Ngay cả những phú hào bình thường cũng chỉ dám xây một cái kho siêu nhỏ cỡ một mét khối.
Phải là phú hào quý tộc tước vị Bá tước trở lên mới khả năng duy trì một cái kho lạnh giữ tươi cỡ trung mười mét khối.
Còn loại kho lạnh giữ tươi cấp độ nhà xưởng thực sự thì hiện tại chỉ Hoàng cung và phủ của bốn đại gia tộc đỉnh cấp mới thiết như .
Hạ Sơ Kiến thì sợ khoản , vì cô một máy phát điện chạy bằng năng lượng phản ứng nhiệt hạch kiểm soát cỡ nhỏ.
Thứ đồ xa xỉ cũng chỉ bốn đại gia tộc đầu và Hoàng thất mới dùng máy phát điện gia dụng.
Các máy phát điện phản ứng nhiệt hạch khác đều do Cục Đặc An kiểm soát.
Quân đội sử dụng cũng qua những điều kiện xin phép và thu hồi cực kỳ phức tạp.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy kế hoạch xây dựng một kho lạnh giữ tươi cỡ nhỏ ở nhà thể đưa lịch trình .
Cô dặn dò Lục Thuận: " sẽ với cô cô, trong nhà cần xây một cái kho lạnh giữ tươi tám mét khối, chắc là đủ nhu cầu dự trữ thực phẩm cho tất cả thành viên gia đình chúng ."
"Hy vọng khi về đến nhà thì kho lạnh xây xong."
Bởi vì một thực phẩm bắt buộc giữ tươi, nếu chỉ đông lạnh thì thời gian dài sẽ phá hủy chất lượng thịt.
Mà kỹ thuật xây kho lạnh giữ tươi phổ biến, chỉ cần chịu chi tiền mua năng lượng thì xây dựng dễ dàng.
Hạ Sơ Kiến đưa Lục Thuận lên phi thuyền, cài đặt chế độ lái tự động, để Lục Thuận hỗ trợ bên cạnh là .
Sau đó cô với Lục Thuận: " sẽ nhắn tin cho cô cô, cô sẽ đợi ở nhà."
Từ đây bay về mất ba ngày.
Trong ba ngày cũng đủ để Hạ Viễn Phương tìm nhóm Bách Lý Tín xây xong một cái kho lạnh tám mét khối.
Lục Thuận một theo phi thuyền rời .
Hạ Sơ Kiến khởi động cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, nhanh ch.óng bay đến một nơi thể kết nối Tinh Võng, gửi tin nhắn cho Hạ Viễn Phương, nhờ bà tìm Bách Lý Tín xây kho lạnh.
Sau đó, cô gửi lời mời video call kênh tiểu đội của Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ.
Rất nhanh, Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh đều online.
Điều khiến ngạc nhiên nhất là ngay cả Diệp Thế Kiệt cũng online.
Khi thấy Diệp Thế Kiệt xuất hiện màn hình ảo, ai nấy đều vui mừng.
Hạ Sơ Kiến là đầu tiên lên tiếng: "Đội trưởng Diệp, nhiệm vụ của xong ?"
Lý Phược cũng : "Đội trưởng Diệp, mà còn về là chúng đến Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ đăng thông báo tìm đấy!"
Tống Minh Tiền : "Đội trưởng Diệp trả nợ ân tình xong chứ?"
Bình Quỳnh : "Về là ! Sơ Kiến, em tìm việc gì ?"
Diệp Thế Kiệt thần sắc bình thường, chút gì khác lạ, : "Cũng , nhưng nhiệm vụ vẫn thành."
"Nhiệm vụ tuy nguy hiểm, nhưng may là vận khí , trốn thoát phút ch.ót."
"Chỉ tiếc là nhiệm vụ vẫn dang dở."
"À đúng , còn chúc mừng Sơ Kiến trở thành Thủ khoa thi đại học của Đế quốc!"
"Sơ Kiến thực sự mang đến cho chúng một bất ngờ cực lớn!"
Nói xong, ánh mắt như như liếc về phía Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, chẳng lẽ là vì thiếu niên Hải Đạt Cống giả dạng ?
Diệp Thế Kiệt từng Thu T.ử Quân nhiệm vụ khác, đó Thu T.ử Quân mang là tên giả dạng Hải Đạt Cống đó.
Cho nên, nhiệm vụ của Thu T.ử Quân là Sâm Trạch Tinh tìm ?
ở Sâm Trạch Tinh gì con bình thường?
Vậy cô tìm kiếm thường? Mà là tiến hóa gien?
Bởi vì chỉ tiến hóa gien mới thể sinh tồn ở Sâm Trạch Tinh.
ngoài Thương Nhân và Hải Đạt Cống, cô gặp loài bản địa nào khác ở Sâm Trạch Tinh, cho dù là tiến hóa gien...
Có thì cũng chỉ là những ngoại lai như bọn họ.
Chỉ trong nháy mắt, trong đầu Hạ Sơ Kiến xoay chuyển bao nhiêu ý nghĩ.
Đương nhiên, cô câu nào, giả vờ như chuyện gì đáp: "Chuyện thi đại học qua mà."
"Đội trưởng Diệp về đúng lúc lắm!"
"Kịp thời gian để cùng phát tài!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-599-xin-loi-than-tai.html.]
Câu khiến mắt Bình Quỳnh sáng rực lên, lập tức giục: "Sơ Kiến mau , mau !"
Hạ Sơ Kiến hỏi: "Mọi còn nhớ lợn tê giác hoang dã chứ?"
Bình Quỳnh gật đầu.
Lý Phược trầm ngâm: "Anh lợn tê giác trong rừng rậm dị thú tuyệt chủng , hiện tại thịt lợn tê giác đông lạnh ở các nhà hàng cao cấp các hành tinh lớn đều bán với giá trời."
"Hơn nữa luôn trong tình trạng khan hàng, thuộc loại tiền cũng mua ."
Hạ Sơ Kiến càng ngọt ngào: "Tốt thế cơ ! Vậy thì đúng là trời cho chúng phát tài !"
"Mọi đoán xem, em tìm đàn lợn tê giác sống sót cuối cùng của cả khu rừng rậm dị thú đấy!"
Bốn đồng đội cùng kinh hô: "Cái gì?!"
"Em thực sự tìm đàn lợn tê giác sống ?!"
"Có cả đực cả cái ?!"
"Em tìm bằng cách nào?"
Không còn nghi ngờ gì nữa, câu cuối cùng là do Diệp Thế Kiệt hỏi.
Hạ Sơ Kiến trả lời câu hỏi của Diệp Thế Kiệt, : "Thật đấy, còn sống, cả đực cả cái, lớn nhỏ. Ngoài còn hơn một ngàn con lợn c.h.ế.t nữa!"
"Nếu thật, em lừa gì?"
"Chẳng lẽ em còn thể tự bỏ tiền túi mua lợn tê giác giá trời về diễn trò cho xem ?"
Lời của cô thực tế.
Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh cùng gật đầu: "Tin em! Muốn chúng gì?!"
Diệp Thế Kiệt khẽ nhíu mày, : "Sơ Kiến, em chắc chắn rắc rối gì chứ? Hay là em nhặt của rơi?"
Câu khiến ba còn đều nhíu mày.
Hạ Sơ Kiến : "Đội trưởng Diệp, em đảm bảo hiện tại rắc rối, nhưng về lâu dài, nếu khác phát hiện thì em dám chắc."
" em nhặt của rơi, đây là con mồi em cực khổ săn mới ."
"Nếu Đội trưởng Diệp sợ phiền phức thì thể tham gia."
Hạ Sơ Kiến ngờ chia sẻ tài phú với đồng đội mà nghi ngờ độ tin cậy.
Cô vui, sang Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh : "Ba thế nào? Nếu sợ phiền phức thì thể đến, một em cũng nuốt trôi chỗ lợn ."
Lý Phược lập tức : "Anh mặc kệ khác thế nào, nhất định theo bé Sơ Kiến phát tài!"
"Nói , cần chúng gì?!"
Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh cũng đồng thanh: "... Nhất định theo bé Sơ Kiến phát tài!"
Diệp Thế Kiệt khổ : " ngăn cản phát tài, chỉ là loại tài nguyên như lợn tê giác các cũng đấy, thứ dân thường chúng thể nắm giữ."
Hạ Sơ Kiến nheo mắt, : "Em các chị đều là công dân, chỉ em là dân thường."
"Em hiểu rõ tình hình bên phía quý tộc, nhưng em , đối với thợ săn tiền thưởng chúng , ai săn con mồi thì thuộc về đó."
"Nếu cướp, đưa thực lực thì xong ."
"Quý tộc thể dùng thế lực chèn ép khác, nhưng nếu cướp trắng trợn... Các chị em đấy, hỏi xem khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa của em đồng ý ."
Lý Phược: "!!!"
Tống Minh Tiền: "!!!"
Bình Quỳnh: "!!!"
Diệp Thế Kiệt: "..."
Hạ Sơ Kiến : "Các chị mà, giờ cũng là gia đình, chút tài sản , chậc chậc, còn dám nghĩ dám như nữa nhỉ!"
Lý Phược giơ ngón cái lên: "Ngầu vẫn là bé Sơ Kiến ngầu nhất! Anh Phược của em theo em lăn lộn! Nói , rốt cuộc bọn gì?! Chúng đừng lằng nhằng nữa ?!"
Tống Minh Tiền thông minh nhất, giờ phút đoán dụng ý của Hạ Sơ Kiến, : "Có đồ đạc quá nhiều, cần phi thuyền lớn hơn ? Chuyện thành vấn đề, để thương lượng với Hiệp hội."
Bình Quỳnh vội : "Bé Sơ Kiến em đang ở ? Chị đến với em !"
Diệp Thế Kiệt hít sâu một , : "Sơ Kiến, là cho em... Nội tình của quý tộc thực sự thứ chúng thể so bì."
"Chúng từng vệ sĩ cho Quyền thị, , thể em cho rằng quý tộc đỉnh cấp cũng chỉ ."
"Thực sự , những gì cho chúng thấy, chỉ là những gì họ cho chúng thấy thôi."
"Họ truyền thừa cả vạn năm, thể chỉ chút bề nổi đó?"
Hạ Sơ Kiến chút mất kiên nhẫn, : "Đội trưởng Diệp, em kẻ ngốc, nội tình quý tộc thâm sâu?"
" nội tình quý tộc thâm sâu đến mấy thì liên quan gì đến lợn tê giác của em?"
"Đây là em dựa bản lĩnh săn ! Không nhặt !"
"Bao nhiêu , bao gồm cả thợ săn tiền thưởng của Hiệp hội chúng quanh năm suốt tháng lượn lờ trong rừng rậm dị thú, nhưng họ tìm lợn tê giác ? — Không !"
"Chỉ em! Em tay mới tìm lợn tê giác!"
Diệp Thế Kiệt : "Sơ Kiến, chính em cũng đàn lợn tê giác biến mất khỏi rừng rậm dị thú hơn nửa năm nay, bao nhiêu thợ săn tinh do quý tộc và Hoàng thất thuê đều đang tìm kiếm trong rừng mà cũng thấy..."
"Em dựa cái gì mà tìm ? Là trang của em hơn khác? Hay cấp bậc tiến hóa gien của em cao hơn khác?"
Đánh đ.á.n.h mặt, câu cuối cùng của Diệp Thế Kiệt rõ ràng quá đáng.
Sắc mặt Lý Phược và Tống Minh Tiền đều trở nên khó coi.
Bình Quỳnh trực tiếp mắng Diệp Thế Kiệt: "Diệp Thế Kiệt! Anh thì rút lui! Đừng lải nhải như đàn bà thế, chẳng đáng mặt đàn ông chút nào!"
Sắc mặt Diệp Thế Kiệt cũng trầm xuống.
Tống Minh Tiền vội : "Đội trưởng Diệp, lời chị Tài thô nhưng thật. Chúng là đồng đội của Sơ Kiến, đương nhiên chúng tin tưởng em ."
Lý Phược khoanh tay mát mẻ: "Người khác tìm thấy, bé Sơ Kiến nhà chúng tìm thấy, thế là tội !"
Hạ Sơ Kiến lúc nhếch mép , : "Cảm ơn các đồng đội đỡ cho em. Đội trưởng Diệp, những đó trang hơn em thì ? Là tiến hóa gien thì ?"
"Em vẫn câu đó, bọn họ tìm thấy là do bọn họ may mắn bằng em!"
Hạ Sơ Kiến những đồng đội mặt, lạnh lùng hỏi: "Ai ủng hộ? Ai phản đối?"
Cũng đúng, mặc kệ bản lĩnh ngút trời, trang tận răng, chỉ cần một câu "vận khí " là đủ hạ gục tất cả!
Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh đồng thanh : "Chúng ủng hộ!"
Diệp Thế Kiệt họ một cái, với vẻ chọc giận đông, thở dài: " cũng ủng hộ. Sơ Kiến, tin em, chỉ hy vọng em vướng những rắc rối cần thiết."
Hạ Sơ Kiến : "Đội trưởng Diệp, thực sự cần miễn cưỡng . Phát tài mà ấm ức thì sẽ đắc tội Thần Tài đấy."
Bình Quỳnh là tín đồ thành kính của Thần Tài, lập tức hung dữ với Diệp Thế Kiệt: "Đội trưởng Diệp hôm nay thế?! Cứ liên tục bàn lùi! Anh thiếu tiền nhưng thiếu đấy!"
"Nhà đông gánh nặng lớn, năm ngoái mua nhà đến giờ còn tiền trang hoàng !"
"Bố còn đang đợi mang nhiều tiền về để mua nhà cho các em nữa!"
Diệp Thế Kiệt vội giơ hai tay lên hàng: " xin ! xin ! xin Thần Tài!"
Sau đó thành khẩn với Hạ Sơ Kiến: "Sơ Kiến, thật sự ý gì khác, chỉ khi em hành động hãy thận trọng, thận trọng hơn chút nữa..."
Khi , ánh mắt mang một ý vị khác.
Hạ Sơ Kiến nghĩ đến chuyện ở Sâm Trạch Tinh, gật đầu: "Em , Đội trưởng Diệp yên tâm, các đang trưởng thành, em cũng đang trưởng thành mà."