Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 598: Để xem là lừa hay ngựa
Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:52:40
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Trần thấy ngọn núi đá vỡ toác liền trừng to mắt, miệng khép .
Bà ngẩn một lúc lâu mới lo lắng gọi: "Sơ Kiến? Sơ Kiến? Thiếu quân đại nhân? Con ở trong đó ?"
Chúc Oanh Oanh thì suýt : "Sơ Kiến? Sơ Kiến? Cậu đừng sợ, bọn tớ đến !"
Cô bé bất chấp tất cả lao trong.
Thím Trần theo sát phía .
Bên trong ngọn núi đá vỡ toác, diện tích lớn hơn dự đoán của họ nhiều.
Bên trong là cả một biển lợn tê giác chất đống như núi, sống , c.h.ế.t , , liệt , lớn , nhỏ , thiếu thứ gì.
Thím Trần buột miệng thốt lên: "Thì lũ lợn tê giác biến mất đều tập trung hết về đây!"
Chúc Oanh Oanh liếc mắt một cái thấy Hạ Sơ Kiến một tay cầm d.a.o găm dài một thước, một tay cầm quả thận lợn tê giác hồng hào, ngàn vạn lời hóa thành một câu: "Vãi chưởng!"
Tạo hình thực sự quá chấn động.
Chúc Oanh Oanh cảm thấy cả đời cô bé cũng quên hình ảnh !
Hạ Sơ Kiến hào hứng vẫy tay với cô bé: "Oanh Oanh mau đây! Tớ dạy cắt thận lợn! Vui lắm!"
Chúc Oanh Oanh: "..."
Thím Trần: "..."
Hai cạn lời cô.
Chúc Oanh Oanh vẫn tới, mím môi : "Sơ Kiến, bày trò gì mới thế?"
Hạ Sơ Kiến đưa con d.a.o găm từ răng Ngạc Long cho Chúc Oanh Oanh: "Oanh Oanh đây, nhắm vị trí , đúng , chính là chỗ , nhanh tay rạch một hình tam giác, đó dùng mũi d.a.o móc một cái như thế ..."
Chúc Oanh Oanh theo chỉ dẫn của Hạ Sơ Kiến ngay bên cạnh.
Trong chớp mắt, đầu mũi d.a.o găm trắng muốt đến kỳ lạ lấy một quả thận lợn tê giác hồng hào nguyên vẹn sứt mẻ!
Chúc Oanh Oanh vui sướng reo lên: "Thực sự giải tỏa! Con d.a.o sắc bén quá! Sơ Kiến xem, dính một giọt m.á.u nào !"
Nói , cần Hạ Sơ Kiến hướng dẫn thêm, cô bé vung d.a.o, trong nháy mắt cắt hơn mười quả thận lợn tê giác.
Hạ Sơ Kiến: "..."
Chiến lực , đấy!
Hạ Sơ Kiến thậm chí cảm thấy ghen tị...
Bởi vì cô dựa sự hỗ trợ của cơ giáp Bạc Đen Thiếu Tư Mệnh mới tốc độ nhanh như !
Tuy nhiên nghĩ đến việc Chúc Oanh Oanh là hậu duệ của thần thú Phỉ Phỉ, cô thấy cân bằng.
Người cũng trợ lực mà, trợ lực từ gien.
Cho nên cô cơ giáp Bạc Đen Thiếu Tư Mệnh trợ lực cũng hợp lý.
Thím Trần bên cạnh xem mà khóe miệng giật giật.
bà cũng giá trị của thận lợn tê giác, nên ngăn cản, chỉ với Hạ Sơ Kiến: "Sơ Kiến, chúng mang theo nhiều túi giữ tươi, cắt trăm con là đủ . Số còn , về lấy thêm túi."
Bà ước lượng lợn tê giác la liệt ( c.h.ế.t) ở đây hai ngàn con.
Thư Sách
Hạ Sơ Kiến gật đầu: " , quả thực về một chuyến."
Cô đống lợn tê giác đầy đất , dù sống c.h.ế.t đều xử lý.
Hạ Sơ Kiến : "Bên một ngàn con lợn sống, lớn nhỏ đực cái đều . Con định thả 978 con . Con thể chỉ thấy lợi mắt mà tận diệt, cần duy trì sự phát triển bền vững."
"Cho nên một trăm con lợn con, hai trăm chín mươi tám con lợn cái, năm trăm tám mươi con lợn đực sẽ thả . Giữ hai con cái, hai mươi con đực sống."
Thất Lộc đề nghị cô thả 700 con lợn sống về rừng rậm dị thú, giữ 300 con đực sống.
Hạ Sơ Kiến cân nhắc mãi, cảm thấy 300 con là quá nhiều.
Ở đây hơn hai ngàn con lợn c.h.ế.t nhưng vẫn còn tươi, tội gì g.i.ế.c thêm 300 con lợn sống nữa?
Cô cảm thấy giữ hai con cái và hai mươi con đực để giống là .
Mang về tự nuôi, ăn thịt lợn tươi thì đợi chúng lớn thịt.
Cô sửa liệu đề xuất của Thất Lộc, chỉ đống lợn c.h.ế.t : "Bên còn hơn hai ngàn con c.h.ế.t, thời tiết lạnh nên đông cứng cả , thịt hỏng, con thấy còn tươi lắm."
" cũng thể để đông lạnh mãi . Trong điều kiện túi giữ tươi, để lâu thịt sẽ xơ."
Thím Trần gật đầu liên tục, : "Sơ Kiến tính toán thế dáng một thợ săn thực thụ đấy!"
Hạ Sơ Kiến nháy mắt với thím Trần: "Con vốn là thợ săn mà, thợ săn tiền thưởng!"
...
Sau khi bàn bạc, Hạ Sơ Kiến quyết định đưa thím Trần và về , đó tự lái phi thuyền .
Quy mô đàn lợn tê giác lớn thế , cô định chia sẻ với khác, ví dụ như tiểu đội thợ săn Ám Dạ của cô.
Thím Trần kích hoạt kỹ năng tiềm hành, đưa trở điểm dừng chân đầu tiên.
Tam Tông bắt mấy con chim Loan Lại đuôi phượng mà giấu cây mang theo cùng.
Thím Trần nhanh đưa cả nhóm về đến trang viên ngoại ô thành phố Mộc Lan.
Nghe kể chuyện trong rừng rậm dị thú, Hạ Viễn Phương cũng ngạc nhiên: "Hóa là như . Vậy các con cẩn thận, thứ như Di Chủng dễ tiêu diệt, là thôi ..."
Bà lo lắng cho an nguy của Hạ Sơ Kiến cùng nhóm thím Trần, Oanh Oanh và Tam Tông.
Hạ Sơ Kiến : "Cô , Di Chủng thể vì khó tiêu diệt mà bỏ mặc . Chúng nó sẽ mãi là cái gai trong mắt."
"Với con mà , chỉ cần thấy là đ.á.n.h, tha."
Hạ Viễn Phương rũ mắt xuống, : "Con cái cơ giáp thế hệ hai gì đó, nhưng thím Trần và , con nghĩ một con thể bảo vệ nhiều như ?"
Bà cũng lên Tinh Võng, thấy hot search, đại sư cơ giáp Tố Bất Ngôn, từng đến nhà bà khách, tặng bản cơ giáp thế hệ hai đời đầu cho Hạ Sơ Kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-598-de-xem-la-lua-hay-ngua.html.]
Hạ Sơ Kiến nghiêng đầu suy nghĩ, quả thật đây là một vấn đề.
Tuy thím Trần, Chúc Oanh Oanh và Tam Tông đều là hậu duệ của vương tộc thần thú, nhưng Di Chủng quả thực khó phòng .
Hiện tại cô chỉ thể chắc chắn và A Vật, A Uyên sợ Di Chủng, Di Chủng cũng dám bén mảng tới gần, nhưng còn thím Trần, Chúc Oanh Oanh và Tam Tông thì cô dám đảm bảo.
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Cô đúng. Thế , con sẽ tự đưa Lục Thuận qua đó trợ thủ. Nó là robot giúp việc, Di Chủng cách nào ký sinh ."
Hạ Viễn Phương chần chừ: "... Lục Thuận chỉ là robot giúp việc, nó giúp gì cho con ?"
Hạ Sơ Kiến : "Robot giúp việc mới giúp con chứ! Con phụ trách đối phó Di Chủng, nếu còn sót con nào. Lục Thuận thì giúp con thu dọn đống lợn tê giác ."
"Con sẽ mang về một phần, phần còn con định chia đều cho các thành viên trong tiểu đội thợ săn Ám Dạ của con, cô thấy thế nào?"
Hạ Viễn Phương : "Thế thì . Nếu họ, ba năm qua con sống sót thế nào nữa. Đi , thu dọn xong thì mời họ về nhà ăn cơm."
Hạ Sơ Kiến đáp lời lanh lảnh: "Tuân lệnh cô!"
Lục Thuận sắp rời khỏi đây rừng rậm dị thú, vui sướng xoay vòng vòng trong phòng khách.
Hạ Sơ Kiến mỉm nó, thầm nghĩ, để xem là lừa ngựa, dắt ngoài dạo là ngay...
...
Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng đưa Lục Thuận lên chiếc phi thuyền của nhà .
Đương nhiên, hộp s.ú.n.g, ba lô và hai con vật nhỏ trong ba lô cũng mang theo.
Sau đó Tứ Hỉ lén lút trốn ghế phi thuyền cũng theo luôn.
Ngũ Phúc cưỡi Đại Hắc ở bậc thềm tòa nhà chính trang viên, chiếc phi thuyền biến mất trong nháy mắt, ngón tay đưa lên miệng mút chùn chụt, vẻ thèm.
Tam Tông bên cạnh, vỗ nhẹ đầu bé, : "Thiếu quân đại nhân săn , Ngũ Phúc xem chim Loan Lại đuôi phượng với Tam Tông nhé?"
Họ bắt thêm mấy con về, mở rộng quy mô thôi.
Ngũ Phúc tít mắt đồng ý, theo Tam Tông ngoài.
Chuyến của Hạ Sơ Kiến nhanh bằng lúc thím Trần dùng tiềm hành đưa .
Hơn nữa chiếc phi thuyền của cô cũng động cơ nhiệt hạch, nên tốc độ khá chậm.
Phải mất ba ngày mới bay đến nơi.
Chính trong ba ngày , trạm phân bộ Cục Đặc An tại thành phố Mộc Lan cũng triển khai tìm kiếm quy mô lớn trong rừng rậm dị thú.
Họ tìm nơi phát từ trường Di Chủng .
rừng rậm dị thú quá rộng lớn, từ trường thường xuyên bất , nên thiết theo dõi của họ chỉ thể khoanh vùng đại khái, chứ thể xác định tọa độ chính xác.
Hơn nữa khi khoanh vùng còn liên tục sửa và điều chỉnh.
Do đó họ tìm thấy vị trí ngọn núi đá vỡ toác ngay .
Khi Hạ Sơ Kiến đến nơi, thứ vẫn nguyên vẹn như cũ.
Trừ 978 con lợn tê giác thả về rừng, 22 con sống còn vẫn ngoan ngoãn ở trong núi đá vỡ.
Đám lợn c.h.ế.t đương nhiên cũng vẫn ở đó, chúng cử động .
Lục Thuận thấy cảnh tượng , giọng tổng hợp điện t.ử bắt đầu lải nhải: "Chủ nhân kiếm nhiều lợn tê giác thế á! Phát tài phát tài !"
Hạ Sơ Kiến : " mang theo một ngàn cái túi giữ tươi, chúng cắt thận nhé!"
"Còn cả răng và thịt của chúng nữa, đều mang ."
Trên màn hình mắt của Lục Thuận chớp động những đường sóng uốn lượn, đó nó : "Chủ nhân yên tâm, Lục Thuận tải chương trình xử lý lợn tê giác, bắt đầu việc ngay đây!"
Nói , nó trượt trong núi đá vỡ, cánh tay máy cầm con d.a.o găm dài một thước từ răng Ngạc Long mà Hạ Sơ Kiến đưa, bắt đầu màn trình diễn của .
Hạ Sơ Kiến chuẩn túi giữ tươi, theo Lục Thuận, chủ yếu là theo dây chuyền, một cắt, một đóng gói.
Một ngàn con lợn c.h.ế.t đông cứng ngắc, nhưng sự hỗ trợ của d.a.o găm chất liệu đặc biệt từ răng Ngạc Long và sự vận hành của robot giúp việc siêu năng Lục Thuận, chỉ mất một buổi sáng là xong xuôi.
Thận thận, răng răng, thịt thịt, đều phân loại chỉnh.
Ngay cả thịt đầu lợn cũng Lục Thuận lọc sạch sẽ.
Lục Thuận : "Chủ nhân, những con lợn đều c.h.ế.t do mất m.á.u quá nhiều, nên thịt mùi tanh, cần xử lý ."
Trong núi đá vỡ chỉ còn một ngàn bộ xương trắng hếu, sạch bong kin kít, thể hiện kỹ thuật điêu luyện như rồng bay phượng múa.
Còn 1403 con lợn động đến, Hạ Sơ Kiến định để dành cho tiểu đội thợ săn Ám Dạ của .
Cô tấm tắc khen ngợi: "Lục Thuận, giỏi quá , về nhà thưởng cho lên mạng nửa tiếng!"
Màn hình mắt của Lục Thuận hiện lên hai đường cong trừu tượng biểu thị sự vui sướng, đó nó đưa điều kiện: "Chủ nhân, thể nạp ít tiền Bắc Thần tài khoản cho Lục Thuận ? Đọc truyện tốn tiền lắm..."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cái thứ còn đòi lương cơ đấy...