Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 595: Logic tầng đáy

Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:04:04
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong hang động rộng lớn thấy điểm dừng, đầu tiên là lớp điện quang lấp lánh bao bọc bên ngoài cái kén màu tím xanh dần tắt ngấm, như thể cạn kiệt năng lượng.

Sau đó, bản cái kén màu tím xanh từ từ chuyển từ thực thể sang hư ảo, biến mất ngay mắt chúng.

Tiếp theo, Hạ Sơ Kiến trong bộ đồ tác chiến xuất hiện mặt chúng.

A Uyên hào hứng : "Cơ thể chị yếu ớt như ! Nhìn xem, chị hấp thụ hết chỗ cỏ Gia Vinh đó kìa!"

Còn Hạ Sơ Kiến lúc cảm giác như đang ở trong mơ.

Sau khi trải qua cơn đau đớn khủng khiếp khiến cô chỉ c.h.ế.t cho xong, Hạ Sơ Kiến cảm thấy ấm áp, như ngâm trong suối nước nóng dễ chịu.

Tuy nhiên, cảm giác ôn hòa kéo dài bao lâu, cô bắt đầu cảm thấy nóng, một cơn nóng khô khác thường.

Phảng phất như ngọn lửa đang bùng cháy trong cơ thể, thiêu đốt cô sạch sẽ từ trong ngoài!

vùng vẫy, trốn thoát, tìm nước lạnh dội tắt ngọn lửa !

tìm mãi thấy nước , cuối cùng cô đành thổi một , đẩy ngọn lửa đó khỏi cơ thể !

chuyện gì xảy , nhưng A Vật và A Uyên thấy rõ mồn một, vết bớt đỏ mặt Hạ Sơ Kiến đột nhiên càng lúc càng đỏ rực.

Rất nhanh, từ lớp da chỗ vết bớt dường như b.ắ.n một luồng hồng quang!

Hồng quang đó xuyên thấu từ tầng sâu da, ngày càng sáng rõ, trong khoảnh khắc trở nên ch.ói lòa rực rỡ, lóa mắt vô cùng.

Nó lập tức bao phủ từ xuống , bọc lấy bộ cơ thể Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến dường như bao bọc trong một cái kén màu đỏ.

Hồng quang đó dừng mà tiếp tục lan rộng ngoài, trong chớp mắt chiếu sáng cả lòng hang động.

Phải rằng thể tích của hang động hề nhỏ, nhưng hồng quang từ cơ thể Hạ Sơ Kiến dường như vô tận, bao trùm tất cả sinh vật trong gian ánh sáng của nó.

Đương nhiên bao gồm cả A Uyên hóa thành Tinh Không Uyên Sồ trạng thái ấu sinh, và cả A Vật biến về hình dạng thật.

Thể tích của chúng to lớn vô cùng, hòa cùng ánh lấp lánh, nhưng hồng quang che trời lấp đất vẫn chẳng đáng là bao.

Chúng thậm chí luồng hồng quang đó ghim c.h.ặ.t giữa trung, thể cử động.

chúng hề sợ hãi, ngược trong mắt lộ vẻ vui mừng.

Bởi vì chúng cảm nhận một nguồn năng lượng khổng lồ dồi dào từ hồng quang đó!

Mắt A Vật sáng lên, vui sướng : "A Uyên! Mau hấp thụ nguồn năng lượng ! Hấp thụ hết thì hai đứa ít nhất trong ba năm tới cần nạp thêm bất kỳ năng lượng nào nữa!"

A Uyên cũng kinh ngạc thôi, nhanh ch.óng hấp thụ, dán mắt trạng thái của Hạ Sơ Kiến, trong ánh mắt giấu sự lo lắng xen lẫn vui mừng.

A Vật hấp thụ lo lắng hỏi: "A Uyên, chứ?"

A Uyên lườm nó một cái, gì nữa.

Mọi thứ trong hang động dường như đều rơi trạng thái tĩnh lặng, bao gồm khí, bụi bặm, nhưng dường như bao gồm thời gian.

Bởi vì trong cảm nhận của A Vật và A Uyên, dường như thời gian trôi nhanh hơn, chớp mắt là bãi bể nương dâu, năm tháng đổi dời, nhưng thời gian như ngừng trôi, chỉ sự tĩnh lặng là vĩnh hằng.

Trạng thái mâu thuẫn khiến ý thức của chúng trở nên mơ hồ, dường như nhớ nổi xảy chuyện gì, chỉ theo bản năng hấp thụ năng lượng, giống như trở trong cơ thể lúc đang t.h.a.i nghén.

A Vật dường như thấy đèn chỉ thị nhấp nháy của máy ấp gien.

Còn A Uyên thì như cảm nhận sự ấm áp trong quả trứng khổng lồ của .

Cảm thấy an , ấm áp, chút nôn nóng, như thể chờ phá vỏ chui , lớn lên...

Chính trong trạng thái huyền diệu , bộ hồng quang trong hang động nhanh ch.óng biến mất.

Thực thời gian trôi qua đến ba phút.

A Uyên biến trở hình dạng bé chim mập, A Vật cũng trở về dáng vẻ chú ch.ó Teacup.

Hạ Sơ Kiến cũng còn cái kén đỏ bao bọc, chỉ mặc bộ đồ tác chiến t.h.ả.m cỏ Gia Vinh mượt như nhung.

Chỉ là những tia điện tím xanh rốt cuộc thể tổn thương cô nữa.

Khi Hạ Sơ Kiến tỉnh , cô cảm thấy như ngủ một giấc thật ngon, tràn trề sức lực dùng mãi hết.

Cô theo bản năng dậy, vươn vai.

Sau đó buông thõng tay xuống, lòng bàn tay dường như chạm thứ gì đó.

Hạ Sơ Kiến cúi đầu, thấy đang một đám cỏ Gia Vinh lấp lánh điện quang màu tím xanh!

Cô giật nhảy dựng lên, phát hiện tia điện tím xanh chạm da tay cô còn cảm giác đau đớn chấn động đến tận nội tạng như nữa.

Thậm chí ngay cả một chút tê ngứa cũng .

Hạ Sơ Kiến lấy lạ, cúi xuống hái vài cây cỏ Gia Vinh.

Cầm tay quan sát kỹ, cô ngắt một chiếc lá, bỏ miệng nhai.

Quả thực giống .

Cô còn nhớ rõ lúc ăn xong một lá cỏ Gia Vinh là cảm giác đau đớn c.h.ế.t.

Bây giờ, chỉ như đang ăn một chiếc lá bình thường, bất kỳ cảm giác gì.

Hạ Sơ Kiến nuốt lá cỏ xuống mới thấy mặt còn một bé chim mập và một chú ch.ó bỏ túi đang lơ lửng giữa trung, căng thẳng cô.

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên hỏi: "A Vật, em đây? Ơ? Hàm thiếc của em ? Không em cũng ăn cỏ Gia Vinh chứ?!"

A Vật lộn một vòng trung, nũng nịu : "A Vật lo cho chị và A Uyên! Chị ngất xỉu... Giờ chị đỡ hơn ?"

Hạ Sơ Kiến lúc mới nhớ , cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của tự động thu hồi, đó A Uyên trong hình dạng thật Tinh Không Uyên Sồ ép ăn cỏ Gia Vinh hóa thành năng lượng!

Cô lúc thèm giận bé chim mập A Uyên nữa, trực tiếp phóng cơ giáp Thiếu Tư Mệnh , đội cả mũ giáp kín mít , tức giận : "Thất Lộc! Lần mày quá đáng lắm !"

"Về nhà tao sẽ tắt trí tuệ nhân tạo của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh! Ngắt kết nối mạng của mày! Đến cái móc khóa Mèo Chiêu Tài cũng sẽ cho lên mạng nữa!"

Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên trong mũ giáp, mang theo cảm giác run rẩy máy móc rõ rệt: "Chủ nhân, Thất Lộc là cho chủ nhân mà..."

Hạ Sơ Kiến bực bội : "Tốt là do tao tự xác định! Không mày nghĩ cho tao là thể tự quyết định tao!"

Ngay cả cô cô cũng lay chuyển cô, Thất Lộc chỉ là một trí tuệ nhân tạo, dựa cái gì chứ?!

Hạ Sơ Kiến giận dữ quát: "Mày mồm ? Mày ? Mày đ.á.n.h chữ ? Tại ngay cả bàn bạc một tiếng cũng , mà tự ý quyết định?!"

"Thất Lộc, tao cảnh cáo mày, cuối cùng!"

"Còn , tao thực sự dám dùng mày nữa, tao sẽ giao mày cho sư phụ tao hoặc cho Hoắc soái, tao bỏ luôn cả cơ giáp Thiếu Tư Mệnh!"

"Mày cứ chơi kiểu , tao chắc chắn sẽ c.h.ế.t trong tay mày!"

Thất Lộc dường như ngờ hậu quả nghiêm trọng đến thế.

Giọng trẻ con của nó vội vã và dồn dập: "Chủ nhân! Thất Lộc sai ! Thất Lộc sẽ bao giờ như nữa! Thất Lộc thề, là thật! Thật sự dám nữa!"

Hạ Sơ Kiến lạnh: "Vậy những nhận đây mày đều qua mặt tao ?"

Thất Lộc lúc đặc biệt thành thật, giọng trẻ con đầy vẻ căng thẳng: "Chủ nhân, qua loa chút, nhưng đều là cho chủ nhân! Logic tầng đáy của Thất Lộc chính là bảo vệ an tính mạng cho chủ nhân!"

"Thật đó chủ nhân! Thất Lộc tiết lộ cả logic tầng đáy của , đối với trí tuệ nhân tạo thì đây chính là t.ử huyệt chí mạng đấy!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô tò mò: "Logic tầng đáy của mày thực sự là bảo vệ an tính mạng cho tao ? Ai lệnh cho mày?"

Thất Lộc bối rối, nhưng lảng tránh câu hỏi nào đó của Hạ Sơ Kiến, chỉ : "Thật mà thật mà! Mọi phán đoán hành vi của Thất Lộc đều dựa logic tầng đáy ! Thất Lộc thật sự thật sự ý !"

Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút : "Logic tầng đáy , nên giữ ."

", bảo vệ an tính mạng cho tao nghĩa là mày quyền quyết định tao, đây là hai chuyện khác ."

Giọng trẻ con của Thất Lộc tỏ vẻ phục tùng: "Vâng, chủ nhân, Thất Lộc sẽ suy nghĩ kỹ thế nào để kết hợp hai điều ."

Hạ Sơ Kiến : "Thế thì nghĩ cho kỹ , để tôn trọng ý của tao, bảo vệ mạng sống cho tao."

Sau đó cô đổi giọng khích lệ: "Thất Lộc mày là trí tuệ nhân tạo giỏi nhất, chắc chắn !"

Lời bơm m.á.u gà cho Thất Lộc.

Giọng trẻ con của Thất Lộc phấn chấn hẳn lên: "Chủ nhân yên tâm! Thất Lộc nhất định sẽ tìm chương trình logic kết hợp cả hai!"

Hạ Sơ Kiến lúc mới thu hồi mũ giáp kín, chỉ giữ chiếc mũ giáp của Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ và kính lọc quang của cơ giáp Bạc Đen Thiếu Tư Mệnh.

với A Vật và A Uyên đang ngây thơ : "Còn hai đứa nữa, lời nào tự quyết định chị."

chằm chằm bé chim mập: "Đặc biệt là em đấy A Uyên, chị bây giờ em , chuyện gì thể bàn bạc t.ử tế ?"

Không rằng điện giật ngất xỉu, thế là cho cô ?

Thư Sách

Được , dù xuất phát điểm của A Uyên là , cô vẫn thể nhịn .

Hạ Sơ Kiến tại ghét cay ghét đắng cảm giác thiếu kiểm soát bản như thế .

cho phép bất cứ ai quyết định bàn bạc .

Ngay cả cô cô nuôi cô lớn cũng thỏa hiệp...

Những thú cưng nhỏ bé bên cạnh cô càng điều .

Cô nghiêm mặt : "Nhớ kỹ, tự ý quyết định chị mà rõ ràng."

"Chị đang em đấy A Uyên!"

Bé chim mập A Uyên cô vẻ nửa hiểu nửa , còn nghiêng đầu tỏ vẻ ngây thơ.

Hạ Sơ Kiến sự đáng yêu của nó đ.á.n.h gục, thể nghiêm mặt mắng tiếp nữa.

Cô vội vàng , cúi xuống nhổ cả rễ vài cây cỏ Gia Vinh, : "Đi thôi. Sau A Uyên đói thì qua đây ăn."

coi cái hang động là nhà ăn của A Uyên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-595-logic-tang-day.html.]

A Vật lon ton chạy tới, : "Chỉ cần theo chị , A Vật và A Uyên ba năm cũng sẽ đói!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Không đói thì đói, còn thêm cái hạn mức ba năm là ý gì?

Cái còn định lượng ?

Hạ Sơ Kiến thắc mắc nhưng cũng hỏi nhiều, vội vàng mang hai đứa nhỏ ngoài, kẻo bên ngoài chờ sốt ruột.

Quả nhiên, cô ló mặt thì suýt đụng thím Trần và Tam Tông đang định lao .

"Thím Trần, Tam Tông! Bọn con đây!"

Cô vội gọi to một tiếng.

Tiện tay vớt cả ch.ó Teacup A Vật và bé chim mập A Uyên lên, giơ cao cho thím Trần và Tam Tông thấy.

Thím Trần và Tam Tông lúc mới dừng .

Tứ Hỉ lao tới mặt Hạ Sơ Kiến, chạy vòng quanh cô một vòng, đó sủa "gâu gâu" về phía ch.ó bỏ túi và bé chim mập, dáng vẻ hung dữ.

Nếu là đây, ch.ó bỏ túi và bé chim mập chắc chắn chịu thua kém, sẽ bật Tứ Hỉ ngay.

, cả hai đứa đều ủ rũ cụp đuôi, ngoan ngoãn chịu trận để Tứ Hỉ "dạy dỗ".

Chúc Oanh Oanh theo , ngạc nhiên : "A Vật chui khỏi ba lô của tớ lúc nào thế? Tớ chẳng phát hiện luôn!"

Vừa cô bé trả ba lô cho Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến xổm xuống vỗ đầu Tứ Hỉ, : "Vẫn là Tứ Hỉ ngoan nhất! Tứ Hỉ lời nhất!"

Cái đuôi nhỏ của Tứ Hỉ vẫy tít mù như chong ch.óng, thể hiện sự vui sướng tột độ, thậm chí nó còn dụi đầu nhỏ tay Hạ Sơ Kiến, chơi trò cọ cọ với cô.

Hạ Sơ Kiến bế nó lên hôn một cái, đó bỏ A Vật và bé chim mập trong ba lô.

Thím Trần lén chú ch.ó Teacup và bé chim mập nhỏ xíu .

Trước đây bà chỉ thấy bé chim mập thú vị, nhưng cảm nhận gì khác biệt.

mãi đến lúc , bà mới phát hiện chỉ bé chim mập, mà cả chú ch.ó bỏ túi nữa, hai con vật nhỏ quả thực chút bình thường.

hỏi.

Là Hạ Sơ Kiến mang về, chắc chắn trong lòng cô bé tự tính toán.

Thím Trần hỏi: "Bên trong nguy hiểm chứ? Chúng ở ngoài cảm giác như bên trong sấm sét dữ dội lắm..."

Tam Tông cũng căng thẳng : "Thiếu quân đại nhân! Bên trong cỏ Gia Vinh ? Tam Tông ngửi thấy mùi cỏ Gia Vinh!"

"Cỏ Gia Vinh bên trong chắc là loại hơn bên ngoài!"

Hạ Sơ Kiến đưa đám cỏ Gia Vinh hái cho Tam Tông, : "Bên trong đúng là cỏ Gia Vinh, nhiều nhiều."

"A Uyên nhà thích ăn cỏ Gia Vinh nên mới vội vàng chạy đó."

"Tam Tông xem thử mấy cây thể trồng gần nhà ?"

Tam Tông nhận lấy mấy cây cỏ Gia Vinh còn nguyên rễ, thỉnh thoảng lóe lên vài tia điện, như vớ báu vật, : "Cỏ Gia Vinh cùng loại với loại ! Loại hơn nhiều!"

"Tam Tông nhất định sẽ trồng thật !"

Thấy những loài thực vật quý hiếm , sự chú ý của tập trung chúng.

Tam Tông cẩn thận lấy mấy cái túi giữ tươi thực vật từ trong túi áo khoác, bỏ từng cây cỏ Gia Vinh còn nguyên rễ .

Cây Xích Hoa và cỏ Gia Vinh đều manh mối.

Hạ Sơ Kiến hào sảng phất tay: "Thím Trần, Oanh Oanh, Tam Tông, chúng về phía bắc nào!"

Vẫn còn địa điểm thứ hai cần đến nữa!

Thím Trần đó chờ Hạ Sơ Kiến, Tam Tông và Chúc Oanh Oanh đặt tay lên cánh tay , đó kích hoạt kỹ năng tiềm hành.

bà thử nhiều , đều phát hiện dị năng của như trói buộc, hoạt động.

Thím Trần cau mày : "Sơ Kiến, e là chúng rời khỏi khu vực , chỗ chúng tiến lúc nãy mới thể kích hoạt 'tiềm hành' ."

Hạ Sơ Kiến đầu hang động, nhớ tới cảnh tượng kỳ dị đó, gật đầu : "Có lý. Từ trường ở chỗ e là khác biệt so với bên ngoài."

Mấy bèn theo đường cũ.

Đi bao xa, con đường hoa l.ồ.ng đèn do Tam Tông trồng hiện mắt .

Đây là rừng rậm dị thú, ngoài hoa l.ồ.ng đèn màu vàng kim, còn nhiều loài hoa nhỏ khác đủ màu sắc điểm tô cho rừng cây xanh ngắt.

Nếu Tam Tông cho hoa l.ồ.ng đèn là loài hoa trồng để chỉ đường, thì thấy cảnh tượng , ai cũng chỉ cảm thán sự kỳ diệu của tạo hóa.

Bởi vì ai mà ngờ trong hàng trăm hàng ngàn loài hoa nhỏ ở đây, chỉ hoa l.ồ.ng đèn là vật dẫn đường chứ?

Chỉ trong mắt manh mối mới thể một con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu từ những bông hoa l.ồ.ng đèn.

Nếu thì đó chỉ là một rừng hoa rực rỡ sắc màu, lộn xộn...

Hạ Sơ Kiến tấm tắc khen ngợi ý tưởng kỳ diệu của Tam Tông.

Tam Tông ngượng ngùng nhưng cũng cực kỳ vui sướng khi Hạ Sơ Kiến khen ngợi.

Hắn nhịn : "Thiếu quân đại nhân thích hoa l.ồ.ng đèn ? Tam Tông thể trồng một lượng lớn hoa l.ồ.ng đèn ở trang viên nữa!"

Hạ Sơ Kiến vội ngăn : "Tam Tông, cái gì nhiều quá cũng mất . Như thế , chúng tuyệt đối đừng để khác liên hệ hoa l.ồ.ng đèn với chim Loan Lại đuôi phượng, ?"

Tam Tông chớp chớp mắt, hiểu lắm.

Hạ Sơ Kiến cho phép thì cũng đặc biệt lời gật đầu, : "Tam Tông theo Thiếu quân đại nhân! Hoa l.ồ.ng đèn còn mọc nhiều nhánh rẽ nữa, chỉ Tam Tông mới cách phân biệt!"

Hạ Sơ Kiến vỗ vai : "Tam Tông lợi hại thật! Nhà họ Hạ chúng thực sự thể thiếu Tam Tông!"

Thím Trần họ kẻ tung hứng, cong môi : "Đến , chính là chỗ ."

Sau đó họ nữa kích hoạt tiềm hành.

Mười phút , Hạ Sơ Kiến mở mắt .

Trước mắt tuyết trắng xóa, khí như đông cứng trong tủ đá, hà thành băng.

Màn hình kính lọc quang của Hạ Sơ Kiến hiển thị nhiệt độ là âm 80 độ.

Chính là nơi cô và tiểu đội thợ săn Ám Dạ từng đến.

Hạ Sơ Kiến chỉ về một hướng : "Bên chắc một ngôi nhà gỗ nhỏ, là chúng qua đó xem thử?"

Tam Tông cũng nhớ nơi .

Hắn liếc Hạ Sơ Kiến, cô khẽ lắc đầu với , Tam Tông liền im lặng.

Chuyện cũ về việc hai quen , Hạ Sơ Kiến từng kể với bất kỳ ai.

Chỉ các thành viên trong tiểu đội của Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ .

cũng ai lắm miệng.

Thím Trần và Chúc Oanh Oanh từng đến đây, cái gì cũng thấy lạ lẫm.

Hai tìm thấy ngôi nhà gỗ nhỏ, ngó nghiêng vui vẻ : "Căn nhà gỗ khá lắm. Sau chúng qua đêm ở đây thì thể đến chỗ ."

Hạ Sơ Kiến : "Thím Trần, thím dị năng tiềm hành, tội gì qua đêm ở đây chứ? Con thấy rừng rậm dị thú an , về thì vẫn nên về là nhất."

Thím Trần vội : "Chúng hiểu mà, cũng chỉ là thôi... để phòng khi vạn nhất mà."

Hạ Sơ Kiến gật đầu.

quanh, : "Lúc con nhiệm vụ ở Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ từng đến đây, con nhớ quanh đây từng ít lợn tê giác hoang dã."

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đó, cô cùng đồng đội săn hẳn ba con lợn tê giác ở đây, e là tóm gọn cả nhà lợn tê giác đó .

Giờ thì một con lợn tê giác cũng thấy .

Hạ Sơ Kiến cảm thấy khó tin.

Từ trường ở đây cực mạnh, thiết điện t.ử về cơ bản là vô dụng.

Trừ khi loại radar cực mạnh phi thuyền mới thể quét trong phạm vi nhất định.

Còn hiện tại, họ chỉ thể dựa đôi chân để thám hiểm thực địa.

Hạ Sơ Kiến : "Thím Trần, thím cùng Oanh Oanh qua bên xem thử, con cùng Tam Tông, Tứ Hỉ bên ."

"Chúng tập hợp nửa tiếng nữa nhé, đừng xa quá."

Nơi ngoài vùng phủ sóng của Tinh Võng, nếu họ quá xa sẽ mất liên lạc.

Thím Trần và Chúc Oanh Oanh đồng loạt gật đầu: "Các con cũng cẩn thận nhé."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...