Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 561: Không, cô có
Cập nhật lúc: 2026-01-10 23:59:27
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian Hạ Sơ Kiến ngoài ăn cơm và trở về trùng khớp đến kinh ngạc với thời điểm luồng từ trường dị thú mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện và biến mất.
Khóe miệng Hoắc Ngự Sân giật giật.
Được , bằng chứng .
Chắc chắn do bản Hạ Sơ Kiến, nhưng chắc chắn liên quan đến cô.
Cô gái ngoài một chuyến, rốt cuộc chọc thứ gì mang về thế ?
Hoắc Ngự Sân dậy, trong văn phòng mấy vòng, đó qua micro nội bộ, gọi Mạnh Quang Huy tới.
“Hoắc soái, ngài tìm việc gì ạ?”
“Hạ Sơ Kiến thi như , định đích đến thành Mộc Lan, Quy Viễn Tinh chúc mừng cô ?”
“Muốn ạ! Hoắc soái! Ngài thể cho nghỉ phép mấy ngày ! ...”
“Được, cho nghỉ ba ngày, lập tức đến thành Mộc Lan, Quy Viễn Tinh, ở tại nhà Hạ Sơ Kiến, giúp cô lo liệu tiệc mừng thi đại học .”
Mạnh Quang Huy: “……”
Anh ngơ ngác : “Hoắc soái, khoản tiệc tùng rành lắm...”
Hoắc Ngự Sân chắp tay lưng, ánh mắt lạnh lùng Mạnh Quang Huy, như thể chấp nhận từ “”.
Mạnh Quang Huy giật thon thót, c.ắ.n răng chào nghiêm: “Đảm bảo thành nhiệm vụ!”
Lúc sắc mặt Hoắc Ngự Sân mới dịu một chút, : “Một chắc chắn lo xuể, mang theo vài trợ thủ .”
“Trong Cục chúng cũng những khá giỏi tổ chức sự kiện, thể mang theo, coi như công tác.”
Nghe , Mạnh Quang Huy chẳng còn gì sợ.
Anh lập tức hớn hở : “Hoắc soái yên tâm! chọn ngay đây!”
Nói xong mới nhớ điều gì đó , bèn hỏi: “Hoắc soái, ngài nhà Sơ Kiến định tổ chức tiệc mừng trong ba ngày ?”
Hoắc Ngự Sân : “Không .”
Mạnh Quang Huy ngớ : “Thế gì? Người còn mời mà...”
Hoắc Ngự Sân chằm chằm, lạnh giọng : “Cho là để chủ đạo thời gian mời khách của họ.”
Mạnh Quang Huy: “……”
Hoắc Ngự Sân lúc chỉ đổi khác, giọng càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị, thẳng: “Cậu tìm Khang Thiện Hành, bảo .”
Mạnh Quang Huy vội từ chối: “Hoắc soái! Sơ Kiến là cấp của ! Đâu cấp của Thiện Hành!”
“Ngài yên tâm, thế nào !”
Anh chợt nhanh trí hiểu , điều Hoắc Ngự Sân thực sự là kiểm soát danh sách khách mời trong bữa tiệc của nhà họ Hạ!
Đây là điều tra vòng tròn quan hệ xã hội của Hạ Sơ Kiến ? Tại Hoắc soái điều tra nhà họ Hạ?
Mạnh Quang Huy thầm thắc mắc trong lòng, nhưng hành động thì hề chậm trễ.
Anh nhanh ch.óng tìm Khang Thiện Hành xin kinh nghiệm, hỏi rõ cách thức thao tác việc , đó xin Khang Thiện Hành mười nhân viên dự của Cục Tình báo cùng đến thành Mộc Lan, Quy Viễn Tinh.
Mạnh Quang Huy là Cục trưởng Cục Hành động của Cục Đặc An. Cấp của phần lớn đều giống , dũng mãnh thừa nhưng mưu trí thì thiếu.
Nghĩ đến việc Hoắc Ngự Sân xếp Hạ Sơ Kiến bộ phận của chứ Cục Tình báo đầy rẫy những kẻ tâm cơ của Khang Thiện Hành, thể thấy Hoắc Ngự Sân cũng cảm thấy khí trường của Hạ Sơ Kiến hợp với bộ phận của họ hơn chăng?
Mạnh Quang Huy suy nghĩ, lưng thẳng lên vài phần.
Anh dẫn theo cả nhóm, phi thuyền tinh tế suốt đêm, cuối cùng đến trạm trú đóng của phân bộ Cục Đặc An tại thành Mộc Lan, Quy Viễn Tinh lúc 8 giờ sáng. Lúc ở Bắc Thần Tinh mới là 8 giờ tối.
Mạnh Quang Huy báo cáo bình an cho Hoắc Ngự Sân.
Kết quả Hoắc Ngự Sân : “ đang ở văn phòng A100 tại trạm trú đóng phân bộ thành Mộc Lan, Quy Viễn Tinh.”
Mạnh Quang Huy: “!!!”
Chuyện gì thế ?! Sao Hoắc soái đến ?!
Lần Mạnh Quang Huy khôn một chút, khi chạy đến gặp Hoắc Ngự Sân, tiện thể hỏi đồng nghiệp ở trạm trú đóng. Hóa Hoắc Ngự Sân đến đây từ 5 tiếng rưỡi !
Chẳng đó là lúc dẫn đồng nghiệp tàu vũ trụ ?!
Hóa Hoắc soái tự chiến cơ hình dơi, dùng bước nhảy gian đầy nửa tiếng là đến nơi... Tại cho cùng chứ!
Mạnh Quang Huy gào thét trong lòng, nhưng khi thấy mặt Hoắc Ngự Sân, còn ngoan ngoãn hơn cả cừu non.
Mạnh Quang Huy hỏi: “Hoắc soái, ngài cũng đến đây ạ?”
Hoắc Ngự Sân chẳng thèm , : “ việc xin chỉ thị của Đại tá Mạnh ?”
Mạnh Quang Huy vội lắc đầu: “Đương nhiên cần, đương nhiên cần ạ!”
Lắc đầu xong chợt hồn, vui mừng reo lên: “Hoắc soái! chính thức thăng hàm Đại tá ?!”
Lúc Hoắc Ngự Sân mới ngẩng đầu , vẻ mặt chút biểu cảm, lấy một tập hồ sơ màu đen, đẩy về phía .
Mạnh Quang Huy ôm tập hồ sơ lòng, híp cả mắt.
Hoắc Ngự Sân : “Thường phục, đồ tác chiến và lễ phục Đại tá bên đều chuẩn . Cậu tìm nhân viên quản lý bộ phận Hậu cần của trạm trú đóng để nhận.”
Sau đó lấy một tập hồ sơ khác, : “Đây là văn bản phê chuẩn quân hàm Thiếu tá cho Hạ Sơ Kiến.”
“Vì phận nhân viên đặc vụ Cục Đặc An của cô , xin cấp độ bảo mật cho cô , nên trong hệ thống quân đội, hồ sơ của cô tạm thời bảo mật, bình thường tra .”
“ những đãi ngộ xứng đáng, cũng như thường phục, đồ tác chiến và lễ phục của cô , nhận giúp cô mỗi thứ hai bộ. Còn nữa, quân hàm Trung úy của cô , mỗi loại nhận bốn bộ.”
Mạnh Quang Huy mừng tủi, lẩm bẩm: “ quân đội mười mấy năm mới lên Đại tá.”
“Cô bé tính đầy một năm là Thiếu tá ...”
“Hoắc soái, nếu một ngày quân hàm của cô cao hơn , còn thể là lãnh đạo của cô ?”
Hoắc Ngự Sân bình thản : “Nếu quân hàm của cô cao hơn , cô chính là lãnh đạo của .”
Mạnh Quang Huy: “!!!”
Lập tức cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng.
Cấp cũ trở thành lãnh đạo của , còn cần mặt mũi nữa !
Mạnh Quang Huy lập tức : “Hoắc soái! sẽ nỗ lực việc! Tiếp tục lập công! Cố gắng để cấp vượt mặt!”
Hoắc Ngự Sân mặt vô cảm cúi đầu xuống, ý bảo Mạnh Quang Huy thể .
Rời khỏi văn phòng của Hoắc Ngự Sân, Mạnh Quang Huy lập tức tìm chủ quản Hậu cần của trạm trú đóng để nhận quân phục cho và Hạ Sơ Kiến.
Kết quả phát hiện, Hạ Sơ Kiến chỉ hai bộ quân phục Thiếu tá Cục Đặc An, mà còn hai bộ quân phục Thiếu tá Phi công Hạm đội tinh tế 4!
Ngoài , còn vài bộ quân phục Trung úy của cô đây nhận, giờ đều đưa hết cho .
theo , phận "Phi công Hạm đội tinh tế 4" của Hạ Sơ Kiến chẳng là giả ?
Thắc mắc thì thắc mắc, Mạnh Quang Huy cũng dám hỏi Hoắc Ngự Sân. Anh lén nhắn tin hỏi Khang Thiện Hành.
Khang Thiện Hành mới cho , hóa phận phi công Hạm đội tinh tế 4 của Hạ Sơ Kiến xác thực. Hơn nữa tên Tổng tư lệnh Diệp Thần Phong láu cá hiện tại khăng khăng Hạ Sơ Kiến là lính của , nhất quyết chịu chuyển quân tịch của cô khỏi hệ thống Hạm đội tinh tế 4...
Cho nên hiện tại Hạ Sơ Kiến là "hàng hot" hai đơn vị tranh giành, hơn nữa đều là biên chế chính thức ở cả hai nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-561-khong-co-co.html.]
Mạnh Quang Huy mà nổ tung đầu. Anh bỏ lỡ bao nhiêu chuyện về Hạ Sơ Kiến thế !
Thế là chuyện với Khang Thiện Hành, cuối cùng cũng nắm rõ chuyện xảy với Hạ Sơ Kiến trong thời gian rời khỏi Khảm Ly Tinh đến hành tinh nhỏ bé xa xôi lấy quặng.
Thư Sách
Nhìn những chiến công hiển hách và kỷ lục cô phá vỡ, Mạnh Quang Huy thậm chí còn nảy sinh một tâm lý kỳ quái. Đó là, nếu Hạ Sơ Kiến lãnh đạo của thì hình như cũng tệ? Đi theo như , lúc đ.á.n.h trận cũng hăng hái phết!
Khi nhận đang nghĩ gì, Mạnh Quang Huy tự tát hai cái thật mạnh. Thật quá mất mặt! Chẳng dáng lãnh đạo chút nào! Anh tiếp tục nỗ lực mới thể tiếp tục lãnh đạo cấp xuất sắc như Hạ Sơ Kiến...
Mạnh Quang Huy tự trấn an tâm lý một hồi mới gửi yêu cầu gọi video cho Hạ Sơ Kiến.
Lúc Hạ Sơ Kiến vẫn còn đang ngủ nướng giường. Đêm qua 10 giờ cô mới về đến nhà. Tắm rửa đ.á.n.h răng xong xuôi ngủ, một mạch đến 9 giờ sáng vẫn tỉnh.
Phải đến khi vật trang trí thông minh hình mèo thần tài của Thất Lộc bắt đầu thực hiện nhiệm vụ đ.á.n.h thức.
“Chủ nhân, cấp của ngài yêu cầu gọi video.”
“Chủ nhân, cấp Mạnh Quang Huy của ngài yêu cầu gọi video.”
“Chủ nhân, cấp của cấp ngài, Hoắc Ngự Sân, yêu cầu gọi video.”
Hai câu đầu, Hạ Sơ Kiến còn đang mơ màng, thấy cũng lười động đậy. Chỉ đến câu cuối cùng, cô lập tức tỉnh táo hẳn.
Cô bật dậy khỏi giường, lấy tay vuốt tóc, vơ vội bộ quần áo mặc nhà ở đầu giường mặc , mới cầm lấy đồng hồ quang não lượng t.ử đặt tủ đầu giường. Sau đó nhanh ch.óng bấm hình đại diện đang nhấp nháy của Hoắc Ngự Sân.
Màn hình ảo hiện mặt, Hạ Sơ Kiến chọn phông nền ảo, đó dùng camera của quang não soi . Cũng may, ngủ một giấc dậy thần thanh khí sảng, đến nỗi lôi thôi lếch thếch.
Khi Hoắc Ngự Sân xuất hiện màn hình ảo, Hạ Sơ Kiến vội : “Chào buổi sáng Hoắc soái! À đúng, bên ngài chắc là buổi tối nhỉ? Ngài tìm việc gấp gì ạ?”
Hoắc Ngự Sân chỏm tóc dựng đầu Hạ Sơ Kiến, im lặng một chút, buộc dời tầm mắt chỗ khác, : “Lãnh đạo của cô, Mạnh Quang Huy, đích đến chúc mừng thành tích thi đại học của cô, còn giúp cô lo liệu tiệc mừng.”
Hạ Sơ Kiến khó hiểu : “Hoắc soái, lãnh đạo đến chúc mừng , đương nhiên hoan nghênh. kế hoạch mở tiệc chiêu đãi khách khứa ạ.”
Hoắc Ngự Sân: “Không, cô .”
Hạ Sơ Kiến: “... Không ạ, ngài em giải thích, em mà.”
Hoắc Ngự Sân: “Không, cô .”
Sau đó, khi Hạ Sơ Kiến kịp phản bác nữa, Hoắc Ngự Sân : “Đây là tấm lòng của lãnh đạo cô, cô đừng thất vọng.”
“Cậu xin nghỉ ba ngày, chuyên môn mang theo mười trợ thủ đến để lo liệu tiệc mừng thi đại học cho cô.”
“Cô yên tâm, bộ chi phí tiệc tùng do Cục Đặc An chi trả.”
Hạ Sơ Kiến vốn còn định kiên quyết mời khách, nhưng thấy bao trọn gói, lập tức đổi giọng: “Ôi chao, thế thì ngại quá mất?!”
“ nghĩ danh sách khách mời ngay đây... Hoắc soái, hạn mức chi trả là bao nhiêu ạ? thể mời bao nhiêu khách?”
Hoắc Ngự Sân nhàn nhạt : “Mời bao nhiêu cũng , nhớ đưa danh sách cho lãnh đạo của cô, để thống kê lượng, dự toán, đó báo cáo xin tạm ứng kinh phí.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa, hớn hở: “Vâng ạ ạ! Không thành vấn đề!”
“Lãnh đạo đối với quá! Đến chuyện cũng lo cho !”
Hạ Sơ Kiến khen dứt miệng: “Nhà nghèo, vốn định tốn tiền mấy chuyện hư danh , nhà tự ăn với bữa cơm là , thêm kiếm chút tiền mua vé tàu vũ trụ lên Bắc Thần Tinh...”
Hoắc Ngự Sân xong, dù hàm dưỡng đến cũng sắp cô chọc tức c.h.ế.t. Tính tình vốn lắm, lúc gân xanh trán giật giật liên hồi.
“Hạ Sơ Kiến, cô than nghèo kể khổ mặt , tưởng tra dư tài khoản ngân hàng của cô ?”
Hạ Sơ Kiến: “!!!”
Sơ suất quá...
Cô hùng hồn biện minh: “Hoắc soái, tiền trong tài khoản đó chỉ một chút xíu là của em thôi!”
“Ba các ngài mỗi 50 triệu, là tiền đặt cọc mà, em chắc chắn trả , còn trả cả lãi nữa chứ.”
“Hạ Sơ Kiến em tuy yêu tiền, nhưng lấy tiền đúng đạo lý!”
Hoắc Ngự Sân lạnh lùng : “Thế ? Cô còn lương của Tố Bất Ngôn, lương của Cục Đặc An, và cả lương của Hạm đội tinh tế 4 nữa.”
Hạ Sơ Kiến “A” lên một tiếng: “Sao Hạm đội tinh tế 4 cũng trả lương cho em ạ? Chẳng em chỉ tạm thời trực thuộc bên đó thôi ?”
Sắc mặt Hoắc Ngự Sân càng thêm âm trầm. Diệp Thần Phong, cái tên hổ đó, giờ giữ c.h.ặ.t quân tịch của Hạ Sơ Kiến, cho cô chuyển ... Diệp Thần Phong ký tên thì Hoắc Ngự Sân tạm thời đúng là hết cách.
Hắn chỉ nhướng mắt, : “Cho cô thì cô cứ cầm, tiền bất nghĩa.”
Hạ Sơ Kiến cúi đầu xem tiền lương chuyển tài khoản quang não lượng t.ử của . Quả nhiên, ngoài 5000 của Tố Bất Ngôn, còn hai khoản nữa, một khoản 11 vạn, một khoản 1 vạn.
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: “Hoắc soái, lương Cục Đặc An của thành 11 vạn thế ạ?!”
Vì ở mục gửi, 11 vạn đến từ Bộ Tài vụ Cục Đặc An. 1 vạn đến từ Bộ Tài vụ Hạm đội tinh tế 4.
“Hoắc soái, Thượng tá Khang với ngài ạ? ứng 1 triệu 900 nghìn tiền Bắc Thần từ lương Cục Đặc An để trả viện phí cho . Thượng tá Khang bảo mỗi tháng sẽ trừ lương của ... thế là hết lương ...”
Hoắc Ngự Sân : “Có , nhưng cô lập công lớn cho Cục Đặc An, Cục thưởng cho cô một khoản 2 triệu tiền thưởng. Vừa đủ bù khoản nợ.”
“Còn dư 10 vạn, phát cùng lương tháng của cô.”
Hạ Sơ Kiến như bắt vàng, mặt mày hớn hở: “ thực sự thưởng ạ?! lập công gì thế ạ?!”
Hoắc Ngự Sân cô, thầm nghĩ, cứu mạng nhóm Mạnh Quang Huy đành, những trở về từ Át Trạch Tinh, cơ giáp của ai cũng nâng cấp, chẳng lẽ những thứ đó là công trạng ?
Đương nhiên, Hạ Sơ Kiến giấu thì Hoắc Ngự Sân cũng sẽ toạc .
Hắn chỉ qua loa: “Một con Vạn Thọ Phi Ngư giá trị còn xa hơn con .”
Hạ Sơ Kiến chép miệng: “Xem vẫn lỗ. À đúng , lương của chẳng là 5000 ? Sao thành 1 vạn ?”
Hoắc Ngự Sân : “Hiện tại cô là Thiếu tá, lương điều chỉnh theo cấp bậc Thiếu tá. Ở Hạm đội tinh tế 4 cũng .”
Hạ Sơ Kiến sướng rơn.
Hiện tại cô một ba việc, thu nhập hàng tháng là 2 vạn 5 nghìn tiền Bắc Thần. cô cũng rõ, 1 vạn của Hạm đội tinh tế 4 thể cắt bất cứ lúc nào. Chỉ 1 vạn 5 nghìn tiền Bắc Thần là chắc chắn.
Thu nhập tháng đủ để cô học đại học ở Bắc Thần Tinh chứ nhỉ?
Hạ Sơ Kiến từng đến Bắc Thần Tinh, chỉ qua Tinh Võng rằng mức chi tiêu ở đó cao ngất ngưởng... Tuy học phí đại học miễn, trường cũng cấp học bổng phần cho cô. học bổng phần phát trực tiếp tay cô, mà nạp thẳng tài khoản trường để chi trả phí ký túc xá và tiền ăn ba bữa một ngày.
Các chi phí sinh hoạt hàng ngày khác đều tự bỏ tiền túi.
Nghĩ đến đây, Hạ Sơ Kiến chút ngượng ngùng hỏi Hoắc Ngự Sân: “Hoắc soái, đợi lên đại học, còn nhận lương ạ?”
“Nếu nhận lương thì cần đảm bảo thời gian việc nhất định ạ?”