Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 557: Còn lâu mới đẹp
Cập nhật lúc: 2026-01-10 03:14:06
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy trong tiểu đội Thợ Săn Bóng Đêm tán gẫu thêm một lúc nữa mới kết thúc cuộc gọi video.
Hạ Sơ Kiến chơi đùa với Tứ Hỉ, Ngũ Phúc, Lục Thuận, cùng A Vật và A Uyên một lúc thì nhận tin nhắn chúc mừng từ Ninh Táp - khách hàng lớn đầu tiên của Hạ Viễn Phương.
Thế là bữa tối hôm nay, Hạ Viễn Phương cũng cơ hội trổ tài nấu nướng chiêu đãi Hạ Sơ Kiến. Bởi vì Ninh Táp đưa con trai mũm mĩm hơn hai tháng tuổi tên A Tranh đến đón Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương ăn tối tại Bách Vị Cư, nhà hàng lớn nhất thành Mộc Lan.
Khi Ninh Táp tin Hạ Sơ Kiến đạt thành tích thủ khoa đế quốc trong kỳ thi đại học qua hot search Tinh Võng, cô vui mừng khôn xiết, lập tức gửi yêu cầu gọi video cho Hạ Viễn Phương.
Vừa kết nối, Ninh Táp ngay: "Bác sĩ Hạ, chúc mừng bác! thấy cháu gái bác, Hạ Sơ Kiến, thi đại học đầu đế quốc luôn!"
Hạ Viễn Phương : "Ninh Táp quá khen , con bé chỉ là may mắn thôi..."
Ninh Táp hào hứng đáp: "Các kỳ thi khác bác bảo may mắn thì tin. thi đại học mà bác bảo may mắn là thể đầu đế quốc thì đúng là coi thường Ninh Táp quá! học hành nhiều, nhưng kẻ ngốc!"
Hạ Viễn Phương giận cũng hổ, ha hả : "Ninh Táp cô thật khéo ! Được , con bé cũng coi như nỗ lực, lời, nếu cũng chẳng đạt thành tích như . , bé A Tranh nhà cô ? Sắp đến lịch kiểm tra sức khỏe định kỳ đấy."
Ninh Táp : "Thằng bé khỏe lắm, năng lượng tràn trề chẳng giống đứa trẻ hai tháng tuổi chút nào. Bây giờ ba cô bảo mẫu cộng thêm là ruột phục vụ cả ngày mà cũng nó hành cho kiệt sức đây !"
Sau đó Ninh Táp để Hạ Viễn Phương kịp đổi chủ đề, tiếp: "Bác sĩ Hạ, Sơ Kiến về ? Cô bé thi như , chúc mừng trực tiếp, bác thể cho vinh dự ?"
Ninh Táp hạ đến mức , Hạ Viễn Phương cũng ngại từ chối.
Bà gọi Hạ Sơ Kiến : "Sơ Kiến, đây là cô Ninh Táp, cháu còn nhớ ?"
Hạ Sơ Kiến chạy tới, vẫy tay chào Ninh Táp qua màn hình ảo, vui vẻ : "Chào cô Ninh! Bé A Tranh ạ? Cháu nhớ bé lắm đấy!"
Ninh Táp bế A Tranh gần, cùng xuất hiện màn hình ảo.
Bé A Tranh trộm vía bụ bẫm, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, đôi mắt linh động vô cùng. Khi thấy Hạ Sơ Kiến, bé lập tức nhoẻn miệng để lộ lợi hồng hào, khiến tim Hạ Sơ Kiến như tan chảy. Cô chẳng chút sức đề kháng nào mấy sinh vật nhỏ bé đáng yêu như động vật nhỏ và trẻ sơ sinh.
Hạ Sơ Kiến chắp tay, : "Bé A Tranh, nhớ chị nào?"
A Tranh cũng vươn tay về phía Hạ Sơ Kiến màn hình ảo, bi bô kêu, dường như thực sự nhớ cô!
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên reo lên: "Cô cô, A Tranh nhớ con ?! Bé tí thế mà trí nhớ thật, chắc chắn là thần đồng !"
Tuy Ninh Táp nghĩ con trai là thần đồng, nhưng lời thốt từ miệng tân thủ khoa đại học của đế quốc khiến cô cảm thấy điềm lành vô cùng.
Ninh Táp : "Vậy xin nhận lời chúc của cháu, A Tranh nhà cô cũng thể đại học !"
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "A Tranh chắc chắn sẽ đại học nhất! Cô cứ yên tâm ạ!"
Hạ Sơ Kiến cha ruột của A Tranh phận tầm thường, bé đại học chẳng cần thi cử gì, cứ thế đề cử thẳng là xong. Chắc chắn là thì đó. Thi đại học là chuyện dành cho thường, dành cho những đặc quyền như quý tộc và hoàng thất.
Ninh Táp như hàm ý của Hạ Sơ Kiến, : "Sơ Kiến, cháu ở nhà thì quá, chuyến của cháu lâu thật, cô cô cháu lo sốt vó! Để chúc mừng cháu đạt thành tích thi đại học xuất sắc như , cô đặt một bàn tiệc thượng hạng ở Bách Vị Cư khu Tây thành Mộc Lan, tối nay hai bác cháu nhất định nể mặt cô nhé!"
Hạ Viễn Phương vội từ chối: "Ninh Táp, giữa chúng cần khách sáo thế . Sơ Kiến mới đỗ đại học thôi, đường còn dài lắm, cần cô tốn kém ."
Ninh Táp : "Tốn kém gì chứ? Chỉ là bạn bè tụ tập chút thôi, tiện thể chúc mừng thành tích của Sơ Kiến! Hơn nữa bác sĩ Hạ cũng định kiểm tra sức khỏe cho A Tranh nhà mà, cùng luôn , ?"
Ninh Táp sức thuyết phục, thậm chí còn dọa nếu Hạ Viễn Phương và Hạ Sơ Kiến chịu , cô sẽ cho mang cả bàn tiệc đến tận trang viên của họ.
Hạ Viễn Phương lúc mới Hạ Sơ Kiến, hỏi: "Sơ Kiến, ý con thế nào?"
Hạ Sơ Kiến : "Con cũng ạ! Dù lâu cũng ăn đồ ngon, hy vọng Bách Vị Cư con thất vọng!"
Ninh Táp mừng rỡ: "Họ mới nhập về một lô thịt lợn rừng tươi ngon lắm! Cô đặt tiệc lợn rừng đấy!"
Hạ Sơ Kiến chợt nhớ vì nguyên nhân gì mà lượng lợn rừng trong rừng rậm dị thú đột nhiên giảm mạnh. Chẳng lẽ bây giờ khôi phục ? Cô định lát nữa rảnh sẽ hỏi thím Trần, Chúc Oanh Oanh và Tam Tông xem .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-557-con-lau-moi-dep.html.]
Hạ Viễn Phương thấy Hạ Sơ Kiến đồng ý, gật đầu : "Vậy , tối nay gặp nhé?"
Thư Sách
Ninh Táp : "Đừng muộn quá nhé, 5 giờ đợi ở Bách Vị Cư!"
Hạ Sơ Kiến đồng hồ, gần 4 giờ , gấp quá... Tuy mời khách kiểu đường đột, nhưng tình huống đặc biệt. Ninh Táp cũng năm bảy lượt bày tỏ chỉ chúc mừng sớm cho Hạ Sơ Kiến, còn sẽ quà tặng thêm, mong hai đừng thấy cô hôm nay quá mạo .
Hạ Viễn Phương : "Ninh Táp, cô đừng nghĩ nhiều. Chúng là bạn bè, cần câu nệ tiểu tiết. Hôm nay coi như bạn bè ăn cơm, đó kiểm tra sức khỏe cho A Tranh luôn."
Ninh Táp và Hạ Viễn Phương quen cũng ba bốn tháng, khá hiểu nên cũng thông cảm cho . Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương cũng chẳng bận rộn gì, cần lên lịch trình ba ngày. Hạ Viễn Phương tiện thể kiểm tra cho A Tranh nên đồng ý luôn. Hạ Sơ Kiến thì càng cả, cô cũng gặp bé A Tranh . Cô còn nhớ lúc A Tranh mới sinh, gặp ai cũng xụ mặt, cho bế, chỉ mỗi cô là bé tít mắt, ngoan ngoãn cho bế.
Hạ Sơ Kiến : "Vậy con chuẩn chút quà cho A Tranh. Lễ đầy tháng của bé con bỏ lỡ ."
Hạ Viễn Phương : "Cô tặng quà đầy tháng con , nếu con lòng thì chuẩn một bao lì xì là ."
Hạ Sơ Kiến : "Vậy con lên lầu thu dọn đồ đạc, lát nữa cùng cô ăn."
Hạ Viễn Phương đồng ý, sang dặn dò thím Trần và Tam Tông: "Thím Trần, Tam Tông, bữa tối nay nhờ hai tự lo liệu nhé. và Sơ Kiến ăn ở nhà, hai cũng đừng ăn uống qua loa đấy."
Thím Trần : "Sao thế chứ... Cô cứ yên tâm, chúng sẽ tự chăm sóc ! Đợi ngày mai, chúng rừng rậm dị thú săn b.ắ.n, kiếm chút đồ ngon tẩm bổ cho Sơ Kiến! Nhìn con bé gầy , mắt to hẳn , nhưng mà càng xinh!"
Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương đều bật . Hạ Sơ Kiến bộ dạng bây giờ còn lâu mới gọi là "". cô cũng chẳng để ý.
Nhớ đến chuyện lợn rừng, Hạ Sơ Kiến vội hỏi thím Trần: "Thím Trần, cháu nhớ đây thím lợn rừng trong rừng rậm dị thú bỗng nhiên biến mất, giờ thế nào ạ? Đã ?"
Thím Trần lắc đầu: "Thím và Tam Tông cũng rừng nhiều , thật sự thấy bóng dáng con lợn rừng nào cả. Giờ thịt lợn rừng dự trữ trong nhà sắp hết , thím đang tính xem bổ sung nguồn hàng thế nào đây."
Hạ Sơ Kiến cũng : "Thịt lợn rừng ngon thật sự, thể để đứt hàng . Thế , đợi mấy hôm nữa, cháu sẽ cùng rừng rậm dị thú xem tìm dấu vết của chúng ."
Đến lúc đó, cô sẽ mang cả ch.ó Teacup A Vật và chim mập A Uyên theo, xem chúng tự tìm món ăn mới nào .
Nghĩ đến thực đơn của A Uyên, Hạ Sơ Kiến với Tam Tông: "Tam Tông, chuyện cỏ Gia Vinh em lên kế hoạch nhé. Chị thử trồng cỏ Gia Vinh ở đây xem ."
Tam Tông đáp: "Thiếu quân đại nhân yên tâm, Tam Tông sẽ lập kế hoạch, cố gắng trồng thành công ngay đầu tiên!"
Hạ Sơ Kiến gật đầu, trò chuyện thêm vài câu lên lầu về phòng ngủ.
Trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ, một cái nhà cây cho mèo cao bằng dựng lên. Trên đỉnh giá là một con chim mập trắng muốt đang nhắm mắt ngủ gật. Giữa giá một tấm ván gỗ nhỏ chìa , đó một con ch.ó Teacup trắng như tuyết đang xổm. Nó cứ thế ngẩng đầu con chim mập đang ngủ say, nhúc nhích.
Hạ Sơ Kiến đẩy cửa bước , ch.ó Teacup và chim mập cùng ngẩng đầu .
"Chiếp chiếp chiếp chiếp!" Chim mập nỗ lực vỗ cánh chào hỏi Hạ Sơ Kiến.
Chó Teacup rọ mõm nên sủa , chỉ gật gật cái đầu nhỏ về phía cô.
Hạ Sơ Kiến nó chuyện, nhưng sợ cô cô phát hiện thì rắc rối to. A Vật là thú Nhân tạo thì còn đỡ, nhưng nếu thú Nhân tạo mà thì phiền phức gấp bội. Cô hiện tại đủ rắc rối , tạm thời chuốc thêm phiền phức.
Hạ Sơ Kiến tới xoa đầu chúng nó, đó xuống ghế dài cửa sổ sát đất, mở màn hình ảo, nhắn tin cho Tố Bất Ngôn.
Tố Bất Ngôn hiện đang ở Bắc Thần Tinh. Lúc ở đó là 4 giờ sáng. Còn quá sớm, chắc thầy dậy. Hạ Sơ Kiến gọi video mà chỉ để tin nhắn.
【 Hạ Sơ Kiến 】: Thầy, tấm da Hải Đạt Cống em đưa, thể giúp em mấy bộ áo chống đạn ạ?
【 Hạ Sơ Kiến 】: Còn nữa, thể dùng da Hải Đạt Cống đó thêm mấy cái mũ ạ?
【 Hạ Sơ Kiến 】: Là loại mũ cho trẻ con đội ạ, nhất là khả năng co giãn, từ trẻ sơ sinh đến thiếu niên đều đội . Như dù trẻ con lớn lên, đầu to thì vẫn đội !
Da Hải Đạt Cống quá quý giá, Hạ Sơ Kiến lãng phí. Nếu mũ cho trẻ con mà lớn lên đội nữa thì phí phạm của trời quá.
Hạ Sơ Kiến gửi thêm mấy tin nhắn về đo của trong nhà để Tố Bất Ngôn tiện may đo.
Xong xuôi việc, Hạ Sơ Kiến mới lấy chiếc mũ giáp kín mít và kính lọc quang của bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh từ trong vòng cổ Bỉ Ngạn Hoa . Từ lúc về nhà đến giờ, cô vẫn chuyện với Thất Lộc nào.