Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 556: Thu hồi thần thông của ngươi

Cập nhật lúc: 2026-01-10 03:14:05
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến ôm Ngũ Phúc lải nhải: “Nhìn em xem, ở nhà mấy bước cũng đòi cưỡi Đại Hắc, chân ngắn mà mập mạp thế để gì? Có để cho chị ăn thịt ?”

Cô nắm lấy cái bắp chân núc ních của Ngũ Phúc, cúi đầu “a u” một tiếng, bộ định c.ắ.n.

Chú ch.ó Teacup A Vật đang xổm đỉnh đầu máy quản gia Lục Thuận thấy cảnh thì hoảng hồn, mất thăng bằng ngã nhào xuống.

Hạ Sơ Kiến nhanh tay lẹ mắt vòng tay đỡ lấy nó, đặt lòng bàn tay.

Con chim mập nhỏ đầu A Vật thì rơi tự do xuống đất. Thân hình quá béo, cánh quá ngắn, vỗ cánh phành phạch tạo cả tàn ảnh mà vẫn ngăn đà rơi. May mà Hạ Sơ Kiến phản ứng kịp thời, tiện tay vớt luôn cả nó lên.

Con chim mập cũng chẳng khách sáo, nhảy phắt lên đậu vai Hạ Sơ Kiến.

Chó Teacup A Vật vẫn còn đeo rọ mõm, đành trong lòng bàn tay Hạ Sơ Kiến sủa “Gâu gâu” một tiếng, y hệt tiếng Tứ Hỉ.

Tứ Hỉ ngẩng đầu A Vật một cái.

Người máy quản gia Lục Thuận lên tiếng: “Chủ nhân, con ch.ó Teacup thuộc giống gì ạ? Có giấy chứng nhận phận ?”

Hạ Sơ Kiến: “……”

Cô tò mò hỏi: “Chó Teacup cũng phân giống ? Giấy chứng nhận phận là cái gì?”

Lục Thuận đáp: “Chó Teacup là loài động vật coi trọng huyết thống. Giấy chứng nhận phận chính là giấy chứng nhận huyết thống của nó. Không giấy tờ , ch.ó Teacup sẽ bán giá ạ.”

Hạ Sơ Kiến: “……”

Cô còn kịp gì thì đột nhiên cảm thấy khí trong phòng khách lạnh toát. Không chỉ là cảm giác, mà nhiệt độ dường như đang giảm xuống kịch liệt.

Người máy Lục Thuận hình như cũng nhận , nó xoay cái đầu hình bán cầu quanh quất như đang tìm kiếm nguồn lạnh.

Hạ Sơ Kiến vốn dĩ theo hướng đầu Lục Thuận . khóe mắt cô bất chợt bắt gặp một điều bất thường.

Cô phát hiện lưng con ch.ó Teacup A Vật tay xuất hiện một hư ảnh khổng lồ. Hư ảnh sừng nhọn như hươu , tai dựng như mèo, nhưng lông bờm giống như sư t.ử hùng vĩ. Cổ tựa báo, bụng lúc ẩn lúc hiện, như đang luân chuyển giữa hư vô và thực tại. Chân như ưng, chân như hổ, chính là chân của A Vật mà cô từng thấy Sâm Trạch Tinh!

từng thấy qua nên cô quá ngạc nhiên.

Điều khiến cô kinh ngạc hơn là lưng chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ cũng xuất hiện một hư ảnh đang bốc lên!

Hư ảnh kích thước tương đương với hư ảnh khổng lồ lưng A Vật. Trông nó như một con hươu cao lớn, nhưng phủ đầy vảy rực rỡ như ánh mặt trời và ráng chiều. Nó ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng như , thông tuệ ôn hòa tĩnh lặng.

Trên đầu nó cũng một cặp sừng, nhưng giống như sừng rồng trong truyền thuyết. Giữa hai sừng tỏa ánh sáng như đá quý, lấp lánh như đêm. Tứ chi thon dài khỏe mạnh, chân như đang đạp t.h.ả.m cỏ xanh mướt, hoa nở như mây vờn quanh.

Tuy đang ở trong phòng khách chật hẹp, nhưng hư ảnh mang đến cảm giác như đang giữa thảo nguyên bao la bát ngát.

Cả hư ảnh lưng Tứ Hỉ và A Vật đều đang trừng mắt về phía Lục Thuận, vẻ bất mãn với nó.

Hạ Sơ Kiến đến ngẩn ngơ.

Còn máy quản gia Lục Thuận vẫn đang mải mê xoay cái đầu bán cầu của , lẩm bẩm: “Chuyện gì thế ? Sao nhiệt độ giảm đột ngột thế? Chắc hệ thống kiểm soát nhiệt độ của điều hòa trung tâm hỏng ?”

Nó dường như thấy hai sinh vật khổng lồ đang lấp đầy phòng khách và trừng mắt nó.

Hạ Sơ Kiến cảm thấy chuyện khá thú vị.

Cô xoa đầu chú ch.ó Teacup A Vật trong lòng bàn tay, : “A Vật, thu hồi thần thông của em .”

Vút!

Giây tiếp theo, hư ảnh lưng A Vật biến mất. Nó vẻ chột rạp xuống, thu trong lòng bàn tay Hạ Sơ Kiến, còn nịnh nọt l.i.ế.m l.i.ế.m lòng bàn tay cô.

Hạ Sơ Kiến nó l.i.ế.m thấy nhột, thuận tay đặt nó lên vai bên . A Vật thở phào nhẹ nhõm, nheo mắt với con chim mập bên vai .

Con chim mập kiêu ngạo ngẩng đầu, nhắm mắt dưỡng thần.

Tứ Hỉ dậy khỏi chân Hạ Sơ Kiến, nhe răng về phía Lục Thuận.

Hạ Sơ Kiến cũng vỗ đầu Tứ Hỉ, : “Tứ Hỉ, Lục Thuận đùa thôi, bán các em . Em cũng thu hồi thần thông ...”

dứt lời, Tứ Hỉ giật nảy như ong đốt m.ô.n.g. Nó phắt Hạ Sơ Kiến chằm chằm, dường như hiểu cô gì.

Hạ Sơ Kiến nghiêng đầu nó, khó hiểu hỏi: “Tứ Hỉ, em thế?”

Khi Tứ Hỉ xoay , hư ảnh lưng nó cũng xoay theo. Hiện tại hư ảnh đó Lục Thuận nữa mà chằm chằm Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến đối diện với hư ảnh đó, hề cảm nhận chút ác ý nào.

Cô vẫy tay chào nó, : “Hi! Chào bạn! Bạn là thú hộ mệnh của Tứ Hỉ nhà ?”

Đôi mắt đen láy của Tứ Hỉ suýt lồi khỏi hốc mắt. Tuy nó là ch.ó con, , nhưng Hạ Sơ Kiến vẫn sự kinh ngạc tột độ trong ánh mắt nó.

Hạ Sơ Kiến thắc mắc: “Tứ Hỉ, em thú hộ mệnh ?”

Cô thuận tay giơ quang não lượng t.ử lên, chụp một bức ảnh về phía hư ảnh đó.

Bụp!

Như bọt nước tan biến giữa trung, hư ảnh lưng Tứ Hỉ cũng biến mất.

Hạ Sơ Kiến định mở ảnh chụp cho Tứ Hỉ xem. cô phát hiện camera của quang não lượng t.ử chẳng chụp gì cả.

Sau lưng Tứ Hỉ chỉ là ghế sô pha và bức tường phòng khách, hề hư ảnh khổng lồ nào cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-556-thu-hoi-than-thong-cua-nguoi.html.]

Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “... Camera của quang não hỏng ? Sao chụp ?”

Thư Sách

cam tâm, kiểm tra camera giám sát phòng khách. Kết quả là camera giám sát 24/24 cũng ghi hư ảnh nào. Ngay cả hư ảnh của A Vật cũng .

Hạ Sơ Kiến đầu Lục Thuận đang chớp chớp những đường sóng xanh đỏ màn hình mắt, lẩm bẩm: “Thảo nào Lục Thuận cũng thấy...”

Xem hư ảnh đó thể camera các thiết ghi hình bắt . Chắc nguyên lý cũng giống như chế độ tàng hình của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh.

rốt cuộc hư ảnh của Tứ Hỉ là loài thú hộ mệnh gì? Cô từng thấy Tinh Võng bao giờ.

Tứ Hỉ, xoa đầu nó, : “Tứ Hỉ, em khai thật , em thú hộ mệnh của là gì ?”

Tứ Hỉ sủa “Gâu gâu” một tiếng, cũng l.i.ế.m tay cô.

Hạ Sơ Kiến vỗ về nó: “Được , đây là bí mật nhỏ của em, chị hỏi nữa.”

Lúc Ngũ Phúc ôm cổ Hạ Sơ Kiến, thì thầm: “Chị ơi, Tứ Hỉ và bạn A Vật trông đáng sợ lắm, Ngũ Phúc giật cả !”

Hạ Sơ Kiến: “……”

Người thu hồi phép thuật em mới giật ! Phản xạ của em cũng dài thật đấy...

Hạ Sơ Kiến hôn lên má bé, đ.á.n.h trống lảng: “Lúc ở Khảm Ly Tinh chị cứ nghĩ mãi bao giờ mới ôm Ngũ Phúc, thơm má phính của Ngũ Phúc đây !”

Nói cô nhẹ nhàng cù lét Ngũ Phúc. Cậu bé khanh khách vặn vẹo , tiếng lanh lảnh vang vọng khắp phòng khách, tạo nên một buổi chiều đầm ấm như bao gia đình bình thường khác.

Chẳng bao lâu , các đồng đội trong tiểu đội Thợ Săn Bóng Đêm cũng lượt gửi yêu cầu gọi video cho Hạ Sơ Kiến. Họ gọi qua kênh của tiểu đội nên thể chuyện cùng .

Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng kết nối. Cô những hình ảnh 3D thực tế ảo của Lý Phược, Tống Minh Tiền và chị Tài Bình Quỳnh hiện . Không thấy đội trưởng Diệp Thế Kiệt .

Vừa kết nối, Tống Minh Tiền lập tức reo lên: “Chúc mừng Sơ Kiến nhé! Em giỏi quá! Thế mà giành giải Trạng nguyên thi đại học đế quốc!”

Chị Tài Bình Quỳnh cũng vô cùng kích động, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Sơ Kiến! Em còn dám bảo học kém hả! Thế mà gọi là kém á?! Chị còn chữ ‘kém’ thế nào đây !”

Lý Phược hỏi: “Sơ Kiến, em định đến Bắc Thần Tinh học đại học ?”

Hạ Sơ Kiến đáp từng :

“Cảm ơn Tống! Em cũng thấy giỏi thật ha ha ha ha!”

“Chị Tài, chị thế là phúc hậu ! Hồi đó em học kém là thật, thi cũng là thật, chẳng lẽ cho phép học dốt lội ngược dòng ?!”

“Anh Phược đoán chuẩn đấy! , em đăng ký trường ở Bắc Thần Tinh và trúng tuyển !”

Hạ Sơ Kiến hân hoan thông báo cho đồng đội Đại học Quân sự Hoàng gia 1 Đế quốc tuyển chọn. Cả ba đồng đội đều vui mừng cho cô.

Lúc Hạ Sơ Kiến mới hỏi: “Đội trưởng ạ? Sao thấy đội trưởng? Anh vui cho em ?”

Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh , với Hạ Sơ Kiến: “Bọn cũng lâu lắm gặp đội trưởng.”

Lý Phược : “Đợt đội trưởng bảo trả nợ ân tình, nhận một vụ tư, dặn bọn đừng liên lạc. Sau đó thì mất hút luôn.”

Bình Quỳnh lo lắng : “Hy vọng đội trưởng , mong cái giá trả cho ân tình đó quá lớn...”

Tống Minh Tiền trấn an: “Mọi yên tâm ! Đội trưởng tiến hóa gen cấp A sơ kỳ , bước hàng ngũ tiến hóa cấp cao, đời còn nhiều chuyện thể khó đội trưởng !”

Lý Phược và Bình Quỳnh đồng thanh kinh ngạc: “Đội trưởng lên cấp A ?! Thế thì thật đáng mừng!”

Hạ Sơ Kiến quan sát sắc mặt , nhận họ thực sự Diệp Thế Kiệt gì. Xem chuyện Diệp Thế Kiệt hộ tống quý nữ Thu T.ử Quân nhà họ Thu, bọn họ .

Chỉ là cô Diệp Thế Kiệt lên phi thuyền nhà họ Thu rời khỏi Sâm Trạch Tinh, giờ vẫn về nhỉ?

Hạ Sơ Kiến thăm dò: “Đội trưởng thật sự cho chúng liên lạc ? mà nhà em sắp mở tiệc đãi khách, em đội trưởng cùng đến chung vui!”

Lý Phược lớn: “Thật sự mời khách ?! Anh nhất định sẽ đến! Nhớ gửi thiệp mời cho nhé! Anh kiếm một món quà thật xịn tặng em!”

Tống Minh Tiền cũng : “Quà của chuẩn xong ! Sơ Kiến nhớ gửi thiệp cho đấy! Bao giờ thì mở tiệc?”

Hạ Sơ Kiến mời khách chỉ là cái cớ để hỏi thăm tung tích Diệp Thế Kiệt. Vì cô cũng chốt lịch cứng, chỉ : “Đợi định ngày xong em nhất định sẽ mời ! Giao tình bao năm nay, thể thiếu phần các chị ?!”

Rồi cô dặn dò thêm: “Nếu đội trưởng liên lạc với , nhớ nhắn giúp em một tiếng nhé! Em cũng sẽ gửi thiệp mời cho , nếu đến cũng . Chỉ mong bình an.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...