Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 555: Chỗ dựa vững chắc nhất
Cập nhật lúc: 2026-01-10 03:14:04
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mắt Hạ Viễn Phương dâng lên lệ nóng, tay bà vuốt ve gò má góc cạnh rõ ràng của Hạ Sơ Kiến, ngừng tự nhủ với bản : Đứa trẻ lớn , đứa trẻ lớn ...
Trưởng thành sẽ tư tưởng của riêng , lựa chọn của riêng .
Ai cũng trải qua như thế, ?
Hạ Viễn Phương nghĩ đến bản , hình như khác.
Bà cảm thấy từng thời kỳ nổi loạn của tuổi trẻ, cuộc đời bà là một con đường vạch sẵn từ , bà chỉ cần cứ thế mà là .
Tư chất hơn cũng khiến bà thời gian để suy nghĩ những chuyện khác.
Mỗi ngày đều hàng tá ý tưởng mới cần ghi chép, vô thí nghiệm mới lạ cần thực hiện, lấy thời gian mà nổi loạn?
con đường của bà liệu thích hợp với Hạ Sơ Kiến ?
Rõ ràng là thích hợp.
Chưa đến tố chất và điều kiện của Hạ Sơ Kiến, chỉ riêng cái đất nước hiện tại , Hạ Viễn Phương chướng mắt.
Điều bi ai là, bà chướng mắt đất nước nhưng buộc sống lay lắt ở đây...
Nếu vì Hạ Sơ Kiến, bà thà cùng gia đình, đồng nghiệp và những bảo vệ cùng chôn theo thời đại .
Bà thông minh như , học thức uyên bác như , nhưng cũng lường rằng, sẽ lúc dã man đ.á.n.h bại văn minh, lạc hậu cản trở tiến bộ.
Không quy tắc, còn trật tự, địa ngục trần gian đối với thường nhưng là thiên đường của những kẻ ác ôn.
Nơi , dù ở một phương diện kỹ thuật phát triển đến mức khó tin, nhưng ở những phương diện khác giậm chân tại chỗ đến mức khiến sôi m.á.u.
Tay Hạ Viễn Phương run rẩy, chần chừ.
Con đường bà quen thuộc là con đường quan lộ thênh thang thời bình. một khi hòa bình còn tồn tại thì ? Bà từng trải qua...
Hơn nữa ở đất nước hiện tại, bà chỉ là một bình thường trong muôn vàn bình thường. Không còn ai dốc hết sức lực của cả một quốc gia để bảo vệ bà nữa...
Ánh mắt Hạ Viễn Phương biến đổi, bàn tay nhẹ nhàng rời khỏi gò má Hạ Sơ Kiến.
Bà hít sâu một , khuyên nhủ cuối: “Sơ Kiến, con nghĩ kỹ ? Vào trường quân đội, con chắc chắn tòng quân.”
“ nếu con học đại học khác, con vẫn còn bốn năm để lựa chọn.”
“Tốt nghiệp xong, nếu con vẫn quân nhân thì lúc đó tòng quân cũng muộn.”
Ở Đế quốc Bắc Thần, chế độ đãi ngộ dành cho sinh viên đại học tòng quân đương nhiên hơn nhiều so với bình thường.
Hạ Sơ Kiến nhận thấy sự d.a.o động của Hạ Viễn Phương, trong lòng vui mừng nhưng vẫn cẩn trọng : “Cô cô, nếu con quyết định quân nhân chuyên nghiệp, thì hà tất lãng phí bốn năm?”
“Cô tin con , qua đợt huấn luyện đặc biệt ở căn cứ bay Khảm Ly Tinh , con phát hiện sở trường đặc biệt về chỉ huy chiến hạm tinh tế mà khác khó lòng bì kịp!”
“Cô ? Lần đầu tiên con lên chiến cơ, dù là chiến cơ mặt đất chiến cơ trời, con chỉ qua là lái ngay!”
“Kỹ thuật điều khiển của con, ngay cả huấn luyện viên cũng khen ngợi là thể đưa sách giáo khoa đấy!”
“Lần đầu tiên lái máy bay, con phá kỷ lục tốc độ !”
“Cô cô, con thật sự, thật sự hợp với nghề ...”
“Con cô lo lắng cho sự an của con. Ra chiến trường, s.ú.n.g đạn mắt, t.a.i n.ạ.n thể xảy bất cứ lúc nào.”
“ trường học , chuyên ngành , quyết định rằng khi nghiệp, con sẽ là lính tráng xung phong đầu.”
“Con sẽ là chỉ huy, dù tiền tuyến đ.á.n.h trận, con cũng là trong tinh hạm trù tính kế sách, quyết định thắng lợi từ cách xa cả năm ánh sáng!”
Ý chí chiến đấu của Hạ Sơ Kiến sục sôi, cô nỗ lực thuyết phục Hạ Viễn Phương.
Hạ Viễn Phương đau lòng : “Làm quân nhân quá nguy hiểm...”
Bà Hạ Sơ Kiến cũng giống như những lính từng dùng mạng sống để bảo vệ bà, ngã xuống ngay khoảnh khắc đầu tiên khi nguy cơ bùng nổ.
Bà tôn trọng họ, ơn họ, nhưng Hạ Sơ Kiến cần trả cái giá đó.
Cô bé lẽ giống bà, là những quân nhân đó bảo vệ.
tất cả những điều , bà thể với Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến cho là đúng: “Làm quân nhân sẽ nguy hiểm, nhưng nghề nào mà chẳng nguy hiểm hả cô?”
Hạ Viễn Phương cô chằm chằm: “Sơ Kiến, con đang ngụy biện. Nguy hiểm của lính nơi tiền tuyến và các ngành nghề khác thể giống ?”
Hạ Sơ Kiến hì hì : “Được , tuy rằng lính tiền tuyến nguy hiểm hơn các ngành nghề khác gấp nhiều .”
“ thể so sánh như ?”
“Cô cô, chúng gia thế, chỗ dựa, chỉ cái mạng để đ.á.n.h cược một phen.”
“Chẳng lẽ cô thực sự cho rằng, chỉ cần chúng sống an phận ở đây thì rắc rối sẽ tìm đến cửa ?”
“Cô cô, cô thông minh tài giỏi như , sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện chỗ hơn .”
“Con hy vọng đến lúc đó, con thể trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho cô.”
“Cô thường , dựa trời dựa đất bằng dựa chính .”
Thư Sách
“Con cho những kẻ đó , cô cô Hạ Viễn Phương của con một đứa cháu gái Hạ Sơ Kiến cực kỳ lợi hại!”
“Kẻ nào đ.á.n.h chủ ý lên cô thì hãy tự lượng sức , xem lợi hại bằng đại thư của con !”
Tâm trạng Hạ Viễn Phương cực kỳ phức tạp.
Bà hiểu ý của Hạ Sơ Kiến, cũng kinh ngạc sự nhạy bén của cô.
Bà lẩm bẩm: “Sơ Kiến, cô thể phòng việc hỗ trợ sinh sản nữa.”
“Không, đợi trả hết nợ xong, cô sẽ đóng cửa phòng việc , chỉ cùng thím Trần, Tam Tông săn b.ắ.n, trồng hoa cỏ, ?”
Hạ Sơ Kiến lúc mới nhớ chuyện khoản nợ xóa.
Cô vội : “Cô cô, Quyền đại thủ tịch xóa nợ cho chúng . Đây là bằng chứng.”
Cô gửi thỏa thuận xóa nợ quang não lượng t.ử của Hạ Viễn Phương.
Hạ Viễn Phương cúi đầu bản thỏa thuận, mừng sợ, nhưng đầy bụng nghi hoặc: “Sơ Kiến, đang yên đang lành, tại Quyền đại thủ tịch xóa khoản nợ ?”
“Con trả cái giá gì?”
Thiên hạ bữa cơm nào miễn phí, Hạ Viễn Phương hiểu rõ điều .
Hạ Sơ Kiến : “Cô cô, cái giá con trả lớn hơn khoản nợ 400 vạn nhiều.”
“ đó là tài nguyên con thể tự kiểm soát, nên dứt khoát lấy quà đổi lấy ân tình.”
Hạ Viễn Phương vẫn yên tâm, nắm tay cô hỏi: “Rốt cuộc là cái gì, con rõ cho cô !”
Hạ Sơ Kiến đành huơ tay múa chân diễn tả: “Đó là một tấm bản đồ phân bố mỏ kim loại đặc biệt, con nhặt trong một hành động ở đợt huấn luyện đặc biệt .”
“Cô đấy, Khai thác mỏ Quyền thị mới là cơ quan thích hợp nhất với tấm bản đồ , cho nên con giao dịch với Quyền đại thủ tịch.”
“Lấy đó điều kiện, Quyền đại thủ tịch xóa nợ cho con.”
Hạ Viễn Phương là bản đồ phân bố mỏ khoáng sản thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhanh hỏi: “Bản đồ phân bố mỏ gì thế? Lớn chừng nào?”
Hạ Sơ Kiến dang rộng tay: “... To bằng cả một hành tinh!”
Hạ Viễn Phương chỉ nghĩ cô đang quá, trêu: “Nói thì Quyền đại thủ tịch còn hời chán.”
“Một tấm bản đồ phân bố mỏ khoáng sản, kiểu gì cũng thể chỉ đáng giá 400 vạn tiền Bắc Thần.”
Hạ Sơ Kiến : “Đương nhiên chỉ 400 vạn.”
“ nếu đòi hỏi quá nhiều thì chỉ giao dịch, ân tình.”
Quyền Dữ Huấn thể lập tức đến cứu cô ngay khi cô gửi tin cầu cứu, ân tình còn quý giá hơn cả tỷ tiền Bắc Thần.
Trong lòng Hạ Sơ Kiến, cái giá cho mạng sống của vẫn cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-555-cho-dua-vung-chac-nhat.html.]
Cô dùng tấm bản đồ mỏ kim loại đặc biệt để đổi lấy sự che chở của Quyền thị.
Nói thì cô vẫn lời chán!
Nếu , chỉ dựa sức , sớm muộn gì cô cũng đám thế gia quý tộc g.i.ế.c cướp của...
Hạ Viễn Phương gật đầu: “Sơ Kiến, con thực sự trưởng thành , về mặt đối nhân xử thế còn giỏi hơn cô nhiều.”
Bà xoa đầu Hạ Sơ Kiến, nghiêm túc : “Vậy con nhớ kỹ, con chính là bảo vệ gia đình . Bất kể khi nào, trong cảnh nào, cũng nhớ điều .”
“Gia đình nếu con thì cũng còn giá trị tồn tại.”
“Cho nên con nhất định bảo trọng, dấn chỗ nguy hiểm.”
“Đừng nóng vội mà hy sinh mạng sống của , mạng sống của con quý giá hơn con tưởng tượng nhiều.”
Hạ Sơ Kiến vội gật đầu: “Cô cô yên tâm, con hiểu mà.”
“Bản lĩnh của con dư sức giữ mạng chiến trường.”
“Cái con học là để tiêu diệt kẻ thù quy mô lớn nhất với sự hy sinh nhỏ nhất!”
“Nếu thể chiến thắng mà cần đ.á.n.h thì càng , nếu thể, cố gắng để kẻ thù đổ m.á.u, còn chúng chỉ rơi lệ là ...”
Hạ Sơ Kiến vung nắm đ.ấ.m nhỏ: “Cùng lắm là đau đến rơi nước mắt thôi, thể hơn nữa!”
Hạ Viễn Phương, thím Trần và Tam Tông cùng cô chọc .
Vừa khí giữa Hạ Viễn Phương và Hạ Sơ Kiến căng thẳng nên Tứ Hỉ, Ngũ Phúc và Lục Thuận đều trốn cửa phòng ăn dám .
Ngũ Phúc cưỡi lưng ch.ó Đại Hắc.
Người máy quản gia Lục Thuận đội ch.ó Teacup A Vật đầu, ch.ó Teacup A Vật đội chim nhỏ mập A Uyên đầu, cả đám ngơ ngác về phía Hạ Sơ Kiến.
Ánh nắng chiều chiếu qua mái nhà và cửa sổ kính tường nhưng hề nóng bức, bởi cả tòa nhà đều hệ thống điều hòa trung tâm điều chỉnh khí và nhiệt độ.
Hạ Sơ Kiến xuống ghế sofa cạnh Hạ Viễn Phương, kéo tay bà nũng.
“Cô cô, con ăn đồ ngon!”
“Bảy tám tuần nay con ăn bữa cơm nào hồn cả!”
Hạ Viễn Phương bình tĩnh , mỉm : “Được , cô cho con, con nghỉ ngơi chút , cô xem cần chuẩn món gì nữa.”
Hạ Viễn Phương mượn cớ phòng bếp rộng rãi. Bà ở một một lát.
Thím Trần cũng : “Sơ Kiến, thím bàn với Oanh Oanh một chút. Sang năm con bé thi đại học, con giúp nó nhé...”
Hạ Sơ Kiến thiết: “Không thành vấn đề thím Trần, con sẽ ‘giúp’ Oanh Oanh thật !”
Nhiều đề thi thế , đến lượt Chúc Oanh Oanh cày !
Sau khi thím Trần , Tam Tông dịch đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến, nhỏ giọng hỏi: “Thiếu quân đại nhân, ngài thi trường quân đội để lính đ.á.n.h trận ?”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Tam Tông cũng thấy chuyên ngành ?”
Tam Tông cúi đầu, : “Thiếu quân đại nhân , Tam Tông sẽ đó.”
“Nếu Thiếu quân đại nhân gặp nguy hiểm, Tam Tông nhất định sẽ bảo vệ an cho ngài!”
Hạ Sơ Kiến : “Tam Tông, thể cùng .”
Khuôn mặt lợn con của Tam Tông lập tức xị xuống: “... Thiếu quân đại nhân chê Tam Tông vô dụng ?”
Hạ Sơ Kiến : “Đương nhiên ! Tam Tông, là đại tổng quản hậu cần của !”
“Em câu ‘tam quân động, lương thảo ’ bao giờ !”
“Tam Tông ở nhà giúp chị trồng các loại lương thực và hoa quả ngon lành, chính là giúp chị việc lớn !”
Tam Tông lập tức chuyển buồn thành vui, gật đầu lia lịa: “Thiếu quân đại nhân yên tâm! Tam Tông đang tính toán khai khẩn thêm ruộng !”
“Tiểu trang viên sẽ sớm tận dụng hết thôi!”
Hạ Sơ Kiến : “Đã đến lúc mua thêm mảnh đất nữa . Tam Tông cố lên nhé!”
Sau đó đợi Tam Tông tiếp tục rối rắm vấn đề , Hạ Sơ Kiến đổi chủ đề, thì thầm hỏi: “Tam Tông, đám Huyết Kỳ Lân dạo thế nào ?”
“Tam Tông, chị còn kể với em, may mà Huyết Kỳ Lân của em, nếu chị thiệt thòi lớn !”
Tam Tông kinh ngạc mở to đôi mắt lợn con tròn xoe: “Thiếu quân đại nhân gặp nguy hiểm gì?! Mà cần đến Huyết Kỳ Lân cứu mạng?!”
Hạ Sơ Kiến: “……”
Cô buồn bực : “Tam Tông, em đừng nhạy bén quá thế ... Chị chỉ thế thôi mà...”
“Nói thật, em chắc chắn thể trồng Huyết Kỳ Lân ở nhà chúng chứ?”
Tam Tông gật đầu thật mạnh: “Thiếu quân đại nhân yên tâm! Hiện tại Huyết Kỳ Lân phát triển .”
“Tam Tông kiến nghị cứ để chúng mọc mãi như , Huyết Kỳ Lân tươi mọc trong đất nhiều công dụng hơn là loại hái xuống sấy khô.”
Hạ Sơ Kiến : “Chị theo Tam Tông hết. mà Tam Tông , nhất định giữ bí mật, tuyệt đối để khác em thể trồng thứ ... Một khi khác , chị cũng bảo vệ em ...”
Tam Tông Hạ Sơ Kiến, một lát , trong đôi mắt lợn con sáng ngời dâng lên màn nước mắt, thấp giọng : “Thiếu quân đại nhân, Tam Tông hiểu ...”
“Trước khi Tam Tông còn ở vườn trồng trọt Hoàng gia, tổng quản ở đó cứ luôn ép Tam Tông trồng Huyết Kỳ Lân...”
Hạ Sơ Kiến : “Em hiểu là . chỉ cần em còn ở nhà chị một ngày, chị sẽ bảo vệ em một ngày. Không ai thể vượt qua chị để hại em.”
Tam Tông cảm kích vô cùng, dậy xoa tay : “Tam Tông nhất định sẽ phụ lòng Thiếu quân đại nhân!”
“ , Hoàng Kim Quả Tam Tông trồng thể thu hoạch , Tam Tông hái một ít về ép nước cho Thiếu quân đại nhân nhé!”
Hạ Sơ Kiến thích ăn Hoàng Kim Quả, cũng thích nước ép Hoàng Kim Quả.
Cô vẫy tay: “Cảm ơn Tam Tông! Bảy tám tuần uống nước ép t.ử tế, Tam Tông cố lên!”
Tam Tông phấn khởi rời khỏi phòng khách, chạy về phía vườn trồng trọt của .
Trước đây việc, Tứ Hỉ và Ngũ Phúc đều sẽ theo giúp (phá) một tay. hôm nay một , Tứ Hỉ và Ngũ Phúc đều theo.
Tứ Hỉ nhảy nhót đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến xuống, gối cái đầu xù lông lên dép lê của cô.
Ngũ Phúc thúc giục ch.ó Đại Hắc: “Đi thôi!”
Chó Đại Hắc bé lùa đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến xuống. Ngũ Phúc bò từ lưng ch.ó xuống, sán gần Hạ Sơ Kiến.
Còn con ch.ó Đại Hắc đợi Ngũ Phúc xuống xong liền lập tức dậy cụp đuôi chạy biến.
Hạ Sơ Kiến cũng chẳng để ý, cô nhiều cục cưng cần quan tâm , ý định thu nạp thêm ch.ó Đại Hắc.
Ngũ Phúc ngửa đầu Hạ Sơ Kiến, ngọt ngào : “Chị ơi, Ngũ Phúc nhớ chị...”
Khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh, đôi mắt sáng lấp lánh, cái miệng nhỏ liến thoắng những lời ý như cần tiền mua. Nghe cứ như ăn mật .
Hạ Sơ Kiến thực sự say mê.
Cô bế Ngũ Phúc đặt lên đùi , chép miệng : “Ngũ Phúc, trọng lượng của em nhẹ nhé... Ở nhà ăn với ngủ, tập thể d.ụ.c hả?”