Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 544: Ké chút vận may
Cập nhật lúc: 2026-01-09 23:56:05
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy thầm c.h.ử.i trong bụng, nhưng mặt Hạ Sơ Kiến, tên Trung tướng dẫn đầu vẫn cố nặn nụ hòa ái, ưỡn cái bụng phệ, chắp tay lưng, giở giọng quan liêu: “Cô là Trung úy Hạ đúng ? À , giờ gọi là Thiếu tá Hạ ha ha ha ha!”
“Thiếu tá 18 tuổi, trong lịch sử Đế quốc Bắc Thần chúng là cực kỳ hiếm thấy đấy!”
“Đương nhiên là nhờ Thiếu tá Hạ năng lực xuất chúng, chiến công lẫy lừng mới thành tích ha ha ha ha!”
Gã tự cho là sảng khoái, nhưng Hạ Sơ Kiến chỉ thấy như ma âm xuyên não. Tên chắc cái mũi sư t.ử của gã càng càng đỏ lựng lên trông đến là buồn .
Hạ Sơ Kiến đau mắt quá, nổi nữa. Cô luôn một dãy , : “Đây là mật mã. Các mở .”
Tiếp đó, cô ném một quả b.o.m hạng nặng: “ tìm kiếm khắp Sâm Trạch Tinh .”
“Cả hành tinh chỉ còn ba con Vạn Thọ Phi Ngư, vốn dĩ mang về hết.”
“ hai con trong đó, vì Kỷ Thuận Lương chặn đường, cho rằng là tên phản quốc ăn cây táo rào cây sung, nên thà c.h.ế.t chứ chịu khuất phục! Cũng quyết để Vạn Thọ Phi Ngư rơi tay !”
“Vì thế dùng thiết tàu tuần tra để tiêu hủy Vạn Thọ Phi Ngư.”
“Kết quả chỉ kịp tiêu hủy hai con thì gặp đội chấp hành Ty Kê Hiến của Cục Đặc An, mới thoát một kiếp, và cũng nhờ đó mới giữ con Vạn Thọ Phi Ngư cuối cùng cho các .”
“Các , cũng đừng phái đến Sâm Trạch Tinh bắt Vạn Thọ Phi Ngư gì nữa, vì các đào ba tấc đất lên cũng chẳng tìm thấy con nào .”
Nói xong, khóe môi Hạ Sơ Kiến nhếch lên một nụ quỷ dị, tắt cuộc gọi video.
Mạnh Quang Huy nãy giờ im lặng lắng , chép miệng : “Em cũng chọc tức khác thật đấy.”
“Chỉ thiếu nước chỉ thẳng mặt mắng bọn họ ăn cây táo rào cây sung nữa thôi...”
Hạ Sơ Kiến nhún vai: “Em Kỷ Thuận Lương, bọn họ tự nhột thì liên quan gì đến em?”
“Hơn nữa, đám đều là quân nhân, cứ giả mù sa mưa gì cho mệt?”
Mạnh Quang Huy liếc cô một cái, khuyên nhủ: “Vẫn nên cẩn thận một chút, đừng ép họ đến mức ch.ó cùng rứt giậu. Dù cuối cùng em thắng thì cũng trả cái giá đắt. Hà tất ?”
“Em còn trẻ, đừng nóng vội như thế.”
Hạ Sơ Kiến trầm ngâm suy nghĩ.
Mạnh Quang Huy chỉ điểm đến đó là dừng, hơn nữa cũng quen mấy chuyện kiểu ân cần dạy bảo , bèn đổi chủ đề: “Lần hoang tinh nhiệm vụ, gặp một trí tuệ nhân tạo (AI) cực kỳ ngầu!”
“Em ? Nó đến từ 500 năm đấy! Ha ha ha ha!”
“Nếu nó, cả đám bọn bỏ mạng ở cái hoang tinh đó !”
“May thật may thật! Bọn phúc lớn mạng lớn! Vận khí cũng một !”
Thần sắc Hạ Sơ Kiến kỳ quái, nhưng vẫn hùa theo: “Lãnh đạo chắc là ké chút vận may từ chỗ em nên mới cầu ước thấy đấy!”
Mạnh Quang Huy : “Em cũng dát vàng lên mặt ghê nhỉ! Thôi, đang vui, thèm chấp em!”
Hạ Sơ Kiến cũng thuận thế hỏi tới: “Vậy cái hoang tinh lãnh đạo đến là thuộc về Đông Thiên Nguyên Thần Quốc ? Tại cần Hoắc soái đến Đông Thiên Nguyên Thần Quốc đón ngài?”
Mạnh Quang Huy khựng , gượng : “Thật cũng chẳng chuyện gì xảy nữa.”
“Lúc đó nguy hiểm ở hoang tinh lớn hơn dự đoán của bọn , nếu gặp cái AI đến từ 500 năm thì bọn quân diệt .”
“Cũng may vận khí , cái AI đó giúp bọn sửa cơ giáp, đ.á.n.h đuổi dị thú, đó .”
“Bọn ... nhiệm vụ thêm một lúc nữa, kết quả gặp dị thú còn lợi hại hơn.”
“May mà mấy lùn tạo một cơ giáp giống hệt cơ giáp của cái AI đến từ 500 năm đó, mới dọa lui lũ dị thú.”
“Thế là khẩn cấp khởi động máy tạo lỗ sâu loại nhỏ để rời ...”
“Anh chậm một bước vì một lùn kéo , tặng cho một mô hình cơ giáp nhỏ!”
Mắt Mạnh Quang Huy sáng rực, khoa tay múa chân miêu tả: “Cái mô hình đó lắm! Giống hệt cơ giáp của cái AI đến từ 500 năm ! Chỉ là nhỏ hơn nhiều, cỡ bằng bàn tay thôi.”
Hạ Sơ Kiến nhớ hình ảnh Hoắc Ngự Sân cho cô xem, lúc mới hiểu lai lịch thực sự của thứ đó!
Cô ở Át Trạch Tinh mới nửa ngày ngắn ngủi, thế mà mấy lùn tạc tượng cho cô ! Không thắp hương cúng bái mỗi ngày nữa... Đây là tiễn cô luôn chứ!
Phẫn nộ! Cảm động! Chúc phúc! Lần nhất định !
Hạ Sơ Kiến thầm hạ quyết tâm. Chỉ riêng đống kim loại dị chủng ở khắp nơi đó cũng đáng để cô nhiều !
Hạ Sơ Kiến thăm dò hỏi: “Cái mô hình cơ giáp đó ạ? Em xem...”
Mạnh Quang Huy cúi đầu gửi cho cô một tấm ảnh, : “Mô hình gửi về cùng , đợi đợt về tìm xem, tặng em quà.”
Hạ Sơ Kiến tít mắt, bán Hoắc Ngự Sân chút do dự: “Cảm ơn lãnh đạo! Hoắc soái cho em xem ảnh cái mô hình , nhưng tiếc là ngài tặng cho Đại sư Tố ... Hoắc soái với ngài ?”
Mạnh Quang Huy: “……”
Anh cũng cái mô hình cơ giáp Phượng Điểu Hoắc Ngự Sân tặng cho Tố Bất Ngôn. Vừa về đến nơi gặp chuyện Hạ Sơ Kiến Kỷ Thuận Lương của Tổng cục Hậu cần quân đội chặn đường, bận tối mắt tối mũi đến giờ mới rảnh.
Nghe Hạ Sơ Kiến , Mạnh Quang Huy lập tức thấy hổ.
Đồ gửi về Hoắc soái lấy mất thì , nhưng thứ định bụng dùng quà tặng Hạ Sơ Kiến... Giờ Hoắc soái đưa cho Tố Bất Ngôn , mười phần là đòi .
Mạnh Quang Huy gãi đầu: “Thế giờ? Anh còn định tặng cho em chơi mà...”
Hạ Sơ Kiến đảo mắt, : “Hay là lãnh đạo tìm Đại sư Tố, nhờ ông một cái hàng nhái?”
“Em chỉ cần hàng nhái kỷ niệm là .”
“Kiểu dáng cơ giáp em thực sự thích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-544-ke-chut-van-may.html.]
Cô tính kỹ , tìm sư phụ Tố Bất Ngôn, nhờ ông lưu hình ảnh cơ giáp Phượng Điểu cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, như cô thể chuyển đổi hình dạng mà coi là “từ thành ”...
Mạnh Quang Huy gật đầu lia lịa: “Được ! Để hỏi Đại sư Tố!”
Hạ Sơ Kiến kéo chủ đề về chuyện chính: “Lãnh đạo, ngài truyền tống đến Đông Thiên Nguyên Thần Quốc? Các thành viên khác ? Cũng qua đó hết ?”
“Em Hoắc soái , Văn Nhân Chiêu - Thủ tịch Chấp chính quan cũ của Đông Thiên Nguyên Thần Quốc, đột nhiên trở thành Thần Hữu Chi Nữ gì đó... Bắt giữ nhiều của chúng , thật ạ?”
Sắc mặt Mạnh Quang Huy trầm xuống, gật đầu : “Đều là thật. Không ngờ Hoắc soái kể hết những chuyện cho em .”
“Nếu Hoắc soái thì để em cũng .”
Mạnh Quang Huy bèn kể tường tận tình huống lúc đó cho Hạ Sơ Kiến .
Hạ Sơ Kiến Mạnh Quang Huy kể chuyện truyền tống nhầm, trong lòng giật . Nhớ đến cái bóng nấp cánh cửa bầu trời cô b.ắ.n trúng... Xem cái tên Tháp Á Mỗ vẫn c.h.ế.t, vẫn đang tác oai tác quái ở Át Trạch Tinh.
Cũng , gặp , nhất định xác nhận g.i.ế.c c.h.ế.t Thần mới rời . Thứ đó ở nơi sức sát thương quá lớn đối với nhân viên ngoại cần của Cục Đặc An như Mạnh Quang Huy.
Hạ Sơ Kiến cũng đặc biệt hứng thú với thứ “Thần lực” mà Mạnh Quang Huy nhắc đến. Nghe vẻ như chỉ thể “nhập xác”, mà còn thể quét và định vị trong đám đông, đó sai khiến con bắt giữ mục tiêu.
Vị Thần và Văn Nhân Chiêu rốt cuộc quan hệ gì? Tại chọn Văn Nhân Chiêu để “giáng lâm”, chắc chắn đều nguyên nhân.
Mạnh Quang Huy : “Cụ thể cũng nhiều lắm, lúc đó chỉ lo chạy trốn.”
“À đúng , cơ giáp của cái AI đến từ 500 năm nâng cấp, phát hiện vị Thần thể phát hiện !”
“Cơ giáp của chắn tinh thần lực của Thần!”
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: “Cơ giáp của lãnh đạo xịn thế! Vậy là tinh thần lực cấp bậc nào cũng chắn ?! Lợi hại quá mất!”
“Người thường tinh thần lực như em ngưỡng mộ quá !”
Mạnh Quang Huy vốn định giữ bộ cơ giáp đó cho . thấy Hạ Sơ Kiến như , liền : “Không , tặng cơ giáp của cho em, em thực sự cần nó hơn.”
Thư Sách
Hạ Sơ Kiến: “……”
Cô ngượng ngùng. Vừa diễn quá đà.
Hạ Sơ Kiến vội : “Lãnh đạo, ngài cứ giữ lấy dùng ạ!”
“Em sẽ ngóng xem Đại sư Tố thể chế tạo một bộ cơ giáp tương tự .”
“Nếu tính năng y hệt thì càng tuyệt!”
Mạnh Quang Huy lắc đầu: “Không coi thường Đại sư Tố, nhưng cơ giáp của là do AI tạo bởi Tố Thiên Cao - hậu duệ của Đại sư Tố từ 500 năm cải tạo !”
“Kỹ thuật tiên tiến hơn hiện tại 500 năm lận, mới là lạ đấy!”
Hạ Sơ Kiến: “┗|`O′|┛”
Cô vẫn kiên trì: “Kỹ thuật tiến bộ cần một cơ hội mà.”
“Tuy hiện tại Đại sư Tố cơ giáp sánh ngang 500 năm , nhưng cho ông quan sát mẫu vật một chút, đột phá thì ?”
“Hơn nữa cái AI đến từ 500 năm vốn dĩ do hậu duệ của Đại sư Tố tạo .”
“Chẳng lẽ do Đại sư Tố để bí kíp gì đó giúp hậu duệ của ông đột phá ?”
“Và cuốn bí kíp chừng chính là nhờ cảm hứng từ bộ cơ giáp của lãnh đạo mang cho Đại sư Tố đấy!”
Hạ Sơ Kiến càng càng hăng, phát hiện c.h.é.m gió mà logic cũng khá là c.h.ặ.t chẽ... Nếu chính cô là cải tạo cái AI “500 năm ” thì khi cô cũng tin sái cổ!
Mạnh Quang Huy quả nhiên cô thuyết phục, trầm ngâm : “Cũng lý, lát nữa cũng định tìm Đại sư Tố, cho xem cơ giáp của .”
Hạ Sơ Kiến tán đồng: “Vậy là nhất! , còn cả cái mô hình cơ giáp Phượng Điểu nữa! Em thích tạo hình !”
“Nếu cơ hội, nhờ Đại sư Tố chế tạo cho em một bộ cơ giáp kiểu dáng như , tích hợp thêm tính năng chắn tinh thần lực như cơ giáp của lãnh đạo nữa thì quả là hảo!”
Giống hệt cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của cô luôn!
Hạ Sơ Kiến chìm đắm trong viễn cảnh “tươi ”.
Mạnh Quang Huy cũng liên tục gật đầu: “Nói đúng lắm! Nói đúng lắm! Chúng cứ như thế!”
Hai trò chuyện rôm rả, phi hành khí nhanh ch.óng bay khỏi tầng khí quyển.
Khi Hạ Sơ Kiến thấy chiếc chiến cơ hình dơi ngoài tầng khí quyển, cô cạn lời luôn.
“Lãnh đạo, ngài lái chiến cơ hình dơi của Hoắc soái hóng gió đấy ?”