Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 539: Quả nhiên là đồ hiếu chiến

Cập nhật lúc: 2026-01-09 23:56:00
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Ngự Sân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, lẳng lặng cô, ánh mắt như : Cô bịa , cô bịa tiếp xem nào...

Hạ Sơ Kiến kiên trì đến cùng, như đúng : “Sau đó , gửi tin nhắn xong mà trong lòng vẫn thấy bất an.”

nghĩ là tuy gửi nhiều tín hiệu cầu cứu như , nhưng đều đáng tin cậy.”

“Chỉ ngài và lãnh đạo nhà là mang cho cảm giác an nhất!”

“Cho nên mặc kệ ngài và lãnh đạo ở đó , vẫn cứ ngang nhiên gửi tín hiệu cầu cứu cho hai !”

“Kết quả chứng minh trực giác của là chính xác nhất! Quả nhiên ngài và lãnh đạo nhà là những chạy tới đầu tiên!”

Hoắc Ngự Sân tuy chẳng tin lắm, nhưng nể tình Hạ Sơ Kiến còn chịu khó tìm cớ để lấy lòng , nên cũng truy cứu nữa.

Sắc mặt dịu một chút, : “Nếu nhiều như , thì cứ chốt thế .”

“Cứ đó cô để Kỷ Thuận Lương chiếm chiến lợi phẩm, cho nên thiêu hủy hai con Vạn Thọ Phi Ngư.”

“Đến lúc định đốt con thứ ba thì tới cứu, cho nên chỉ còn một con thiêu hủy.”

Hạ Sơ Kiến mặt mày hớn hở, giơ ngón cái về phía Hoắc Ngự Sân: “Hoắc soái, bản lĩnh bịa chuyện của ngài quả thực là há miệng ngay! So với ngài, còn học hỏi nhiều lắm! Hy vọng ngài tiếc lời chỉ giáo!”

Hoắc Ngự Sân: “……”

Chẳng cảm thấy an ủi chút nào.

cũng rối rắm thêm, chỉ : “Đi thu dọn đồ đạc , huấn luyện viên của căn cứ các cô tới đón .”

Hạ Sơ Kiến “A” một tiếng, ngẩng đầu : “Ở ?”

Hoắc Ngự Sân mở một màn hình ảo, hiển thị tình hình vùng gian bên ngoài cho cô xem.

Hạ Sơ Kiến thấy vài chiếc tàu bay tinh tế logo của căn cứ, còn một chiếc tàu tuần tra ngôi .

“Ủa? Mấy chiếc chiến cơ dày đặc bên ngoài ?” Hạ Sơ Kiến tò mò hỏi, “Còn cả bốn chiếc tàu tuần tra gian nữa?”

Hoắc Ngự Sân : “Đã rút về . Kỷ Thuận Lương tự sát, tiện tay g.i.ế.c luôn cả đám thuộc hạ tín của gã.”

Hạ Sơ Kiến thở dài, lầm bầm: “Tội gì khổ thế chứ? Cứ nhất quyết đấu với ……”

Hoắc Ngự Sân chăm chú cô, cuối cùng quyết định nên đả kích cô gì.

Hắn chỉ : “Lần trở về, đợt huấn luyện đặc biệt của các cô coi như kết thúc. thứ Sáu sẽ điểm thi đại học. Cô định đăng ký trường nào?”

Hạ Sơ Kiến thật cũng vẫn luôn suy nghĩ vấn đề .

Nàng nghiêm túc hỏi: “Hoắc soái, lúc ngài cấp cao quân bộ gạt khỏi tuyến đầu, ngài cảm thấy bọn họ còn khả năng đổi ?”

Hoắc Ngự Sân cô, thần sắc còn lạnh băng thấu xương, bất động thanh sắc hỏi: “Việc thì liên quan gì đến chuyện cô thi đại học?”

Hạ Sơ Kiến cố chấp : “Rất liên quan. Ngài cứ , cái quân bộ còn khả năng đổi ?”

Giọng điệu Hoắc Ngự Sân hiếm khi ôn hòa, thậm chí mang theo chút khích lệ: “... năng lực khiến bọn họ đổi, nhưng cảm thấy, cô thì .”

Hạ Sơ Kiến mắt sáng rực lên, như tiêm t.h.u.ố.c trợ tim, kích động : “Ngài thật sự cho rằng thể việc mà ngài ?!”

Hoắc Ngự Sân mỉm : “Hạ trung úy, cô nhiều việc mà .”

Hạ Sơ Kiến chịu buông tha: “Ví dụ như?”

Trên mặt Hoắc Ngự Sân nở một nụ hiếm hoi, : “Ví dụ như cái ……”

Màn hình ảo mặt chuyển cảnh, xuất hiện hình ảnh điêu khắc một con phượng hoàng lửa màu đỏ rực rỡ chỉ to bằng bàn tay.

Hạ Sơ Kiến: “!!!”

Cái thật sự quá ngoài dự đoán của cô. Mấu chốt là cô chẳng chút chuẩn tâm lý nào.

Mặt cô lập tức đỏ bừng, thở cũng trở nên dồn dập. Xấu hổ đến mức cảm giác như đỉnh đầu sắp não bộ đang sôi sùng sục hất tung lên……

Hoắc Ngự Sân chính là hiệu quả bất ngờ . Hắn vẫn luôn chỉ suy đoán, đến tận bây giờ mới thực sự xác nhận phỏng đoán của .

Tuy nhiên, vẻ mặt biến đổi của Hạ Sơ Kiến, cảm nhận sự ngượng ngùng và khó xử của cô, trong lòng bỗng nhiên nảy sinh một tia nỡ. Điều đối với tính cách lạnh lùng cứng rắn của từng .

Hà tất ép cô hết bí mật chứ?

Thế là lời đến bên miệng, Hoắc Ngự Sân đổi chủ đề, ôn tồn : “...Cô thích mẫu cơ giáp như thế ?”

Hạ Sơ Kiến chỉ cảm thấy tim sắp nhảy khỏi họng, lúc mới rơi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô nhanh ch.óng điều chỉnh hô hấp, ha hả : “...Thích ạ! Đặc biệt thích! Kiểu dáng quá mất! Thật sự loại cơ giáp ?! Đẹp quá! Để hỏi thầy xem thể sửa cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của em thành dáng vẻ !”

Hoắc Ngự Sân mỉm : “Vậy vận khí của cô tồi , gửi thứ đến chỗ sư phụ cô . Nói chừng nhanh thôi, cô sẽ một bộ cơ giáp như thế.”

Hạ Sơ Kiến vội : “Vậy thì quá! Lát nữa sẽ nhắn tin cho sư phụ.”

Nói xong, cô trộm liếc Hoắc Ngự Sân một cái, tò mò hỏi: “Hoắc soái, ngài kiếm mẫu cơ giáp thế? từng thấy bao giờ……”

Sắc mặt Hoắc Ngự Sân nhạt , khôi phục thái độ như , bình thản : “Là lãnh đạo của cô mang về. Cụ thể thì cô hỏi .”

Hạ Sơ Kiến đầy bụng nghi ngờ, nhưng dám hỏi Hoắc Ngự Sân, sợ sơ sẩy một cái nắm thóp.

Cô gật đầu, : “Vâng, lúc nào rảnh sẽ hỏi. Hoắc soái, lãnh đạo nhà rốt cuộc xảy chuyện gì mà cần ngài đích đón thế ạ?”

Mạnh Quang Huy Át Trạch Tinh, nhưng tại về cùng những khác mà sang Đông Thiên Nguyên Thần Quốc.

Còn nữa, chuyện về Thần Hữu Chi Nữ (Cô gái thần bảo hộ) là thế nào, Hạ Sơ Kiến nổi lên lòng hiếu kỳ.

Cô hỏi tiếp: “Ngài Đông Thiên Nguyên Thần Quốc Thần Hữu Chi Nữ phát hiện ?”

Hoắc Ngự Sân dựa lưng ghế, hai tay thong thả đan , hai ngón trỏ vô thức chạm nhẹ, bình thản : “Cũng may, Thần Hữu Chi Nữ chút cổ quái.”

Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “Cổ quái?”

Hoắc Ngự Sân : “Ừ, cô thể để một cường giả tinh thần lực nào đó mượn xác giáng lâm, cũng chính là cái gọi là ‘Thần’ mà bọn họ .”

Hạ Sơ Kiến hiểu : “Hóa là kiểu Thần Hữu Chi Nữ như ... Thảo nào, đây chẳng là kiểu ‘quỷ nhập tràng’ trong truyền thuyết ở thành Mộc Lan chúng ...”

Hoắc Ngự Sân nữa nhịn : “Vị Thần lợi hại như cô gọi thành ‘quỷ nhập tràng’... thật sự nên mang cô cùng. Nói chừng cô thu phục luôn cái vị Thần đó .”

Hoắc Ngự Sân ít , nay luôn lạnh lùng đến mức khiến thể chống đỡ, chỉ tránh xa. mặt Hạ Sơ Kiến, ngày càng nhiều.

Hạ Sơ Kiến nụ kiểu "Quyền Dữ Huấn" cho nổi da gà.

Tuy Hoắc Ngự Sân khi dung mạo tuyệt trần, nhưng trong mắt Hạ Sơ Kiến, cô cứ cảm thấy giống Quyền Dữ Huấn, đang toan tính điều gì.

Cô nén sự nghi ngờ trong lòng, nhún vai : “Trước đó bảo ngài mang em cùng, ngài bảo tinh thần lực, còn phân tâm bảo vệ ... Giờ hối hận ?”

Cô cũng chỉ thôi, chẳng trông mong gì Hoắc Ngự Sân sẽ thừa nhận.

Hoắc Ngự Sân hiếm hoi gật đầu, : “Hối hận, lẽ nên mang cô cùng.”

Hạ Sơ Kiến: “……”

Xong đời, cô thế mà Hoắc Ngự Sân cho cứng họng.

Hạ Sơ Kiến nhanh phấn chấn trở , vênh váo : “Biết sai là ! Sau cũng chịu khó lắng ý kiến khác, là ý kiến thì ?”

Khóe miệng Hoắc Ngự Sân giật giật, : “ cũng muộn. Lần , Đông Thiên Nguyên Thần Quốc g.i.ế.c hơn một ngàn nhân viên ngoại cần của chúng , và lãnh đạo của cô ở bên đó mới chỉ g.i.ế.c 500 thuộc gia tộc Văn Nhân, vẫn còn thiếu hơn 500 mạng nữa. Có tự tin báo thù ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-539-qua-nhien-la-do-hieu-chien.html.]

Đôi mắt đen láy của Hạ Sơ Kiến càng thêm sáng rực: “Thật ?! Hoắc soái, ngài thật sự cho báo thù ?! Là báo thù kiểu một đổi hai, một đổi ba?”

Hoắc Ngự Sân thầm nghĩ, quả nhiên là đồ hiếu chiến, cái khí thế ... Ừm, , đúng là lính của .

vẫn lạnh lùng : “Một đổi một là . chỉ g.i.ế.c tinh của gia tộc Văn Nhân, tinh thì g.i.ế.c cũng tính.”

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến tò mò: “Gia tộc Văn Nhân bao nhiêu tinh thế ạ? Đã g.i.ế.c 500 , chẳng lẽ còn nhiều nữa ?”

Hoắc Ngự Sân : “Lúc nào cô sẽ đưa danh sách, giờ cần bận tâm.”

Hạ Sơ Kiến xoa tay hăng hái: “Ngài cứ khi nào động thủ, nhất định thành vượt mức chỉ tiêu!”

Hoắc Ngự Sân chăm chú cô, : “Đợi đến kỳ nghỉ đông năm nay, sẽ đích đưa cô sang Đông Thiên Nguyên Thần Quốc một chuyến.”

Hạ Sơ Kiến căng thẳng kích động: “Thật hả Hoắc soái? Ngài thật sự đích đưa ... nhiệm vụ?!”

Cô suýt chút nữa thành “g.i.ế.c ”, lời đến miệng mới thấy kỳ cục nên đổi thành “ nhiệm vụ”.

Hoắc Ngự Sân : “Về nhà suy nghĩ kỹ , lỡ như kịp về ăn Tết, nhà cô liệu đồng ý ?”

Hạ Sơ Kiến nghĩ cũng , thể một quyết định . Hơn nữa nghỉ hè năm nay cô ở bên ngoài phần lớn thời gian, nghỉ đông tiếp, đến cô cô, e là ngay cả Tiểu Tứ Hỉ cũng sẽ vui.

: “ sẽ về bàn bạc kỹ với gia đình.”

Hoắc Ngự Sân gật đầu, thông báo tin tức đài điều khiển, : “Hơn hai ngàn của các cô thẩm tra xong.”

“Hiện tại họ nhớ từng trúng độc, chỉ nhớ là khi chiến cơ ảo ảnh tấn công, lượng lớn chiến cơ thật rơi nên mới dẫn đến thương vong t.h.ả.m trọng.”

“Sau đó, thời khắc nguy cấp nhất, cô phá hủy hệ thống phòng thủ laser và dẫn đường cầu ở Bắc Cực của Sâm Trạch Tinh, dẫn dắt họ giành thắng lợi cuối cùng.”

“Họ vẫn nhớ là ba con Vạn Thọ Phi Ngư, nhưng khi cô giằng co với Kỷ Thuận Lương phá hủy hai con, chỉ còn một con.”

“Lát nữa cô mang con Vạn Thọ Phi Ngư về căn cứ, coi như cô thành nhiệm vụ.”

Bởi vì đó Hạ Sơ Kiến gửi tin cầu cứu cho căn cứ mang về ba con Vạn Thọ Phi Ngư, chỉ tẩy não của đủ, nên Hoắc Ngự Sân lấp l.i.ế.m giúp cô cái lỗ hổng “chỉ còn một con” .

Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm, dậy chào Hoắc Ngự Sân theo kiểu quân đội: “Cảm ơn Hoắc soái! về đây!”

Hoắc Ngự Sân khẽ gật đầu, theo bóng cô rời .

Hạ Sơ Kiến từ văn phòng Hoắc Ngự Sân bước , thấy Mạnh Quang Huy đang gác ở cửa, vội : “Lãnh đạo, em về căn cứ đây. Đợi em về xong chúng liên lạc nhé!”

Cô chỉ chỉ vòng tay thông minh của .

Mạnh Quang Huy tiếc nuối chỉnh đồ tác chiến cho cô, : “Vậy về , cũng mang đồ về cho cô, đợi lúc cô về nhà, sẽ đưa cô về Viễn Tinh mang theo luôn.”

Hạ Sơ Kiến tít mắt: “Cảm ơn lãnh đạo! Em chờ đấy nhé!”

Mạnh Quang Huy vẫy tay chào, cô bước nhanh rời .

Lúc , Bùi T.ử Kính dẫn theo Ngu Phi trong phòng hạm trưởng tàu bay của căn cứ, liên tục gọi đến chiến cơ hình dơi của Hoắc Ngự Sân, chuyện với .

Hoắc Ngự Sân máy, cuối cùng Khang Thiện Hành là bắt máy.

Anh sa sầm mặt mày với Bùi T.ử Kính: “Tổng huấn luyện viên Bùi, nhiệm vụ các bố trí kiểu gì thế? Ai cung cấp thông tin tình báo đó? Cục Đặc An yêu cầu các nộp một bản báo cáo chi tiết về nhiệm vụ .”

“Căn cứ các trách nhiệm , cần Cục Đặc An đ.á.n.h giá.”

Bùi T.ử Kính khổ đáp ứng, nhưng vẫn lấy hết can đảm hỏi: “Thượng tá Khang, xin hỏi khi nào thể thả học viên của chúng về?”

Khang Thiện Hành : “Chúng giam giữ họ.”

“Chỉ là họ trở về từ nơi như Sâm Trạch Tinh nên cần Cục Đặc An thẩm tra đặc biệt, tránh để những thứ dơ bẩn Sâm Trạch Tinh theo về.”

Bùi T.ử Kính cau mày : “Chỗ đó chỉ nguyên thủy, thì thứ dơ bẩn gì chứ?”

Khang Thiện Hành nhướng mày: “Hóa Tổng huấn luyện viên Bùi Sâm Trạch Tinh bức xạ hạt nhân nghiêm trọng ? Người thường ở đó quá 24 giờ là chuỗi gen sẽ tổn hại diện.”

Bùi T.ử Kính chấn động: “Nghiêm trọng thế ?! mà... nhưng mà... tài liệu chúng nhận chỉ thành phần khí quyển ở đó giống với các hành tinh thể định cư của chúng !”

Khang Thiện Hành thèm để ý đến ông nữa, ngắt kết nối luôn.

Bùi T.ử Kính còn định gọi thì Ngu Phi ấn tay xuống.

Anh thấp giọng : “Hạ Sơ Kiến và hình như .”

Bùi T.ử Kính vội ngẩng đầu màn hình theo dõi mặt.

Quả nhiên, một chiếc tàu tuần tra ngôi khổng lồ bay từ khoang bụng cùng của chiếc chiến cơ hình dơi to đến mức thấy biên giới .

Trên đó logo của căn cứ bọn họ.

Bùi T.ử Kính vội : “Kết nối với tàu tuần tra đó!”

Bọn họ dùng kênh công cộng của căn cứ để gọi.

Hạ Sơ Kiến chấp nhận yêu cầu gọi video.

Trên màn hình ảo, hình ảnh Bùi T.ử Kính hiện .

Ông vội hỏi: “Hạ Sơ Kiến, em chứ?”

Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Cảm ơn Tổng huấn luyện viên Bùi, em .”

“Có chuyện gì về căn cứ hãy ạ.”

Bùi T.ử Kính hiểu ý, cũng thêm gì nữa.

Ông nhận tin cầu viện của Hạ Sơ Kiến liền chạy tới ngay, nhưng vẫn chậm một bước. Đợi lúc ông đến nơi thì Kỷ Thuận Lương tự sát, cuộc giằng co đương nhiên cũng kết thúc. Hạ Sơ Kiến đưa tàu tuần tra của trong chiến cơ của Hoắc Ngự Sân để tiếp nhận “thẩm tra”. Hiện tại .

Theo lệnh của Bùi T.ử Kính, tàu tuần tra của ông cùng vài chiếc tàu bay của căn cứ đồng loạt khởi động, theo chiếc tàu tuần tra Săn Chuẩn cấp D1 cũ nát của Hạ Sơ Kiến, bay về phía bầu trời căn cứ.

Trên đường , Bùi T.ử Kính nóng lòng kết nối video với Hạ Sơ Kiến, hỏi ngay: “Hạ Sơ Kiến, các tàu tuần tra khác ? Sao chỉ còn mỗi một chiếc của em?”

Hạ Sơ Kiến bình tĩnh đáp: “Đương nhiên là phá hủy . Tổng huấn luyện viên Bùi, chúng mang theo hai vạn lính thủy đ.á.n.h bộ ngôi , chỉ về hai ngàn .”

Đồng t.ử Bùi T.ử Kính co rút mạnh: “Cái gì?! C.h.ế.t nhiều như ?!”

“Là bức xạ hạt nhân g.i.ế.c c.h.ế.t ?”

Hạ Sơ Kiến : “Không , là đám Thương Nhân và Hải Đạt Cống Sâm Trạch Tinh g.i.ế.c.”

Bùi T.ử Kính thất thanh : “Chuyện thể nào! Kỹ thuật của bọn chúng còn đang ở thời đại đồ đồng, thể... thể...”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...