Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 498: Lòng từ bi không thể cầm quân
Cập nhật lúc: 2026-01-08 00:02:07
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Đằng vẫn còn chút do dự: "Bên chỉ một vạn Thương Nhân và một vạn Hải Đạt Cống. Tàu bay của trang nhiều pháo điện từ, nếu xả hết cơ đạn thì ít nhất cũng tiêu diệt một nửa quân địch."
Hạ Sơ Kiến dây dưa, ngắt lời ngay: "Đó chỉ là một phần lực lượng của chúng thôi. Phía còn ít nhất 5 vạn Hải Đạt Cống và 4 vạn Thương Nhân đang chực chờ. Anh chắc dùng 5000 quân của để 'khô m.á.u' với chúng ?"
Hứa Đằng quả thực vẫn còn lượng lớn quân địch lộ diện. Nghe , lập tức đổi ý: "Được, sẽ theo cô. Chúng cùng rút!"
Theo kế hoạch, 5 chiếc tàu bay của Lâm Tiểu Tiểu và 5 chiếc của Hứa Đằng sẽ cùng cất cánh. đúng lúc , sự cố xảy ở bộ phận động cơ.
"Trung úy Hạ! Nguy ! Tàu bay thể cất cánh!" – Giọng Lâm Tiểu Tiểu đầy hoảng sợ.
Hứa Đằng cũng gầm lên, giọng đan xen giữa kinh hãi và giận dữ: "Động cơ của cả 5 chiếc tàu bên thứ gì đó bịt kín ! Toàn quân chú ý! Mặc cơ giáp! Mau lên!"
Thất Lộc nhanh ch.óng chuyển hình ảnh từ camera giám sát bên phía Hứa Đằng sang cho Hạ Sơ Kiến. Cô thấy một lớp màng trắng dày đặc, dạng lưới, quấn c.h.ặ.t lấy cửa xả động cơ tàu. Nếu thứ cản trở động cơ khởi động, thì những chiếc tàu xem như phế bỏ, thể đưa họ trở về gian.
Lúc , Lâm Tiểu Tiểu và Hứa Đằng chạy cũng xong. Họ buộc chiến đấu! với tình thế hiện tại, khả năng quân diệt là cao.
Trong cái khó ló cái khôn, Hạ Sơ Kiến nhớ đoạn video chiến trường mà lính bên phe Trữ Khánh Trần gửi tới. Những lính đó, khi gần như xóa sổ, tung đòn phản kích mắt bằng cách dụ địch lên tàu kích nổ...
Không còn cách nào thỏa hơn. Để giảm thiểu thương vong về , đành hy sinh trang . Những chiếc tàu bay đắt tiền sẽ trở thành mồi nhử. Dù cô vẫn còn 4 chiếc tàu bay cỡ lớn tuần tra hạm dùng tới... Không sợ thiếu hàng!
Hạ Sơ Kiến lập tức lệnh: "Hai thấy chiến thuật của đội lính lục chiến bên Trữ Khánh Trần chứ? đề nghị các vị 'bình cũ rượu mới', cứ thế mà ."
"Hãy bỏ tàu, cài t.h.u.ố.c nổ điều khiển từ xa, dụ chúng leo lên. Dù động cơ hỏng cũng chẳng bay nữa. sẽ lái tàu đến tiếp ứng. Chúng tập hợp một chỗ, phòng thủ sẽ hơn là xé lẻ!"
Lâm Tiểu Tiểu tin tưởng tuyệt đối Hạ Sơ Kiến: "Rõ! ngay! Đây là tọa độ của !"
Hứa Đằng cũng tán thành phương án và gửi tọa độ qua.
Hạ Sơ Kiến liếc bản đồ, cách xa, với tốc độ hiện tại chỉ mất mười phút là tới.
Cô nhanh: "Hành động ngay . Cài b.o.m, đó bay lên trung cầm cự 10 phút, sẽ đến. Chỉ cần bay cao hơn tầm sát thương của s.ú.n.g trường và s.ú.n.g tự động là an . Hải Đạt Cống bay, nhưng cánh của chúng yếu, tốc độ nhanh . Các vị tập trung hỏa lực b.ắ.n hạ chúng là . Kiên trì 10 phút, nhất định sẽ mặt!"
Dứt lời, cô ngắt kết nối video và sang Thất Lộc: "Thất Lộc, báo tin ngay cho Tang Á Đệ và Trần Ngôn Thịnh tuần tra hạm. Bảo họ chuẩn thả nốt 4 chiếc tàu bay còn xuống đây."
Lúc Mạo Vịnh Quế và Chử Thanh Quyên chắc vẫn đang đường bay về tuần tra hạm bằng phi hành khí nhỏ.
Thất Lộc tăng cường công suất trạm phát sóng tạm thời tàu, kết nối với gian.
Nhận tin, Tang Á Đệ và Trần Ngôn Thịnh vô cùng lo lắng, vội yêu cầu chuyện với Hạ Sơ Kiến.
Cô bắt máy, ngắn gọn: "Tình hình đổi nghiêm trọng. Lính lục chiến của tuần tra hạm D499 về cơ bản xóa sổ. Nhóm 5 Trữ Khánh Trần hiện rõ sống c.h.ế.t bỏ chạy. đang cứu viện để gom hai đội còn ."
Tang Á Đệ và Trần Ngôn Thịnh hiểu ngay cô đang đến đội của Lâm Tiểu Tiểu (D235) và Hứa Đằng (D337).
Hạ Sơ Kiến tiếp tục: "Theo tin tình báo từ lính lục chiến bên đó, mục đích của Thương Nhân và Hải Đạt Cống là cướp tàu bay và tuần tra hạm để tấn công nội địa Đế quốc Bắc Thần, chiếm đoạt các hành tinh thể sinh sống."
Hai xong dám tin tai .
Trần Ngôn Thịnh giận dữ quát: "Không thể nào?! Đám dã nhân dùng gậy gộc hòn đá mà dám mơ tưởng đến hạm đội của chúng ?! Hạm trưởng đừng cản ! xuống đó dạy cho chúng một bài học!"
Hạ Sơ Kiến gạt : "Đó là lời trăng trối của những lính hy sinh. Xem video hiện trường thì thể tin. Chúng nguyên thủy, chúng v.ũ k.h.í của chúng và cách sử dụng. Mục tiêu duy nhất của chúng là cướp tàu. Nếu đội lính cài b.o.m tự hủy thì kế hoạch của chúng thành công một phần . Thậm chí tàu của Trữ Khánh Trần chúng lái ..."
Nói đến đây, giọng cô đanh : "Thiếu úy Trần, giao cho một nhiệm vụ. Anh dám nhận ?"
Trần Ngôn Thịnh nghiêm chào: "Xin Hạm trưởng cứ lệnh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-498-long-tu-bi-khong-the-cam-quan.html.]
"5000 lính của D499 coi như mất, nhưng rõ tình trạng nhóm Trữ Khánh Trần. Anh hãy tìm cách tiếp cận tuần tra hạm D499 của họ. Kiểm tra xem họ về , là... tàu chiếm?"
"Nếu nhóm Trữ Khánh Trần ở đó thì thôi. nếu tuần tra hạm rơi tay Thương Nhân và Hải Đạt Cống, ủy quyền cho b.ắ.n hạ D499 ngay lập tức!"
Thực tế, với cấp bậc và chức vụ hiện tại, Hạ Sơ Kiến quyền lệnh b.ắ.n hạ tàu của đồng minh. tình thế cấp bách (sự cấp tòng quyền), chiến trường chỉ một kỷ luật sắt: Phải chiến thắng! Mọi thứ khác đều xếp . Đây là vấn đề sống còn của cả hệ Bắc Thần.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy canh bạc đáng để mạo hiểm.
Tang Á Đệ cho rằng lỗ mãng, nhưng Trần Ngôn Thịnh hai lời, nhận lệnh ngay: " sẽ lái phi hành khí chiến đấu kiểm tra ngay. Tọa độ của các tàu đều nắm rõ."
Hạ Sơ Kiến gật đầu, sang Tang Á Đệ: "Thiếu úy Tang, Thiếu úy Mạo và Thiếu úy Chử đang đường về. Ban đầu định bảo họ mang 2 tàu xuống, nhưng giờ mang cả 4 chiếc."
"Rõ, thưa Hạm trưởng." Tang Á Đệ đáp gọn lỏn và lập tức truyền tin.
Sắp xếp xong đấy, Hạ Sơ Kiến ngắt liên lạc. Cô sang Thất Lộc: "Bật bộ loa và màn hình các tầng. động viên trận chiến."
Cô mang theo 1000 lính lục chiến xuống đây. Những theo cô chủ yếu chỉ "hôi của" vài chứ thực sự trải qua chiến đấu sống còn.
Dù thương vong là điều thể tránh khỏi khi trận, và "Từ chưởng binh, nghĩa chưởng tài" (Người quá nhân từ thể cầm quân, quá trọng nghĩa thể giữ tiền), nhưng cô vẫn cố gắng một chỉ huy xứng đáng.
Hình ảnh Hạ Sơ Kiến trong bộ cơ giáp kín mít hiện lên khắp các màn hình ảo tàu. Giọng cô vang vọng:
"Các đồng chí lính lục chiến, tình hình ở Sâm Trạch Tinh đổi. nhận tin, 5000 lính lục chiến của Hạm đội Tinh tế 1... tuyệt đại đa hy sinh."
Cả tàu như ong vỡ tổ.
"Cái gì?!"
"5000 ư?! Họ mặc cơ giáp ?!"
"Có cơ giáp mà vẫn c.h.ế.t sạch? tin!"
Sắc mặt Tôn Gia Hào và Lê Đại Lực trở nên nghiêm trọng. Họ tin Hạ Sơ Kiến. Nếu cô họ c.h.ế.t, thì nghĩa là họ c.h.ế.t thật.
Vấn đề là, chuyện quái quỷ gì xảy ?
Dù môi trường hành tinh khắc nghiệt và nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng ai ngờ nó khủng khiếp đến mức . Lính của Hạm đội 4 nhiều năm trải qua chiến trận đẫm m.á.u thế . Tuy nhiên, ký ức về những trận chiến khốc liệt thời còn ở Hạm đội 5 bỗng ùa về, khiến m.á.u trong họ nóng lên.
Tôn Gia Hào giơ tay hiệu im lặng, hỏi qua micro: "Hạm trưởng, xin cho rốt cuộc xảy chuyện gì với 5000 em đó?"
Thư Sách