Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 478: Kẻ lừa đảo đáng yêu
Cập nhật lúc: 2026-01-06 16:17:15
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến vẻ dễ thương của A Vật cho tan chảy, liền lập tức lôi nó khỏi chăn.
Chú ch.ó nhỏ màu trắng, kích thước chỉ bằng chén , gọn trong lòng bàn tay cô, trọng lượng chắc chỉ hơn một cân.
Cô cưng nựng áp má nó, dịu dàng hỏi: "A Vật, em trốn trong chăn thế?"
A Vật ngước đôi mắt tròn xoe cô, dùng móng vuốt nhỏ chỉ chỉ chiếc rọ mõm miệng .
Hạ Sơ Kiến vội vàng tháo nó .
Lúc , A Vật mới lí nhí cất tiếng: "A tỷ, A Vật chuyện ạ?"
Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật. Em chẳng đang đấy ? đối diện với cục bông đáng yêu , cô thể nào giận nổi, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Đương nhiên là , giờ ngoài."
A Vật xổm lòng bàn tay cô, nghiêng đầu trách yêu: "Sao giờ A tỷ mới về! A Vật cứ tưởng A tỷ cần A Vật nữa!"
Hạ Sơ Kiến xoa đầu nó: "Nói linh tinh gì thế hả?! A tỷ bao giờ bỏ rơi em ? Nào, A tỷ mang đồ ngon về cho em đây!"
Cô lấy từ ba lô mấy ống dịch dinh dưỡng cấp thấp, mở nắp đút cho A Vật.
A Vật gọn trong lòng bàn tay cô, hai chân ôm lấy ống dịch, mút chùn chụt như em bé b.ú sữa.
Hạ Sơ Kiến nó với ánh mắt "dì ghẻ hiền từ".
chỉ chốc lát , ống dịch màu trắng sữa nhanh ch.óng trở nên trong vắt như nước lọc. A Vật quẳng cái ống rỗng toanh sang một bên, giương đôi mắt long lanh cô đầy mong chờ.
Hạ Sơ Kiến: "..."
"A Vật, em chỉ hấp thu tinh chất thôi hả?"
Rõ ràng là nó hút sạch chất dinh dưỡng, còn phần nước – vật chứa dinh dưỡng – thì thải loại ngoài.
A Vật gật cái đầu nhỏ lia lịa.
Hạ Sơ Kiến chợt hiểu vì con Ngạc Long khi A Vật ăn thịt chỉ còn trơ bộ da. Cô lẳng lặng đưa thêm một ống dịch dinh dưỡng nữa.
Cứ thế, A Vật "xử lý" hết ống đến ống khác. Chỉ một lát , cả thùng dịch dinh dưỡng Hạ Sơ Kiến mang về biến thành một thùng nước lã.
Nụ "dì ghẻ hiền từ" dần tắt ngấm, đó là sự ghét bỏ hề che giấu.
"A Vật, chuyện khoa học tí nào! Sao một bữa em ăn nhiều thế hả?!"
Thất Lộc từ trong mũ giáp nhắc nhở: "Chủ nhân, A Vật ch.ó chén bình thường . Nó là bản chỉnh của một loài dị thú viễn cổ. Hình dáng hiện tại chỉ là ngụy trang thôi, ngài đừng coi nó là thú cưng thật chứ!"
Hạ Sơ Kiến mà đau lòng, mếu máo: "Thế thì nuôi nổi..."
Dù chỉ là dịch dinh dưỡng cấp thấp, nhưng "lượng đổi dẫn đến chất đổi". Một bữa hết cả thùng, rẻ nhất cũng 30 Bắc Thần tệ. Nếu cho uống, một thùng 100 ống đủ nuôi sống cả gia đình ba trong một tháng. với A Vật, đó chỉ là bữa sáng sương sương.
Tính sơ sơ, một ngày ba bữa chính cộng thêm ăn vặt, A Vật sẽ ngốn của cô ít nhất 100 tệ. Một tháng vị chi là 3000 tệ. Ai mà chịu thấu? Trừ mấy tên quý tộc nhà giàu nứt đố đổ vách...
Hạ Sơ Kiến thậm chí còn cân nhắc là đem con "chó chén " gửi nhờ chỗ Quyền Thải Vi? Chứ nhà nghèo thế nuôi nổi thật.
Đang lúc cô đau đầu tính toán, A Vật ợ một cái rõ to, : "Cảm ơn A tỷ, mấy cái ít dinh dưỡng quá, chỉ gọi là uống nước cầm thôi!"
Hạ Sơ Kiến: "..."
Chẳng an ủi miếng nào!
Nhìn chú cún con ăn no căng bụng bắt đầu gà gật trong lòng bàn tay, cô thở dài đ.á.n.h thượt, đặt nó trở giường.
Cục bông trắng cuộn tròn thỏa mãn, lưng về phía cô, cái đuôi tròn vo thỉnh thoảng ngoáy ngoáy vài cái.
Hạ Sơ Kiến vuốt ve tấm lưng mềm mại của nó, : "Thất Lộc, kiểm tra tọa độ chúng , dò đường."
Giọng trẻ con của Thất Lộc chút do dự: "... Chủ nhân, ngài định một ?"
Hạ Sơ Kiến trầm ngâm: "Thất Lộc, trong tình huống , chẳng lẽ thì để đám thường trang kém cỏi chịu c.h.ế.t? Lần rõ ràng chúng quân bộ chơi một vố, đây cuộc chiến cân sức. Tình huống đặc biệt thì xử lý đặc biệt, đừng cứng nhắc quá."
Thất Lộc: "... chủ nhân, ngài hứa với Hoắc soái..."
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Thất Lộc, rốt cuộc là chủ nhân của ngươi Hoắc soái là chủ nhân của ngươi? Chẳng lẽ ngươi định lén mách lẻo với ?"
Thất Lộc chối đây đẩy: "Làm gì chuyện đó! Thất Lộc tuyệt đối bán chủ nhân !"
Hạ Sơ Kiến gật gù: "Thế mới chứ! Hơn nữa chỉ dò đường, đ.á.n.h ngay . Cô cô dạy : Biết , trăm trận trăm thắng. Nắm thông tin chính xác mới lên kế hoạch tác chiến hiệu quả . Đâu định một cân cả bản đồ."
Thất Lộc vẫn còn do dự. Lúc , A Vật đang giả vờ ngủ bỗng xoay , hăm hở : "A tỷ, A Vật cùng ngài! A Vật lợi hại lắm đó! Đứa nào phục A tỷ, A Vật ăn thịt đứa đó!"
Thư Sách
Nói đoạn, chú ch.ó nhỏ há miệng động tác "ngoạm" một cái, tự cho là hung dữ: "A ô ~".
Hạ Sơ Kiến nó với ánh mắt kỳ quái: "A Vật, cái tên của em, từ tiếng kêu mà đấy chứ?"
A Vật sững , cái đuôi nhỏ lưng quẫy điên cuồng, khuôn mặt nhỏ xíu lộ rõ vẻ bối rối như bắt quả tang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-478-ke-lua-dao-dang-yeu.html.]
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: "Thật sự trúng ! Cái đồ l.ừ.a đ.ả.o đáng yêu ! Trước đây em còn gạt cái gì mà 'chớ quên em'! Làm áy náy mãi, tưởng quên mất em thật!"
Trên mặt chú ch.ó nhỏ hiện lên vẻ chột , đôi mắt lúng liếng đảo quanh, dám thẳng Hạ Sơ Kiến.
Thất Lộc lúc reo lên mừng rỡ: "Hóa là 'A ô'! Thất Lộc nó là loài dị thú viễn cổ nào !"
Hạ Sơ Kiến tò mò: "... Loài nào?"
Thất Lộc im lặng một chút, ngượng ngùng đáp: "Tên cụ thể thì tra , chỉ tìm thấy một đoạn ghi chép trong sách cổ."
"Mau xem!"
"Phía Đông vùng đất hoang biển, trong biển thú. Đầu thỏ sừng hươu, tai mèo bờm sư t.ử, cổ báo bụng thuẫn, chân đại bàng chân hổ dữ. Lấy rồng thức ăn. Khi ăn phát tiếng 'A ô' vang vọng vạn dặm..."
Hạ Sơ Kiến mắt sáng rực: "Chuẩn ! Chính là A Vật! Vậy rốt cuộc nó là con gì?!"
"Chỉ đoạn đó thôi... Sách cổ trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc hư hại, phần và đều mất ."
Hạ Sơ Kiến chút thất vọng nhưng cũng hiểu cho Thất Lộc. Sách cổ văn học khác với khoa học tự nhiên, mất là mất hẳn, suy luận .
Tuy nhiên, cô vẫn hào hứng: "Thôi . Ít nhất A Vật lai lịch bất minh, nó cũng tên trong sách sử đấy nhé!"
A Vật liền ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào.
Hạ Sơ Kiến nâng nó lên, tấm tắc khen: "Không ngờ hình bé tí mà ăn cả rồng! Em giỏi quá đấy! Thảo nào đám tổ tông Ngạc Long đối thủ của em! Ta nhặt bảo bối ha ha ha!"
A Vật thiết l.i.ế.m l.i.ế.m tay cô.
Hạ Sơ Kiến sang Thất Lộc: "Vậy mang A Vật cùng nhé? Gặp đám Ngạc Long gì đó thì để A Vật 'ăn cơm' luôn."
Cô tiện thẳng là thùng dịch dinh dưỡng mang về A Vật xơi tái sạch sẽ... Nó tự săn mà nuôi thôi.
Thất Lộc dường như suy tính một lát đáp: "Chủ nhân mang theo A Vật thì còn là một nữa, mức độ nguy hiểm giảm đáng kể. Duyệt!"
Hạ Sơ Kiến sầm mặt: "Thất Lộc, là chủ nhân, lệnh chứ xin ý kiến ngươi."
Thất Lộc: "... Chủ nhân chí , chúng xuất phát thôi!"
Hạ Sơ Kiến thở dài: "Thất Lộc, ngươi học thói đ.á.n.h trống lảng từ đấy?"
Thất Lộc đáp giọng ngây thơ: "Là chủ nhân dạy ạ!"
Dạy cái khỉ mốc! Ta dạy ngươi đ.á.n.h trống lảng bao giờ?! Toàn là ngươi tự học! Tự học đấy!
Hạ Sơ Kiến nhạt: "Thất Lộc, ngươi tự tài lanh thì , đừng đổ vạ cho ."
Thất Lộc khanh khách đầy đắc ý.
Hạ Sơ Kiến mặc kệ nó, chuyển chủ đề: "Làm mang A Vật theo đây? Tuy nó sợ bức xạ, nhưng bé thế lỡ rơi mất thì ?"
"Chủ nhân, Thất Lộc đan cho nó một cái túi lưới mà? Ngài thể cho nó đó đeo lên cổ."
Hạ Sơ Kiến tưởng tượng cái cảnh đó, thấy ... kỳ kỳ. Cô lấy cái túi lưới từ da Ngạc Long . A Vật ngoan ngoãn nhảy tót trong.
Thay vì đeo lên cổ, Hạ Sơ Kiến gắn cái túi thắt lưng cơ giáp. Ở đó các khe rãnh để gắn bao s.ú.n.g, d.a.o găm và đạn d.ư.ợ.c. Dù cơ giáp Thiếu Tư Mệnh chỉ mô phỏng ngoại hình, nhưng các khe rãnh vẫn chắc chắn. Cô cài cái móc ngầm khe rãnh, chú ch.ó nhỏ trong túi lưới cực kỳ an .
Cô còn dạy A Vật cách tự mở khóa. Chỉ cần đặt chân lên cái gờ nhỏ ở khe thắt lưng là khóa sẽ bật .
A Vật thử vài là thạo ngay. Lần đầu để ý, khóa bật mở nó rơi tọt xuống, may mà kịp phản ứng chui khỏi túi. Sau đó, nó dùng chân khều nhẹ, móc cái túi lên lưng.
Chiếc túi lưới vốn nhỏ, co giãn , khi rỗng liền co thành một cục bé xíu lưng A Vật, trông y như cái ba lô tí hon.
Hạ Sơ Kiến mà tròn mắt thán phục.