Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 477: Ngươi đang tìm ta sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-06 16:17:14
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bức xạ hạt nhân thật sự thể gây bệnh gen nghiêm trọng! Những lời Hạm trưởng Hạ đúng!"
Những cẩn thận hơn nhanh ch.óng liên lạc với bạn bè hoặc là lính lục chiến gian các tuần dương hạm khác, những cũng đang mặt tại Sâm Trạch Tinh các tàu bay tinh tế.
Họ hét lớn xác nhận: " liên lạc với em vợ ở Hạm đội 2, bọn họ đang huấn luyện điều khiển cơ giáp!"
"Hạm trưởng của họ rõ ràng: Không điều khiển cơ giáp thì cấm tuyệt đối ngoài nhiệm vụ!"
Một khác tiếp lời: "Bạn ở Hạm đội 3 cũng thế! Họ bảo cơ giáp khó lắm , 12 tiếng huấn luyện là dư sức!"
Nếu như lúc lời của Hạ Sơ Kiến còn một cho là giật gân, hù dọa, thì giờ đây nhân chứng vật chứng rành rành, nhóm Trữ Khánh Trần chối cãi cũng .
lúc , Thất Lộc đột ngột mở khóa hệ thống liên lạc đối ngoại của phòng hạm trưởng nhóm Trữ Khánh Trần. Vừa bọn họ đang hoảng loạn vì cô lập, nay thấy tín hiệu trở liền giận dữ gào lên:
"Hạ Sơ Kiến, cô cái gì hả?!"
"Cô đang quấy nhiễu quân vụ! Tiền đồ trong quân đội của cô coi như xong !"
Hạ Sơ Kiến đáp bằng giọng điệu bình thản, nhanh chậm:
"Các vị bạn học cùng khóa , các vị lo xa quá . chỉ đang lo nghĩ cho tính mạng binh lính quyền các vị thôi."
" e là các vị đ.á.n.h giá quá thấp mức độ bức xạ hành tinh . Binh lính của các vị mà bước khỏi tàu bay, tỉ lệ thương vong chắc chắn là 100%."
"Không lính, các vị định tìm Vạn Thọ Phi Ngư kiểu gì? Dựa năm các vị ? Hành tinh to bằng mặt trăng của Khảm Ly Tinh đấy, các vị định tự vận động thật ?"
"Được thôi, nếu đó là mục đích của các vị thì coi như lo chuyện bao đồng. sẽ tự báo cáo gửi lên Hạm đội 4 giải trình sự việc."
Cô ngừng một chút tiếp tục:
" sẽ trả quyền kiểm soát tàu bay cho các vị. là 12 tiếng nữa, khi các chiến sĩ lục chiến học xong cách điều khiển cơ giáp. Các vị bạn học , chúng đối thủ cạnh tranh. Đừng quên lời hứa của quân bộ: Chỉ cần sống sót trở về, ai cũng thăng quân hàm cả!"
Trước đây, Trữ Khánh Trần luôn lấy cớ "cạnh tranh" để bác bỏ đề xuất của cô. Hạ Sơ Kiến đôi co nên vạch trần. giờ tình thế cấp bách, đắc tội thì đắc tội cho trót, cô chẳng ngại x.é to.ạc cái mặt nạ giả tạo đó .
Quả nhiên, lời của Hạ Sơ Kiến khiến Trữ Khánh Trần cứng họng. Hắn vốn giỏi ăn , tuy phận cao nhất trong nhóm quý tộc nhưng mỗi khi cãi núp bóng khác.
Thấy Trữ Khánh Trần dồn thế bí, Trác Hàn Sâm lập tức nhảy đỡ lời:
"Hạm trưởng Hạ lạm quyền mà còn già mồm ? Chúng vốn đang họp bàn về vấn đề , định cho thăm dò mới quyết định cho lính học cơ giáp . Cô nhảy can thiệp thô bạo thế , tính lên đầu chúng thật đấy ? là chúng đối thủ cạnh tranh, nhưng chúng cũng cấp của cô!"
Trác Hàn Sâm quả là mồm mép lợi hại, còn dám ngụy biện rằng họ "đang cân nhắc". Đang cân nhắc cái con khỉ!
Hạ Sơ Kiến chẳng thèm đôi co. Cô bình tĩnh phát đoạn ghi âm cuộc trò chuyện với Trữ Khánh Trần.
Thất Lộc láu cá ghi âm bộ và biên tập gọn gàng, chỉ giữ những đoạn quan trọng nhất. Tất nhiên, những gì Hạ Sơ Kiến lộ , nó xóa sạch sẽ.
Đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một. Hạ Sơ Kiến đề xuất trang cơ giáp cho bộ lính lục chiến. Lâm Tiểu Tiểu và Hứa Đằng đồng ý ngay tắp lự, chỉ Trữ Khánh Trần thẳng thừng từ chối.
Giọng lạnh lùng, trịch thượng của vang lên: "Hạm trưởng Hạ, đây là thứ hai nhắc nhở, xin đừng can thiệp việc chỉ huy của khác. Cô chỉ là hạm trưởng tàu của cô, Tổng chỉ huy. Xin hãy tự trọng!"
Thư Sách
Đoạn ghi âm dứt, cả 5000 lính lục chiến như ong vỡ tổ. Sự phẫn nộ bùng nổ, họ chĩa mũi dùi về phía nhóm Trữ Khánh Trần:
"Hạm trưởng Trữ! Chúng là lính lác đáy, mạng chúng rẻ mạt, c.h.ế.t cũng tính tỷ lệ tổn thất chiến đấu! Nếu hy sinh khi đ.á.n.h giặc, chúng chấp nhận! dựa mà bắt chúng c.h.ế.t oan uổng thế ?!"
"Địch quá mạnh đ.á.n.h ?! Hay thiếu trang cung cấp nổi?!"
"Nếu , thì tại các cho chúng mặc cơ giáp?!"
Trác Hàn Sâm ngờ Hạ Sơ Kiến lờ tịt , tiếp tục dồn hỏa lực Trữ Khánh Trần. Hắn định câu giờ để lấp l.i.ế.m, nhưng đoạn ghi âm phơi bày tất cả, giờ ai còn tin lời nữa?
Đám lính lục chiến lập tức tràn xuống kho v.ũ k.h.í ở tầng cùng.
Để thuận tiện vận chuyển, các chiến cơ gian tàu cá chép cấp đều chuyển sang dạng cơ giáp, giúp tăng lượng mang theo từ 200 lên 1000 chiếc mỗi tàu. Hiện tại, kho v.ũ k.h.í nào cũng đầy ắp cơ giáp.
Binh lính tự chọn cho một bộ, chẳng cần ai hướng dẫn, tự mày mò thao tác. Những lanh lợi hơn bắt đầu khởi động máy và tập luyện các động tác cơ bản.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Kỷ Na Bích im lặng, lẳng lặng thu dọn đồ đạc cá nhân.
Lữ Lộ Vũ thì hận Hạ Sơ Kiến đến tận xương tủy. Thấy thần tượng Trữ ca ca sỉ nhục, binh lính kích động loạn, cô điên tiết gào lên trong micro:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-477-nguoi-dang-tim-ta-sao.html.]
"Hạ Sơ Kiến! Có giỏi thì nhắm bà cô đây ! Kích động binh lính phản, cô tạo phản thật hả?!"
Hạ Sơ Kiến coi như thấy. Với loại điên khùng , liếc mắt một cái cũng coi như thua.
Huệ Trí Phong nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: "Các binh sĩ Hạm đội 1, trao quyền sử dụng cơ giáp cho các bạn. Nếu cần hướng dẫn kỹ thuật, sẽ xuống ngay lập tức."
Hạ Sơ Kiến nhướng mày. Tên trong nhóm năm , rốt cuộc là kẻ phản bội chỉ thức thời?
Cô bình luận gì thêm, chỉ : "Thiếu úy Huệ, xin hãy đợi 12 tiếng nữa hẵng xuống chỉ đạo. khóa chương trình tàu bay của các vị trong 12 giờ. Hết thời gian sẽ tự động mở khóa."
Huệ Trí Phong gửi tin nhắn cảnh cáo qua kênh riêng: "Hạ Sơ Kiến, cô đừng quá đáng! Đây dù cũng là tàu của chúng ! Cô mở khóa ngay bây giờ, đảm bảo sẽ coi như chuyện gì xảy , tuyệt đối ai truy cứu cô. Cô nghĩ đến trường hợp chúng tấn công trong thời gian khóa hả?!"
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ: Ta đến mức còn sợ gì nữa? Hậu quả tính cả .
Cô khẽ đáp : "Nếu tấn công, AI của tàu bay sẽ tự động phản kích, các vị cần lo. Nó đ.á.n.h còn giỏi hơn các vị chỉ huy đấy."
Hạ Sơ Kiến cho hiển thị liên lạc của lên màn hình ảo ở mỗi tầng tàu bay.
"Đây là của . Nếu các vị vận khí , thể nhắn tin cầu cứu. Nhận tùy duyên, trả lời tùy tâm trạng. Vẫn câu cũ: 12 tiếng tự động mở khóa. đây, cần cảm ơn."
Tiếng lanh lảnh của cô vang lên tắt ngấm. Người hâm mộ mà lòng rạo rực, kẻ ghét bỏ thì nôn mửa. Với Hạ Sơ Kiến, mục đích đạt là đủ. Chẳng lẽ còn mong kẻ ghét khen ? Thế thì cô tự nôn còn hơn.
Hạ Sơ Kiến đầu bay nhanh về phía Bắc.
Thất Lộc thì thầm trong mũ giáp: "Chủ nhân, nhất định khóa 12 tiếng thế ạ?"
Hạ Sơ Kiến giải thích: "Để cho đám lính lục chiến đủ thời gian luyện tập. Ta tin nhóm năm . Họ đều là tiến hóa gen, còn lính lục chiến là thường. Nếu cơ giáp, năm tên đó đủ sức tàn sát cả đám lính..."
Mạo Vịnh Quế từng phổ cập kiến thức cho cô: Lính thường chỉ thể lấy lượng áp đảo tiến hóa gen khi sự hỗ trợ của cơ giáp hoặc chiến cơ. Nếu , chỉ là nộp mạng.
Hạ Sơ Kiến hy vọng trong 12 giờ , đại bộ phận trong 5000 binh sĩ sẽ sử dụng thành thạo cơ giáp. Đến lúc đó, dù nhóm năm mạnh đến cũng thể một tay che trời 5000 cỗ máy chiến tranh.
...
Nửa giờ , Hạ Sơ Kiến trở về phòng hạm trưởng tàu bay của mà ai phát hiện. Cô thở phào nhẹ nhõm, định tắm rửa.
Bỗng nhiên, cô khựng .
"Thất Lộc, A Vật ? Từ lúc về đến giờ ngươi thấy nó ?"
Giọng Thất Lộc vang lên đầy vẻ chắc chắn: "... A Vật, chắc ở tủ đầu giường trong phòng ngủ nhỏ chứ ạ?"
Hạ Sơ Kiến lao phòng ngủ. Chiếc cốc cà phê màu lam trời cao 15cm tủ đầu giường trống .
"A Vật! A Vật! Mày chạy ?!" Hạ Sơ Kiến hoảng hốt.
Thất Lộc vội vàng quét bộ căn phòng nhỏ, báo cáo: "Chủ nhân, giường..."
Hạ Sơ Kiến về phía chiếc giường đơn nhỏ bé.
Trên giường một chiếc gối lông dày và một tấm chăn lông mềm mại. Ngay chỗ tiếp giáp giữa gối và chăn, một cái đầu nhỏ xù lông trắng muốt đang thò . Đôi mắt tròn xoe đen láy như hắc thủy tinh và cái mũi đen ươn ướt tạo nên vẻ mặt ngây thơ vô tội, như :
"... Chị , chị đang tìm em ?"