Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 467: Quá không đáng tin cậy
Cập nhật lúc: 2026-01-06 14:52:52
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khi lòng Hạ Sơ Kiến đang rối bời, Thất Lộc lên tiếng: "Đoạn thông tin liền mạch, do máy ấp trứng gien tự hủy, dù Thất Lộc cố gắng phục hồi thì vẫn thiếu hụt nhiều thông tin quan trọng."
"Vì Thất Lộc máy ấp trứng gien thuộc về phòng thí nghiệm nào, nhà khoa học nào."
"Dựa công nghệ thì vẻ thuộc về bất kỳ quốc gia nào trong hệ Bắc Thần hiện nay."
Hạ Sơ Kiến rõ cảm xúc của lúc là gì, nhưng vẫn chút mừng thầm.
Cô truy hỏi: "Tại thiếu hụt thông tin quan trọng? Là cố ý do ai đó phá hoại thiết ?"
Thất Lộc đáp: "Quả trứng vàng khổng lồ đó từng ai mở , là do A Vật hỏng khi phá vỏ chui ."
Thư Sách
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô liếc nhóc con đang xổm mặt .
Nhóc con với vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Hạ Sơ Kiến thở dài: "Vậy thứ còn dùng ?"
Thất Lộc : "Không thể dùng máy ấp trứng gien nữa, nhưng thể dùng vật liệu đặc biệt để bổ sung cơ giáp, giúp cơ giáp của chủ nhân thăng thêm một tiểu cấp bậc."
Giọng trẻ con của nó phấn chấn lên: "Chủ nhân nâng cấp cơ giáp ?"
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút.
Cô định mang thứ về tàu bay, quá khó giải thích.
A Vật thì còn đỡ, mang về bịa đại một câu chuyện thử xem thuyết phục .
những mảnh vỡ vỏ trứng vàng thì quá nổi bật.
Hạ Sơ Kiến A Vật đang ngơ ngác, cơ giáp của , cuối cùng hạ quyết tâm : "A Vật, chị giúp em tìm em tìm, em chia cho chị một nửa quả trứng vàng ?"
A Vật gật đầu lia lịa tấm da Ngạc Long, bộ lông tơ vàng óng dường như phát sáng, chiếu rọi màn đêm đen kịt.
Nó vui vẻ : "Chị cứ lấy hết ! A Vật bao giờ chui trong đó nữa !"
Có vẻ như nó thoát khỏi cái vỏ trứng .
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô quyết định xong, với Thất Lộc: "Thất Lộc, thử xem ."
Sau đó cô vươn cánh tay máy của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, áp hai mảnh vỡ của quả trứng vàng khổng lồ.
Gần như ngay lập tức, Hạ Sơ Kiến cảm thấy cánh tay máy đó còn chịu sự kiểm soát của nữa.
Đầu cánh tay máy biến thành mũi khoan, khoan sâu mảnh vỡ trứng vàng.
Chẳng bao lâu , Thất Lộc reo lên kinh ngạc: "Chủ nhân kìa!"
Lớp vỏ ngoài của quả trứng vàng mũi khoan máy khoan thủng, để lộ thiết máy móc bên trong.
Giờ phút vẫn còn những chiếc đèn nhỏ đủ màu sắc nhấp nháy bên trong.
Hạ Sơ Kiến tò mò: "Thất Lộc, đây là cái gì thế?"
Thất Lộc : "Đây là máy ấp trứng gien đấy ạ!"
"Thật đáng tiếc, thiết điều khiển chính hỏng, các thiết quan trọng bên trong đều tự hủy hết ."
"Tiếc quá, thật sự quá đáng tiếc!"
Hạ Sơ Kiến dân học thuật, hiểu tầm quan trọng của thiết nên cũng chẳng bận tâm: "Vậy thì nâng cấp ."
Thất Lộc đáp ngay: "Rõ thưa chủ nhân!"
Sau đó nó dùng mũi khoan cắt trong, bắt đầu hấp thụ vật liệu của vỏ trứng vàng.
Hạ Sơ Kiến rảnh rỗi nên sang chuyện với A Vật.
"A Vật, lát nữa chị đưa em về cùng chị, em đừng chuyện mặt khác ?"
A Vật ngây thơ cô, hỏi: "Tại ạ? A Vật mà!"
Hạ Sơ Kiến bắt chước giọng điệu của nó: " ở chỗ chị, động vật nhỏ !"
"A Vật là động vật nhỏ, nếu chuyện mặt , sẽ sợ đấy!"
Mắt to của A Vật ngập nước: " A Vật cũng sợ mà!"
Hạ Sơ Kiến phát hiện , tuy A Vật thể giao tiếp bằng tiếng Bắc Thần nhưng trí tuệ vẫn chỉ là một đứa trẻ con.
Thậm chí còn thể coi là đứa trẻ hiểu chuyện.
Hạ Sơ Kiến dùng cánh tay máy còn xoa đầu A Vật.
Lúc , Thất Lộc lấy máy ấp trứng gien khỏi mảnh vỡ vỏ trứng vàng, hấp thụ vật liệu vỏ trứng bao bọc bên ngoài và truyền cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Huyền Bạc của Hạ Sơ Kiến.
Lần khi nó dùng Tinh Thể Vĩnh Hằng để sửa chữa cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, cơ giáp tỏa một lớp ánh sáng xanh lam nhạt.
Lần , cơ giáp của Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng tỏa một lớp ánh sáng vàng kim nhạt.
Hạ Sơ Kiến đặc biệt thích màu vàng kim, hỏi: "Thất Lộc, cơ giáp của sẽ nâng cấp tính năng gì?"
Thất Lộc kiểm tra một lượt báo cáo: "Cơ giáp của chủ nhân hiện tại chỉ chống phóng xạ, mà còn thể hấp thụ năng lượng phóng xạ từ khí quyển và đại dương, chuyển hóa thành năng lượng sử dụng cho chính !"
Hạ Sơ Kiến: "!!!"
Thế thì xịn quá !
Hạ Sơ Kiến vui mừng : "Vậy là khối năng lượng của bổ sung đầy đủ ?"
Giọng trẻ con của Thất Lộc chút đắc ý: "Tạm thời cần dùng đến khối năng lượng nữa, hiện tại bộ cơ giáp đều thể tự động chuyển hóa năng lượng!"
"Giống như một tấm pin năng lượng mặt trời thể trực tiếp phát điện !"
"Chủ nhân yên tâm, chỉ cần ở trong môi trường tự nhiên như Sâm Trạch Tinh , ngài cần lo lắng về việc cạn kiệt năng lượng nữa!"
Đây đúng là tin !
Hạ Sơ Kiến chợt nảy ý nghĩ, hỏi: "Thất Lộc, cái máy ấp trứng gien cũng dùng năng lượng phóng xạ để hoạt động ?"
Thất Lộc đáp: " ! Chủ nhân đoán ?"
Giọng Hạ Sơ Kiến mang theo chút đắc ý nhẹ nhàng: "... Chỉ thuận miệng bừa thôi, ngờ trúng thật."
Thất Lộc: "..."
Bỗng nhiên chuyện nữa, giật điện chủ nhân một cái.
Thất Lộc .
Bởi vì Hạ Sơ Kiến đưa yêu cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-467-qua-khong-dang-tin-cay.html.]
"Thất Lộc, còn thừa vật liệu ? Làm cho A Vật cái rọ mõm ?"
Thất Lộc tò mò: "Rọ mõm là gì?"
Hạ Sơ Kiến giải thích: "Là... là cái thứ tròng miệng ngựa ."
Thất Lộc tra cứu trong cơ sở dữ liệu, cuối cùng tìm mấy bức ảnh hỏi: "Là cái ?"
Nó chiếu lên mấy bức ảnh hàm thiếc tròng miệng ngựa.
Hạ Sơ Kiến : "Có thể kín hơn một chút, giống cái khẩu trang , đo ni đóng giày theo hình dạng miệng của A Vật nhé."
Thất Lộc hiểu ý: "... Không vấn đề gì."
Nó dùng phần vật liệu thừa của vỏ trứng vàng một cái rọ mõm nhỏ hình khẩu trang, đó tiện tay đeo luôn cho A Vật.
Đương nhiên, Thất Lộc đang điều khiển cánh tay máy của Hạ Sơ Kiến.
A Vật ngơ ngác Hạ Sơ Kiến, chuyện nhưng miệng rọ mõm bịt kín, nó phát tiếng ư ử như ch.ó con đang .
Hạ Sơ Kiến xoa đầu nó, an ủi: "A Vật xin nhé, tạm thời cứ thế . Chị đưa em về tàu bay của chị."
"Chừng nào em học cách chuyện mặt khác, chị mới tháo cái rọ mõm ."
A Vật Hạ Sơ Kiến kêu ư ử, nước mắt trong đôi mắt to tròn cuối cùng cũng lăn xuống.
Thất Lộc hiến kế cho Hạ Sơ Kiến trong mũ giáp kín mít: "Chủ nhân, A Vật là bản chỉnh của một loài dị thú thượng cổ, nó hẳn sở hữu năng lực của loài dị thú ."
"Ngài xem máy ấp trứng gien của nó xịn thế , đến chuyện cũng , chắc chắn còn nhiều bản lĩnh đặc biệt khác."
"Ngài bảo A Vật thử xem, xem nó biến hình ?"
Hạ Sơ Kiến: "... Biến hình? Ý ngươi là ?"
"Thì là nghĩa đen đấy ạ, xem nó thể điều khiển cơ thể biến thành hình dáng khác ?"
Hạ Sơ Kiến chợt nhớ đến những "tiện dân" trong c.h.ủ.n.g t.ộ.c Người Loại.
Tiện dân Người Loại chính là những kẻ thể tự do chuyển đổi giữa hình dáng động vật và hình .
Nếu nhóc con là bản của một loài dị thú thượng cổ hùng mạnh, ví dụ như giống thím Trần và Chúc Oanh Oanh đều là hậu duệ của thần thú nào đó, thì cũng thể tự do đổi hình dạng?
Hạ Sơ Kiến càng thêm tò mò, hỏi nhóc con : "A Vật, em bản lĩnh đặc biệt nào khác ?"
A Vật dường như chẳng học gì nhiều từ cái máy ấp trứng gien .
Nó nghiêng đầu hỏi: "Bản lĩnh đặc biệt là gì ạ?"
Hạ Sơ Kiến kiên nhẫn giải thích: "Là thứ em giỏi nhất, chỉ em ."
A Vật vui vẻ thẳng bằng hai chân , hai chân chắp với , : "A Vật chắp tay chúc mừng !"
"Cung hỷ phát tài! Cung hỷ phát tài!"
Hạ Sơ Kiến trán đổ mồ hôi hột.
Cái mà gọi là bản lĩnh đặc biệt á?!
Cái máy ấp trứng gien cũng quá đáng tin cậy !
Dạy dỗ kiểu gì thế ...
Hạ Sơ Kiến nhịn : "Dừng! Đây bản lĩnh đặc biệt! Đây là... bản lĩnh mà bất kỳ con ch.ó xù con nào cũng !"
A Vật "bịch" một tiếng rơi xuống đất, thẳng nữa, tủi : "A Vật còn bản lĩnh đặc biệt khác mà..."
Hạ Sơ Kiến liếc nó một cái, vẻ tin tưởng lắm: "Còn gì nữa?"
A Vật xổm xuống, nghiêm túc : "A Vật ăn khỏe!"
Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, thèm vòng vo nữa, hỏi thẳng thừng: "Em đổi hình dạng cơ thể ?"
"Có biến thành hình dáng một chú ch.ó con bình thường ?"
A Vật ư ử nữa, chỉ mở to mắt Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến kéo một màn hình ảo từ vòng tay thông minh , chiếu hình ảnh một chú ch.ó con màu trắng.
Để ngụy trang hơn, Hạ Sơ Kiến bảo Thất Lộc tìm hình ảnh của loại ch.ó con bình thường nhất.
Đó là một chú ch.ó con lông xù, tai cụp xuống, phủ lên cái đầu nhỏ tròn vo.
Toàn tròn trịa như cục bông, lông trắng muốt sáng bóng, một sợi tạp sắc.
Bốn chân ngắn hơn ch.ó con bình thường, cái đuôi là một cục bông nhỏ xíu.
Đôi mắt đen láy như hai quân cờ vây bằng đá hắc diệu thạch.
Cái mũi nhỏ đen ươn ướt cùng đôi mắt đen như quân cờ vây tạo nên vẻ ngây thơ vô tội bẩm sinh.
Quan trọng nhất là nó bé xíu, cả gọn trong một chiếc tách .
Hai chân gác lên miệng tách, rụt rè ngoài màn hình.
Hạ Sơ Kiến thích mê, lẩm bẩm: "Thất Lộc, ngươi chắc chắn cái ngươi tìm là loại ch.ó con bình thường nhất chứ giống mới hả?"
Giọng trẻ con của Thất Lộc nghiêm túc: "Chủ nhân, đây là loại ch.ó con bình thường nhất, còn gọi là ch.ó tách (Teacup Poodle), ưa chuộng Tinh Võng, con gái ai cũng thích."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô tràn đầy hy vọng A Vật, : "A Vật, em thể biến thành thế ?"
A Vật chằm chằm hình ảnh màn hình ảo một lúc, đó, bộ lông vàng dài nó dần ngắn , biến thành một lớp lông tơ trắng dày dặn dán sát .
Bốn chân ngắn một chút, sừng đầu biến mất bằng đôi tai trắng mềm rủ xuống, cái đuôi cũng co thành một cục bông tròn.
Cuối cùng đến cả kích thước cơ thể cũng thu nhỏ theo tỷ lệ, dường như thực sự thể đặt trong tách .
Hạ Sơ Kiến vô cớ cảm thấy sự đổi của A Vật giống kiểu đổi hình thái Người Loại như thím Trần và Chúc Oanh Oanh, mà giống Tứ Hỉ đột ngột lớn lên mặt cô hơn.
cô quá thích dáng vẻ hiện tại của A Vật nên cũng nghĩ ngợi thêm nữa.