Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 464: Hạ Sơ Kiến sẽ dạy cô ta làm người
Cập nhật lúc: 2026-01-06 14:52:49
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng suy luận rằng, nhiệm vụ của Diệp Thế Kiệt lẽ chỉ là bảo vệ an cho Thu T.ử Quân, mà còn đảm bảo cô thành một nhiệm vụ nào đó.
Tuy nhiên, cô vẫn giữ vẻ dửng dưng, : "Nhiệm vụ gì ? Có cần giúp ? —— Hiện tại nhiều thủ hạ."
Diệp Thế Kiệt cô thật sâu, : "Sơ Kiến, đừng quên quy tắc của Thợ Săn Bóng Đêm. Chúng tiết lộ nội dung nhiệm vụ của khách hàng cho ngoài."
"Anh hỏi em gì ở đây, em cũng đừng hỏi ."
Hạ Sơ Kiến khẽ: "Đội trưởng Diệp đúng."
"Vậy em sẽ hỏi. , Đội trưởng Diệp, thiếu niên , em thể đưa lên tàu bay tinh tế của em , mong thứ ."
"Anh và Thiếu úy Thu thể lên tàu của em nghỉ ngơi, nhưng thì ."
Diệp Thế Kiệt liếc thiếu niên ngất xỉu, bất lực : "Anh dùng tinh thần lực kiểm tra , là con , Thương nhân, em đừng đa nghi quá."
Hạ Sơ Kiến đáp: "Nếu là bình thường, càng thể lên tàu của em."
Diệp Thế Kiệt khó hiểu: "... Tại ? Một đứa trẻ 11-12 tuổi, dù lợi hại đến cũng chẳng thể đấu những bộ cơ giáp năng lượng cao của các em."
Hạ Sơ Kiến hỏi: "Cậu là tiến hóa gien ?"
Diệp Thế Kiệt lắc đầu: "Anh ."
Hạ Sơ Kiến tiếp tục: "Nếu là tiến hóa gien, tại một ở hành tinh nhiễm phóng xạ nặng nề ? Lại còn ở trong hang ổ của Ngạc Long, các nghĩ tới ?"
"Nếu tiến hóa gien mà vẫn thể sống sót hành tinh mà cần bảo hộ, điều đó càng đáng ngờ hơn."
Diệp Thế Kiệt nhíu mày suy nghĩ, : "Anh hiểu nỗi lo của em."
" thiếu niên thương, cũng triệu chứng ban đầu của bệnh gien, chẳng lẽ đây là phản ứng của bình thường hành tinh ?"
Hạ Sơ Kiến : "Em bác sĩ, em thể đưa chẩn đoán."
"Vì cấp của , em thể đưa lên tàu."
"Đương nhiên, các thể tiếp tục để ở trong phi hành khí tác chiến của các ."
"Đó là địa bàn của các , em quyền can thiệp."
"Còn tàu tuần tra gian của em, đó là địa bàn của em."
Diệp Thế Kiệt lắc đầu bất lực: "Sơ Kiến, em đa nghi quá ."
" thể hiểu , sẽ bàn bạc với Thiếu úy Thu."
Hạ Sơ Kiến chỉ thiếu niên vẫn đang ngất xỉu mặt đất, : "Đội trưởng Diệp, cũng cẩn thận. Nếu gì , đừng do dự, g.i.ế.c c.h.ế.t ngay."
Khóe miệng Diệp Thế Kiệt giật giật: "Sơ Kiến, em tiến hóa gien. Em cần tay để chiếm lợi thế, nhưng và em khác ."
Nói , phóng uy áp tinh thần lực của .
Vòng tay thông minh cổ tay Hạ Sơ Kiến lập tức truyền đến cơn đau.
Cô vội vàng ôm đầu, giả bộ đau đớn kêu lên: "Đội trưởng Diệp, dùng tinh thần lực tấn công em gì!"
Diệp Thế Kiệt : "Em ? Tinh thần lực của chính thức đột phá cấp B đỉnh phong, hiện tại là cấp A sơ kỳ."
Tinh thần lực đạt đến cấp A là một cột mốc quan trọng đối với tiến hóa gien.
Điều chứng tỏ cuối cùng từ tiến hóa gien thông thường bước lĩnh vực cao cấp.
Địa vị của ở Đế quốc Bắc Thần cũng sẽ đổi lớn.
Một tiểu đội Thợ Săn Bóng Đêm ở Quy Viễn còn đủ sức giữ chân một tiến hóa gien cấp A như Diệp Thế Kiệt nữa.
Hạ Sơ Kiến thầm thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt hừ nhẹ: "Vậy cũng lơ là cảnh giác. Lời em đến đây thôi, bàn bạc với Thiếu úy Thu , em ."
Nói xong, Hạ Sơ Kiến khởi động cơ giáp, bay v.út lên trung, lao nhanh về phía tàu bay tinh tế.
Diệp Thế Kiệt theo bóng dáng Hạ Sơ Kiến biến mất nơi chân trời trong nháy mắt với ánh mắt phức tạp, cảm thán tốc độ phi phàm của cơ giáp cô đang dùng. Hắn cõng thiếu niên đang ngất xỉu lên lưng, trở phi hành khí tác chiến cỡ nhỏ.
Thu T.ử Quân đang một bên trong, ăn một ống dịch dinh dưỡng cao cấp để trấn an tinh thần.
Thấy Diệp Thế Kiệt cõng thiếu niên trở , cô giật hỏi: "Sao ? Sao cõng về ? Cậu bé thương nặng như thế, khoang điều trị ngay chứ."
"Nữ hạm trưởng đó cũng dễ chuyện mà, cô sẽ từ chối ."
Diệp Thế Kiệt đáp: "Cô nhầm , vị hạm trưởng đó chịu cho thiếu niên lên tàu bay tinh tế của cô . cô và thì vẫn phép lên."
Thu T.ử Quân cau mày, khuôn mặt thanh tú xinh lộ vẻ khó hiểu.
"Tại chứ? Cô rõ ràng là chính trực, nhiệt tình, chịu cứu thiếu niên ?"
Diệp Thế Kiệt khổ: "Thiếu úy Thu, thực hành động của chúng quả thật mạo ."
Thu T.ử Quân càng thêm khó hiểu, mở to đôi mắt đen láy: "Mạo chỗ nào? Chẳng lẽ chúng cứu nhầm ?"
Thư Sách
Diệp Thế Kiệt : "Cứu đương nhiên sai, nhưng cũng tùy tình huống."
"Trong tình huống hiện tại, chúng thừa nhận rằng thời điểm và địa điểm xuất hiện của thiếu niên quả thực chút quá đột ngột."
Thu T.ử Quân im lặng.
Cô cau mày ăn nốt ống dịch dinh dưỡng, tiện tay ném ống rỗng thiết tái chế nhỏ, : "Vậy ? Bỏ mặc bé ở đây một ?"
"Loại chuyện chứ thì ."
"Hơn nữa, đấy, còn nhiệm vụ khác."
"Nếu thể đưa thiếu niên về, nhiệm vụ của sẽ thất bại."
Diệp Thế Kiệt day day thái dương, nhíu mày hỏi: "Cô chắc chắn thiếu niên chính là cô tìm chứ?"
Thu T.ử Quân mà .
Cô đương nhiên , nhưng với vệ sĩ thì cần quá rõ ràng.
Diệp Thế Kiệt nụ của cô, lòng mềm nhũn, ôn tồn : " thể ở đây với bé, Thiếu úy Thu sang tàu bay bên nghỉ ngơi ."
Thu T.ử Quân thở dài: "Sao thể bỏ hai ? Hơn nữa cứ để bé ở đây thì chỉ đường c.h.ế.t, chẳng uổng công ?"
"Cậu bé cần điều trị trong khoang y tế bên ."
Diệp Thế Kiệt hiểu rõ Hạ Sơ Kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-464-ha-so-kien-se-day-co-ta-lam-nguoi.html.]
Việc cô quyết định thì lý do đủ thuyết phục mới đổi , nếu thì ai nể mặt cũng mặc kệ.
Diệp Thế Kiệt hàm súc: "Vậy Thiếu úy Thu nhất nên rõ sự thật với vị hạm trưởng , nếu cô sẽ đổi ý ."
Thu T.ử Quân nhíu mày: "Khó khăn thế ? Hay là thế , thẳng gia thế của với cô , hứa nhà họ Thu nợ cô một ân tình, ?"
Diệp Thế Kiệt đáp: "Cái cũng rõ, Thiếu úy Thu thể thử xem."
Thực chắc chắn là .
Hạ Sơ Kiến từng gặp quý tộc.
Cô còn thể trò chuyện vui vẻ với thừa kế của các gia tộc hào môn đỉnh cấp đế quốc, thèm nể mặt nhà họ Thu?
Thu T.ử Quân nghĩ lạc quan, tươi : " hiểu , sẽ tạm thời ở đây với hai một đêm."
"Đợi ngày mai sẽ thuyết phục nữ hạm trưởng đó, để cô đồng ý chữa trị cho bé, đồng thời đưa chúng rời khỏi đây, trở về Đế quốc Bắc Thần."
Diệp Thế Kiệt: "..."
Hắn Hạ Sơ Kiến sẽ đồng ý đưa thiếu niên về cùng.
qua một tháng tiếp xúc, Thu T.ử Quân cũng là bướng bỉnh.
Khuyên thì đành để cô tự đ.â.m đầu đá cho mặt .
Hạ Sơ Kiến sẽ dạy cô .
Hơn nữa họ thể đợi thêm hai tháng nữa, bên phía Thu T.ử Quân sẽ đến đón.
Chỉ là lẽ bên đó cũng ngờ Thu T.ử Quân thành nhiệm vụ suôn sẻ như , nên thời gian dự tính cho họ dư dả hơn nhiều.
Diệp Thế Kiệt khuyên nữa, : "Vậy c.ầ.n s.ang chỗ nữ hạm trưởng đó mượn ít t.h.u.ố.c men và nhu yếu phẩm ?"
Thu T.ử Quân : "Cái đấy, chúng lái phi hành khí tác chiến đến gần tàu bay của họ ."
Diệp Thế Kiệt đồng ý, khởi động phi hành khí tác chiến cỡ nhỏ.
...
Sau khi rời khỏi nơi đó, Hạ Sơ Kiến bay về hướng tàu bay tinh tế một lúc. Khi thoát khỏi phạm vi quét radar của phi hành khí bên , cô liền rẽ ngoặt, bay sang một hướng khác.
Bởi vì Thất Lộc với cô rằng tọa độ vị trí mà Diệp Thế Kiệt đưa cho cô cách đây xa lắm.
Thất Lộc : "Chủ nhân, tọa độ đó ở vùng biển phía Tây cách đây 1500 dặm."
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ: "Đó là hướng mà Đội trưởng Tôn trinh sát hôm nay. chỉ một ngàn dặm, xa hơn."
Thất Lộc : "Đội trưởng Tôn khá thận trọng, tiếp nữa là rừng rậm, một tiện ."
Người dám một rừng rậm chỉ mỗi Hạ Sơ Kiến.
Cô : "Đi xem ."
Dù động thủ, dò đường cũng .
Hạ Sơ Kiến khởi động cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, tăng tốc.
Cô lướt trong đêm tối nhanh như một tia chớp.
Khoảng cách 1500 dặm, cô chỉ mất ba phút là tới nơi.
Đứng ở rìa lục địa, khu rừng thực vật biển rậm rạp phía , Hạ Sơ Kiến bắt đầu quét radar.
Dưới sự hỗ trợ của Thất Lộc, cô nhanh ch.óng thấy hình ảnh trong rừng.
Cảnh tượng nơi đó khác biệt với những khu rừng khác.
Cây san hô và những cây dương xỉ cao chọc trời bên trong phát ánh sáng xanh lục u ám trong đêm tối.
Đột nhiên, một cái đuôi dài thượt xuất hiện trong hình ảnh radar quét .
Sau đó sinh vật phắt , về hướng radar quét tới và nhe răng.
Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên đầy kích động: "Ngạc Long! là Ngạc Long !"
Hạ Sơ Kiến thoáng qua: "... Đây chẳng là cá sấu ? Chỉ là dài hơn nhiều, tứ chi cũng dài hơn, đầu dài bằng nhưng cổ khá dài."
Thất Lộc : "Cho nên nó mới gọi là Ngạc Long (Rồng Cá Sấu), nó là tổ tiên của loài cá sấu đấy."
Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: "... Mình thế mà thấy một hóa thạch sống thời viễn cổ..."
Vừa cô tiến sâu trong rừng.
Cô bật chế độ tàng hình của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, bay giữa trung, chạm đất.
Vì con Ngạc Long một hồi cảnh giác chờ đợi tiếp tục sột soạt bò về phía .
Hai chân của nó dài hơn hai chân nhiều, nên khi chạy trông như đang thẳng bằng hai chân.
Hạ Sơ Kiến âm thầm bám theo nó, nó rẽ trái rẽ , di chuyển trong rừng như đất bằng, cuối cùng đến một hang động rộng hai mét.
Hạ Sơ Kiến líu lưỡi.
Cô ngờ nơi còn ẩn giấu một hang động.
Giọng Thất Lộc vang lên trong mũ giáp kín mít: "Chủ nhân, cẩn thận!"