Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 462: Gặp lại cố nhân

Cập nhật lúc: 2026-01-06 14:52:47
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến hỏi: "Vùng biển của Sâm Trạch Tinh rộng lớn như , chúng thường hoạt động ở ?"

Thất Lộc đáp: "Chủ nhân, trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc thông tin chi tiết đến thế."

Hạ Sơ Kiến nóng nảy: "Cơ sở dữ liệu của ngươi là kiểu gì ?"

"Thông tin quan trọng như thế mà cũng ?"

Thất Lộc im lặng một lát mới với giọng tủi : "Thất Lộc ..."

Hạ Sơ Kiến hít sâu một , dậy khỏi ngọn cây, : "Thôi thì tìm vài tên Thương nhân hỏi thăm tình hình ."

Tọa độ ở quá xa, Hạ Sơ Kiến buộc kiểm chứng từ nhiều nguồn mới dám hành động.

Giọng trẻ con của Thất Lộc thắc mắc: "Chủ nhân, chẳng bộ lạc g.i.ế.c hết ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Chỗ đó mới chỉ hơn một ngàn tên Thương nhân, hành tinh chẳng tới hơn mười vạn tên ?"

"Tìm kiếm Thương nhân dễ hơn tìm phi ngư Vạn Thọ ?"

Thất Lộc : "Không , vì Thương nhân nhỏ hơn nhiều, chi bằng trực tiếp tìm kiếm phi ngư Vạn Thọ."

Hạ Sơ Kiến: "Thất Lộc, ngươi thể ở góc độ của mà suy nghĩ một chút ?"

Thất Lộc đáp: "Không thể, chủ nhân, bởi vì chủ nhân là chủ nhân, Thất Lộc chủ nhân."

Một một trí tuệ nhân tạo cứ thế tranh luận mãi đến khi trời tối mới về.

khi cô bay lên khỏi ngọn cây, đột nhiên cảm thấy lưng nóng rát, như thể đang ai đó trộm.

Hạ Sơ Kiến phắt .

Phía ngọn cây là mênh m.ô.n.g bát ngát, bầu trời đêm xanh thẫm buông xuống, đầy lấp lánh.

Không gian rộng lớn như lấy một tiếng chim kêu côn trùng rả rích.

Tuy lạnh, nhưng cô vẫn rùng .

Đột nhiên ảo giác như cả hành tinh chỉ còn một cô.

Cảm giác thật sự tồi tệ.

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến khởi động cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, lao như tên b.ắ.n.

Cô điều khiển cơ giáp hết công suất, chỉ mất hai phút trở vị trí bộ lạc cũ.

Đó cũng là nơi tàu bay tinh tế của cô đang đỗ.

Một bộ cơ giáp cao cấp cao 15 mét đang tàu bay, thỉnh thoảng ngẩng đầu về phía xa, như đang nôn nóng chờ đợi điều gì.

Mãi đến khi Hạ Sơ Kiến đột ngột xuất hiện mặt, đó mới lùi một bước, dùng thiết liên lạc trong mũ giáp hỏi: "Hạm trưởng, là ngài ?!"

Là giọng của Mạo Vịnh Quế.

Hạ Sơ Kiến đáp: "Là , về đây. Sao chị trong mà một ở ngoài ?"

Lúc , hai bộ cơ giáp bay tới.

Đều là cơ giáp cao 6 mét.

"Hạm trưởng!"

"Hạm trưởng!"

Đó là Tôn Gia Hào và Lê Đại Lực.

Ban ngày, Hạ Sơ Kiến cùng hai họ và Chử Thanh Quyên chia trinh sát bốn hướng Đông Tây Nam Bắc.

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Thiếu úy Chử ?"

Mạo Vịnh Quế đáp: "Thiếu úy Chử tê liệt cơ bắp một chút, nghỉ ngơi một lát là khỏi thôi."

Hạ Sơ Kiến chột rụt cổ , : "Vậy là . Nếu về đông đủ, chúng trong . Ăn tối xong sẽ họp bàn."

Tôn Gia Hào và Lê Đại Lực cũng lo lắng cả buổi chiều, giờ thấy Hạ Sơ Kiến trở về mới yên tâm.

Mạo Vịnh Quế hiểu rõ Hạ Sơ Kiến bằng Tôn Gia Hào và Lê Đại Lực nên càng lo lắng hơn.

vội : "Hạm trưởng mau thôi, đều đang sốt ruột, qua một ngày mà chúng vẫn manh mối gì."

Hạ Sơ Kiến đang định bay về phía cửa khoang tàu bay tinh tế thì thấy lưng: "... Cô rốt cuộc là nam nữ?"

Là giọng của Thu T.ử Quân.

Hạ Sơ Kiến vẫn luôn dùng giọng nam điện t.ử giả lập để chuyện với cô .

Sau đó cô ngoài một chuyến, chuyển giọng thật.

Lúc chuyện với nhà, cô cũng cần thiết dùng giọng giả.

Không ngờ Thu T.ử Quân thấy.

Hạ Sơ Kiến cũng tiếp tục giả bộ nữa.

đầu , Thu T.ử Quân đang mặt đất, : " là nữ, lúc dùng giọng giả lập chuyện với Thương nhân, đó quên chuyển ."

Thu T.ử Quân "ồ" một tiếng, vẻ càng thêm hứng thú, : "Giọng cô trẻ, ngờ cô là hạm trưởng của chiếc tàu bay tinh tế ."

Hạ Sơ Kiến đính chính: "Không tàu bay tinh tế, là tàu tuần tra gian, là hạm trưởng. Lần chúng đều là những trẻ tuổi hạm trưởng."

Thu T.ử Quân ẩn ý trong lời của Hạ Sơ Kiến, ngạc nhiên hỏi: "Các cô? Lần các cô đến chỉ một tàu tuần tra trời?! Các cô rốt cuộc thuộc hạm đội nào?!"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Chúng là học viên đặc huấn của căn cứ bay Khảm Ly, thành viên đến từ nhiều hạm đội khác ."

Lúc Thu T.ử Quân mới hiểu , vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Hóa các cô là học viên của căn cứ huấn luyện bay đặc biệt chỉ dành cho phi công tinh đó ..."

Hạ Sơ Kiến : " về tàu bay đây. Thiếu úy Thu lên cùng chúng ?"

Mặt Thu T.ử Quân đỏ lên, : "... còn hai bạn đồng hành nữa, thể đưa họ lên cùng ?"

Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Cũng là chiến hữu của chúng ?"

Thu T.ử Quân càng thêm ngượng ngùng, giọng nhỏ đến mức Hạ Sơ Kiến suýt thấy.

lí nhí : "Một là vệ sĩ riêng của , do gia đình thuê. Người còn là một thiếu niên cứu ở đây..."

Sắc mặt Hạ Sơ Kiến lớp mũ giáp lập tức trầm xuống, nhưng giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, : "Gia thế của Thiếu úy Thu chắc chắn tầm thường, nhiệm vụ quân sự mà còn mang theo vệ sĩ riêng."

Thu T.ử Quân gượng gạo: " là con một trong nhà, cha vốn cho tham gia chiến dịch quân sự , trừ khi mang theo vệ sĩ gia đình thuê."

Hạ Sơ Kiến giật , nghĩ thầm liệu gia đình Thu T.ử Quân chút nội tình nào , nếu ngăn cản con gái là thiếu úy tham gia chiến dịch quân sự đặc biệt ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-462-gap-lai-co-nhan.html.]

Thái độ của cô càng thêm hòa nhã: "Được thôi, thành vấn đề. Có điều, thiếu niên cô cứu ở đây là Thương nhân ?"

Thu T.ử Quân hoang mang đáp: " cũng , nhưng vây lưng, ngoại hình giống hệt chúng ."

"Tuy nhiên thương nặng, phi hành khí tác chiến của khoang điều trị, chỉ ít t.h.u.ố.c men, cho uống và bôi t.h.u.ố.c nhưng hiệu quả lắm."

Hạ Sơ Kiến điềm nhiên : " thể xem qua ? Cô kỷ luật của chúng mà. Thiếu úy Thu là chiến hữu, lên tàu bay của chúng tuyệt đối vấn đề gì. những khác thì cần kiểm tra."

" là hạm trưởng, chịu trách nhiệm về an tính mạng của bộ quan binh tàu."

Thu T.ử Quân vội : "Không vấn đề gì, mời hạm trưởng qua bên ."

Hạ Sơ Kiến theo Thu T.ử Quân đến chiếc phi hành khí tác chiến cỡ nhỏ của cô .

Chiếc phi hành khí của Thu T.ử Quân quả thực lớn.

Vì là phi hành khí quân dụng nên bên trong chỉ hai hàng ghế và một căn phòng nhỏ đặt hai chiếc giường đơn tầng tầng .

Không cảm giác quen thuộc như căn hộ bay dân dụng.

Hạ Sơ Kiến đó, bộ cơ giáp cao 3 mét còn cao hơn chiếc phi hành khí tác chiến cao 2 mét cả mét.

Thu T.ử Quân mở cửa khoang, hỏi Hạ Sơ Kiến: "Hạm trưởng ?"

Hạ Sơ Kiến : " , cô bảo vệ sĩ và thiếu niên đây ."

Thu T.ử Quân bộ cơ giáp cao lớn của Hạ Sơ Kiến, cũng hiểu lý do cô .

gật đầu: "Vậy ngài chờ một lát."

Sau khi trong, Thu T.ử Quân còn đóng cửa khoang phi hành khí .

Hạ Sơ Kiến đợi bên ngoài mười phút.

Trong lúc đó cô còn định bật tính năng thính giác cao cấp của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, thực chất là để " lén".

Kết quả phát hiện chiếc phi hành khí tác chiến đúng chuẩn quân dụng, lớp phủ cách âm cực .

Cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của cô cũng "" bên trong đang gì.

Mười phút , cửa khoang phi hành khí mở , Thu T.ử Quân nhảy xuống .

Theo là một đàn ông hình cao lớn, cũng mặc đồ tác chiến nhưng tay băng tay, chứng tỏ thuộc biên chế quân đội.

Hắn cúi đầu, đeo một hộp s.ú.n.g mà Hạ Sơ Kiến thấy vô cùng quen mắt.

Đồng t.ử cô chợt co rút, đó trở bình thường.

Cũng may cô vẫn đang mặc cơ giáp kín mít, dù biểu cảm mặt thế nào thì ngoài cũng thấy.

Người đàn ông ngẩng đầu, bình tĩnh về phía Hạ Sơ Kiến.

Thứ thấy chỉ là một bộ cơ giáp thông thường cao 3 mét.

Ánh lên sắc kim loại đen lạnh lẽo, chính là loại cơ giáp thường quy phổ biến nhất của Đế quốc Bắc Thần.

Thần sắc đàn ông bình thản đến mức hờ hững, ánh mắt chỉ lướt qua bộ cơ giáp của Hạ Sơ Kiến chuyển sang Thu T.ử Quân.

Hạ Sơ Kiến nhận ánh mắt đàn ông đổi rõ rệt, như thể thể rời mắt khỏi Thu T.ử Quân.

Trong lòng Hạ Sơ Kiến là cảm giác gì.

Bởi vì đàn ông cô quen, chỉ quen mà còn thuộc.

Hắn là Diệp Thế Kiệt, Đội trưởng tiểu đội Thợ Săn Bóng Đêm (Ám Dạ) ở thành phố Mộc Lan Quy Viễn thuộc Đế quốc Bắc Thần, cũng là đội trưởng của cô.

Cô ở trong tiểu đội của ba năm, quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn.

Hạ Sơ Kiến Diệp Thế Kiệt với vẻ mặt phức tạp, nhất thời dám mở miệng chuyện.

giọng của qua loa ngoài cơ giáp Thiếu Tư Mệnh biến đổi chút nào .

với khả năng quan sát và năng lực của cường giả tinh thần lực cấp B đỉnh cao như Diệp Thế Kiệt, chắc chắn sẽ nhận cô.

Hạ Sơ Kiến im lặng một lúc.

Diệp Thế Kiệt Thu T.ử Quân : "Cậu bé thương nặng quá, cần cõng xuống ?"

Thu T.ử Quân về phía Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến chậm rãi gật đầu.

Diệp Thế Kiệt tháo hộp s.ú.n.g lưng đặt xuống đất, đó phi hành khí tác chiến.

Kết quả trong bao lâu, một bóng màu xám đột ngột lao từ cửa khoang, đó nhẹ bẫng như trọng lượng chạy trốn về phía xa.

Hạ Sơ Kiến hai lời, lập tức đuổi theo.

Tiếng hét của Diệp Thế Kiệt còn chậm hơn cả hành động của Hạ Sơ Kiến.

Lúc mới kêu to: "Thằng bé đó chạy ! Vết thương của nó lành từ lâu! Nó vẫn luôn lừa chúng !"

Sắc mặt Thu T.ử Quân lập tức trắng bệch, đó đỏ bừng lên vì tức giận, nắm c.h.ặ.t t.a.y nên lời.

dậm chân: "Sao để nó chạy mất?! Nó thương nặng như thế, thể lành nhanh ! Chạy mà sống nổi chứ?"

Diệp Thế Kiệt mím môi, hỏi: "Nó chạy hướng nào? —— Chiến binh cơ giáp ?"

Thu T.ử Quân chỉ về phía Đông: "Chạy hướng , nữ hạm trưởng cũng đuổi theo ."

Diệp Thế Kiệt thêm lời nào, bùng nổ năng lực của tiến hóa gien cấp cao, lao như tia chớp về hướng Thu T.ử Quân chỉ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...