Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 435: Tôi cảm ơn ngài nhiều nhé

Cập nhật lúc: 2026-01-04 14:31:47
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến vui vẻ mặt, hỏi: "Thật hả? Vậy xin hỏi danh sách nâng đỡ của các những phúc lợi gì?"

"Có lương ? Bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế thế nào? Có bao gồm nhà ? Có lương hưu ?"

Quyền Dữ Huấn: "..."

Chưa từng ai hỏi Quyền thị những câu hỏi kiểu .

Những khác chỉ cần tên trong danh sách nâng đỡ của Quyền thị là mang ơn đội nghĩa, lóc cảm động ...

Tuy nhiên, Quyền Dữ Huấn cũng chuẩn tâm lý. Hạ Sơ Kiến kiểu dễ "mua chuộc" như . Không vàng thật bạc trắng thì cô nàng chẳng thèm đếm xỉa .

Quyền Dữ Huấn mỉm đáp: "Mấy cái đó hả, , nhưng cần ký hợp đồng."

Tiền của Quyền thị cũng do gió thổi tới. Nếu Hạ Sơ Kiến đòi hỏi những đãi ngộ đó, Quyền thị cũng cần sự đảm bảo.

Hạ Sơ Kiến ha hả: "Hóa Quyền thị nâng đỡ là như ... Nghe chẳng khác gì công ăn lương cả. Thế bảo là nể mặt ?"

Quyền Dữ Huấn: "..."

Độ khó vượt quá dự liệu của .

Quyền Dữ Huấn ho nhẹ một tiếng, bất động thanh sắc chuyển chủ đề: " vài luật sư khá giỏi, họ cũng nhận loại kiện tụng ."

Thư Sách

"Kiện tụng gì?"

"Chính là kiểu cô đấy, thắng kiện thì thu phí luật sư."

" loại luật sư thu phí khá cao."

"Cao là bao nhiêu?"

"Cao nhất thể lấy tới bảy phần tiền bồi thường. Thấp nhất cũng lấy năm phần."

Hạ Sơ Kiến trừng lớn mắt: "Sao bọn họ ăn cướp luôn ! Kiểu giải quyết thì khác gì tinh tặc ?"

Quyền Dữ Huấn mỉm : "Đương nhiên là khác biệt. Tinh tặc đòi tiền còn đòi cả mạng, bọn họ thì chỉ cần tiền thôi."

Hạ Sơ Kiến xìu xuống, dựa lưng ghế thở dài thườn thượt: "Đó là tiền dùng mạng để đổi lấy đấy, bọn họ lấy nhiều như sợ báo ứng ?"

Quyền Dữ Huấn thong thả đáp: "Luật sư tin báo ứng, luật sư chỉ tin điều luật."

Hạ Sơ Kiến thu nụ , nghĩ ngợi một chút hỏi: "Vậy loại luật sư thu phí thì ? Loại dựa thắng kiện mới lấy tiền ?"

"Loại phí đắt, phí rẻ. về cơ bản, nếu thắng kiện và nhận bồi thường, phí luật sư chỉ chiếm 10% tiền bồi thường thôi. Cho nên nếu thắng thì đương nhiên hời."

" nếu thắng, những kiện coi như gánh thêm một khoản nợ."

Quyền Dữ Huấn xong, liếc Hạ Sơ Kiến: "Họ tiền ?"

Hạ Sơ Kiến bực bội : "Nếu tiền thì việc gì dùng cách tự sát để đổi lấy tiền chứ?"

Quyền Dữ Huấn gì nữa.

Hai lái xe hơn một giờ, Hạ Sơ Kiến đông ngó tây, hỏi: "Sao vẫn tới thế?"

"Xe cổ của đương nhiên nhanh bằng phi hành khí ." Quyền Dữ Huấn chậm rãi , "Coi như ngắm cảnh . Cô đến quận Trường Lưu của Tàng Qua Tinh vẫn dạo phố đúng ?"

Hạ Sơ Kiến tỏ vẻ quan tâm: "Dạo phố gì vui ? Lên thẳng Tinh Võng thì cái gì mà chẳng mua ? Thậm chí còn cảm giác xúc giác như thật nữa!"

Quyền Dữ Huấn thầm nghĩ, ai bảo dạo phố chỉ là để mua đồ?

Đương nhiên, Hạ Sơ Kiến , Quyền Dữ Huấn cũng suy luận , cô gái chắc do gia cảnh hạn chế nên dạo phố còn nhiều thứ vui chơi giải trí khác, mua sắm chỉ là việc ít quan trọng nhất.

Ví dụ như những hội quán cao cấp ở khu thương mại sầm uất nhất quận Trường Lưu, các loại sân bóng nhặt bóng phục vụ, các môn thể thao giả cổ, hoạt động giải trí...

Nếu Hạ Sơ Kiến nghĩ tới những thứ đó, Quyền Dữ Huấn cũng sẽ nhắc nhở cô.

Hắn mỉm : "Vậy bỏ qua . , cô định ở biệt thự của Tố đại sư vài ngày ? Có cần tròn bổn phận chủ nhà, cùng cô mấy ngày ?"

Hạ Sơ Kiến vội : "Thôi dám nhận! chỉ ở thời gian ngắn, xong việc là về ngay."

Quyền Dữ Huấn hỏi: "Cô vẫn quyết định giúp những nạn nhân đó thưa kiện ?"

Hạ Sơ Kiến nghiêm túc đáp: "Không quyết định, là các cô kiện, chỉ xem giúp thôi."

Quyền Dữ Huấn gật đầu.

Lại qua nửa giờ nữa, con đường mắt họ ngày càng về phía ngoại ô, tiến sâu trong núi.

Hai bên đường núi trồng những cây lớn lá rộng, nở những bông hoa li ti. Nhìn về hai phía, tất cả đều là một mảng xanh thẫm xanh nhạt, cỏ mặt đất cũng cao đến đầu gối. Phong cảnh nguyên thủy sót chút gì.

Con đường xi măng giả cổ màu trắng xám cứ thế kéo dài tận sâu trong núi lớn.

Hai trong rừng sâu thêm nửa giờ nữa, cảnh trí mắt mới đột nhiên thoáng đãng.

Giữa những tầng núi non trùng điệp thấp thoáng hiện một khe núi bằng phẳng.

Đập mắt là một hồ nước xanh biếc tĩnh lặng, tựa như khối ngọc bích trong veo nhất.

Bên hồ một bến tàu bằng gỗ, tiếp đó là một bãi cỏ xanh mướt, lẽ cắt tỉa, xanh um tươi , độ cao chỉ sát mặt đất, trông như một tấm t.h.ả.m xanh tự nhiên.

Giữa bãi cỏ là một tòa biệt thự hiện đại, mang đậm cảm giác công nghệ, nhưng hòa quyện một cách thần kỳ với phong cảnh thiên nhiên nơi , hề chút lạc lõng nào.

Quyền Dữ Huấn đỗ xe con đường nhỏ cửa, cùng Hạ Sơ Kiến về phía cổng biệt thự.

Hạ Sơ Kiến lấy chiếc chìa khóa giả cổ thông minh, bước lên bậc thang. Cô đang định mở cửa thì cánh cửa "cạch" một tiếng tự mở .

Một máy giúp việc ngoại hình na ná Lục Thuận cửa, dùng giọng điện t.ử tổng hợp lịch sự : "Chào cô Hạ, hoan nghênh quang lâm."

Hạ Sơ Kiến kịp gì, Quyền Dữ Huấn ngạc nhiên thốt lên: "... Tại máy của Tố đại sư nhận cô?"

Tại ư?

Đương nhiên là vì Tố Bất Ngôn gửi dữ liệu hình ảnh và sinh trắc học của cô qua ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-435-toi-cam-on-ngai-nhieu-nhe.html.]

Hạ Sơ Kiến thầm mắng trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn tươi rói: "Chắc chắn là Hoắc soái suy nghĩ chu đáo đấy! Đã cho mượn nhà của Tố đại sư thì tự nhiên gửi thông tin của qua chứ."

Sau đó cô còn vẫy vẫy chiếc chìa khóa giả cổ mặt Quyền Dữ Huấn, : "Còn chìa khóa đây ! Nhỡ chương trình của máy , hoặc là mất điện gì đó, còn thể tự mở cửa ."

Người máy giúp việc nho nhã lễ độ đáp: "Thưa cô Hạ, pin của Số 6 cải tiến, là pin năng lượng cao, thể sử dụng liên tục ba mươi năm mà hết điện."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Quyền Dữ Huấn hỏi máy: "Ngươi tên là Số 6 ?"

Cái đầu hình bán cầu của máy sang Quyền Dữ Huấn, mắt điện t.ử chớp vài cái như đang quét dữ liệu.

Sau đó nó : "Chào đại luật sư Quyền Dữ Huấn, là Số 6. Ngài đại giá quang lâm, thật khiến tệ xá bồng tất sinh huy."

Hạ Sơ Kiến cảm thán: "Tên ngươi là Số 6 thật ? —— Ngươi văn vở gớm nhỉ!"

Nhìn cách dùng thành ngữ kìa...

Bình thường chắc chắn giống tên máy giúp việc Lục Thuận việc đàng hoàng , suốt ngày chỉ trộm mấy bộ tiểu thuyết mạng xàm xí.

Màn hình ở phần miệng của máy hiện lên độ cong hướng lên , biểu thị nó đang , đó nó lùi một bước, mời Hạ Sơ Kiến và Quyền Dữ Huấn nhà.

Căn nhà thực sự lớn.

Số 6 giới thiệu cho họ , ngôi nhà ba tầng nổi và hai tầng hầm. Mỗi tầng đều rộng tới 700 mét vuông.

Tầng hai là nơi ở của chủ nhân, tầng một và tầng ba cộng 50 phòng khách, tính hai tầng hầm.

Hạ Sơ Kiến mà líu lưỡi: "Nhà to thế , ở một đúng là sợ."

Quyền Dữ Huấn : " thể chuyển ở cùng cô."

Trước khi Hạ Sơ Kiến kịp phản đối, ngay: "Cũng chỉ , còn một đội ngũ luật sư, thể chuyển đây để giúp cô chuẩn công tác khởi kiện cho những nạn nhân ."

Điều nhắc nhở Hạ Sơ Kiến.

Cô nghĩ ngợi : "Để hỏi Hoắc soái một chút, nhờ ngài hỏi Tố đại sư xem thể mượn nhà cho các nạn nhân ở tạm một thời gian . —— Các cô sẽ trả tiền thuê."

Chỉ cần Quyền Dữ Huấn tay, Hạ Sơ Kiến tin rằng vụ kiện chắc chắn sẽ thắng.

Cho nên Thường Thịnh Nam và những khác cuối cùng sẽ nhận bồi thường, hẳn là đủ khả năng chi trả tiền thuê nhà.

Nghĩ , cô sang thư phòng bên phòng khách, lén gửi tin nhắn cho Tố Bất Ngôn.

Tố Bất Ngôn đương nhiên cần tiền thuê nhà, nhưng Hạ Sơ Kiến vẫn đợi đồng ý chứ tự tiện quyết định .

Giúp thì giúp, nhưng Hạ Sơ Kiến vẫn chừng mực. Giúp những phụ nữ trả viện phí là thiện ý lớn nhất đời của cô . Hà tất còn kéo Tố Bất Ngôn xuống nước?

Sau khi giải quyết xong phía Tố Bất Ngôn, Hạ Sơ Kiến bắt đầu liên hệ với Khang Thiện Hành.

Lúc , Quyền Dữ Huấn cũng đang liên lạc với đội ngũ của .

Hai mỗi chọn một thư phòng, một đông một tây, để gọi video. Ở giữa ngăn cách bởi phòng khách rộng lớn nên ảnh hưởng đến .

Hạ Sơ Kiến bắt đầu cuộc gọi video với Khang Thiện Hành.

: "Khang thượng tá, tìm chỗ ở cho các cô Thường , là một căn biệt thự ở ngoại ô quận Trường Lưu, Tàng Qua Tinh."

"Liệu các cô thể mỗi ngày đến bệnh viện trực thuộc Cục Đặc An để điều trị, đó về chỗ ở ?"

Khang Thiện Hành đáp: "Không vấn đề gì, nếu như thì chi phí điều trị của họ sẽ giảm đáng kể đấy."

Hạ Sơ Kiến mừng rỡ: "Thật ạ! Vậy là phí chữa bệnh vốn bao gồm cả tiền viện ?"

"Đương nhiên, giờ chỉ điều trị thôi thì thể giảm một phần tư chi phí."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Chỉ giảm một phần tư, cũng chẳng bớt bao nhiêu.

muỗi dù nhỏ cũng là thịt, tiết kiệm đồng nào đồng .

Hiện tại cô dám nghĩ đến tổng chi phí là bao nhiêu, cứ nghĩ đến là đau lòng thở nổi.

Khang Thiện Hành biểu cảm cố tỏ bình tĩnh của cô mà buồn , : "Gửi địa chỉ cho , sẽ cho đưa họ qua."

Hạ Sơ Kiến gửi địa chỉ của Tố Bất Ngôn qua, nhưng dặn dò: "Khoan hãy đưa tới vội. Chiều nay ngài đón về , đó hẵng đưa họ sang."

Khang Thiện Hành : "Cô thực sự định dùng gương mặt thật để gặp họ ? Thế thì họ đến cả ân nhân của là ai cũng ..."

Hạ Sơ Kiến thở dài: "Thôi, thì , cũng đại thiện nhân gặp ai cũng giúp, là ngoài ý ..."

Thực sự là đó tận mắt chứng kiến cảnh ngộ tinh tặc ngược đãi của họ, quá mức thê t.h.ả.m.

Khang Thiện Hành gật đầu: "Được, , sẽ để cấp phụ trách việc . Cô yên tâm, chúng sẽ đưa đón họ điều trị đúng giờ mỗi ngày."

Hạ Sơ Kiến do dự hỏi: "Thế phí giao thông... chắc đắt lắm nhỉ?"

Khang Thiện Hành: "... Cũng tàm tạm, sẽ tính gộp tài khoản của cô, trừ dần lương."

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật: "... cảm ơn ngài nhiều nhé."

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...