Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 421: Vận may và Bá khí của Hạm trưởng
Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:12:12
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, ở những nơi cô , còn bao nhiêu Di Loại xuất hiện.
Điều chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ Di Loại xuất hiện quy mô lớn, chung sống với loài ?
nghĩ đến những hình thù quái dị của chúng, cộng thêm đặc tính " xuất hiện thì thôi, xuất hiện là gây thương vong hàng loạt", thì chung sống cái nỗi gì?!
Đây rõ ràng là cục diện "một mất một còn" với nhân loại!
Hạ Sơ Kiến cân nhắc một lúc : "Vừa chính vì thứ xuất hiện, lo các ứng phó nên mới cưỡng chế cho ngủ đông, mong đừng trách ."
Tôn Gia Hào lập tức thật thà đáp: "Hạm trưởng, ngài thế là khách sáo quá !"
"Chúng tuy gien tiến hóa giả, nhưng cũng kẻ ngu ngơ!"
"...Thứ quái quỷ chắc chắn lợi hại, chúng dù cơ giáp cũng chắc là đối thủ của nó!"
"Ngài cứu mạng em chúng , cảm kích còn hết, trách ngài ?"
"Ngài chúng hổ quá!"
Tiếp xúc nhiều, Hạ Sơ Kiến cũng hiểu đôi chút về tính cách của những .
Ví dụ như Tôn Gia Hào, trông thì thật thà chất phác nhưng nội tâm vô cùng tinh tế, đầu óc cực kỳ linh hoạt, xứng đáng là thủ lĩnh thực sự của 500 em .
Lê Đại Lực thì vẻ xuề xòa, nhưng thô mà tế, chiến lực dũng mãnh. Xét về vũ lực cá nhân, là "vua lính" trong các vua lính, đầu trong 500 .
Chỉ cần hai về phía cô, thì 500 chắc chắn sẽ một lòng theo cô.
Hạ Sơ Kiến cũng Hạm đội 4 , nhưng mắt, cô quản lý binh lính của cái !
Hạ Sơ Kiến , giọng điệu mang chút ám chỉ nhắc nhở: "Sau nếu gặp thứ chiến trường gian, nhớ đầu bỏ chạy ngay lập tức..."
"Đây vấn đề dũng cảm hèn nhát. Thứ thể thao túng tư duy con , biến thành con rối của nó."
"Hơn nữa nếu nó chủ động lộ diện thì ai bắt nó ."
500 lính lục chiến xong liền nhao nhao lên:
"Lợi hại thế ?!"
"Vậy Hạm trưởng bắt nó bằng cách nào?"
Hạ Sơ Kiến tươi như hoa, thầm nghĩ câu hỏi quá!
Nên đừng hỏi nữa nhé...
Cô hùng hồn c.h.é.m gió: " lợi hại thế đấy! đến gần, nó Bá khí của trấn áp, sợ quá tự lộ diện!"
Sau đó, cô chiếu đoạn video giám sát bên trong tàu bay của Bùi T.ử Kính cho xem.
Khi thấy tên huấn luyện viên trẻ tuổi đột nhiên biến sắc, soạt một cái, lột lớp da như cởi áo, lính lục chiến suýt thì nôn thốc nôn tháo...
"Hung tàn thế?!"
"Cưỡng chế ngủ đông cũng vô hiệu với nó ha!"
"Gặp thật thì ai mà sống nổi!"
"Hạm trưởng, vận may của ngài thật đấy! Không thì ngài cũng lành ít dữ nhiều..."
"Nói bậy bạ gì đó? Đó vận may, đó là Bá khí của Hạm trưởng!"
"Hạm trưởng vẫn nên cẩn thận, loại quái vật cứ để mấy gien tiến hóa giả cấp cao đối phó thì hơn..."
"Nếu gặp chiến trường gian mà chạy , thì chỉ còn cách xả hết đạn d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c nổ! Đương nhiên, viên đạn cuối cùng để dành cho !"
"Chứ nữa? Chờ nó xử từng một ?"
Mọi bàn tán xôn xao, ai nấy đều còn hết bàng hoàng.
Cũng vì thế mà họ càng thêm tin phục và sùng bái Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến cũng chỉ nhắc nhở họ một tiếng.
Hơn nữa nếu thứ thực sự xuất hiện ngày càng nhiều, cho họ thêm chút kiến thức cũng . Tránh để gặp đ.á.n.h úp bất ngờ, lúc đó thì c.h.ế.t oan uổng bao nhiêu ...
Hạ Sơ Kiến xem giờ, còn một phút nữa Khang Thiện Hành sẽ tới.
Cô giơ tay hiệu cho im lặng, : "Mọi thể cơ giáp . Nhân viên Cục Đặc An còn một phút nữa là đến, chúng chuẩn đón tiếp."
Nói xong cô thẳng.
Hạ Sơ Kiến trở về phòng hạm trưởng ở tầng ba, đặt ba lô xuống, phòng nghỉ nhỏ bên trong.
Tại phòng vệ sinh trong phòng nghỉ, cô chuyển cơ giáp Hắc Bạc Thiếu Tư Mệnh sang chế độ bó sát.
Cuối cùng khoác quân phục Hạm đội 4 ngoài.
Mũ giáp chuyển thành vòng cổ, đeo cổ.
Kính lọc che nửa khuôn mặt vẫn đeo, nhưng còn là màu đậm nữa mà chuyển sang màu đen tuyền phản quang.
Chiếc mặt nạ Thanh Giác Hoàng Vũ hình báo nhe nanh cũng thu .
Chiếc mặt nạ do Thất Lộc tạo trực tiếp từ vật liệu của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, nên khi thu hồi, nó cũng thu về cùng với cơ giáp chiếc vòng cổ Bỉ Ngạn Hoa.
Vừa thu dọn xong, Thất Lộc hiện lên một dòng chữ nguệch ngoạc kiểu trẻ con màn hình kính lọc của cô.
【 Thất Lộc 】: Chủ nhân, Thượng tá Khang Thiện Hành của Cục Đặc An đến, đang ở bên ngoài yêu cầu gọi video với ngài qua kênh thông tin của tàu tuần tra.
Hạ Sơ Kiến gật đầu, bước khỏi phòng nghỉ, kết nối cuộc gọi của Khang Thiện Hành.
Hình nền của Khang Thiện Hành cho thấy cũng đang ở chiến cơ Dơi, chính là văn phòng mà Hoắc Ngự Sân từng sử dụng.
Hạ Sơ Kiến từng ở đó nên quen mắt.
Khang Thiện Hành ở vị trí của Hoắc Ngự Sân mà một chiếc bàn việc ở góc khác.
"Sơ Kiến, chúng đến , cô bàn giao thế nào?"
Hạ Sơ Kiến : "Thượng tá Khang, trong hai mươi phút qua xảy chút chuyện, báo cáo với ngài , mới quyết định phương thức bàn giao."
Khang Thiện Hành hỏi: "Chẳng là chuyện ba huấn luyện viên c.h.ế.t ? mang cả pháp y và chuyên gia hình sự đến , còn chuyện gì nữa ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Có đấy ạ."
Nói đoạn, cô thao tác bảng điều khiển hạm trưởng, chiếu đoạn video giám sát bên trong tàu bay của Bùi T.ử Kính ở khoang chứa chiến cơ tầng năm.
Mở đầu là cảnh tên huấn luyện viên trẻ tuổi lột da , để lộ hình dạng quái thú Cá sấu Thằn lằn Rắn bên trong.
Khang Thiện Hành suýt giữ hình tượng nho nhã, kinh ngạc trợn tròn mắt: "Thứ ... Sao thứ ở đó?!"
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Thượng tá Khang, ngài con ạ?"
Quyền hạn của Khang Thiện Hành ở Cục Đặc An cũng cao.
Anh nhanh ch.óng đáp: " hệ thống nhận diện hình ảnh, hệ thống hiển thị đây là quái thú Cá sấu Thằn lằn Rắn, tên gọi là Con của Rừng rậm."
" mà... Thứ thuộc dạng cực hiếm trong quần thể Di Loại, xuất hiện tàu tuần tra của cô ?!"
Hạ Sơ Kiến đính chính: "Thượng tá Khang, nó xuất hiện tàu tuần tra của , mà là tàu bay của căn cứ."
"Hiện tại chúng xác định thứ lẻn lên tàu bay từ phía căn cứ, là từ phía tinh hạm của tinh tặc Bồ Đề Diệp."
Khang Thiện Hành bình tĩnh , nhíu mày : "Cô lý, nhưng tại cô loại trừ tàu tuần tra của ?"
"Suy luận chính xác thì cả ba phía đều khả năng."
Nói cách khác, khi manh mối rõ ràng, con quái thú Cá sấu Thằn lằn Rắn - Con của Rừng rậm thể đến từ phía căn cứ.
Có thể đến từ phía tinh hạm Bồ Đề Diệp.
Cũng thể là theo con tàu tuần tra mà đến.
Hạ Sơ Kiến cứng họng, những phản bác mà còn thấy đối phương lý...
Cô tiếp xúc với Khang Thiện Hành nhiều, từng khen mắt .
Lúc đó là "điếc sợ s.ú.n.g" hoặc "vô d.ụ.c tắc cương", nên cảm thấy gì.
giờ, chỉ một câu của đối phương khiến cô cảm thấy: Ừm, tướng mạnh lính yếu.
Hoắc Ngự Sân đúng là bản lĩnh huấn luyện .
Hạ Sơ Kiến gật đầu, thành khẩn : "Thượng tá Khang đúng, điều là thể."
"Tuy nhiên lúc thời gian cho phép để thảo luận diện xem nó đến từ ."
"Nên chỉ thể giả thiết từ hướng khả thi nhất ."
Khang Thiện Hành hỏi: "...Vậy cô thấy thế nào?"
Hạ Sơ Kiến đáp: " vẫn cho rằng phía căn cứ là đáng ngờ nhất."
Cô bình tĩnh kể nhiệm vụ núi săn vật chủ nhiễm Di Loại của căn cứ.
Sau đó : "Lúc đó thấy , thật sự thể tùy tiện thả vật chủ nhiễm Di Loại trong núi ?"
"Dù là nhiệm vụ nhập môn cho học viên, nhưng họ chắc chắn vật chủ nhiễm Di Loại nào lén chạy khỏi rừng núi?"
"Sau đó, ngay tại nhà ăn căn cứ, chúng gặp một loại vật chủ nhiễm Di Loại kiểu mới, là thực vật nhiễm."
"Nghe Tổng huấn luyện viên Bùi , chuyện từng xảy ... Cho nên, vật chủ nhiễm Di Loại cũng đang tiến hóa."
Khang Thiện Hành cau mày: "Căn cứ đó của các cô đúng là vấn đề nhỏ."
"Nghe cô , cũng nghiêng về khả năng con quái thú Cá sấu Thằn lằn Rắn đến từ phía căn cứ."
Hạ Sơ Kiến thót tim: "Thượng tá Khang cũng nghĩ ? Vậy liệu căn cứ còn con Con của Rừng rậm nào khác ? Chúng ? Còn về ?!"
Khang Thiện Hành trấn an: "Cái thì cô cần lo, loại quá hiếm, một triệu năm chắc xuất hiện ở nơi loài sinh sống một ."
"Nếu xuất hiện ở đây, ... đ.á.n.h c.h.ế.t... thì trong vòng một triệu năm tới sẽ con nào nữa ."
Hạ Sơ Kiến vội : "Phỉ phui cái mồm! Nói gở linh mới linh! Thượng tá Khang, những lời thể lung tung !"
Khang Thiện Hành: "...Hạ Sơ Kiến, cô mê tín thế ?"
Hạ Sơ Kiến nghiêm túc: "Đây mê tín, đây là tận cùng của khoa học —— huyền học."
Khang Thiện Hành giật giật khóe miệng, thèm chấp trẻ con, hỏi tiếp: "...Ai đ.á.n.h c.h.ế.t nó ?"
Hạ Sơ Kiến kiêu hãnh chỉ tay , : "Đương nhiên là Hạm trưởng đây !"
" là Hạm trưởng, nghĩa vụ bảo vệ an tính mạng cho tất cả thành viên tàu."
"Để bảo vệ họ, cưỡng chế cho họ ngủ đông, như mới thể tập trung đ.á.n.h quái thú!"
Khang Thiện Hành: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-421-van-may-va-ba-khi-cua-ham-truong.html.]
Hắn thấy cái gì cơ?
Khang Thiện Hành nhịn hỏi : "...Cô gì họ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Cho ngủ đông ạ! Học viên và huấn luyện viên của căn cứ khả năng chiến đấu với thứ !"
"Chỉ ... Vì cơ giáp cao cấp mới đ.á.n.h c.h.ế.t nó!"
Khang Thiện Hành nhếch mép: "Hạ Sơ Kiến, cô đừng c.h.é.m gió, cô gien tiến hóa giả."
"Với năng lực của cô, Con của Rừng rậm chỉ cần một giây là khống chế tư duy và cơ thể cô ."
"Chỉ gien tiến hóa giả cấp cao mới tránh phận nó kiểm soát tư tưởng."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô chớp mắt, nghiêm túc : "Thượng tá Khang, gien tiến hóa, nhưng cơ giáp của thể bù đắp khiếm khuyết ."
"Hơn nữa, Hoắc soái cho một cái mũ thể phòng ngự tấn công tinh thần lực cấp cao. Cho nên mới xử lý con quái !"
Lời thì sai.
Khang Thiện Hành nghĩ đến thái độ của Hoắc Ngự Sân đối với Hạ Sơ Kiến, tin một nửa, nhưng vẫn khó tin cô thể đơn thương độc mã hạ gục Con của Rừng rậm.
Hạ Sơ Kiến mặc kệ nghĩ gì, vội vàng : "Thượng tá Khang, hỏi ngài một việc, thứ cho em ?"
Cô chỉ xác Con của Rừng rậm.
Thất Lộc bảo cô thứ đều là bảo, cô dùng da nó vài bộ đồ bảo hộ cho nhà.
Ví dụ như áo chống đạn, giày da chống đạn, chắc chắn còn xịn hơn cả áo nano của Tông Thị!
Khang Thiện Hành ngập ngừng một chút, : "Theo quy định của Đế quốc, về lý thuyết, quái thú như Di Loại thuộc cấp độ bảo mật đặc biệt."
"Một khi bắt , dù là x.á.c c.h.ế.t cũng do Phòng Di Loại của Cục Đặc An tiếp nhận, phát tán dân gian."
Hạ Sơ Kiến bất mãn: " quân đội ở căn cứ bay Khảm Ly vẫn phát tán vật chủ nhiễm Di Loại đấy thôi."
Cô còn thèm nhắc đến chuyện từng cùng Quyền Dữ Huấn gặp cái con Đạt Lạp Hách Bố Tư Gì đó ở thành phố Mộc Lan, Quy Viễn...
Con nào chẳng là sinh vật Di Chủng hiếm thấy hơn cả Di Loại bình thường!
Khang Thiện Hành gượng: "Chuyện bên căn cứ bay là do quân đội trực tiếp quản lý, Cục Đặc An thể can thiệp quá nhiều."
Thực họ nhân viên ngoại vụ thường trú ở căn cứ huấn luyện đặc biệt Khảm Ly.
Đồng thời mỗi năm, trong học viên đặc huấn cũng cài cắm một đến hai thám t.ử của Cục An ninh Đặc biệt để nắm bắt tư tưởng của các phi công tinh .
Năm nay cử thám t.ử mới vì họ dành suất đó cho Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến là mới toanh, qua đào tạo nghiệp vụ vùng, nên họ cũng trông mong cô thực hiện chức năng thám t.ử.
Hơn nữa Hoắc Ngự Sân cũng cho phép họ biến Hạ Sơ Kiến thành một thám t.ử hoạt động trong bóng tối.
Hạ Sơ Kiến những điều .
Cô đảo mắt, : "Vậy thế , nếu đưa thứ trực tiếp cho Đại sư Tố thì ?"
"Đại sư Tố là chuyên gia cơ giáp của quân đội, là nòng cốt của đội ngũ cơ giáp Hoàng gia. Đưa cho ngài nghiên cứu chắc tính là vi phạm quy định chứ?"
Khang Thiện Hành thở phào nhẹ nhõm, vội : "Cái thì ! sẽ liên hệ với Đại sư Tố ngay!"
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, cũng sẽ liên hệ, chỉ cần đồng ý là !
Sau đó Khang Thiện Hành ngắt cuộc gọi để nhắn tin cho Tố Bất Ngôn.
Chuyện Hạ Sơ Kiến bái sư Tố Bất Ngôn vẫn giữ bí mật, là vì cho cô.
Thân phận cô quá thấp, gien tiến hóa giả.
Nếu để khác quan hệ thầy trò giữa cô và Tố Bất Ngôn, những kẻ nhòm ngó Tố Bất Ngôn thể sẽ nhắm cô .
Chưa kể đám gián điệp và thám t.ử nước ngoài sẽ bâu như kiến.
Hạ Sơ Kiến cũng hiểu điều nên bao giờ để lộ quan hệ thầy trò với Tố Bất Ngôn mặt ngoài.
Lúc , trong khi Khang Thiện Hành nhắn tin cho Tố Bất Ngôn, Hạ Sơ Kiến cũng lén gửi yêu cầu gọi video cho sư phụ.
Tố Bất Ngôn thấy hai lời mời cùng lúc, ưu tiên chọn của Hạ Sơ Kiến .
Hình ảnh Tố Bất Ngôn hiện lên màn hình ảo mặt Hạ Sơ Kiến.
Anh mặc bộ đồ lao động nhăn nhúm, tóc dài lòa xòa che gần hết mắt.
Sắc mặt tiều tụy, quầng thâm mắt đậm như kẻ mắt.
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc thốt lên: "Sư phụ, ngài gì mà nông nỗi ? Phải nhớ nghỉ ngơi chứ... Đừng để đổ bệnh..."
Tố Bất Ngôn xòa: "Gần đây sư phụ nghiên cứu một thứ mới, thú vị lắm, nên quên ăn quên ngủ mà, ha ha ha ha!"
Hạ Sơ Kiến "quên ăn quên ngủ" chắc chắn là nghĩa đen.
Cô thở dài: "Sư phụ, ngài bận thế , em cũng ngại nhờ ngài giúp!"
"Ái chà, đồ đầu nhờ vả, sư phụ nỡ từ chối?! Mau !" Tố Bất Ngôn hào hứng vuốt mái tóc lòa xòa sang một bên.
Hạ Sơ Kiến gửi đoạn video xác Con của Rừng rậm qua, : "Sư phụ xem đây là cái gì!"
Tố Bất Ngôn liếc qua, đưa đồng hồ lượng t.ử tay lên quét hình ảnh, reo lên: "Con của Rừng rậm?! Đây là Con của Rừng rậm ?!"
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Sư phụ, chỗ ngài dữ liệu về nó ?"
"Cơ sở dữ liệu Di Loại của quân đội mà... Ha ha ha ha... Ngạc nhiên !" Tố Bất Ngôn thu tay về, càng càng kích động, "Cái ở ? Còn tươi ? C.h.ế.t bao lâu ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Là em đ.á.n.h c.h.ế.t, em nộp lên . Thượng tá Khang bảo thứ phép giữ riêng, em nghĩ là đưa cho ngài, nhờ ngài dùng da của nó chút đồ giúp con..."
Tố Bất Ngôn gật đầu lia lịa: "Được ! Em bảo tên nhóc Khang Thiện Hành đó gửi ngay cho ! Ôi chao, tuyệt quá mất!"
"Đang ước con Con của Rừng rậm để nghiên cứu thì em mang đến! là buồn ngủ gặp chiếu manh!"
"Đồ ngoan, em đúng là may mắn của sư phụ!"
Hạ Sơ Kiến mỉm : "Sư phụ cố lên! Em sẽ luôn tự hào về sư phụ !"
Hai chuyện xong, Tố Bất Ngôn mới nhận cuộc gọi của Khang Thiện Hành.
Quả nhiên cũng là chuyện về Con của Rừng rậm.
Đã Hạ Sơ Kiến báo , Tố Bất Ngôn tỏ bình thản hơn nhiều mặt Khang Thiện Hành.
Dù bộ dạng vẫn lôi thôi lếch thếch, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhàn nhạt : "Được , cho mang đến ... Đừng đưa đến phòng việc cơ giáp Hoàng gia, đưa đến địa chỉ phòng việc tư nhân mới của ."
Nói đoạn, Tố Bất Ngôn ngần ngại gửi địa chỉ phòng việc tại gia cho Khang Thiện Hành, bảo chuyển thẳng xác Con của Rừng rậm đến đó.
Đây là loại Di Chủng cực kỳ quý hiếm.
Khang Thiện Hành đăng ký với Phòng Di Loại của Cục Đặc An xong, mới cử thuộc hạ tâm phúc đến.
Họ dùng thiết cách ly khí và dò xét điện từ, đến chỗ Hạ Sơ Kiến đóng thùng chở xác Con của Rừng rậm ngay.
Xử lý xong xuôi, Khang Thiện Hành gọi video cho Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến cho xem hình ảnh giám sát những học viên và huấn luyện viên đang ngủ đông, : "Thượng tá Khang, đây là chuyện thứ hai ."
"Đây là bộ học viên và huấn luyện viên của căn cứ kẹt trong vành đai tiểu hành tinh . Trong họ gian tế của tổ chức tinh tặc Bồ Đề Diệp."
" gian tế là ai, là một nhiều ."
" khi công khai chuyện gian tế, hiện tại ba huấn luyện viên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay tàu bay của ."
Khang Thiện Hành những hình ảnh đó, tỏ kinh ngạc như lúc thấy xác Con của Rừng rậm.
Anh bình tĩnh : "Việc dễ thôi, Cục Đặc An chúng chuyên trị loại mà. Cô cần lo..."
Sau đó khen ngợi cô: "Nếu vì lý do mà cô cho tất cả ngủ đông thì quả là một biện pháp ."
"Giải quyết triệt để một , tránh rắc rối phát sinh."
Hạ Sơ Kiến tiếc nuối: "Chỉ tiếc dùng cách ngay từ đầu, nên vẫn ba... , là bốn huấn luyện viên thiệt mạng."
Cô thầm nghĩ trong bụng, bào t.ử tinh thần lực của Con của Rừng rậm bám mấy đứa học viên quý tộc nhỉ?
Ví dụ như Lữ Lộ Vũ chẳng hạn...
Thế thì cô lý do chính đáng để xử lý ả mà lo đám ch.óp bu Viện Nguyên lão Lữ gia hãm hại...
Hạ Sơ Kiến chợt nhớ đến chiếc phi hành khí hình cái mũ, bên trong chắc chắn tên tinh tặc trốn thoát từ một trong năm con tàu .
Cô cảm giác đó chính là đại thủ lĩnh của tổ chức tinh tặc Bồ Đề Diệp.
Tên chạy thoát thì thể gọi là tiêu diệt tổ chức Bồ Đề Diệp ...
lúc đó Hạ Sơ Kiến hình dáng chiếc phi hành khí cho hoảng sợ nên kịp báo cáo với Hoắc Ngự Sân.
Nghĩ nghĩ , cô thấy vẫn nên giấu giếm Hoắc Ngự Sân.
Chiến công Hạ Sơ Kiến chắc chắn nhận, thể giấu nhẹm .
Vì quá nhiều tham gia, thể bịt miệng hết .
Nên khi đều Hạ Sơ Kiến là tiêu diệt tổ chức Bồ Đề Diệp, cô lo tên đại thủ lĩnh đang lẩn trốn sẽ tìm cơ hội trả thù cô và gia đình!
Cô quyết định đợi Hoắc Ngự Sân về sẽ chuyện với .
Còn với Khang Thiện Hành, cô vẫn yên tâm, nên đổi cách khác, tỏ vẻ lo lắng: "Còn nữa, Thượng tá Khang, lúc giao chiến với tinh tặc Bồ Đề Diệp, tình hình hỗn loạn."
"Nhỡ tên nào lọt lưới, liệu chúng trả thù ?"
" thì sợ, nhưng gia đình ..."
Khang Thiện Hành đáp: "Cái cô khỏi lo. Bộ phận chúng cơ quan chuyên trách lo việc ."
Thư Sách
"Trước khi , Hoắc soái nâng cấp độ an ninh cho nhà cô ."
"Ngoài , địa chỉ gia đình cô đăng ký trong quân đội là giả."
"Hiện tại Cục Đặc An biến nơi đó thành cái bẫy."
"Nếu thực sự tên tinh tặc nào lọt lưới, tìm địa chỉ của đại công thần là cô và định giở trò với 'nhà cô', thì coi như tự chui đầu rọ!"
Hạ Sơ Kiến mừng rỡ: "Thật ạ?! Hoắc soái tính ?!"
Cô vui mừng khôn xiết.
Vốn dĩ phận trong Hạm đội 4 của cô chỉ là tạm thời.
Nên việc Hoắc Ngự Sân sắp xếp cho cô một "địa chỉ nhà tạm thời" cũng chẳng gì sai.
Thế thì cô nhận chiến công mà chẳng chút gánh nặng tâm lý nào!
Khang Thiện Hành , giọng điệu của bề : "Hoắc soái quả thực coi trọng cô, mong cô đừng phụ sự kỳ vọng của ngài ."