Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 415: Nghe người nói một buổi, như nghe... một buổi nói

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:12:06
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Na Bích gặng hỏi: "Khẩu khí lớn thật! Cô đang mơ đấy ?"

"Rõ ràng là cô và Lữ gia kết thù c.h.ế.t thôi, liên quan gì đến Cục Đặc An?"

"Cô cho , tại Cục Đặc An nhúng tay ân oán giữa các gia tộc?"

Hạ Sơ Kiến chẳng thèm trả lời, chỉ vui vẻ : "...Cô đoán xem!"

Trong lòng cô thầm mắng: Dựa mà cô hỏi gì cũng trả lời chứ?

Tuy cô xinh hơn Lữ Lộ Vũ thật đấy, nhưng cũng đừng hòng cạy nửa lời từ !

Kỷ Na Bích tức đến nghẹn họng, suýt nữa thì ngất xỉu!

Hạ Sơ Kiến về phía con tàu bay ba huấn luyện viên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

Chiếc tàu bay Tôn Gia Hào cho phong tỏa.

Hạ Sơ Kiến bước tới hỏi: "Các phát hiện ba huấn luyện viên c.h.ế.t khi nào?"

Một lính lục chiến gác ở cửa khoang nghiêm trang chào: "Báo cáo Hạm trưởng! Phát hiện cách đây năm phút, trong lúc chúng tuần tra."

"Tuần tra?"

"Vâng thưa Hạm trưởng! Chúng phụng mệnh kiểm soát khoang chứa chiến cơ , theo thông lệ, cứ năm phút tuần một ."

Hạ Sơ Kiến hài lòng khen ngợi: "Các lắm! Trong tình huống mà vẫn lơ là nhiệm vụ, đáng khen!"

Thực cô cũng chẳng cái thông lệ , vì cô đào tạo bài bản trong hạm đội tinh tế bao giờ!

Giờ chỉ là vịt bầu hóa thiên nga, màu chút thôi...

Nói xong, Hạ Sơ Kiến trèo lên thang dây cửa khoang tàu bay.

Mấy lính cận cũng bám sát theo .

Bất cứ lúc nào họ ở bên, họ quyết để Hạ Sơ Kiến hành động một .

Đương nhiên, lúc Hạ Sơ Kiến lẻn một mà họ thì tính là của họ...

So với chiến cơ chỉ chở một, hai , chiếc tàu bay chứa hai mươi chiến cơ kích thước khá lớn.

Hạ Sơ Kiến leo lên tầng hai, nơi ở của các phi công và huấn luyện viên.

Tầng là khoang chứa rộng lớn thể chứa hai mươi chiến cơ.

Hiện tại khoang đó trống , chiến cơ đưa .

Tầng hai cũng rộng rãi.

Không chỉ khoang điều khiển riêng, phòng họp, bếp nhỏ, khu sinh hoạt chung, mà còn tới 45 phòng nghỉ riêng biệt, mỗi phòng đều nhà vệ sinh khép kín!

Hạ Sơ Kiến chép miệng hỏi: "Ba huấn luyện viên đó ở ?"

Rồi thêm: "Mời huấn luyện viên Ngu Phi của căn cứ đến đây, chắc ông rành về đồng nghiệp của hơn."

Nghĩ ngợi một chút, cô bồi thêm: "À đúng , gọi cả học viên Trần Ngôn Thịnh nữa, vài việc cần hỏi ."

Hạ Sơ Kiến vốn tưởng Trần Ngôn Thịnh là gặp nguy hiểm nhất, ngờ mất mạng là ba huấn luyện viên...

vì thế mà lơ là việc bảo vệ Trần Ngôn Thịnh.

Theo cô thấy, cái c.h.ế.t của ba huấn luyện viên, nếu biện pháp phòng ngừa, nạn nhân tiếp theo tám chín phần mười sẽ là Trần Ngôn Thịnh.

Theo lệnh cô, Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh đưa lên tàu bay.

bảo Thất Lộc giám sát các chiến cơ và tàu bay, nhưng nhỡ kẻ đột ngột tay, Thất Lộc can thiệp cũng phiền phức, dễ lộ tẩy.

Nên Hạ Sơ Kiến chỉ để Thất Lộc duy trì trạng thái theo dõi, phép hành động.

Lúc , giữ Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh bên cạnh là cần thiết nhất.

Hạ Sơ Kiến lo cho an nguy của hai họ, nhưng khi đưa đến, cả hai chỉ lo cho an nguy của cô.

Ngu Phi : "Hạ Sơ Kiến, cô gan thật đấy! Lúc mặc cơ giáp, chỉ đội mỗi cái mũ!"

"Cô coi thường năng lực của gien tiến hóa giả đến mức nào ?"

Trần Ngôn Thịnh cũng hùa theo: "Chị Hạ, nội gián lộng hành lắm ! Hắn thể g.i.ế.c ba huấn luyện viên trong chớp mắt thì cũng thể g.i.ế.c chị đấy!"

Hạ Sơ Kiến cảm động lắm, giọng : " mong nhắm thẳng đây! 500 binh của để cảnh!"

Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh đồng thanh kinh hô: "Cô tận 500 binh?! Đó là đãi ngộ cấp Đại tá còn gì!"

Hạ Sơ Kiến: "......"

Cô chỉ buột miệng c.h.é.m gió thôi, thực chính miệng xin binh cho cô chỉ vài chục.

Hạ Sơ Kiến ho nhẹ một tiếng, lảng sang chuyện khác: "Đừng để ý mấy chi tiết vụn vặt đó."

"Ý chính là, hiện tại hai đang nguy hiểm."

"Nếu đối phương tay nữa, mục tiêu chắc chắn là hai , chứ ."

Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh lập tức căng thẳng, quên béng chuyện lượng " binh" của Hạ Sơ Kiến.

Trần Ngôn Thịnh vội : "Chị Hạ đúng! Em sẽ bám theo chị! Cho đến khi của Cục Đặc An tới!"

Ngu Phi cũng gật đầu: "Hạ Sơ Kiến, xem chỗ cô vẫn an hơn cả!"

Hạ Sơ Kiến gật đầu, : "Chúng cùng xem ba vị huấn luyện viên , xem họ c.h.ế.t như thế nào."

"Người của báo cáo họ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, chắc là qua thấy rõ ."

Ngu Phi: "......"

Trần Ngôn Thịnh: "......"

Nghe cô một buổi, mà như ... một buổi chuyện.

...

Hạ Sơ Kiến thẳng đến phòng của huấn luyện viên đầu tiên.

Căn phòng nhỏ một chiếc giường đơn, một bàn nhỏ, ghế dựa thiết kế theo công thái học.

Cạnh cửa chiếc bàn vuông nhỏ đặt lọ hoa.

Đối diện giường kê một chiếc ghế sofa đôi sát tường.

Sau bức tường chỗ sofa là phòng vệ sinh nhỏ.

Vị huấn luyện viên c.h.ế.t giường, thất khiếu chảy m.á.u.

Quả nhiên là c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-415-nghe-nguoi-noi-mot-buoi-nhu-nghe-mot-buoi-noi.html.]

Hạ Sơ Kiến ngay: "Thất khiếu chảy m.á.u, là đầu độc ?"

Ai cũng đây là một trong những dấu hiệu của việc trúng độc.

Thư Sách

Ngu Phi gãi đầu: "Nhìn triệu chứng thì vẻ , nhưng cụ thể thế nào còn chờ pháp y kiểm tra."

Hạ Sơ Kiến dẫn họ sang phòng thứ hai.

Huấn luyện viên thứ hai cũng thất khiếu chảy m.á.u, m.á.u chảy đen sì.

Người thứ ba cũng y hệt.

Ra khỏi ba căn phòng, ba đến phòng họp nhỏ tàu.

Hạ Sơ Kiến hỏi: "Huấn luyện viên Ngu, với ba ?"

Sắc mặt Ngu Phi lắm, đáp: "Không , nhưng quen ."

"Tại ?"

"...Họ là huấn luyện viên xuất bình dân, nhưng đều là gien tiến hóa giả. Người kém nhất cũng đạt cấp B đỉnh phong."

Hạ Sơ Kiến gật gù: "Vậy là những hưởng lợi từ việc leo lên tầng lớp công dân, vượt qua ranh giới giai cấp, cũng ghê gớm đấy chứ."

Ngu Phi cô, : " với họ."

"Ừ, vì là quý tộc, còn họ là tầng lớp công dân?"

Ngu Phi bực bội: "Không , nhưng ở căn cứ bay, đúng là chia bè kết phái."

"Dù là gien tiến hóa giả nhưng quý tộc thì cũng chen chân hội quý tộc ."

"Trừ khi chịu đầu quân cho gia tộc nào đó. Mà cũng chẳng chơi với hội quý tộc, vì thấy bọn họ lũ ngốc."

Hạ Sơ Kiến tán đồng: "Huấn luyện viên Ngu mắt đấy!"

Ngu Phi: "......"

Đừng tưởng cô đang đá đểu !

Không, là đá đểu cả tầng lớp quý tộc chúng !

À , là tự đá đểu , cô mới tán đồng...

Ngu Phi câu của Hạ Sơ Kiến cho rối trí, nhất thời đáp thế nào.

Trần Ngôn Thịnh nhỏ: "Ba huấn luyện viên mới nhiệm vụ ở Thiếu Phủ về."

"Chỉ họ mang theo thiết cấy ghép cổng kết nối não bộ cầm tay."

Hạ Sơ Kiến gật đầu.

Vốn dĩ cô cho rằng ba đáng nghi nhất, nhưng cái c.h.ế.t của họ rửa sạch hiềm nghi.

Hạ Sơ Kiến rũ mắt, nhàn nhạt : "Xem chỉ là ba kẻ xui xẻo mới leo lên tầng lớp thì lợi dụng."

"Đây là ba con dê thế tội hảo!"

Ngu Phi nhíu mày: "Thế tội gì?"

"Đương nhiên là tội danh gian tế của tinh tặc." Hạ Sơ Kiến khoanh tay trong phòng họp.

"Họ gia nhập cùng, tình cờ mang theo thiết cấy ghép cổng não bộ. Sau đó còn đề xuất lắp đặt cổng não bộ và chip cho tất cả học viên."

"Làm gì chuyện trùng hợp đến thế?"

"—— Mọi sự trùng hợp đều là do kẻ sắp đặt."

Trần Ngôn Thịnh Hạ Sơ Kiến đầy sùng bái, chỉ thiếu nước múa lụa đỏ cổ vũ: "Chị Hạ chí ! Chị Hạ minh! Chị Hạ suy nghĩ thật thấu đáo!"

Hạ Sơ Kiến nhếch mép, Trần Ngôn Thịnh hỏi: "Còn nữa, trong các nội gián?"

Trần Ngôn Thịnh ngờ mũi dùi của Hạ Sơ Kiến chĩa thẳng về phía .

Cậu do dự một chút, liếc nhanh Ngu Phi, khẽ : "Lúc chiến cơ của bọn em mới tinh tặc đuổi theo..."

"Mọi vốn tản mát, đó do ảnh hưởng của bão từ, sợ chiến cơ trục trặc thoát nên mới lượt phát tín hiệu rút lui."

" khi tàu bay tiếp ứng của căn cứ đến, chiến hạm của tinh tặc cũng bám theo..."

Hạ Sơ Kiến nhíu mày: "Nói rõ hơn chút , là tàu bay nào đến thì tinh tặc bám theo tàu bay đó?"

Trần Ngôn Thịnh ngẫm nghĩ nghiêm túc : "Nếu thì là tất cả các tàu bay căn cứ phái đến..."

"Sau lưng chúng đều chiến hạm tinh tặc bám đuôi, bọn em mới tóm gọn một mẻ."

Hạ Sơ Kiến nhíu mày c.h.ặ.t hơn: "Nói chẳng lẽ mỗi tàu bay đều nội gián? Điều thể nào!"

Ngu Phi : "Có lẽ kênh liên lạc của tàu bay nội gián tiết lộ, nên tinh tặc chỉ cần theo dõi tín hiệu điện từ là bám theo tất cả."

Hạ Sơ Kiến phản bác ngay: "Tinh tặc gì lợi hại đến thế?"

"Từ trường ở vành đai tiểu hành tinh cực kỳ bất , ngay cả tàu tuần tra chính quy của chúng ở đó còn khó liên lạc với các phương tiện khác."

"Làm tàu tinh tặc bản lĩnh đó?"

"Thà bảo chúng dùng mắt thường quan sát còn hợp lý hơn!"

Trần Ngôn Thịnh gật đầu: "Chị Hạ lý, nhưng lời chị em nhớ ..."

"Nhớ gì?"

"...Mắt thường quan sát..."

Hạ Sơ Kiến giật , cô nhớ đầu tiếp cận con tàu 18, thấy kẻ đang b.ắ.n đạn tín hiệu.

Chẳng đó là dùng mắt thường quan sát ?!

"Cậu !" Hạ Sơ Kiến khích lệ Trần Ngôn Thịnh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...