Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 406: Kiến hèn còn muốn sống
Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:57:46
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huệ Trí Phong tiếp tục phân tích: "Cậu thấy lúc chúng cất cánh, AI của căn cứ cũng phát hiện ? Hơn nữa , chúng cũng chỉ b.ắ.n như v.ũ k.h.í thông thường. Các thể xem nhật ký chiến đấu của chiến cơ."
Kỷ Na Bích ngập ngừng: " chùm tia plasma màu tím lam đó..."
"Đó là pháo chùm ion vũ trụ của tàu tuần tra mà." Trác Hàn Sâm tự tin khẳng định, "AI bên tớ luôn theo dõi thời gian thực, bên nhận chúng mang theo pháo ion siêu mini."
"Nếu thì họ sớm bắt chúng . Cậu nghĩ Hạ Sơ Kiến ấn tượng về chúng ?"
"Cô hận thể tìm sai của chúng , chứ đời nào chịu bao che."
Trữ Khánh Trần lúc mới chốt : "Chỉ cần chúng hé răng thì ai . Còn các chắc ngu đến mức tự dâng đầu cho Hạ Sơ Kiến c.h.é.m chứ?"
Lữ Lộ Vũ miễn cưỡng ậm ừ một tiếng, dám cãi .
Trong lòng họ nghi ngờ, nhưng hệ thống giám sát thời gian thực của AI chiến cơ và nhật ký b.ắ.n củng cố niềm tin cho họ.
Tất nhiên, niềm tin lớn nhất vẫn đến từ mối quan hệ "cơm lành, canh ngọt" với Hạ Sơ Kiến.
Họ tin chắc rằng Hạ Sơ Kiến sẽ luôn soi mói, tìm cách bắt thóp họ.
Nếu cô phát hiện thì còn gì là trời trăng mây đất nữa?! Chắc chắn sẽ ầm lên long trời lở đất!
nếu Hạ Sơ Kiến im lặng, nghĩa là cô phát hiện .
...
Nhóm học viên quý tộc im thin thít, cùng các học viên và huấn luyện viên khác điều khiển chiến cơ và tàu bay lượt tiến khoang chứa ở tầng năm của tàu tuần tra cấp Săn Chuẩn.
Trong khi đó, Hạ Sơ Kiến bay đến tàu 18, con tàu duy nhất còn sót của đám tinh tặc.
"Chào chị Thường." Hạ Sơ Kiến vẫn giữ nguyên hình dạng cơ giáp cao 3 mét và đeo mặt nạ.
38 phụ nữ đều quần áo chỉnh tề, vết thương cũng xử lý.
Trong họ, chỉ Thường Thịnh Nam là bác sĩ.
Một chị , trong mười mấy phút ngắn ngủi chẩn trị và xử lý vết thương cho ngần , quả là một bác sĩ giỏi.
Hạ Sơ Kiến vẫn luôn suy nghĩ về nơi chốn cho những .
Cô họ, hỏi : "Mọi tìm thấy tài sản mà bọn tinh tặc cướp ?"
Những phụ nữ đều lắc đầu.
Thường Thịnh Nam áy náy : "Thưa Thiếu úy, chúng tìm thấy kho báu của chúng. Tuy nhiên, ở các phòng tầng hai, chúng gom một ít tiền tệ của các quốc gia: Đế quốc Bắc Thần, Công quốc Nam Thập Tự Tinh, Thành bang Đông Thiên Nguyên và Liên bang Simaneli đều cả, tổng cộng hơn ba vạn."
Đây chắc chắn là bộ chiến lợi phẩm cướp bóc trong bao nhiêu năm của lũ tinh tặc, chỉ là chút tiền lẻ tiêu vặt của chúng mà thôi.
Thường Thịnh Nam đưa chiếc hộp nhỏ đựng tiền và một ít vàng bạc vụn cho Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến đương nhiên nhận.
Cô : "Mọi cứ giữ lấy mà dùng, cần đưa cho ."
Sau đó, cô âm thầm lệnh cho Thất Lộc quét một nữa.
Trước đó thời gian gấp gáp, con tàu tuy nát nhưng thể tích lớn, quy mô như một thị trấn nhỏ, Thất Lộc kịp lục soát kỹ càng.
Giờ đ.á.n.h xong trận , cô quét bộ con tàu một cách tỉ mỉ, nhất là đến cả hang chuột cũng dọn sạch sẽ.
Dù đây cũng là con tàu cuối cùng của tinh tặc Bồ Đề Diệp, sẽ giao nộp cho quân đội bằng chứng chiến công. Tìm thêm gì thì cũng chẳng liên quan đến cô.
Trong lúc Thất Lộc bật hệ thống quét diện con tàu khổng lồ, Hạ Sơ Kiến hỏi những phụ nữ cuối: "Mọi thật sự trở về ?"
Trong họ, chỉ hai cô gái trẻ là nữ sinh trung học sắp lên lớp 12, cùng trường cũ với Hạ Sơ Kiến.
Những còn đều là phụ nữ trưởng thành.
Hai cô bé , một vĩnh viễn mất . Cô bé mặt vô cảm, ôm t.h.i t.h.ể một góc, một lời.
Cô bé còn đang kéo một góc chuyện.
"Văn Văn, con về , sang năm con còn thi đại học. Mẹ khác, sống đủ ..."
"Không! Mẹ! Mẹ về thì con cũng về!"
Cô bé đầy thương tích, còn vững nhưng vẫn ôm c.h.ặ.t lấy tay , cố chấp và kiên quyết.
Người nước mắt như mưa, ôm con gái : "Con về sẽ 30 vạn tiền bồi thường bảo hiểm. Lấy 20 vạn trị thương, còn 10 vạn vốn để con đại học và lập nghiệp."
"Con sống cùng ông bà nội ngoại, chăm sóc họ thật , họ cũng sẽ chăm sóc con..."
"Hãy sống cả phần của trai con nữa..."
Cô con gái òa nức nở: "Không cần! Không cần! Con cần thi đại học! Con chỉ cần ở bên ! Mẹ về, con cũng về!"
Hạ Sơ Kiến lặng lẽ lắng , trong lòng xót xa cho cảnh bi t.h.ả.m của gia đình .
Người phụ nữ nhà họ sẽ bồi thường 30 vạn Bắc Thần tệ, nghĩa là nhà họ ba c.h.ế.t.
Nếu tính cả phụ nữ , hẳn là còn hai nữa.
Nghe câu tiếp theo, sống sót nhắc đến chồng và những con khác.
Hạ Sơ Kiến đoán rằng chồng và những đứa con khác của chị đều tinh tặc sát hại.
Câu "sống cả phần trai", chứng tỏ con g.i.ế.c là con trai, của cô bé .
Gia đình thật quá t.h.ả.m thương.
Hạ Sơ Kiến cũng hiểu, cô bé chịu về một vì thi đại học, mà vì cô nếu , cô chắc chắn sẽ tự sát.
Sơ Kiến đồng cảm với cô bé, em là để níu giữ hy vọng sống cho . Em sợ , sẽ buông xuôi tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-406-kien-hen-con-muon-song.html.]
Vì thế em bám c.h.ặ.t lấy , chỉ cần em còn ở bên, sẽ nỡ tìm đến cái c.h.ế.t.
Thư Sách
Trong 38 sống sót, chỉ hai cô bé là lập gia đình.
Những phụ nữ còn cũng bắt đầu theo.
Họ kể với Hạ Sơ Kiến rằng chồng và con trai cùng chuyến tàu bọn tinh tặc " tiền mạng" g.i.ế.c hại ngay từ đầu, thậm chí bắt lên con tàu .
Đối với họ lúc , ngoài lý do kinh tế, tâm trạng chán sống cũng là thực tế đau lòng.
Hạ Sơ Kiến vẫn cảm thấy, sống sót qua kiếp nạn , chẳng lẽ nên trân trọng mạng sống của hơn ?
Cô những phụ nữ đang tuyệt vọng, giọng qua bộ tổng hợp âm thanh vẫn thật dịu dàng: "Các chị sống cũng là vì chính ."
"Mạng sống của các chị chỉ thuộc về chồng con cha . Các chị cũng giá trị riêng của ."
"Chẳng lẽ từ nhỏ đến lớn, các chị việc gì cho riêng ? Không vì mưu sinh, vì nuôi gia đình, mà thuần túy xuất phát từ sở thích, từ mong của bản ?"
"Biết đây là một cơ hội để các chị bắt đầu một cuộc đời mới."
"Cổ nhân câu 'Đại nạn c.h.ế.t, ắt hậu phúc'. Hơn nữa, kiến hèn còn sống, sống chẳng lẽ ? Sống vì bản , ?"
"Tại cứ nhất định c.h.ế.t? , nếu trở về thì thiệt thòi về kinh tế, nghĩ cách khác để sống, nhận tiền bảo hiểm?"
Hạ Sơ Kiến vốn quen tìm kẽ hở luật pháp, lúc cũng vận hết công suất não bộ để thuyết phục họ.
Phải công nhận khả năng diễn thuyết của cô khá mạnh.
Đặc biệt câu hỏi "Chẳng lẽ từ nhỏ đến lớn, các chị việc gì cho riêng ?" chạm đến trái tim của một .
Đối với những tìm đến cái c.h.ế.t, việc cho họ một mục tiêu mới mới thể giúp họ tìm thấy ý nghĩa của sự sống.
Thường Thịnh Nam , : "Vậy xin mặt một câu. Chúng thực sự trở về. Nếu Thiếu úy thể đưa chúng đến một nơi ai để tự sinh tự diệt là . Chúng kén chọn, cũng cần phận hộ tịch gì cả."
Đây là tính "vô gia cư" đây mà.
Hạ Sơ Kiến hiểu những tổn thương họ gánh chịu khó thể bù đắp trong một sớm một chiều.
Trừ phi tay giúp đỡ...
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút : "Dù các chị về nhà, nhưng cũng rời khỏi vành đai tiểu hành tinh . Bây giờ chúng sẽ về điểm xuất phát, các chị cứ ở đây. Chờ khỏi vành đai, sẽ liên hệ với phụ trách bên ."
Ngập ngừng một chút, Hạ Sơ Kiến thành thật : "Tình huống của các chị, nghĩ các cơ quan chính phủ liên quan cần . sẽ tìm một bộ phận đảm bảo giữ bí mật để giúp các chị xử lý các vấn đề tiếp theo."
" sẽ tìm cách để các chị sống, để gia đình nhận tiền bảo hiểm."
Hạ Sơ Kiến thể tự nghiên cứu điều khoản bảo hiểm của vé tàu, nhưng cô quen những nhân vật thế lực trong giới luật pháp.
Nếu thể nhờ đó giúp đỡ, sẽ chuyển biến.
Hạ Sơ Kiến nghĩ quá nhiều, chỉ đơn thuần cảm thấy điều khoản bảo hiểm đó quá vô lý. Tại cứ c.h.ế.t mới bồi thường?
Những gì những phụ nữ trải qua chẳng còn tồi tệ hơn cái c.h.ế.t ?
Đáng lẽ họ bồi thường gấp đôi mới đúng!
Hơn nữa, chính bọn tinh tặc cũng từng , nếu tàu hành khách quý tộc, công ty vận tải sẽ cử thêm nhiều tàu hộ tống, khiến tinh tặc dám bén mảng.
Điều chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ công ty vận tải khả năng phòng tránh nguy cơ cướp!
họ thế, họ "trông mặt mà bắt hình dong". Chính sự tắc trách của họ khiến những hành khách bình dân chịu đựng t.h.ả.m cảnh!
Lẽ công ty vận tải chỉ bồi thường tổn thất mà còn chịu trách nhiệm chi trả bộ chi phí điều trị cho hành khách mới lẽ!
Hạ Sơ Kiến thậm chí tính đến việc khi trở về sẽ liên hệ với Quyền Dữ Huấn, xem thể nhờ luật sư của đại diện cho những phụ nữ kiện công ty bảo hiểm và công ty vận tải !
Mười vạn tiền bảo hiểm thì bõ bèn gì?!
Cô bắt bọn họ bồi thường mỗi hành khách một trăm vạn!
Tất nhiên, những suy tính Hạ Sơ Kiến chỉ giữ trong lòng.
Cô trao đổi với Quyền Dữ Huấn, dám hứa hẹn lung tung, càng gieo cho những đáng thương hy vọng hão huyền.
Cô chỉ thể trong khả năng cho phép, khuyên họ từ bỏ ý định tìm c.h.ế.t và hướng tới sự sống.
Còn Thường Thịnh Nam và những khác, đến cái c.h.ế.t còn sợ, lúc chỉ cảm kích Hạ Sơ Kiến cho họ cơ hội lựa chọn.
Dù phần lớn trong họ còn thiết sống.
Chỉ là khó vị Thiếu úy bụng nên mới theo cô.
Hạ Sơ Kiến Thường Thịnh Nam, : "Vậy giao họ cho chị. Tin , thực sự thể giúp tìm phương án an trí thỏa đáng."
Mọi thể chối từ thịnh tình, lượt hứa với Hạ Sơ Kiến sẽ sống sót rời khỏi vành đai tiểu hành tinh.