Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 397: Sự dịu dàng của Hạ Sơ Kiến
Cập nhật lúc: 2026-01-02 13:33:53
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ mồ hôi nhễ nhại, đau đớn đến tê tâm liệt phế, vẻ lả lơi, khàn đặc đầy khiêu khích ban nãy bay biến sạch trơn.
Đối mặt với sự tra hỏi của Hạ Sơ Kiến, ả run rẩy đáp: “Không... ...”
Họng s.ú.n.g của Hạ Sơ Kiến nhích thêm một chút về phía .
Người phụ nữ gần như mềm nhũn sàn, nức nở van xin: “ thật sự ... Kể cả bây giờ bịa một lý do, thì đại ca thông minh như chắc chắn cũng sẽ nhận đang lừa ... Lúc đó cũng sống !”
“Đại ca, xin hãy tin , những gì đều là sự thật!”
“Cái gì đều khai hết ! Cái gì cũng dám lừa đại ca!”
Hạ Sơ Kiến bèn đổi hướng, hỏi dò la từ các góc độ khác.
“Vừa cô , mười tám con tinh hạm chỉ tám chiếc là khả năng chiến đấu. Vậy cô xem, chúng trang v.ũ k.h.í và đạn d.ư.ợ.c gì?”
Người phụ nữ lập tức nhanh nhảu: “Cái ! Mười chiếc tàu tuần tra báo hỏng hiệu năng cực kém, thể trang bất kỳ v.ũ k.h.í nào, mục đích chính là dùng phương tiện vận chuyển khi cướp bóc tàu thuyền khác, chỉ là máy bay vận tải thôi...”
“Còn năm chiếc tàu tuần tra loại cũ cải tạo thì trang pháo ray từ trường, nhưng mỗi tàu chỉ một khẩu, là hàng thải loại từ quân đội...”
“Ba chiếc tàu tuần tra đúng chuẩn chiến hạm thì mỗi chiếc năm đài pháo chùm ion vũ trụ! thực tế hỏng hơn một nửa, hiện tại mỗi tàu chỉ còn hai đài là hoạt động . Hơn nữa thời gian tích năng lượng khá lâu...”
Người phụ nữ nắm rõ như lòng bàn tay, khai báo tuốt tuồn tuột về v.ũ k.h.í mười tám con tinh hạm.
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, nếu những thông tin là thật thì chuyện cũng hợp lý.
Trước đó cô vẫn luôn thắc mắc, một tổ chức tinh tặc còn xếp hạng nhất mà sở hữu nhiều chiến hạm cấp tuần tra tinh tế đến , điều quá phi logic!
Giờ phụ nữ khai, hóa chỉ ba chiếc là hàng thật, năm chiếc là hàng chắp vá, còn mười chiếc còn là phế liệu tận dụng, chẳng thể đ.á.n.h đ.ấ.m gì.
Hạ Sơ Kiến bảo Thất Lộc ghi nhớ tất cả, lát nữa sẽ kiểm chứng.
Sau khi thể ép thêm thông tin gì và xác định phụ nữ thực sự lý do vì chúng vây hãm chiến cơ của học viên căn cứ bay, Hạ Sơ Kiến mới thu s.ú.n.g .
Người phụ nữ thở hồng hộc, cứ ngỡ tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t. ngay giây tiếp theo...
Đoàng!
Một tiếng s.ú.n.g vang lên, trán ả xuất hiện một lỗ thủng đẫm m.á.u.
Ả ngã ngửa , mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh ngạc tột độ, dường như thể tin rằng khai hết mà chiến binh cơ giáp mặt vẫn tay hạ sát!
Hạ Sơ Kiến siết c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g trường, cảnh giác quan sát xung quanh.
Giọng trẻ con buồn bực của Thất Lộc vang lên trong mũ giáp kín mít của Hạ Sơ Kiến: “Người đàn bà đáng c.h.ế.t! Thất Lộc cứ tưởng chủ nhân sẽ tha cho cô chứ...”
Hạ Sơ Kiến cho là đúng: “Sao mày nghĩ thế?”
Thất Lộc tua đoạn ghi âm: “Chủ nhân ‘Thành thật khai báo thì còn cơ hội sống’.”
“Cô khai báo xong, Thất Lộc cũng kiểm tra đối chiếu. Ngoại trừ ba chiếc chiến hạm cấp tuần tra thật sự là kết nối , còn những gì cô đều khớp với dữ liệu, hề dối.”
Thư Sách
Nghĩa là, con tinh hạm hiện tại bọn họ đang chính là loại tàu báo hỏng cải tạo, v.ũ k.h.í hạng nặng, thể chiến đấu, chỉ đơn thuần là tàu vận tải.
Thảo nào nơi giam giữ nhiều phụ nữ cướp về đến ...
là một lũ súc sinh, bao gồm cả những nữ tinh tặc , khi điều ác thì chẳng phân biệt giới tính.
Hạ Sơ Kiến nhạt: “Thì ? Tao là ‘ cơ hội sống’... Mà cho dù tao là ‘nhất định sống’, thì đó cũng chỉ là lời gió bay thôi, tin là dại.”
Thất Lộc im lặng hồi lâu.
Hạ Sơ Kiến chợt thấy hối hận khi dạy hư Thất Lộc kiểu , vội đ.á.n.h trống lảng: “Thất Lộc, tại mày bảo cô đáng c.h.ế.t?”
Giọng trẻ con của Thất Lộc lập tức vang lên, nũng nịu giận dữ: “Thất Lộc tìm thấy một album ảnh mã hóa trong hệ thống thông minh ở đây!”
“Bên trong là ảnh của cô chụp chung với bố từ nhỏ đến lớn!”
“Mẹ cô chính là nữ hạm trưởng của con tàu ! Còn bố bà là hạm trưởng của một con tàu cải tạo khác! Không tàu !”
“Người của cô đang đàm phán với đám lãnh đạo cấp cao của Bồ Đề Diệp, bố cô thì ! Cho nên c.h.ế.t là cô , bố!”
“Hơn nữa hai đó tuy kết hôn nhưng là tự nguyện ở bên ! Không hề chuyện cưỡng ép!”
“Còn cả cô nữa! Người đàn bà g.i.ế.c chỉ một phụ nữ! Bà lột da mặt, cắt các bộ phận nạn nhân để cấy ghép lên !”
“Kinh tởm! Thất Lộc thấy quá kinh tởm!”
Vừa , Thất Lộc bất chấp tất cả, chiếu thẳng những video và hình ảnh ghi những hành vi man rợ của phụ nữ lên màn hình kính lọc của Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo. Cô trở tay vớ lấy khẩu s.ú.n.g tự động, chĩa xác phụ nữ và tiếp tục nổ s.ú.n.g.
Đoàng đoàng đoàng đoàng! Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Bắn đến khi cái xác nát như tương, lỗ chỗ như tổ ong, Hạ Sơ Kiến mới dừng tay.
Thật sự quá kinh tởm, Hạ Sơ Kiến cảm thấy buồn nôn.
Cô cũng mắng Thất Lộc một trận.
Ảnh và video kinh dị như thế, chiếu cho cô xem?!
Cô vẫn còn là một đứa trẻ mà!
Mới tròn 18 tuổi thôi...
nghĩ Thất Lộc cũng chỉ là một AI đầy tháng, Hạ Sơ Kiến đành nén cơn buồn nôn, : “Thất Lộc, gói hết video và ảnh liên quan đến mụ , mã hóa ném góc khuất nào đó trong bộ nhớ của mày , coi như thấy. Mày refresh hệ thống ký ức của ?”
Giọng non nớt của Thất Lộc như sắp : “Cảm ơn chủ nhân quan tâm Thất Lộc. Mắt của Thất Lộc bẩn mất ...”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Mày là trí tuệ nhân tạo mà, lấy mắt?
Thất Lộc sụt sịt tiếp: “Thất Lộc gói và phong ấn chúng . Đợi khi nào về nhà, Thất Lộc sẽ chuyển sang bộ nhớ của Lục Thuận.”
Hạ Sơ Kiến: “...Tại chuyển sang bộ nhớ của Lục Thuận? Bộ nhớ của nó nhiều bằng mày...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-397-su-diu-dang-cua-ha-so-kien.html.]
Thất Lộc lí nhí đáp: “Bộ nhớ của Lục Thuận là đời cũ, sơ cấp. Khi Thất Lộc chuyển sang đó, hệ thống sơ cấp sẽ tự động chuyển mã, nó xem , mà Thất Lộc cũng thấy nữa!”
là mắt thấy thì tim đau, thấy thì coi như tồn tại.
Cũng tự an ủi bản ghê.
Hạ Sơ Kiến ho khan một tiếng, xốc s.ú.n.g, hỏi: “Tất cả tinh tặc ở đây đều c.h.ế.t hết chứ? Không còn cá lọt lưới nào hả?”
Thất Lộc cẩn thận kết nối với hệ thống AI của tầng , quét một lượt mới khẳng định: “Không , xác nhận đều c.h.ế.t sạch.”
Đi dạo một vòng quanh phòng phụ nữ , Hạ Sơ Kiến phát hiện thêm gì đặc biệt, nhưng Thất Lộc tìm thấy một thiết , trông giống như máy truyền tin đối ngoại.
“May mà chủ nhân bảo Thất Lộc cắt điện ! Nếu cô gửi tin nhắn ngoài !” Thất Lộc kích động reo lên.
Hạ Sơ Kiến vội hỏi: “Vậy tin nhắn ?”
Thất Lộc đắc ý: “Chưa ạ, nhưng chỉ cần điện là nó sẽ tự động gửi . Thất Lộc sửa chương trình của nó , giờ chỉ cần điện là nó sẽ tự động xóa sạch nội dung trong hộp thư !”
Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “Không cần phiền phức thế. Nếu xóa thì xóa luôn bây giờ .”
Thất Lộc ngoan ngoãn “Dạ” một tiếng, quên tự lăng xê bản : “Thất Lộc là AI lời, xóa ngay đây ạ.”
Hạ Sơ Kiến lờ hành vi tự dát vàng lên mặt của nó, tiếp: “Kiểm tra bộ thiết chiến hạm một nữa , cái máy phát tin nãy mày quét .”
Thất Lộc thành thật nhận : “Vâng thưa chủ nhân.”
Trong lúc Thất Lộc rà soát tàu, Hạ Sơ Kiến từ tầng hai xuống, đại sảnh lúc nãy.
Đứng ở cửa đại sảnh, cô lệnh: “Bật đèn tầng lên.”
Thất Lộc lập tức cấp điện trở cho khu vực .
Hạ Sơ Kiến vẫn mặc bộ cơ giáp cao 3 mét, nhưng tháo chiếc mặt nạ hình báo nhe răng nanh xuống. Chiếc mặt nạ đó trông quá hung hãn, cô tạm thời những ở đây sợ hãi thêm.
Hạ Sơ Kiến bước đại sảnh quanh.
Vừa mất điện tối om, các nạn nhân chuyện gì xảy , ai nấy đều co cụm thành một khối run rẩy.
Giờ đèn đuốc sáng trưng, theo bản năng, họ dùng tay che mắt vì ch.ói.
Hạ Sơ Kiến lướt nhanh mắt quanh đại sảnh.
Chỉ trong tích tắc, cô bảo Thất Lộc tắt điện ngay lập tức.
Lúc nãy khi c.h.é.m g.i.ế.c trong cơn phẫn nộ, cô chẳng nghĩ ngợi gì đến hậu quả của hiện trường.
Giờ đây, mắt là một bãi chiến trường hỗn độn. Xác c.h.ế.t la liệt khắp nơi, kẻ còn đầu, kẻ mất đầu. Máu đỏ tươi, m.á.u đỏ sậm, m.á.u đen kịt chảy lênh láng tạo thành những dòng suối nhỏ, khiến cả sàn nhà nhớp nháp, tanh tưởi.
Những nạn nhân còn sống sót từ từ hạ tay xuống, và họ rõ cảnh tượng xung quanh.
Những gã súc sinh nãy còn hung hăng, coi họ bằng cỏ rác, giờ đây c.h.ế.t t.h.ả.m ngay mắt họ.
“Á ——!”
Không ai là hét lên đầu tiên, đó gần như tất cả những còn sống đều gào thét.
Họ la hét, vớ lấy bất cứ thứ gì xung quanh như ghế dựa, điên cuồng đập túi bụi xác những tên tinh tặc.
Hạ Sơ Kiến tất nhiên sẽ ngăn cản.
Trải qua t.h.ả.m kịch như , nếu cho họ trút giận, phát tiết cảm xúc thì còn gì là con nữa?
Cô chỉ bên cạnh quan sát, đề phòng họ ngộ thương lẫn .
Đáng tiếc là sức lực họ quá yếu, đập phá đến ba phút, ai nấy đều thở hồng hộc, liệt xuống sàn nhà.
Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên chút buồn bã: “...Tình trạng sức khỏe của họ tệ.”
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, còn cần mày ?
Tao mắt ?
Lũ tinh tặc Bồ Đề Diệp cùng hung cực ác, bắt cóc họ về đây vốn dĩ định cho họ sống sót, chúng hành hạ thế nào mà chẳng ?
Dù về y thuật, nhưng những bộ quần áo rách rưới, những vết thương cơ thể và vết m.á.u họ, cô cũng họ tàn phá nghiêm trọng đến mức nào.
Đợi đến khi họ yên tĩnh , bắt đầu ôm mặt nức nở, Hạ Sơ Kiến mới bước tới.
Lần , cô điều chỉnh bộ giả lập giọng , chọn một tông giọng nữ trung trầm ấm và dịu dàng: “ là Thiếu úy thuộc hạm đội tinh tế Đế quốc Bắc Thần. Mọi hãy nhanh ch.óng thu xếp, sẽ tìm cách đưa trở về.”
Tuy nhận xuất của những phụ nữ , nhưng cô toạc .
Cứ đóng vai một lạ quá khứ của họ, lẽ cả hai bên sẽ dễ đối diện với hơn.
Bởi vì đôi khi, con quen để lộ sự yếu đuối và hoảng loạn tột cùng mặt quen .
Cô bé Sơ Kiến của chúng , đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi, g.i.ế.c ghê tay, nhưng cũng một mặt dịu dàng. Tuy hiếm thấy, nhưng chính vì thế mà khoảnh khắc dịu dàng càng đáng trân trọng (ω).