Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 393: Ngầu vẫn là Chủ nhân ngầu nhất

Cập nhật lúc: 2026-01-02 13:03:00
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến bật : “Đây là hiệu ứng khúc xạ ánh sáng ? Biến thành vô hình ?”

Thất Lộc đáp: “ thưa chủ nhân, đây là kết quả của việc khúc xạ ánh sáng.”

Rất nhanh, cánh cửa thứ nhất lưng nàng đóng .

Hạ Sơ Kiến tiếp tục bước về phía , tới cánh cửa thứ hai. Nàng cũng dùng quyền hạn hạm trưởng để mở nó .

Sau khi bước , cánh cửa thứ hai lưng nàng cũng lập tức khép .

Đường hầm thứ hai hiện mắt, bốn bề tối đen như mực. Nơi cũng ánh sáng đen, nhưng chẳng hề soi rọi bóng dáng của nàng.

Hạ Sơ Kiến càng thêm tự tin. Nàng nhanh ch.óng đến cánh cửa thứ ba.

Giọng điện t.ử mô phỏng của Thất Lộc hăng hái chỉ đường: “Chủ nhân, đây là cánh cửa thứ ba, cũng là lối cuối cùng .”

Hạ Sơ Kiến : “Nôn nóng quá , nhanh thôi!”

Nàng mở cánh cửa trong thứ ba , phía vẫn là một lối , nhưng hình chữ L. Nàng ở đây nên thể thấy điểm cuối của hành lang ngay lập tức.

Hạ Sơ Kiến rảo bước nhanh hơn, lướt trong hành lang, cuối cùng cũng đến cánh cửa ch.ót.

Đây chính là cửa ngoài, ba cánh cửa đó đều là cửa trong.

Thất Lộc nhắc nhở: “Chủ nhân, bên ngoài cánh cửa chính là gian vũ trụ. Xin chủ nhân kiểm tra độ chỉnh của bộ cơ giáp cuối.”

Hạ Sơ Kiến tò mò: “... Cơ giáp vẫn chỉnh mà, mi tự kiểm tra ?”

Giọng Thất Lộc nghiêm túc: “... Chủ nhân, đây là quy trình bắt buộc theo thông lệ, cần thiết hỏi.”

Sau đó, màn hình kính lọc quang của Hạ Sơ Kiến hiện lên một cái biểu tượng cảm xúc "lau mồ hôi trán, cạn lời".

Hạ Sơ Kiến: “……”

Sao còn tỏ thái độ bất lực thế ? Cứ như thể nàng hỏi một câu ngu ngốc lắm .

Hạ Sơ Kiến bĩu môi, vươn tay đẩy cánh cửa , ngay lập tức trượt bay ngoài.

Cánh cửa ngoài cùng nhanh ch.óng tự động đóng lưng nàng.

Vũ trụ tuy qua trống rỗng, nhưng nàng hề cảm giác rơi tự do, ngược thể nhẹ tựa lông hồng, di chuyển linh hoạt.

Hạ Sơ Kiến ngoái đầu giữa vũ trụ mênh m.ô.n.g, lưng nàng là một con quái vật khổng lồ tựa như ngọn núi lớn. Nhìn lên thấy đỉnh, sang hai bên chẳng thấy bờ.

Đó chính là chiếc tuần tra hạm cấp Săn Chuẩn!

Hiện tại, nàng và chiếc tuần tra hạm vẫn đang duy trì cùng một tốc độ, do đó qua cứ như đang ở trạng thái tĩnh.

Hạ Sơ Kiến tinh nghịch vẫy tay chào chiếc tuần tra hạm, đó xoay , tựa như một chú cá lao lòng đại dương, trong nháy mắt tăng tốc, biến mất vũ trụ bao la.

Tất cả những điều , chỉ hệ thống dò tìm của phòng điều hướng mới thể phát hiện chút dị động bên ngoài đường bay. khi Thất Lộc kiểm soát, một ai chiếc tuần tra hạm cấp Săn Chuẩn phát hiện bất cứ điều gì.

...

Hạ Sơ Kiến kích hoạt bộ công suất của bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh màu đen bạc, chỉ trong chớp mắt đạt tới tốc độ sáu vạn km mỗi phút.

Đây là tốc độ thể đạt bên trong tầng khí quyển của hành tinh. Bởi vì trong khí quyển trọng lực và lực ma sát, nhưng ở ngoài vũ trụ, những thứ đó còn là vấn đề.

, cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của cô chỉ cần đủ năng lượng là tốc độ thể tăng lên theo cấp nhân.

Lúc , tuần tra hạm của bọn họ cách đích đến một giờ bay, tính theo tốc độ của tàu tuần tra thì còn 72 vạn km.

với tốc độ hiện tại của Hạ Sơ Kiến, cô chỉ mất 12 phút để thấy dị tượng phía .

Đáng lẽ nơi đó là một vành đai tiểu hành tinh đầy rẫy mảnh vỡ đá bụi, nhưng thoáng qua thấy như núi non trùng điệp, cao ốc san sát.

Trông cực kỳ quái lạ.

Hạ Sơ Kiến kinh ngạc thốt lên: “... Nơi đó chính là đích đến của chúng ? Rốt cuộc là tình huống gì thế ?”

Âm thanh tất nhiên thể truyền trong chân , nhưng cô đang đội mũ giáp diện của bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, nên âm thanh vẫn phát bên trong mũ.

Thất Lộc cảm nhận , lập tức hồi đáp.

Thư Sách

Giọng điện t.ử của nó vang lên trong mũ giáp: “Chủ nhân, phía chính là tọa độ xuất hiện của mười tám chiếc chiến hạm cỡ lớn . Nhìn dáng vẻ thì bọn chúng dừng ... chạy nữa!”

Vậy là bọn họ truy đuổi theo tọa độ suy tính đó kịp thời.

Hạ Sơ Kiến chợt hiểu , thì cái nơi từ xa như núi non trùng điệp, cao ốc san sát là chỗ neo đậu của mười tám chiếc chiến hạm cỡ lớn, to ngang ngửa tuần tra hạm cấp Săn Chuẩn?

Hạ Sơ Kiến càng thêm hứng thú.

Tốc độ của cô nhanh như tia chớp, trong nháy mắt nhẹ nhàng áp sát mục tiêu.

Đây là boong tàu tầng thượng của chiếc chiến hạm lớn gần nàng nhất.

quanh, thảo nào Thất Lộc những chiến hạm tương tự tuần tra hạm cấp Săn Chuẩn của họ.

Nhìn bề ngoài, quả thực chúng đều là những con quái vật khổng lồ lơ lửng trong vũ trụ, giống như những thị trấn nhỏ khoét rỗng ruột treo giữa trời cao. Tất nhiên hình dáng mỗi chiếc mỗi khác, chỉ thể tích là xấp xỉ .

Trước mắt, mười tám “thị trấn nhỏ” đang xếp thành một đội hình cầu, đỉnh của chúng đều hướng thẳng về phía tâm cầu.

Hơn nữa, Hạ Sơ Kiến còn thấy những chiến hạm đều cắm cùng một loại cờ.

Đó là lá cờ nền trắng hoa văn đen, ở giữa lá cờ là hình một chiếc đầu lâu, bên là hai khúc xương lớn đan chéo nâng đỡ chiếc đầu lâu bên .

Sắc mặt Hạ Sơ Kiến lập tức đổi: “Đây là cờ của Tinh Tặc?! —— Bọn chúng là chiến hạm của Tinh Tặc!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-393-ngau-van-la-chu-nhan-ngau-nhat.html.]

Tinh Tặc, tên gọi tắt của hải tặc vũ trụ, là một đám tội phạm vô pháp vô thiên, nơi tập hợp những gì xa nhất của nhân tính.

Giọng Thất Lộc chút căng thẳng: “Theo dữ liệu lưu trữ của Thất Lộc, lá cờ thuộc về một trong những tổ chức Tinh Tặc ở hệ Bắc Thần —— Bồ Đề Diệp.”

Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “Thật sự là Bồ Đề Diệp?! Tổ chức quy mô lớn nhất, lịch sử cũng chẳng lâu đời, nhưng là bọn tai tiếng và tàn độc nhất...”

Hạ Sơ Kiến từng thấy nhiều tin tức bát quái về tổ chức Tinh Võng.

Cái tổ chức tên “Bồ Đề Diệp” mới đột ngột trỗi dậy ba mươi năm . Thủ đoạn cướp bóc tàu bè của chúng cực kỳ tàn nhẫn, nổi tiếng là “ tiền mạng”.

Cụm từ “ tiền mạng” nghĩa là chúng chỉ lấy tiền mà tha mạng. Ngược , ý là chúng chỉ cần tài vật, ngay cả chiếc phi thuyền cũ nát nhất cũng nỡ trầy xước. đối với hành khách tàu, chúng bất kỳ lòng thương xót nào.

Không chỉ g.i.ế.c sạch, mà nhiều còn tàn sát dã man, đó nghiền xương thành tro rải vũ trụ.

Ba mươi năm qua hoành hành ở hệ Bắc Thần, chúng biến những tuyến đường hàng thường xuyên cướp bóc thành những huyết lộ.

Người đồn rằng điểm cuối của những huyết lộ chính là “bãi tha ma vũ trụ”. Những hành khách mất tích, vĩnh viễn bao giờ đến đích trong những năm qua, đều táng tại nơi .

Không chỉ , bọn chúng còn thường xuyên cải trang, lẻn các quốc gia thuộc hệ Bắc Thần, gây đủ loại vụ án động trời ở khu bình dân.

Nói đơn giản, đây là một tổ chức quy tụ những kẻ liều mạng đến từ khắp các nước trong hệ Bắc Thần.

Các quốc gia nhiều năm truy quét tổ chức , nhưng bọn chúng chẳng bao giờ đóng quân cố định ở vùng tinh vực của quốc gia nào. Chỉ khi cần cướp bóc mới xâm nhập đường bay, cướp xong liền chạy, khó để tóm gọn một mẻ.

Hạ Sơ Kiến đang hồi tưởng những thông tin về “Bồ Đề Diệp” thì chợt tiếng reo vui mừng của Thất Lộc.

Thất Lộc: “Chủ nhân, phía còn mười chiếc tàu bay vũ trụ, logo thì đó là tàu của căn cứ phi hành nơi chủ nhân đang học!”

Tinh thần Hạ Sơ Kiến chấn động, nàng nhanh ch.óng bay v.út lên cao, về phía .

Quả nhiên, mười tám chiếc chiến hạm k.h.ủ.n.g b.ố của Bồ Đề Diệp vây c.h.ặ.t chính là những chiếc tàu bay logo của căn cứ phi hành quận Trường Lưu, tinh cầu Khảm Ly!

Hơn nữa, thấp thoáng phía mười chiếc tàu bay đó dường như còn bóng dáng của chiến cơ!

Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: “... Phía tàu bay là chiến cơ của đám học viên ?”

Thất Lộc vui vẻ nịnh nọt: “Chủ nhân đúng! Mười chiếc tàu bay đang che chắn cho chiến cơ của học viên ở giữa đấy!”

Vậy đám tàu bay đang tự biến thành tấm khiên sống? Chúng nó da dày thịt béo là lực tấn công mạnh? Rõ ràng chỉ là tàu vận tải, giả "tay to" thể đ.á.n.h đ.ấ.m thế ?!

Hạ Sơ Kiến cảnh tượng , cảm động tức giận.

Cảm động là vì những điều khiển tàu bay của căn cứ, họ thực sự sẵn sàng hy sinh bản để cứu học viên!

Còn tức giận là dành cho đám học viên . Các thể chút tiền đồ ?! Các đang lái chiến cơ cơ mà! Lại mặt dày để tàu vận tải chuyên dụng bia đỡ đạn cho ?

Hạ Sơ Kiến nhịn lầm bầm: “Chẳng chút m.á.u nóng nào! Trốn cái gì mà trốn? —— Chiến chứ!”

Tuy kích thước của chiến cơ thể so bì với chiến hạm khổng lồ của Tinh Tặc, nhưng kiến nhiều cũng c.ắ.n c.h.ế.t voi...

Học viên hơn 150 chiếc chiến cơ, tính gần như mười đ.á.n.h một. Dù quy mô chênh lệch, nhưng đ.á.n.h chút nào chút đó, vẫn hơn là chờ c.h.ế.t chứ?

Thất Lộc lập tức cùng chung mối thù với chủ nhân. Giọng trẻ con của nó nhao nhao lên: “Chủ nhân đúng! Nhào vô! Chiến ! Đứa nào dám xung phong đứa đó là cháu chắt!”

Hạ Sơ Kiến từ tốn : “Thất Lộc, mi còn nhỏ, mắng lưng là .”

Thất Lộc lập tức nhận : “... Xin chủ nhân, Thất Lộc sai .”

Hạ Sơ Kiến nâng cánh tay máy của cơ giáp lên, chỉ thẳng về phía xa, phong thái điềm tĩnh: “Muốn c.h.ử.i thì c.h.ử.i thẳng mặt !”

Giọng Thất Lộc lập tức tràn ngập vẻ ngưỡng mộ: “... Ngầu vẫn là chủ nhân ngầu nhất!”

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, nhưng cô vẫn một câu công đạo: “Cũng thể trách học viên, bọn họ chắc là trang v.ũ k.h.í vũ trụ phù hợp.”

Tuy nhiên dứt lời, Hạ Sơ Kiến cảm thấy gì đó sai sai.

Mặc dù căn cứ cho phép trang v.ũ k.h.í cho chiến cơ học viên, nhưng chiếc chiến cơ của tên Tưởng Dũng rõ ràng lắp pháo chùm ion vũ trụ!

Chẳng lẽ chiến cơ của đám quý tộc và tùy tùng của chúng trang mấy món “hàng cấm” ...

Còn nữa, tại tổ chức Tinh Tặc Bồ Đề Diệp vây quanh tàu bay và chiến cơ của căn cứ mà tấn công ngay?

Tất nhiên, cũng nhờ bọn chúng vây c.h.ặ.t cho ai chạy thoát nên tọa độ mới đổi, giúp Hạ Sơ Kiến đuổi kịp.

Đây âu cũng là mệnh của bọn chúng, xui xẻo thế nào gặp cô...

Hạ Sơ Kiến thầm “phun tào” trong bụng, ánh mắt lóe lên, thì thầm hỏi: “Thất Lộc, ở trạng thái thì radar của bọn chúng quét nhỉ?”

Rõ ràng sóng âm thể truyền ngoài, nhưng Thất Lộc cũng thì thầm đáp : “Chủ nhân yên tâm, đây là vành đai tiểu hành tinh, radar của ở đây cũng chỉ như tai kẻ điếc —— để cảnh mà thôi.”

Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi hai tiếng, khen ngợi: “Thất Lộc lợi hại nha, còn dùng cả câu bỏ lửng (t歇 hậu ngữ) nữa cơ đấy.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...