Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 382: Đó là do tôi may mắn
Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:06:36
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng đồ. Đầu tiên là nội y, đó đến bộ áo liền quần chống đạn cấp nano, và cuối cùng là bộ cơ giáp Hắc Bạc Thiếu Tư Mệnh nâng cấp trí thông minh nhân tạo.
Khoác thêm bộ quân phục của Cục Đặc An bên ngoài, cô thầm thấy may mắn vì bộ đồ giặt sáng nay kịp khô. Cô chỉ đúng hai bộ quân phục, thể nào mặc đồ sạch bên trong mà khoác cái áo bẩn bên ngoài .
Thư Sách
Vừa thu dọn hành lý, cô chuyện với Thất Lộc.
“Thất Lộc, mi đó ?”
Để giao tiếp với Thất Lộc, cô cố ý đeo riêng chiếc kính lọc quang của mũ giáp cơ giáp lên.
Quả nhiên, màn hình kính lọc rộng rãi hiện một dòng chữ:
[Xin chào chủ nhân, là Thất Lộc, ngài cần giúp gì ?]
Hạ Sơ Kiến hỏi: “Cái bản đồ của vành đai tiểu hành tinh , mi còn giữ ?”
[Thất Lộc]: Còn, chủ nhân gì?
“Ta sắp theo quân đội vành đai tiểu hành tinh đó để cứu hộ. Mi cách nào hiển thị bản đồ đó mà để khác thấy ?”
[Thất Lộc]: Được chứ, sẽ chiếu bản đồ trực tiếp lên màn hình kính lọc quang.
Hạ Sơ Kiến lo lắng: “Thế ảnh hưởng đến tầm của ?”
[Thất Lộc]: ... Chủ nhân, sẽ chỉ đ.á.n.h dấu lộ trình bay của ngài, chứ hiện cả cái bản đồ to đùng lên .
Hạ Sơ Kiến hài lòng: “Thế thì . Tạm thời mi đừng lén lút chui đấy nhé.”
Cô sắp sửa bước lên chiến cơ hình dơi của Hoắc Ngự Sân .
[Thất Lộc]: Chủ nhân, cái tên Hoắc soái đó cấp bậc tinh thần lực cực cao, ngài cẩn thận đấy.
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: “Ta mà, ai chẳng chuyện đó. mi cố ý nhắc nhở là ý gì?”
[Thất Lộc]: chương trình đo lường cấp bậc tinh thần lực, nhưng thể sử dụng lên Hoắc soái.
Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “Sao thể sử dụng?”
[Thất Lộc]: Là do tinh thần lực của quá cao, sẽ hỏng trình tự đo lường của .
Hạ Sơ Kiến hiểu : “… Ý là khả năng đo lường của mi hạn, tinh thần lực của chương trình của mi quá tải chứ gì?”
[Thất Lộc]: ... Chủ nhân thế cũng sai.
Hạ Sơ Kiến chép miệng, thái độ tủi của con AI , đúng là cấp bậc trí tuệ cao hơn hẳn tên máy Lục Thuận ở nhà. Lục Thuận chỉ cãi lý với cô, cãi thì giả c.h.ế.t, chứ biểu đạt mấy loại cảm xúc phức tạp .
Năm phút , Hoắc Ngự Sân gửi lời mời gọi video. Hạ Sơ Kiến vội cất kính lọc quang nhấn chấp nhận.
Khuôn mặt Hoắc Ngự Sân hiện lên màn hình ảo.
Hắn : “ tìm hiểu , bên căn cứ Khảm Ly Tinh kẻ thừa cơ đoạt quyền. cô yên tâm, tình hình bên đó kiểm soát. Các cô cần về Khảm Ly Tinh ngay lập tức . Bạn cùng phòng của cô sẽ tiếp tục chờ lệnh tại căn cứ huấn luyện bay ở Tàng Qua Tinh.”
Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì quá! May mà ngài!”
Hoắc Ngự Sân tranh công, đáp: “Không liên quan đến . Lúc điều tra thì bên đó dẹp yên . Bạn cùng phòng của cô chắc sẽ sớm nhận tin mới thôi. Họ sẽ báo cho cô .”
Hạ Sơ Kiến cạn lời: “Mấy thế nhỉ… Chỉ là một cái căn cứ thôi mà, cần thiết đấu đá ?”
Hoắc Ngự Sân: “Cô tuổi thì nhỏ mà 'khẩu khí' (giọng điệu) lớn lối thật đấy.”
Hạ Sơ Kiến hì hì đáp trả: “ gì 'khẩu khí' (hôi miệng)! Ngày nào chả đ.á.n.h răng ba !”
Hoắc Ngự Sân: “……”
Hắn lạnh lùng tiếp: “Tuy nhiên, vì chuyện ở căn cứ nên kế hoạch cứu viện của quân đội cũng đẩy lên sớm hơn. Cấp quyết định sáng mai sẽ bắt đầu triển khai tìm kiếm cứu nạn từ cả hai hướng Tàng Qua Tinh và Khảm Ly Tinh vành đai tiểu hành tinh. —— Cô… còn tham gia ?”
Hạ Sơ Kiến vội đáp: “Muốn chứ! Tuy tiếc là ở nhà nghỉ cuối tuần, nhưng , còn nhiều thời gian mà!”
Hoắc Ngự Sân điềm nhiên: “Vậy , vẫn đang ở Quy Viễn Tinh, rời . Ba phút nữa sẽ qua đón cô.”
Hạ Sơ Kiến thở phào. May quá, Hoắc Ngự Sân vẫn , nếu thì cô chẳng xoay xở thế nào.
Không kịp chào tạm biệt từng trong nhà, Hạ Sơ Kiến đeo ba lô lên vai, lao khỏi phòng ngủ và hét lớn ở hành lang: “Cả nhà ơi! Căn cứ triệu tập khẩn cấp! Con ngay đây! Hẹn gặp nhé!”
Khi trong nhà luống cuống tay chân chạy khỏi phòng thì Hạ Sơ Kiến leo lên chiếc phi hành khí nhỏ do Hoắc Ngự Sân phái đến và bay v.út lên trời.
Mọi chỉ còn vẫy tay chào tạm biệt với bầu trời đêm.
Hạ Viễn Phương theo chiếc phi hành khí khuất dần tầng mây với vẻ mặt phức tạp.
Trần thẩm bước tới, khẽ hỏi: “Nghiên cứu viên Hạ, con bé Sơ Kiến lính thật ?”
Hạ Viễn Phương im lặng trả lời.
Chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ , Hạ Sơ Kiến chiếc chiến cơ hình dơi của Hoắc Ngự Sân.
Cô vẫn còn chút lo sợ, hỏi: “Hoắc soái, ngài rời ngay, do ngài đoán bọn họ sẽ đổi kế hoạch ?”
Hoắc Ngự Sân nhạt giọng: “ việc công.”
Hạ Sơ Kiến: “……”
Được , hóa tiên tri gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-382-do-la-do-toi-may-man.html.]
Cô vui vẻ xoa tay: “Thế thì do may mắn !”
Hoắc Ngự Sân: “……”
Hạ Sơ Kiến xuống ghế trong văn phòng , bật màn hình ảo vòng tay để nhắn tin cho bạn cùng phòng, đồng thời tranh thủ mách lẻo với Hoắc Ngự Sân:
“Hoắc soái, bạn cùng phòng bảo là căn cứ định hủy bỏ thành tích huấn luyện . Thế chẳng cố tình nhắm ?! Họ quyền thế ?!”
Hoắc Ngự Sân thẳng: “Nguyên nhân các cô đến Tàng Qua Tinh trong thời gian ngắn là nhờ qua lỗ sâu (trùng động) mới sinh . Làm như , đúng là chút ' đường tắt'.”
Hạ Sơ Kiến bất mãn: “ đó họ cấm qua lỗ sâu! Yêu cầu huấn luyện chỉ bảo xem ai bay qua vành đai tiểu hành tinh và đến trạm hàng Tàng Qua Tinh sớm nhất thôi mà! Chúng dùng bản lĩnh để vượt qua lỗ sâu, dựa mà tính thành tích?!”
Hoắc Ngự Sân lười để ý đến sự than vãn của cô: “Cô thể trình bày quan điểm với căn cứ của cô, với thì ích gì?”
Hạ Sơ Kiến ngước mắt , ám chỉ đầy ẩn ý: “Hoắc soái, nếu là sếp Mạnh ở đây, chắc chắn sẽ chủ động đòi công đạo cho !”
Hoắc Ngự Sân màn hình mặt, lạnh lùng đáp: “Vậy cô đợi nhiệm vụ về nhờ đòi công đạo cho.”
Hạ Sơ Kiến: “……”
Thôi , ngay tên “dầu muối ăn”, cứng đầu cứng cổ.
Hạ Sơ Kiến tốn thêm nước bọt nữa, tranh thủ nhắn tin cho ba cô bạn cùng phòng. tin nhắn gửi thì đèn trong phòng vụt tắt, quá trình nhảy gian (warp) bắt đầu.
Hạ Sơ Kiến: “……”
Tốc độ còn nhanh hơn cả lúc về. Cô nhớ lúc từ Tàng Qua Tinh về Viễn Tinh mất 20 phút tính từ cửa đến cửa . trạm hàng vũ trụ quận Trường Lưu ở Tàng Qua Tinh, tổng cộng chỉ mất 10 phút.
Tốc độ đúng là ai sánh bằng.
Chiến cơ dơi của Hoắc Ngự Sân cực kỳ khổng lồ và luôn duy trì ở độ cao lớn. Hạ Sơ Kiến trong văn phòng , xuống qua cửa sổ mạn tàu.
Một chiếc chiến hạm khổng lồ đang neo đậu tại cảng vũ trụ tạm thời của trạm hàng .
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: “Đây là chiến hạm quân đội sẽ dùng để vành đai tiểu hành tinh giải cứu học viên căn cứ chúng ?”
Hoắc Ngự Sân gật đầu: “Đây là tàu tuần tra vũ trụ cấp Săn Chuẩn thuộc Hạm đội 4 Tinh tế, khoang bụng thể chứa 500 chiến cơ. Lát nữa cô sẽ lên đó.”
Hạ Sơ Kiến: “……”
Cô mím môi, đầu Hoắc Ngự Sân: “Hoắc đốc sát, ngài cố ý ?”
Cô giả phi công của Hạm đội 4 là vì trong đợt huấn luyện ai của Hạm đội 4 tham gia. Giờ tàu cứu viện là của Hạm đội 4, thế thì cô còn diễn cái gì nữa?! Chờ lột trần phận ?
Hoắc Ngự Sân ném cho cô một túi hồ sơ khác: “Đây là hồ sơ của cô. Cô nhập tịch Hạm đội 4 Tinh tế, hiện tại là phi công chiến cơ gian chính thức của Hạm đội 4.”
Hạ Sơ Kiến trợn tròn mắt: “Không thể nào? Một chức vụ quân sự chính thức, còn là Thiếu úy, dễ dàng thế ?!”
Hoắc Ngự Sân lạnh lùng: “Coi như cô điều chuyển từ Cục Đặc An sang Hạm đội 4, vốn dĩ là quân nhân, quân hàm Thiếu úy, gì mà khó?”
Hóa là tính theo diện điều chuyển nội bộ?
Dù Hạ Sơ Kiến rành rẽ cơ cấu quân đội, nhưng cô cũng từ Cục Đặc An chuyển sang đơn vị tác chiến tiền tuyến dễ như . Hoắc Ngự Sân chống lưng thì chắc cũng chẳng khó khăn gì.
Hạ Sơ Kiến thở phào, cũng chẳng buồn mở túi hồ sơ xem, chỉ giơ tay vẫy vẫy: “Cảm ơn thủ trưởng. mà thể ở Hạm đội 4 mãi nhé. còn học đại học.”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Biết , khi kết thúc huấn luyện, cô sẽ triệu hồi khỏi Hạm đội 4.”
Hạ Sơ Kiến: “……”
Cứ như Hạm đội 4 là do nhà mở ! Rõ ràng Hạm đội 5 mới là…
Tất nhiên, Hạ Sơ Kiến khôn ngoan hỏi nhiều, chỉ : “Vậy , dù ngài lo thì lo gì? , phương án cứu viện là thế nào? đồn ở căn cứ là cái Hạm đội 4 kém tắm lắm, nổi tiếng là đám lính công t.ử bột thôi!”
Hoắc Ngự Sân : “Cũng gần như thế, cho nên mới phái 500 lính thủy đ.á.n.h bộ gian và một tàu tuần tra vũ trụ theo cô, kiếm chút quân công cho vui mà.”
Hạ Sơ Kiến hiểu nổi: “… Hoắc đốc sát, ngài tự tin mù quáng quá, thế . Thật chỉ là một phi công bình thường, còn chẳng tiến hóa gen. Ngài đặt hy vọng là sẽ thất vọng đấy.”
Hoắc Ngự Sân chăm chú cô, ánh mắt bớt lạnh lùng, như : “Không cô bản đồ ? Dùng bản đồ của cô, điều khiển con tàu tuần tra , dẫn dắt phi công của Hạm đội 4 triển khai cứu viện với tốc độ nhanh nhất.”
Hạ Sơ Kiến trợn mắt: “ ! Cái bản đồ đó biến mất tiêu! Hơn nữa chiếc chiến cơ các tịch thu … Còn nữa, lái tàu tuần tra vũ trụ bao giờ?!”
Hoắc Ngự Sân cô: “Trên chiếc chiến cơ bản đồ. Chúng tháo dỡ nó, cho AI thực hiện kỹ thuật đảo ngược nhưng chẳng tìm thấy gì cả.”
Hạ Sơ Kiến: “……”
Đương nhiên là tìm thấy .
Thứ đó trong mặt dây chuyền hình hoa Bỉ Ngạn cổ cô mà…