Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 381: Con người còn chút riêng tư nào không?

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:06:35
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tam Tông là đầu tiên reo lên: “Thiếu quân đại nhân về!”

Ngay đó, thấy chú ch.ó Tứ Hỉ và thốt lên kinh ngạc: “Tứ Hỉ? Đây là Tứ Hỉ ?! Sao tự nhiên mày lớn nhanh thế !”

Thư Sách

Mọi cũng đổ dồn ánh mắt về phía đó.

Tứ Hỉ nghiêng đầu , vẻ mặt ngơ ngác như hiểu ai cũng quá lên thế.

Hạ Sơ Kiến bế nó lên, : “Chắc là Tứ Hỉ thấy về nên vui quá, nhất thời kiểm soát cảm xúc nên... lớn phổng lên đấy.”

nào? Tứ Hỉ bé bỏng?” Hạ Sơ Kiến cọ cọ cái đầu nhỏ vẫn còn xù lông của nó.

Tứ Hỉ kêu “ư ử” khe khẽ, sung sướng đạp bốn cái chân ngắn tũn loạn xạ.

Sự biến đổi kịch liệt kiểu mà rơi nhà khác thì chắc sợ c.h.ế.t khiếp, vác ch.ó bệnh viện thú y thì cũng tống thẳng viện nghiên cứu . Chỉ ở nhà họ Hạ, chỉ ngạc nhiên một chút thôi, chẳng ai hốt hoảng thái quá.

Hạ Viễn Phương mỉm : “Sơ Kiến, con về đột ngột thế? Cô đang định hẹn giờ gọi video cho con đấy.”

Trần thẩm cũng quan tâm hỏi han: “Huấn luyện kết thúc sớm con? Hay là nghỉ phép?”

Hạ Sơ Kiến đang định trả lời thì bỗng tiếng Ngũ Phúc vọng từ trong nhà: “A a a! Ngũ Phúc ngoài! Cho Ngũ Phúc ngoài!”

Tam Tông vỗ trán cái bốp, ảo não: “C.h.ế.t cha! Mải vui quá quên mất Ngũ Phúc!”

Cậu vội vàng chạy phòng ăn.

Hạ Sơ Kiến : “Không , nhà . Vừa nãy cả nhà đang ở thế?”

Hạ Viễn Phương đáp: “Mới ăn sáng xong, Ngũ Phúc vẫn còn ghế trẻ em…”

Hạ Sơ Kiến hiểu ngay. Cái ghế ăn dặm lưng cao đó dây đai an , trẻ con tự thể nào trèo .

Cả nhóm cùng phòng ăn. Tam Tông bế Ngũ Phúc khỏi ghế. thấy Hạ Sơ Kiến bước , thằng bé liền hậm hực hừ một tiếng, ngoắt thèm cô, vẻ mặt tủi vô cùng.

Hạ Sơ Kiến xoa đầu Tứ Hỉ, đặt nó xuống đất. Sau đó, cô đến bên Tam Tông, dang tay về phía Ngũ Phúc: “Ngũ Phúc ơi, chị về . Em ôm chị ?”

Khuôn mặt bầu bĩnh của Ngũ Phúc lúc phồng lên như hai quả táo đỏ vì giận dỗi, trông đáng yêu xỉu.

Hạ Sơ Kiến kìm , mặc kệ thằng bé giãy giụa yếu ớt, cô “cưỡng chế” ôm lấy nó từ tay Tam Tông, cọ cọ cái má phúng phính.

Ngũ Phúc lập tức nín mỉm , vươn đôi tay múp míp ôm c.h.ặ.t cổ Hạ Sơ Kiến, mím môi trộm.

Hạ Sơ Kiến ôm bé xuống, sang bảo Hạ Viễn Phương: “Cô ơi, còn gì ăn ạ? Con nhớ đồ ăn cô nấu quá mất!”

Hạ Viễn Phương đáp: “Để cô nấu cho con bát hoành thánh nhé, hoành thánh nhân thịt cá Lỏa.”

“Tuyệt vời ạ!” Hạ Sơ Kiến cầm tay Ngũ Phúc vỗ vỗ tán thưởng.

Tứ Hỉ ngoan ngoãn xổm chân Hạ Sơ Kiến, cô trò chuyện cùng Trần thẩm, Chúc Oanh Oanh và Tam Tông.

Chúc Oanh Oanh cực kỳ tò mò về nội dung huấn luyện của Hạ Sơ Kiến. Cô bèn chọn lọc vài chuyện thú vị kể , thậm chí còn hóng hớt thêm vụ mấy quý tộc phe Kỷ Na Bích gây khó dễ cho Lâm Tiểu Tiểu.

Mọi mà mắt tròn mắt dẹt, lúc thì kinh ngạc, lúc thì trầm trồ, khiến Hạ Sơ Kiến vô cùng đắc ý về tài năng “kể chuyện dạo” của .

Hạ Viễn Phương bưng bát hoành thánh nóng hổi đặt mặt cô. Cả nhà cô ăn, đến cả bé Ngũ Phúc ham ăn nhất cũng đòi ăn thêm bữa nữa. Quả thực một thời gian Hạ Sơ Kiến ăn cơm cô nấu. Cô cắm cúi ăn một mạch, húp sạch cả nước dùng.

Trần thẩm thấy liền trêu: “Sơ Kiến, cơm căng tin ở căn cứ khó nuốt lắm hả con?”

Hạ Sơ Kiến đáp: “Cũng hẳn là khó ăn, nhưng so với đồ cô con nấu thì đúng là một trời một vực…”

Cả nhà cùng bật , khí vô cùng ấm áp, hòa thuận.

Hạ Sơ Kiến lượt hỏi thăm từng :

“Trần thẩm, gần đây dì rừng Dị Thú ? Trong đó thế nào ?”

“Oanh Oanh, săn ? Tìm ổ heo rừng mới nào ?”

“Tam Tông, trông trắng nhiều đấy, dạo đồng bôi kem chống nắng thế?”

“Tứ Hỉ, mày đột nhiên lớn vổng lên thế tao cũng tò mò lắm nha, thật là do thấy tao nên kích động quá ?”

“Ngũ Phúc, em tăng cân , tay chị sắp bế nổi em nữa đây!”

“Lục Thuận, dạo ngươi đang cày bộ tiểu thuyết mạng nào thế?”

Cứ thế ríu rít, một cô cân cả cái phòng ăn, diễn đủ vai, ồn ào náo nhiệt chẳng kém gì cái chợ vỡ. trong nhà đều say sưa lắng .

Những ngày Hạ Sơ Kiến, căn nhà quá đỗi yên tĩnh, đến cả Ngũ Phúc và Tứ Hỉ phần lớn thời gian cũng chỉ lặng lẽ nghịch ngợm. Trần thẩm và Chúc Oanh Oanh thường về phòng riêng mới chuyện nhiều hơn chút. Hạ Viễn Phương thì sớm về muộn thí nghiệm. Tam Tông cũng việc đúng giờ ngủ 9 giờ tối.

Giờ Hạ Sơ Kiến về, mới chợt nhận , hóa gia đình là quây quần bên như thế .

Mọi cũng bắt đầu chia sẻ những chuyện xảy quanh thời gian qua.

Trần thẩm kể: “Dì rừng Dị Thú hai giúp nghiên cứu viên Hạ tìm ít d.ư.ợ.c liệu, tạm thời để ý đến hướng di chuyển của bọn dã thú.”

Chúc Oanh Oanh hào hứng: “Tớ thám thính một . Tớ đợi về để chúng cùng săn đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-381-con-nguoi-con-chut-rieng-tu-nao-khong.html.]

Tam Tông thì cứ ấp a ấp úng, lí nhí gì đó mà Hạ Sơ Kiến rõ.

Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến lấy tờ giấy phép đặc biệt mà Hoắc Ngự Sân đưa cho , đưa cho Tam Tông: “Tam Tông, cái cho , đừng trốn tránh nữa.”

tiếp: “ coi là nô lệ, nhưng tờ giấy phép chỉ thể ghi như . Tam Tông, tin , nhất định sẽ giúp xóa bỏ phận nô lệ Á Nhân.”

Tam Tông sững sờ. Mãi một lúc , bịch một tiếng quỳ xuống mặt Hạ Sơ Kiến, dập đầu lia lịa: “Cảm ơn Thiếu quân đại nhân! Cảm ơn Thiếu quân đại nhân! Tam Tông nguyện ý nô lệ cho Thiếu quân đại nhân! Tam Tông nguyện ý!”

Hạ Sơ Kiến thở dài, đỡ dậy: “Tam Tông, hiểu tâm trạng của . coi nhà. Tờ giấy phép với chỉ là một văn bản pháp lý tạm thời để thể ở nhà một cách hợp pháp. Chờ cơ hội, chắc chắn sẽ tìm cách đổi phận cho .”

Tam Tông cảm động đến mức nước mắt ngắn nước mắt dài.

Hạ Sơ Kiến vỗ vai , sang Ngũ Phúc. Thằng bé lúc đang chọt chọt hai ngón tay , giọng nũng nịu: “Chị nhà, Ngũ Phúc nhớ chị, mau mau lớn để tìm chị…”

Hạ Sơ Kiến chấm nhẹ lên cái mũi hếch của bé: “Thế nên em mới ăn nhiều thế , đúng ?”

Ngũ Phúc tít mắt. Tứ Hỉ cũng ngửa đầu sủa “Gâu gâu” hai tiếng, nhẹ nhàng đặt đầu lên chân Hạ Sơ Kiến.

Lục Thuận thì hớn hở khoe: “Chủ nhân, Lục Thuận dạo xem truyện tổng tài bá đạo nữa. Lục Thuận phát hiện mấy bộ truyện đang Tinh Võng , dựa theo phân tích dữ liệu lớn (Big Data) thì đây đúng là gu của chủ nhân. Lục Thuận gửi link cho nhé?”

Cái con robot thế mà vẫn nhớ cô cấm nó xem truyện tổng tài bá đạo.

Hạ Sơ Kiến: “……”

Sao còn cả vụ Big Data phân tích thói quen sách của cô nữa?

Cô đúng là loại ăn tạp, truyện đại nữ chủ nhiệt huyết thăng cấp cũng , mà truyện “tiểu kiều thê dở chứng mẩy” cô cũng cày tuốt… Tuy nhiên loại cô thấy hổ nên thường giấu nhẹm .

Lục Thuận thế thì bí mật nhỏ của cô giữ nổi…

Con còn chút quyền riêng tư nào ?

Hạ Sơ Kiến lập tức lườm Lục Thuận cháy mắt: “Lục Thuận, truyện xem chắc là thể loại thích nhé. Cái phân tích Big Data của ngươi thấy đáng tin chút nào.”

“Hả? Chủ nhân xem truyện mà thể loại chủ nhân thích ? Vậy cái gì mới là thể loại chủ nhân thích?” Lục Thuận hoang mang, chip logic vận hành hết công suất đến mức sắp bốc khói.

Hạ Sơ Kiến đắc ý: “… Ngươi đoán !”

Thần thánh ơi, còn “ngươi đoán”!

Màn hình mắt của Lục Thuận hiện lên một dải sóng đỏ im re. Không đoán. Logic của robot là một là một, hai là hai, chơi cái trò “ngựa trắng ngựa” hại não cháy chip !

Trò chuyện với gia đình một hồi, tâm trạng Hạ Sơ Kiến trở nên vô cùng thư thái, tinh thần an ủi nhiều, cảm giác như thể căn cứ "võ mồm" thêm 300 hiệp nữa.

Cô lấy hạt dẻ Hương Quả - đặc sản Tàng Qua Tinh mang về chia cho , đó đưa tờ khăn giấy chữ ký của Mai Giang Ly cho Lục Thuận.

Lục Thuận hiểu tại chủ nhân cho nó thứ , nhưng nó vẫn trân trọng cất ngăn chứa nhỏ n.g.ự.c – nơi thường để mấy món đồ chơi đồ ăn vặt dỗ trẻ con.

Tâm trạng vui vẻ của Hạ Sơ Kiến kéo dài từ sáng cho đến tận chạng vạng tối. Khi cô về phòng ngủ, đang định chợp mắt thì nhận tin nhắn khẩn cấp từ hội bạn cùng phòng.

[Mạo Vịnh Quế]: Sơ Kiến, về ngay ! Căn cứ bắt chúng Khảm Ly Tinh gấp!

[Chử Thanh Quyên]: Sơ Kiến! Lần huấn luyện coi như bỏ ! Thành tích của đều hủy bỏ! Bao gồm cả bốn đứa ! Căn cứ lệnh cho chúng về Khảm Ly Tinh ngay lập tức!

[Tang Á Đệ]: Sơ Kiến, các học viên khác gặp bão từ trường và năng lượng siêu tân tinh bùng nổ ở vành đai tiểu hành tinh, họ phát tín hiệu cầu cứu nhưng khi tàu của căn cứ đến đón thì tất cả đều mất tích. Hiện các bên đang chuẩn cứu viện. Căn cứ lo cho an nguy của chúng nên sẽ phái tàu vũ trụ đưa về Khảm Ly Tinh. Một tiếng nữa tàu chạy, mau về !

Hạ Sơ Kiến bật dậy ngay lập tức.

Cô vốn tình hình và còn định thứ Hai sẽ tham gia đội cứu hộ của quân đội. tin nhắn của bạn cùng phòng, cô chút căng thẳng, lo sợ biến cố gì đó mà .

, cô nhắn tin trực tiếp quang não của Mạnh Quang Huy. Cô hiện giờ Hoắc Ngự Sân đang cầm máy của sếp , nên gọi thẳng danh xưng của .

[Hạ Sơ Kiến]: Hoắc soái, căn cứ gửi tin khẩn cấp yêu cầu chúng về thẳng Khảm Ly Tinh. còn tham gia đội cứu hộ thứ Hai của quân đội ở Tàng Qua Tinh mà!

Ba giây , Hoắc Ngự Sân trả lời.

[Mạnh Quang Huy]: Đừng vội, để hỏi thăm tình hình chút .

Tuy Hoắc Ngự Sân bảo đừng vội, nhưng Hạ Sơ Kiến vội cho ?

Cô bò dậy khỏi giường, đồ ngủ , bắt đầu chuẩn đồ đạc từ đầu.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...