Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 376: Sự thất lễ của chủ nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:05:11
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hình ảnh các món ăn thực đơn trông vô cùng tinh xảo và ngon miệng.
Trước đây, Hạ Sơ Kiến cùng ba bạn cùng phòng chỉ mới ngắm thực đơn của những nhà hàng xa xỉ qua các bài đăng Tinh Võng.
ngay cả những thực đơn đó cũng thể sánh bằng cái đang cầm tay.
Hạ Sơ Kiến từng đến một quán ăn sang trọng ở quận Đại Phủ - thủ phủ của Quy Viễn. So sánh với nơi , cô mới hiểu tại Quy Viễn là hành tinh lạc hậu nhất trong năm hành tinh lớn của Đế quốc.
Cô lật xem nửa ngày trời cũng nên gọi món gì, đơn giản là vì chẳng hiểu thế nào là khai vị, thế nào là tráng miệng.
Liếc mắt sang bạn cùng phòng, thấy họ cũng đang lúng túng .
Trường hợp họ từng trải qua, ứng xử thế nào cho phép, thất lễ.
Đây là chút lòng tự trọng còn sót của họ mặt giới quý tộc.
Hạ Sơ Kiến lười đau đầu suy nghĩ.
Cô trực tiếp gấp thực đơn , với Quyền Dữ Huấn và Quyền Thải Vi: "Đại thủ tịch Quyền, Thải Vi, chúng đều rành mấy món thực đơn . Hai cứ đề cử vài món đặc sắc cho chúng nếm thử là ."
Cô một cách thản nhiên, nhưng ba bạn cùng phòng đỏ mặt tía tai vì hổ.
Họ cảm thấy như đang phơi bày sự quê mùa, kém cỏi của mặt dòng họ quý tộc đỉnh cấp như Quyền thị.
Hạ Sơ Kiến thì quen , cô chẳng hề để tâm, thản nhiên giải vây cho ba bạn: " khác với ba bạn cùng phòng , họ từng trải và hiểu nhiều hơn ."
"Nhà nghèo từ bé, đến đạn luyện tập cũng là do các nhà hảo tâm tài trợ."
"Lúc còn nhỏ, khi còn chẳng đủ tiền mua dịch dinh dưỡng cấp thấp. Một ngày chỉ ăn hai bữa, bữa tối nhịn, ngủ sớm cho đỡ đói."
Cô dối. Tuổi thơ của cô và cô cô thực sự trải qua một thời gian vô cùng cơ cực.
Quyền Thải Vi là dễ đồng cảm nhất, mắt cô đỏ hoe, vội : "Là do suy nghĩ chu đáo. Sơ Kiến, để gọi món cho. những món nào ngon nhất, nguyên liệu tươi ngon và bổ dưỡng nhất."
Sau đó, cô nhanh ch.óng dặn dò nhân viên phục vụ đang chờ: "Mang lên một bàn tiệc cấp S của các . Nguyên liệu tươi nhất, đầu bếp là tay nghề giỏi nhất, rõ ?"
Nhân viên phục vụ vội cúi . Khi thẳng dậy, kìm liếc Hạ Sơ Kiến một cái.
Loại khách dám thản nhiên "vạch áo cho xem lưng" ở nơi sang trọng thế , việc ở đây 5 năm mới gặp đầu.
Hơn nữa, cô còn mang một vẻ mặt và ngữ khí tự tin kiểu như "các tiếp đãi chu đáo", cứ như sự quê mùa của họ mà là của chủ nhà .
Mạo Vịnh Quế, Chử Thanh Quyên và Tang Á Đệ Hạ Sơ Kiến mà suýt , cảm giác hổ và nhục nhã ban nãy cũng vơi phần nào.
Họ lời Hạ Sơ Kiến là thật đùa, nhưng dù nữa, lời đó giải vây cho tình cảnh lúng túng của họ.
Quyền Thải Vi lén nắm tay Hạ Sơ Kiến, thì thầm: "Sơ Kiến, hiện tại... còn cần dịch dinh dưỡng ? hạn ngạch dịch dinh dưỡng cao cấp, mỗi tháng thể gửi cho vài thùng."
Hạ Sơ Kiến suýt nữa buột miệng "Muốn"...
Cô càng nhiều càng , nhà cô càng ngày càng đông , thứ đó quý hiếm, dù thể tiến hóa gen ăn cũng thể cường kiện thể.
cô kìm . Dù cô cũng thiếu thốn dịch dinh dưỡng cao cấp, phúc lợi từ Cục Đặc An mỗi tháng đều gửi về.
Mỗi tháng hai thùng, 60 ống, thực sự đủ cho cô cô và Ngũ Phúc dùng mỗi ngày một ống.
Hạ Sơ Kiến nắm tay Quyền Thải Vi, đáp: "Hiện tại thì cần . Đó đều là chuyện quá khứ ."
Quyền Dữ Huấn ở bên cạnh bình thản : "Gia cảnh Hạ thiếu úy tuy nghèo khó nhưng thiên tư vẫn xuất chúng. Từ khi cô bộc lộ thiên phú về s.ú.n.g đạn, nhận nhiều sự giúp đỡ. Cho nên cảnh khó khăn hồi nhỏ chỉ là sự rèn giũa trong thời gian ngắn thôi."
Tim Hạ Sơ Kiến nảy lên một cái, chợt nhận suýt chút nữa lộ tẩy mặt bạn cùng phòng...
Bởi vì cô nhiều nhấn mạnh rằng nhận sự giúp đỡ của Tông thị từ nhỏ, đến đạn d.ư.ợ.c còn tài trợ thì lý nào các mặt khác giúp đỡ.
Đây là một sơ hở.
May mà Quyền Dữ Huấn đỡ lời cho cô.
Hạ Sơ Kiến mỉm với : "Đại thủ tịch Quyền cũng cảnh nhà mà, chẳng gì giấu giếm cả."
Mạo Vịnh Quế, Chử Thanh Quyên và Tang Á Đệ đều nhao nhao : "Đều qua cả . Sơ Kiến, nếu cần giúp đỡ, nhất định đừng khách sáo nhé."
Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa: "Biết , cảm ơn các chị. Các chị thấy em giống khách sáo lắm ?"
Nhờ Hạ Sơ Kiến dẫn dắt, bầu khí trong lô ghế dần trở nên thiện hơn.
Quyền Thải Vi cũng là cách trò chuyện. Rất nhanh, cô rôm rả chuyện với ba Mạo Vịnh Quế, Chử Thanh Quyên và Tang Á Đệ bên cạnh.
Cô quân nhân nên đặc biệt hứng thú với ba nữ phi công hạm đội tinh tế , cứ chăm chú họ kể những chuyện thú vị trong lúc bay.
Trong khi Quyền Thải Vi đang nghiêng đầu trò chuyện với ba bạn cùng phòng của Hạ Sơ Kiến, Quyền Dữ Huấn liếc Hạ Sơ Kiến, hạ giọng hỏi: "... Chuyện tuổi thơ của cô là bịa đúng ?"
Hạ Sơ Kiến cầm ly nước ép quả Hoàng Kim bàn uống một ngụm, cũng hạ giọng đáp: "Đương nhiên là thật , bịa chuyện đó gì?"
"... Thật sự nghèo đến mức đó ? Ở Quy Viễn, theo lý thì nên như chứ..." Quyền Dữ Huấn trầm ngâm.
Anh nhà Hạ Sơ Kiến giàu, cũng cô nàng lúc nào cũng than nghèo kể khổ, nhưng ngờ đến mức độ đó.
Thư Sách
Hạ Sơ Kiến nhún vai: "Lúc đó còn bé, mới hai ba tuổi gì đó. Cô cô chăm sóc nên , ở nhà miệng ăn núi lở. Còn tại thường xuyên nhận dịch dinh dưỡng cấp thấp thì hỏi cô cô , chịu."
Quyền Dữ Huấn cạn lời: "... Chuyện hồi hai ba tuổi cũng lôi , cô thấy thất lễ ?"
Hạ Sơ Kiến xoay xoay ly nước trái cây trong tay, nghiêm túc đáp: "Sao ? đang phổ cập kiến thức nền cho các vị đại quý tộc đấy. Kết giao với tầng lớp đáy xã hội như chúng thì nương theo trải nghiệm của chúng , kẻo các vị thất lễ."
Quyền Dữ Huấn suýt cô chọc : "... Chúng thất lễ á?"
Hạ Sơ Kiến lý lẽ hùng hồn: "Đương nhiên . Các vị mời khách mà tìm hiểu rõ tình hình của khách, để khách cảm thấy hổ và tự nhiên, chẳng lẽ sự thất lễ của chủ nhà ?"
Quyền Dữ Huấn: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-376-su-that-le-cua-chu-nha.html.]
Kể thì cách của Hạ Sơ Kiến cũng hẳn là sai.
Bởi vì những gia đình như họ khi mời khách đều tìm hiểu kỹ càng .
Ví dụ như khẩu vị, kiêng kỵ ăn uống của từng . Hay giữa các vị khách ân oán gì , sắp xếp chỗ thế nào để đều cảm thấy thoải mái như ở nhà, những điều đều là quy tắc thông thường.
Hôm nay vốn tưởng đủ khiêm tốn và lịch sự, nhưng Hạ Sơ Kiến toạc , mới nhận thấy vẫn đến nơi đến chốn.
Nguyên nhân sâu xa vẫn là vì bốn đạt đến tầm gia tộc Quyền thị coi là "thượng khách" để tiếp đãi.
Đối với một luôn chu việc như Quyền Dữ Huấn, đây quả thực là một sơ suất lớn trong đối nhân xử thế.
Tâm mệt quá.
Quyền Dữ Huấn mím môi, chuyện nữa.
Cũng may nhanh đó, các món ăn bắt đầu bưng lên bàn.
Quyền Thải Vi giới thiệu: "Đây là một trong ba món nguội khai vị, hàu sống gan tím đến từ biển Cửu Lê, chỉ thể ăn trong vòng ba giờ khi đ.á.n.h bắt, quá ba giờ sẽ tan thành nước lã."
"Đây cũng là món nguội, gan ngỗng lông tuyết, lấy từ thiên nga lông tuyết ở lưng chừng núi Thái Thất, hấp cùng nấm Tùng Nhung ướp lạnh, hương vị cực kỳ thơm ngon."
"Còn đây là món thịt bò sống giáp đen, lấy từ bò giáp đen trong rừng nguyên sinh ngoại thành quận Trường Lưu. Khác với bò một sừng ở Quy Viễn, loại thịt tươi ngon, mọng nước, chỉ thích hợp ăn sống."
"Bên là món nóng: sò điệp bóng hồng, cầu gai rồng, bò một sừng hầm, thịt kho tàu Thiên Trì, dồi huyết heo chiên giòn, vịt uyên ương chiên quả lục dịch, và bánh xốp nhân tôm hùm nấm bụng dê."
"Cuối cùng là súp ngao sò hầm sữa bò một sừng."
"Tráng miệng là bánh kem hạt dẻ hương thất phong. Hạt dẻ hương đặc sản ở đó to như trứng gà, dù ăn sống bánh kem đều cực ngon."
"Quan trọng là bảo quản lâu, cần nhiệt độ thấp cố định, nhiều nước, càng để lâu càng ngọt."
"Nếu mang đặc sản về, đề cử hạt dẻ hương đặc hữu của quận Trường Lưu, Tàng Qua chúng ."
Đồ ăn bày đầy cả một bàn.
Hạ Sơ Kiến và ba bạn cùng phòng mà thấy lạ lẫm.
Mọi nhanh ch.óng bắt đầu ăn, ba bạn cùng phòng ăn đến mức ngẩng đầu lên nổi.
Hạ Sơ Kiến khi nếm thử mỗi món một chút thì chỉ tập trung món bò một sừng hầm.
Món cái mấy thứ gia vị linh tinh, chủ yếu nổi bật hương vị vốn của thịt bò một sừng, nên cô còn ăn .
Các món khác trong mắt Hạ Sơ Kiến chỉ cái mã hơn mùi vị.
Trông như những tác phẩm điêu khắc bằng sáp, ăn cũng nhạt nhẽo như nước ốc.
Quyền Thải Vi ăn uống nhiệt tình, còn với Hạ Sơ Kiến: "Sơ Kiến, đây là bàn tiệc ngon nhất ở đây , đều dùng công thức gia truyền của nhà họ Quyền chúng đấy..."
Hạ Sơ Kiến vỡ lẽ: "Hội sở là của nhà họ Quyền các ?"
Quyền Thải Vi nháy mắt với cô: "... Ngoài mặt thì ."
Quyền Dữ Huấn giữa hai , sớm quan sát kỹ cách ăn uống của Hạ Sơ Kiến.
Thú thực, nếu Quyền Dữ Huấn từng ăn cơm ở nhà Hạ Sơ Kiến, sẽ nghĩ cô đang bộ tịch kén cá chọn canh.
Một gia cảnh nghèo khó, từng chỉ ăn hai bữa một ngày thì nên cái tật kén ăn, trừ khi là giả tạo gấp đôi.
từng ăn đồ ăn do cô cô của Hạ Sơ Kiến nấu, nên hiểu tại Hạ Sơ Kiến chỉ ăn món bò hầm.
Thực tế thì cũng chỉ ăn món đó.
Trước khi nếm tay nghề của cô cô Hạ Sơ Kiến, vốn thích món .
Trên bàn ăn nhất thời yên tĩnh, tập trung ăn uống, ai chuyện.
Khi bữa ăn vơi một phần ba, vở nhạc kịch sân khấu đối diện cuối cùng cũng bắt đầu.
Tấm màn lớn kéo , khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Trên sân khấu, một nhóm nam nữ trang điểm đậm, mặc lễ phục lộng lẫy xa hoa, tay phe phẩy quạt nhỏ, nhón chân khiêu vũ bắt đầu cất tiếng hát theo điệu nhạc giao hưởng du dương.
Người cất tiếng hát đầu tiên là một cô gái mặc bộ lễ phục màu "hồng cánh sen c.h.ế.t ch.óc".
Cô hẳn là vai chính, bởi vì dung mạo xinh nhất, tỷ lệ cơ thể cũng chuẩn nhất.
Màu hồng cánh sen vốn là t.h.ả.m họa thời trang với khác, nhưng khi khoác lên cô tôn lên làn da trắng như tuyết, trông vô cùng kiều diễm linh động.